A book is like a garden carried in the pocket.

Chinese Proverb

 
 
 
 
 
Tác giả: Dung Saigon
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 26
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 4
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:40 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 10
ôi mua không đầy nửa tiếng đồng hồ. Chiếc giỏ nhẹ tênh trên tay, tôi đi chợ hai ngày một lần với những món ăn khắc khổ. Hai ngày một lần mà đồ ăn không được lưng giỏ. Nhã thường nói đùa:
- Hôm nào Diễm đi chợ mua toàn rau, giỏ sẽ đầy ắp liền.
Tôi bảo Nhã:
- Mình ăn rau nhiều quá mặt mũi đứa nào cũng xanh biếc một mầu... rau.
Hai chị em phì cười. Niềm vui vẫn thường đến không chờ lúc như thế. Nhà có nghèo mới thấm tình chị em thân thiết. Tôi thường thấy chị em nhà giầu ganh ghét nhau từng tí một. Nói xấu nhau đủ thứ. Chị em tôi thì không. Nhã hay cằn nhằn bắt nạt tôi thật, nhưng không phải là Nhã đã đi quá giới hạn của nó, mà vì tôi trìu em. Thấy Nhã thiếu thốn, thua kém bạn bè, tôi thương Nhã, không nỡ la mắng nó. Tuy vậy mà Nhã biết thương tôi, biết khí khái của một đứa con gái nhà nghèo. Hai chị em nương nhau trong nỗi buồn và nhường nhịn nhau những chiếc quần áo mới. Nhã vẫn nói vì tôi là chị lớn, tôi đang đến tuổi có bồ, phải ăn mặc tươm tất một tí cho người ta đừng coi thường mình. Tôi thì bảo Nhã đi học với bạn bè, phải tỏ ra mình tuy nghèo nhưng không đến nỗi thiếu thốn quá. Tôi nhường đôi giầy Trường tặng cho Nhã mang, nhưng Nhã nhất định không chịu. Mỗi kỳ lãnh tiền thêu, tôi đều cố gắng bỏ ra một ít tiền cho Nhã tiêu vặt. Nhã lại để dành, rồi trong một dịp nào đó, như Tết, như Giáng Sinh, hay sinh nhật tôi, Nhã lại mua cho tôi một món quà nhỏ. Nhã thường làm tôi cảm động đến bật khóc.
Tôi về đến nhà thấy Trường đang ngồi giảng bài cho Nhã ở chiếc bàn độc nhất kê giữa nhà. Thấy tôi, mắt Trường sáng lên, chàng hỏi dịu dàng:
- Em đi chợ đấy hả?
Tôi gật đầu nhè nhẹ. Trường nói:
- Cho anh ăn cơm trưa với nhe.
Tôi nhìn Trường nheo mắt:
- Cơm toàn rau không đừng chê nhé.
Trường cười:
- Anh khoái ăn rau hơn thịt nhiều.
Nhã bảo tôi:
- Chị Diễm, anh Trường mua nguyên cả ký giò, em để dưới bếp ấy.
Tôi kêu lên:
- Anh mua giò làm gì vậy.
Trường cười:
- Mua ăn chứ làm gì.
Tôi sụ mặt:
- Làm như anh trả nợ bữa cơm không bằng.
Trường nhăn mặt la tôi:
- Nói bậy quá.
Tôi bỏ Trường đi xuống bếp làm cơm. Tiếng Trường vang lên đều đều như rót vào tai tôi. Trường đang giảng một bài toán cho Nhã. Giọng chàng nghiêm và cứng như muốn bắt buộc người nghe phải thấu hiểu trọn vấn đề. Tôi loay hoay với món ăn và nghĩ đến Thục với sự hiện diện bất ngờ của nó. Một lát im lặng, tôi nghe tiếng chân gõ nhịp của Trường. Chàng đứng cạnh tôi:
- Em nấu món gì thơm quá?
Tôi cười:
- Em xào rau muống.
- Cho thật nhiều tỏi.
Tôi gật đầu:
- Em biết mà.
Trường choàng tay ôm ngang người tôi. Chàng hôn lên gáy tôi. Tôi dãy lên:
- Khéo Nhã nó xuống.
Trường lắc đầu:
- Nó đang làm toán, không xuống đâu.
- Người em mồ hôi ra, dơ lắm.
- Không dơ.
Tôi nhăn mặt:
- Lên nhà chơi đi, em nấu xong nồi cơm rồi lên.
Trường cười cười:
- Anh ở đây giúp em, còn làm gì nữa không?
Tôi lắc đầu:
- Hết rồi.
Trường nói:
- Trong khi chờ đợi, cắt cho anh miếng giò.
Tôi bật cười. Khoanh giò trắng thơm ngát trên tay tôi nhẹ qua tay Trường. Chàng cắn miếng giò giữa hai hàm răng, cười hồn nhiên. Tôi thấy yêu dáng trẻ con ấy của chàng. Hai đứa ăn chung khoanh giò lụa rồi Trường lên nhà, bảo tôi:
- Lát đem lên cho các em ăn thả giàn nha Diễm.
Tôi nhìn chàng tha thiết:
- Anh chiều chúng quá.
- Chúng nó là em anh, anh phải chiều chứ sao.
- Còn em?
Tôi hỏi. Trường hôn nhẹ lên má tôi, âu yếm:
- Em là vợ anh. Anh còn chiều hơn.
Má tôi nóng lên, bừng như trong cơn sốt. Tôi nhìn chàng mê đắm cả hồn. Em là vợ anh! Có thật là vợ anh không? Tôi chưa biết gì về gia đình chàng cả. Tôi cũng không biết chàng ở đâu. Mẹ vẫn thường bảo tôi:
- Trường có vẻ đàng hoàng và yêu con, nhưng con phải tìm hiểu gia đình Trường xem đã.
Tôi hứa với Mẹ điều đó, vậy mà chưa bao giờ tôi hỏi chàng. Sợ một phút nào đó chàng sẽ nói thật với tôi về chàng, về gia đình và những ngăn cách vô lý làm cản trở tình yêu đang nồng thắm của tôi, chắc tôi khổ chết mất.
Mẹ thường ở lại sở buổi trưa không về. Bữa cơm có Trường vui hẳn lên. Trường ngồi cạnh tôi, đối diện Nhã và hai cậu nhỏ, Nhã khen:
- Anh Trường con trai mà khéo mua đồ, chọn hàng đẹp, mua giò ngon.
Trường cười:
- Anh còn nấu nướng giỏi nữa.
Nhã bĩu môi:
- Nhưng vẫn thua chị Diễm.
Trường hỏi:
- Thua điểm gì.
- Anh không biết thêu.
Trường nháy mắt:
- Lầm to. Anh thêu giỏi lắm chứ. Hỏi Diễm xem.
Nhã cười:
- Anh xạo. Anh chỉ giỏi ngồi cạnh chị Diễm là không ai bằng. Thêu đâu mà thêu.
Trường cười ồn ào:
- Con nhỏ này lém quá. Anh chịu thua cô.
Nhã so vai làm điệu. Mâm cơm tàn. Nhã nói:
- Để em rửa chén, Diễm ru bé Phước ngủ nghe.
Tôi gật đầu thu dọn chén đĩa xuống nhà bếp cho Nhã. Lúc trở lên Trường đang ngồi đọc sách trên đi-văng. Tôi hỏi Trường:
- Anh về hay sang bên Ngữ?
Trường nhìn tôi đậm đà:
- Cho anh ngủ lại đây không?
Tôi chớp mắt:
- Sợ chật chội.
Trường chỉ chiếc đi-văng:
- Anh nằm đấy.
- Để em lấy gối.
Trường dặn:
- Gối của em nhé.
Tôi gật đầu đem cho Trường chiếc gối của tôi. Trường ôm chiếc gối vào lòng. Mắt chàng nhìn tôi say đắm:
- Chiều nay đi chơi với anh nhé. Cả tuần nay mình chưa đi xem xi nê.
Tôi cắn môi nhè nhẹ:
- Để em xin mẹ. Sợ mẹ mắng quá.
Trường nói:
- Để anh xin mẹ cho. Anh ở đây đến chiều luôn.
Tôi nghĩ đến những chiếc áo chưa thêu xong, sáng mai giao hàng rồi. Từ chối thì sợ chàng buồn. Vả lại, tôi cũng thèm được đi chơi với chàng, thèm được ngồi cạnh trong bóng tối của rạp hát. Nghe hơi thở chàng nồng ấm quyện lấy môi tôi khao khát đợi chờ. Đã mấy ngày rồi chàng chưa hôn tôi. Đã mấy ngày rồi tôi chưa được ôm chàng. Trường gọi nhỏ:
- Diễm.
Tôi ngước nhìn chàng dò hỏi. Chàng nhỏ giọng:
- Anh thèm hôn em.
Tôi rùng mình. Tay tôi nằm gọn trong tay chàng. Tôi ngồi lại gần chàng hơn chút nữa. Chàng nói:
- Không gặp em một ngày anh nhớ muốn điên lên được.
Tôi bảo Trường:
- Đừng ôm em, Nhã lên kỳ lắm.
Trường lắc đầu:
- Nhã rửa bát, còn lâu nữa mới lên.
Tôi ngả đầu lên vai Trường, chàng ôm siết lấy người tôi, và chàng hôn lên tôi bạo mạnh bạo nồng nàn. Tôi rướn người lên, một nửa muốn đẩy chàng ra vì sợ các em bắt gặp, một nửa tôi lại muốn ngã hẳn vào lòng chàng để được tan biến trong tình yêu. Một tình yêu thật mạnh...
Tóc Mơ Nghìn Sợi Tóc Mơ Nghìn Sợi - Dung Saigon Tóc Mơ Nghìn Sợi