Người mà cố gắng rồi thất bại vẫn tốt hơn nhiều so với người không cố gắng gì cả và thành công.

Lloyd James

 
 
 
 
 
Tác giả: Hồng Châu
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: Oanh2
Upload bìa: Chu Hương
Số chương: 21
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4701 / 17
Cập nhật: 2015-11-13 00:06:52 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 11
ô ấy sắp đi lấy chồng. Minh Phi ngồi chìm đắm trong bóng tối, anh hiểu vì sao Ngọc Khuê ưng Trường Giang. Anh biết hắn không bao giờ thật lòng với Ngọc Khuê, nhưng anh không thể có bất kỳ lời nói hay sự can thiệp nào hết. Chính vì điều này Minh Phi thấy mình khổ tâm lẫn đau khổ.
Rồi không chịu được sự giày vò, Minh Phi bật dậy, anh lao ra ngoài lái xe đi. Đến trước nhà Ngọc Khuê, cánh cửa mở hé và đèn bên trong hắt sáng. Chiếc xe của Trường Giang dựng trước hiên nhà. Lòng Minh Phi chợt lại đau đớn. Tất cả đã là sự thật, Ngọc Khuê sắp đi lấy chồng, cũng như anh sắp lên chức bố.
Minh Phi lái xe đi, anh tấp vào quán rượu. Uống non nửa chai, Minh Phi đi về nhà. Anh không có quyền gây đau khổ cho Ngọc Mai, cô ấy đang mang thai mệt nhọc.
Ngọc Mai mở cửa cho chồng:
- Anh có ghé nhà chị Hai không vậy?
- Chi?
- Đám cưới của em, chị Hai lo chu đáo, nhưng khi chỉ đi lấy chồng, em lại chẳng lo gì được.
Minh Phi vờ thản nhiên:
- Ngọc Khuê biết em mang thai nặng nhọc, em có đến cũng chẳng lo gì được. Còn anh... em biết mà, gặp chị ấy, anh không biết nói gì hết. Nhưng có 1 điều, anh có cảm giác là tên Giang không hề thật lòng.
Ngọc Mai nhíu mày:
- Anh đã thấy gì?
- Thấy gì anh chưa thấy, nhưng bộ mặt hắn nhơn nhơn như thế nào ấy.
Ngọc Mai bật cười:
- Có lẽ t.ai anh thấy chị Hai ngã vào anh ta nhanh quá chứ gì. Tuy nhiên, nếu chị Hai kết hôn, em thấy đỡ áy náy hơn, vì anh vốn là của chỉ mà.
- Em còn nhắc chuyện ấy nữa! Mỗi người 1 số phận phải không? Anh quen cô ấy 3 năm và yêu nhau, vậy mà anh gặp em là quên tất cả.
Ngọc Mai nửa đùa nửa thật:
- Anh mà còn nhớ, em sẽ ghen đó.
- Anh chỉ nhắc thôi. Nếu như cô ấy hạnh phúc, anh sẽ thấy nhẹ nhàng, không phải chúng ta cùng có lỗi với cô ấy hết hay sao? Nhưng anh cũng mừng vì tính em trẻ con sau này cũng chững chạc ra.
- Người ta lây tính tình của anh đó.
Minh Phi cười khẽ. Đứa con Ngọc Mai đang hoài thai khiến cho mái ấm của anh trở nên hạnh phúc hơn. Lấn cấn của đêm tân hôn cả 2 đều cố tránh không nhắc lại. Tuy là ngại nhưng Minh Phi vẫn đến gặp Ngọc Khuê. Anh cố làm vẻ thản nhiên:
- Khuê có cần tôi giúp gì không?
Ngọc Khuê lắc đầu:
- Có Trường Giang lo hết rồi. Chỉ là làm phép cưới ở nhà thờ, rồi đến tối đãi tiệc mời bạn bè, có gì rình rang đâu.
- Ngọc Mai khỏe không?
- Khỏe. Cô ấy suốt ngày rất năng động đi ra đi vào. Bác sĩ bảo có lẽ cuối tháng sẽ sinh.
- Chúc mừng... dượng sắp có con trai.
Minh Phi chỉ cười, giữa anh và Ngọc Khuê bây giờ thật khó nói chuyện, câu chuyện chỉ biết xoay quanh Ngọc Mai mà thôi, rồi cũng thành nhạt. Ngọc Khuê đuổi khéo Minh Phi:
- Dượng về đi, tôi cũng cần nghỉ ngơi. Về nhà lo cho Ngọc Mai giùm tôi.
- Vâng.
Minh Phi đứng lên đi luôn ra cửa. Sao anh thấy như vừa mất mát cái gì đó. Chiếc ghế dài kia từng là chỗ ngồi của anh và Ngọc Khuê, sau đó là chỗ của anh với Ngọc Mai, bây giờ nó là của Ngọc Khuê và Trường Giang. Có 1 sự thay đổi nhỏ, nhưng nỗi buồn thì cứ lan man.
Ra phố mua cho cô ấy cân nho tươi. Nghĩ như vậy, Minh Phi rẽ trái, anh ngẩn người ra, vì vừa trông thấy Trường Giang cùng 1 cô gái trẻ, họ giống đôi tình nhân hơn, chiếc xe chạy vút qua, Minh Phi cứ nhìn theo, anh quên cả mục đích đi mua nho cho vợ.
Cái hình ảnh ấy ám ảnh Minh Phi mãi cho đến lúc về nhà. Dựng xe rồi Minh Phi mới kêu lên:
- Chết! Anh quên mua trái cây cho em rồi.
Ngọc Mai trêu:
- Anh bị chị Hai chi phối hay sao vậy?
- Không phải! Anh gặp Trường Giang đi với 1 cô, xem vẻ thân mật lắm.
- Anh ta cũng có quyền bay bướm trước khi bị chị Hai trói chân chứ.
Minh Phi không cười vì câu nói đùa. Dù sao thì anh vẫn quan tâm lo lắng cho Ngọc Khuê. Anh không hiểu mình như thế nào nữa, tâm trạng nửa tiếc nuối nửa cầu mong cho Ngọc Khuê hạnh phúc.
Ngọc Khuê mặc áo cưới màu trắng, hôm nay lần đầu tiên khi nhìn thấy Ngọc Khuê, Minh Phi chợt nhận ra Ngọc Khuê giống như 1 viên ngọc được màu giũa vậy, phô ra hết nét đẹp từ lâu lu mờ, vì cách ăn mặc kín đáo già giặn của cô. Cô đang cười nói với Trường Giang và bạn bè, bất giác tim Minh Phi đau nhói.
- Anh Phi mình lại chỗ chị Hai đi.
Ngọc Mai kéo Minh Phi đi, Minh Phi miễn cưỡng bước theo.
- Chị Hai! Hôm nay chị xinh thật, em nhìn chị mà không dám nghĩ đây là chị của mình.
Ngọc Khuê bật cười:
- Em đừng khen chị khiến chị phồng mũi lên đó.
Trường Giang thân mật ôm qua người Ngọc Khuê:
- Ngọc Mai nói thật chứ không khen em dối đâu. Anh nói em rồi, em chịu thay đổi cách ăn mặc, em sẽ là 1 người phụ nữ toàn vẹn, đa tài và đa sắc.
Ngọc Khuê lườm Trường Giang:
- Hôm nay anh cũng biết nịnh đầm nữa sao?
- Chứ sao, bởi vì hôm nay em đã là vợ của anh.
Trường Giang ghé mũi vào má đào hôn nhẹ. Minh Phi quay đi, cái quay mặt không qua khỏi mắt Trường Giang. Anh ta càng âu yếm Ngọc Khuê hơn và vẫy thợ chụp ảnh:
- Nhớ ghi hết ảnh này cho kỹ và cho đẹp nhé, chụp ảnh đẹp sẽ có thưởng cho anh.
Ngọc Khuê đỏ mặt đẩy Trường Giang ra. Anh ta nhăn mặt:
- Em sao vậy? Ngày cưới của vợ chồng mình, em phải để anh bày tỏ tình cảm với vợ mình chớ.
Ngọc Mai vô tư cười. Cô sung sướng vì tình cảm Trường Giang dành cho chị mình.
- Chị Hai! Em chúc chị luôn hạnh phúc như em và anh Phi vậy.
- Cám ơn lời chúc của em.
Tiệc cưới tàn, Minh Phi đưa Ngọc Mai về căn nhà của họ. Ngọc Khuê cùng Trường Giang về nhà. Ngọc Khuê phải lái xe vì Trường Giang đã say, anh ta ngồi ngoẹo đầu ở băng ghế.
- Em đừng giận anh nghe Khuê. Hôm nay là ngày anh vui nhất đời vì anh đã cưới được em. Thằng Minh Phi đã là em rể của em mà nó còn muốn "tò vè" em, anh phải cảnh cáo nó.
Ngọc Khuê khó chịu:
- Anh đừng nói như vậy!
- Tại sao anh không nói. Anh đau khổ đây nè, vì anh biết em hãy còn yêu Minh Phi, yêu thằng em rể của mình. Anh phải ghen chứ.
Ngọc Khuê cắn môi cố nén sự khó chịu, cứ lái xe cho đến khi về nhà.
Trường Giang lảo đảo xuống xe, Ngọc Khuê phải kê vai kè anh vào nhà. Cô đưa Trường Giang vào phòng và giúp anh cởi áo ra.
- Ngọc Khuê!
Trường Giang ôm choàng qua người Ngọc Khuê, anh hôn cô, nụ hôn nồng mùi rượu, Ngọc Khuê nhăn mặt đẩy ra:
- Anh để em giúp anh cởi quần áo rồi mới đi ngủ được chứ.
- Anh yêu em. Em hãy nói là em cũng yêu anh đi Khuê.
- Anh buông em ra đi!
Nhưng Trường Giang không buông, anh giật dây áo cưới cho chiếc áo rời khỏi người Ngọc Khuê và nhìn lên thân thể cô. Ngọc Khuê xấu hổ:
- Anh Giang!...
Tiếng nói của Ngọc Khuê chìm khuất bởi nụ hôn tham lam, đầy dục vọng chiếm đoạt hơn là bày tỏ tình yêu. Ngọc Khuê cố ngăn dòng nước mắt. Đây là cuộc hôn nhân cô muốn có mà, hãy làm tròn bổn phận của 1 người vợ.
Tuần trăng mật trên đất Đà Lạt kéo dài 3 ngày. Bây giờ Ngọc Khuê mới hiểu khi người ta không yêu sẽ không có cảm giác hạnh phúc. Lạnh quá, cô nằm co mình trong chăn. Trường Giang một mình đi ra phố, anh lê vào quán rượu và gọi tiếp viên đến. Ở bên Ngọc Khuê, anh ta thấy chán, hồn vía cô ta như lạc lõng ở nơi nào đó, một thế giới không có anh ta.
Anh ta vừa hát karaoke vừa uống rượu vừa sàm sỡ tiếp viên và quay về khách sạn với men rượu.
- Anh lại uống rượu nữa à?
- Ừ, có mấy ly thôi mà. Em đã ngủ mấy giấc rồi vậy?
Ngọc Khuê cười gượng:
- Ngày mai mình về Sài Gòn đi nghen. Ngọc Mai gọi điện, nói nó đau bụng.
- Cổ có chồng rồi thì chồng lo, em mắc gì phải lo. Sao em không lo cho anh? Được, em muốn về thì về.
Trường Giang nghĩ ngay đến việc tìm một căn nhà và đưa Thúy Nga cùng con lên. Anh ta không thể bày tỏ sự tức giận vì sự lạnh lùng của Ngọc Khuê, điều anh ta cần là tiền.
Nhưng về đến Sài Gòn, chưa đầy nửa giờ, điện thoại đã reo. Minh Phi mừng rỡ:
- Ngọc Khuê về rồi hả? Ngọc Mai đau bụng cô ấy cứ khóc làm cho tôi quýnh cả lên.
- Được, tôi sẽ đến ngay.
Ngọc Khuê gác điện thoại. Cô quay sang Trường Giang, anh khó chịu nhìn cô:
- Gì vậy?
- Minh Phi đã đưa Ngọc Mai và bệnh viện. Em phải đến bệnh viện ngay để lo cho nó.
Trường Giang kéo chăn đậy lên tới đầu:
- Nếu như vậy, em đi một mình đi. Giờ này ra đường, anh ngại lắm.
Ngọc Khuê nhìn Trường Giang. Thật lòng cô muốn anh đi với cô? Anh là chồng của cô mà. Bây giờ 2 giờ đêm, lẽ ra anh phải đưa cô đi. Nhưng thôi, Ngọc Mai là em của cô. Làm chị, đến người yêu của m`inh cô còn nhường, huống gì lúc này Ngọc Mai cần cô. Còn Minh Phi, anh ta chỉ biết san sẻ, chứ lo lắng cho người đi sinh như thế nào chắc là anh cũng mù tịt.
Cô bước xuống giường, đi vào toilette thay quần áo rồi trở ra, lay vai Trường Giang:
- Anh đóng cửa lại hãy ngủ tiếp. Khi nào em về, em sẽ gọi. Mà chắc có lẽ đến sáng em mới về.
Lúc này Trường Giang mới chịu ngồi dậy.
- Đường vắng, em đi xe cho cẩn thận.
- Được rồi.
Ngọc Khuê đẩy xe ra đường. Trời se se lạnh, cô rùng mình, song cũng ngồi lên xe đề cho máy nổ và chạy đi. Chỉ chờ có như vậy, Trường Giang đóng cửa lại và đi lên lầu.
Anh ta mở cửa căn phòng bước vào trước két sắt. Cái két kiên cố. Chưa bao giờ anh ta dám hỏi Ngọc Khuê số mật mã mở tủ và cũng không muốn cô nghi ngờ anh ta. Tìm chỗ cất chìa khóa, Trường Giang lấy mở ngăn dưới cùng. Chỉ là những giấy tờ linh tinh. Anh ta giận dữ đóng lại, ném chìa khóa vào chỗ cũ, ngồi tần ngần nhìn cái két sắt nó như trêu gan anh ta.
Từ khi kết hôn, cuối cùng anh ta chỉ lấy vỏn vẹn của Ngọc Khuê 30 triệu. Cô ta xài tiền thật kỹ. Và nếu như không biết điều bí mật Ngọc Khuê hưởng một gia tài 10 triệu đô la, anh ta chẳng bao giờ dám nghĩ mình lấy Ngọc Khuê cả. Cô vừa già vừa cận thị và kỹ tính, chẳng có một chút gì gợi cảm cả.
Thúy Nga cứ giục tiền, còn anh ta thì chẳng mở được miệng hỏi tiền Ngọc Khuê.
Nếu như cô ta chết, Ngọc Mai là em gái khác mẹ, tài sản của Ngọc Khuê sẽ là của anh.
Câu nói của Thúy Nga cứ lảng vảng trong đầu Trường Giang. Anh ta quay về phòng và nằm vùi mặt xuống gối cố dỗ giấc ngủ.
Ánh Sao Đêm Ánh Sao Đêm - Hồng Châu Ánh Sao Đêm