Số lần đọc/download: 0 / 3
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:08 +0700
Chương 10
B
ữa Ăn đã dứt. Bà chủ quán già nua nhỏ bé ngồi bên lò sưởi, tay khoanh trước ngực nhìn đôi bạn đã đến từ chập tối trong cơn mưa lạnh và bà hài lòng với những món ăn bà đã đem lên cho họ.
Đầu tiên là những miệng jambon hồng nhạt và tho8m ngát. Sau đó là một con gà quay bằng lửa củi và miếng phó mát dòn tan. Từng bước nhẹ nhàng, bà đem chuối ra cho họ tráng miệng. Bà vồn vã xin lỗi hai người vì món tráng miệng đơn sơ đó. Bà nói:
- Trong thời tiết này rất ít khách lên đây nên tôi không sửa soạn được những món ăn ngon hơn.
Rồi bà cười nói tiếp:
- Thật may cho cô cậu đó vì con gà này con trai tôi mới mua được hồi sáng.
Ái Vi xoay xoay ly trà trên tay. Nàng cười với bà già thân mật:
- Bà nấu ăn thật khéo.
Bà chủ quán cười:
- Tôi mong ngày nào cũng có khách dễ thương như cô cậu.
Giang Văn nheo mắt trêu Ái Vi:
- Cô này dễ thương thôi, còn tôi dễ ghét lắm.
Ái Vi nhìn Giang Văn cười mỉm, bà chủ quán cũng cười theo ánh mắt rạng rỡ và đôi má hóm nhăn nheo. Ái Vi nhìn bà, nàng nghĩ đến nàng và thầm nghĩ "một ngày nào đó ta sẽ già như bà cụ” nàng chợt thấy sợ hãi.
Giang Văn hỏi Ái Vi:
Em đang nghĩ gì thế?
Ái Vi nói nhỏ:
- Thế mà đã sắp hết một ngày rồi anh nhỉ. Thời gian đi nhanh quá.
Giang Văn trầm giọng:
- Anh cảm thấy những giờ phút riêng tư như thế này thật bình yên, anh không muốn nghĩ gì nữa cả.
Ái Vi chợt gọi Giang Văn:
- Anh này.
- Gì thế em.
- Một ngày nào đó em sẽ già như bà chủ quán, buồn quá.
Giang Văn phì cười:
- Em già như bà chủ quán em vẫn đáng như ngày hôm nay.
- Chắc là anh không nhìn thấy ngày em già rồi. Chỉ còn vài tuần nữa em phải trở về nhà.
Giang Văn kêu lên:
- Thật thế sao?
- Thật.
Giang Văn im lặng, đôi lông mày chàng cau lại Ái Vi nhìn mông lung ra ngoài, nàng sống lại cả một ngày hạnh phúc bên Giang Văn từ lúc hai người từ biệt thự Mùa Đông thuê xe lên đây. Giang Văn đã thuê xe ngựa, chàng bảo:
- Mình sống lại một thời đã qua.
Ái Vi nhìn chiếc xe kéo buông rèm kín, nàng nói:
- Anh điên qúa.
Chàng cười:
- Lần trước đi chơi với bọn Tuấn Phi, em cũng ngồi xe kéo.
Ái Vi ngập ngừng:
- Nhưng mà... Nhưng mà.
Giang Văn ngắt lời cô bé:
- Anh không giàu bằng Tuần Phi nhưng cũng đủ tiền thuê xe kéo cho chúng mình đi.
Rồi chàng đỡ Ái Vi lên xe, chàng ngồi bên cạnh. Đi nửa đường thì gió bắt đầu thổi lạnh, mưa đổ xuống, gã đánh xe cằn nhằn than thở. Giang Văn an ủi gã và hứa sẽ trả thêm tiền. Xe leo dốc thật chậm vì ngựa không thấy đường nên bước hụt nhiều lần. Giang Văn cất tiếng hát vang vang suốt con đường dài. Những bài du ca kỳ cục, Ái Vi thấy chàng thật hồn nhiên và trẻ con trong lúc hát. Bàn tay chàng gõ nhịp trên thành xe vui thú.
Trời đã tạnh mưa nhưng gió thì vẫn mạnh, hai người đến nơi và nép mình bên mái quán nhỏ. Gã đánh xe buộc ngựa rồi gõ cửa lách mình vào quán nhanh như con gấu già trong cơn bão. Bà chủ đón họ bằng ánh mắt vui thú. Bà rót trà cho Giang Văn và Ái Vi, chờ họ ngồi một lát, bà nói:
- Trong lúc chờ đợi tôi quay gà và sửa soạn những món ăn nóng, cô cậu có thể đi thăm nhà thờ. Máng cỏ Noel chắc đã đã được trang hoàng xong rồi. Đẹp lắm. Cô cậu đi xem cho biết.
Giang Văn nhìn Ái Vi cười vui vẻ:
- Phải đó cô bé, chúng mình đi nhà thờ cho em cầu nguyện nhé.
- Ái Vi ngước đôi mắt long lanh nhìn Giang Văn:
- Em hạnh phúc qúa rồi Giang Văn ạ. Nhưng em vẫn muốn đi thăm lại ngôi nhà thờ với anh.
Giang Văn âu yếm khoác áo choàng cho Ái Vi, chàng săn sóc cho cô bé thật chu đáo. Hai người đi bộ lên nhà thờ. Máng cỏ chưa làm xong, Giang Vắn nắm tay Ái Vi chen chân bước nhanh ra khỏi giáo đường khi ông Cha đến đề nghị đưa họ vào thăm các con chiên đang tập dượt cho ngày giáng sinh sắp tới. Giang Văn đưa mắt nhắy Ái Vi và hai người trốn thật nhanh. Cha nhìn theo họ mỉm cười nói:
- Chúa sẽ tha thứ cho họ vì trời hôm nay lạnh qúa.
Về đến quán Ái Vi lạnh run, Ái Vi ngồi sưởi trước lò sưởi. Bà chủ quán tươi cười đem đến cho mỗi người một ly rượu nho khai vị. Sự ấm cúng bao bọc căn phòng. Ái Vi đã nhìn thấy bên cạnh nàng một Giang Văn hoàn toàn mới lạ, chàng hồn nhiên và vui vẻ như một cậu bé con. Chàng chăm chú nghe Ái Vi nói về thuở nhỏ của nàng:
- Em có một con búp bê nhỏ. Em thường ngồi bên cửa sổ một mình kể chuyện cổ tích cho búp bê nghe.
Chàng cười âu yếm, Ái Vi nói tiếp:
- Búp bê là bạn thân nhất trong tuổi ấu thơ mồ côi mẹ của em, và dì Thanh là một người dì em yêu quí nhất đời. Em thường cắm hoa hồng trong căn phòng riêng bé nhỏ có cửa sổ trông ra vườn, trên mặt bàn học, em để tấm hình của mẹ. Mẹ em đẹp nhất thành phố ngày đó. Em yêu tất cả những gì em có ở nhà.
- Giang Văn thấy sung sướng lạ lùng khi chàng nghe Ái Vi kể những chuyện trẻ con đó. Chàng mơ màng tưởng tượng ra cảnh gia đình êm ấm của Ái Vi, một căn nhà nhỏ nở đầy hoa hồng vào mùa hè, một người đàn bà hiền lành và những người thân của bé. Ngôi vườn nhỏ xinh xinh bao bọc căn nhà và căn phòng của Ái Vi buổi sáng đượm mùi thơm con gái. Chiều, Ai Vi ngồi mơ mộng bên cửa sổ, nàng chờ đợi một tình yêu.
Giang Văn cố dấu tiếng thở dài khi chàng nghĩ đến tình yêu. Ái Vi trong trắng ngây thơ như con cừu nhỏ, còn chàng, chàng không xứng đáng với tình yêu thánh thiện của nàng...
Bây giờ thì buổi chiều đang xuống, trong ngôi làng nhỏ và cái quán nghèo nàn này. Tâm hồn Giang Văn hoàn toàn yên ổn. Chàng và Ái Vi đã đi chơi một vòng trong làng, khi họ về quán thì cơn mưa lại ập đến. Gió lạnh đến tê cả hai tay. Họ ăn buổi chiều. Khi Ái Vi đề cậ.p đến ngày về của nàng, Giang Văn nhìn Ái Vi rên rỉ:
- Anh sẽ phải làm gì khi em ra đi đây?
Ái Vi nhắm mắt như để xua đuổi ngọn lửa tình yêu trong nàng. Nàng lại mở mắt ra trước mặt nàng, Giang Văn sững sờ nhìn ngọn lửa đỏ. Ái Vi nhỏ nhẹ:
- Anh sẽ tiếp tục sống như những ngày chưa quen em.
Giang văn hỏi chậm chạp:
- Bao giờ thì Vi đi.
Ái Vi lắc đầu buồn bã:
- Đừng nhắc đến nữa. Hôm nay em còn nhìn thấy anh, chúng mình ở bên nhau thế này em sung sướng lắm rồi.
Giang Văn nhíu mày, chàng nhìn Ái Vi ngơ ngác:
Anh đã để mất rất nhiều thì giờ vô ích trong những ngày đã qua rồi. Anh chỉ còn có em nên anh rất sợ hãi nghĩ đến ngày em ra đi. Anh bây giờ như một ông phú hộ nhìn vàng bay mất khỏi vòng tay mình để trở thành một người keo kiệt nhất.
Ái Vi mỉm cười say đắm:
- Hạnh phúc cho em qúa. Mỗi phút gần anh qua đi đối với em giá trị như một đồng tiền vàng vậy.
Rồi nàng đặt gọn bàn tay nàng trong bàn tay Giang Văn thì thầm
- Đừng để mất giây phút nào hết Giang Văn ạ. Anh là niềm an ủi vô biên của em trong những ngày em dưỡng bệnh ở đây.
Giang Văn nghiêng đầu gần Ái vi. Ái Vi rùng mình nhè nhẹ, nàng thấy lòng mình quá rung động khi nhìn thấy gương mặt vừa bướng bỉnh vừa dịu dàng của Giang Văn kể cận bên nàng - Tôi yêu chàng qúa thể! Ái Vi kêu thầm xót xa. Giang Văn mơ màng:
- Anh không thể nào hiểu được anh nữa cả. Giờ phút này chúng ta đang sống cạnh nhau hiền hoà ấm cúng lạ lùng. Vậy mà anh vẫn cám thấy lo sợ một điều gì mơ hồ qúa. Em có thấy thế không? Anh tưởng như anh đang sống trong kỷ niệm. Ái Vi, bao giờ em sẽ quên đi những kỷ niệm êm đềm này.
Ái Vi nhướng đôi mắt lên nhìn Giang Văn lắc đầu.
- Không bao giờ em quên cả Giang Văn ạ. Căn nhà này, chiếc bàn này, giây phút này và cả bà chủ quán già nua ngồi kia đối với em đáng quí đến gẩn nào. Cảm ơn anh đã cho em sống một ngày riêng tư hạnh phúc.
Giang Văn thầm thì:
- Không, Ái Vi, anh phải cám ơn em mới phải. Anh nhớ mãi ngày hôm nay.
Ái Vi hỏi:
- Có thật không anh.
- Em không tin à.
- Em sợ anh sẽ quên, Giang Văn ạ.
- Không bao giờ cả.
Giang Văn nói nghiêm trang. Ái Vi nhẹ nhàng đứng dậy. Ngoài trời đã tạnh mưa. Nàng đứng dựa cửa nhìn những chiếc lá còn sũng nước đang đong đưa trước gió thật mong manh. Ái Vi nghĩ đến tình yêu của nàng. Một thứ tình yêu mê đắm nhưng xa vời qúa thể, nó sẽ mất khi nàng về với gia đình, bên cạnh những người thân. Ái Vi nhắm mắt lại, những `giọt nước mắt ứa ra khỏi riềm mi, long lanh như những giọt nước còn đọng lại trên lá.
Giang Văn đã đứng cạnh nàng. Chàng đặt nhẹ bàn tay lên vai cô bé:
- Trời sắp mưa rồi, mình về thôi bé.
Ái Vi gật đầu:
- Vâng, mình về.
Gã đánh xe đem xe đến trước quán. Ai Vi chào bà chủ quán hiền lành rồi theo Giang Văn bước ra. Nàng buồn im người khi nhìn cánh cửa sổ gỗ khép lại. Tất cả đã trở thành kỷ niệm rồi. Ái vi nghe tiếc nuối căn phòng ấm cúng, chiếc bàn gỗ thô sơ và bà chủ quán già nua vui vẻ. Bây giờ lại trở về về cuộc sống hàng ngày, nàng sẽ mất Giang Văn, sẽ mất những cảm giác ngọt ngào truyền từ ánh mắt êm dịu của chàng ve vuốt Ái Vi. Ái Vi dấu tiếng thở dài bên cạnh Giang Văn.
Giang Văn dìu Ái Vi lên xe, chàng kéo áo choàng cho nàng rồi leo lên ngồi cạnh cô bé. Chàng hỏi:
- Bé có lạnh không?
Ái Vi lắc đầu:
- Không, em ấm lắm.
Giang Văn chợt choàng tay ôm vai Ái Vi. Ái Vi nghe mạch máu mình căng cứng và cảm giác nghẹn ngào lẫn sung sướng của tình yêu lại đến. Nàng khẽ dựa đầu lên ngực chàng.
Giang Văn thầm thì:
- Con trừu nhỏ của anh, em có thấy đường trở về thành phố đẹp không? Những mái nhà nằm chơ vơ trên sườn đồi. Những thếiu nữ mộc mạc dễ thương. Anh như tìm lại được cám giác trẻ thơ, hồi anh còn là một thằng bé nghịch ngợm, anh đã âm thầm trồng cây si tất cả nhừng đứa bé gái chung quanh.
Ái Vi mỉm cười tinh nghịch:
- Bây giờ anh cũng không khác xưa là mấy Giang Văn. Em thấy anh say mê tất cả mọi phụ nữ trong thành phố này. Anh chỉ chừa mỗi mình em ra mà thôi.
Giang Văn vuốt má Ái Vi:
- Anh không mê em.
- Phải.
- Em nói đúng đấy Ái Vi, anh là một tên con trai hư hỏng mà.
- Sao anhlại chừa em ra.
- Vì em đáng yêu quá.
Ái Vi bĩu môi:
- Anh nói lạ.
- Thật mà. Có tất cả đàn bà rồì mới có em.
- Nghĩ là sao?
- Em không giống họ. Em trong trắng như một thiên thần.
Ái Vi im lặng, nàng nghĩ thầm " em không muốn làm thiên thần, em chỉ muốn được anh yêu. Vậy mà anh không yêu em mới lạ. Anh xem em bé bỏng như con trừu của anh. Lúc nào anh cũng muốn che chở em. Nhưng không phải là tình yêu. Ánh mắt anh em lạc lõng trong ấy. Giang Văn ơi! Chúng ta gần nhau qúa. Gần đến nỗi em nghe được cả tiếng đập của tim anh, em thấy được hơi thở anh quyện đầy lên má môi em. Vậy mà chúng ta không phải là của nhau. Em yêu anh! Em yêu anh quá quắt. Khi anh nhìn em lòng em rộn ràng. Vòng tay anh ôm qua người em, lòng em rung động. Những cảm giác tuyệt vời này chỉ có ở nơi anh. Giang Văn, thế mà sao anh không yêu em. Tại sao? Tại sao thế anh? tại sao anh lại chỉ muốn ở gần em? Tại sao?"
Ái Vi chớp mắt, nàng đã khóc âm thầm trong cánh tay của Giang Văn. Chàng không biết được. Ái vi gọi nhỏ:
- Giang Văn!
Chàng cúi xuống:
- Gì thế bé.
- Sắp đến thành phố chưa anh?
Giang Văn vén tấm màn nhìn ra bầu trời:
- Sắp rồi bé ạ.
- Em muốn ngủ một giấc.
Giang Văn ôm chặt lấy Ái Vi:
- Ngủ đi cô bé. Anh sẽ gọi bé dậy khi về đến biệt thự.
Ái Vi lắc đầu:
- Không, đừng bao giờ gọi em dậy cả Giang Văn. Em muốn ngủ hoài trong sung sướng.
Giang Văn ôm khuôn mặt Ái Vi trong hai tay, chàng nhìn thật lâu lên đôi mắt to mơ mộng của nàng. Và thật dịu dàng Giang Văn cúi xuống hôn lên môi Ái Vi, Ái Vi choàng tay quanh cổ Giang Văn, nhưng thật từ tốn Giang Văn ngừng đúng lúc. Chàng không đi xa hơn nữa. Ái Vi muốn bật khóc! Nàng nói nhỏ dịu dàng:
- Tại sao thế anh, em không quyến rũ bằng những người anh mê à?
Giang Văn vuốt ve đôi môi hồng của cô bé, dỗ dành:
- Quên anh đi Ái Vi bé bỏng, em còn có gia đình, còn những tháng năm êm đềm ở nhà. Ai cũng yêu mến em.
Ái chớp mắt, nàng bảo Giang Văn vén màn cho nàng nhìn ra đường. Những cây thông vươn mình trong gió, nhắc Ái vi nhớ đến ngày Giáng sinh sắp tới. Nàng chợt hỏi Giang Văn:
- Anh sẽ làm gì đêm Giáng Sinh?
Giang Văn nhìn Ái Vi:
- Em có mời anh đến dự lễ nửa đêm với em không?
- Em rất sung sướng nếu anh đến.
- Vậy thì nửa đêm anh sẽ đến tìm em.
- Anh bó rơi bạn bè chứ.
- Anh cố gắng.
Ai Vi mỉm cười:
- Em sẽ chờ anh.
Giang Văn cười nhẹ nhàng. Bóng tối phủ xuống thành phố. Ái Vi đã nhìn rõ ngôi biệt thự nơi nàng ở. Giang Văn trả tiền xe và dìu Ái Vi xuống. Chàng chia tay Ái Vi ở ngay cổng Ái Vi nắm chặt bàn tay Giang Văn thì thầm:
- Em nhớ mãi hôm nay Giang Văn ạ.
Giang Văn hôn lên má cô bé:
Anh cũng thế.
Rồi chàng quay mặt bước thật nhanh, bóng chàng lầm lũi trong đêm tối. Ái Vi nhìn theo chàng cho đến khi mất hút. Nàng trở vào biệt thự. Cô kim Anh đón nàng ở cửa, cô vui vẻ trao cho Ái Vi một bức thư:
- Thư đến từ sáng nhưng cô không có nhà.
Ái Vi đón phong thư trên tay cô Kim Anh, nàng nhận ra nét chữ thân yêu của dì Thanh, Anh Vi nhỏ nhẹ:
- Cảm ơn cô nhiều lắm.
- Dạo nầy trông cô hồng hào quá. Bệnh ho của cô dứt hẳn rồi chứ.
Côi Kim Anh hỏi ân cần. Ái Vi gật đầu:
- Vâng ạ, tôi sắp phải trở về.
- Ồ! mừng cho cô.
Ái Vi nói:
- Cảm ơn lòng tốt của cô đã dành cho tôi từ ngày tôi đên đây.
Cô Kim Anh xoa vai Ái Vi thân mật. Ái Vi chào cô rồi bước nhanh về phòng. Nàng để nguyên quần áo nằm dài ra giường mở thư dì Thanh ra đọc. Nàng nói thầm:
-” Dì ơi, nếu dì biết cô bé Ái Vi của dì đang đau khổ...”