Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Chương 10
U
YỂN CƯỜI THẦM và thấy tội nghiệp Hải ghê, cái gì con Thủy nó cũng đổ tại Hải. Nó làm như Uyển bị bắt ép yêu Hải, bắt ép lấy Hải vậy. Cứ không vừa ý cái gì là nó đem Hải ra chỉ trích. Con Thủy nó làm sao hiểu rằng em bằng lòng và sung sướng được vào khuôn phép, được từ bỏ tất cả để yêu anh. Nó có hiểu gì đâu, Hải nhỉ? Em hãnh diện được Hải ngăn cấm, gìn giữ. Em sung sướng được Hải trói buộc tâm hồn em. Nếu không có Hải, em lạc lõng đến chừng nào, hư hỏng đến chừng nào. Em cám ơn Hải đó, em đang hạnh phúc trong cái mà Thủy nó gọi là mất tự do. Chỉ có chúng mình mới hiểu sự ràng buộc thiêng liêng bên nhau thôi, phải không Hải?
Lâu lắm rồi Uyển bỏ mất khuôn mặt Dũng. Bây giờ trở lại không khí cũ, Uyển thoáng ngỡ ngàng như một người xa thành phố mấy năm mới trở lại. Thủy gặp bạn bè, ríu rít quên cả chị, Uyển phải gọi mấy lần nó mới cười và đẩy Uyển ngồi xuống ghế, chạy biến vào trong.
Uyển ngồi một mình, bỗng dưng thấy lạc lõng xa lạ. Một vài tên con trai sà đến làm quen, Uyển trả lời cho có rồi bỏ ra balcon đứng. Buổi tối vẫn chưa bắt đầu với đám đông ở đây. Uyển nghĩ thế. Một lát, Dũng đến sau lưng Uyển, gọi nhỏ:
- Uyển.
Uyển xoay nhanh người lại, khuôn mặt Dũng thật gần, thật quen thuộc. Dũng nói:
- Uyển đến thật bất ngờ.
Uyển hờn dỗi với Dũng:
- Sao Dũng không mời Uyển, quên Uyển rồi phải không?
Dũng cười, đặt nhẹ bàn tay lên vai Uyển:
- Tối nay Uyển vẽ mắt hơi đậm đấy nhé, trang điểm cũng nhiều hơn ngày xưa nữa đó.
Uyển yên lặng, Dũng nói:
-Uyển chờ anh chút xíu.
Dũng đi nhanh vào trong, một lát trở ra với hai ly rượu nhỏ. Uyển kêu khẽ:
- Uyển không uống rượu đâu.
- Một chút thôi, ngày xưa Uyển vẫn uống một chút như thế, có sao đâu.
Dũng nói và cầm bàn tay Uyển nhẹ đặt ly rượu lên:
- Dạo này Uyển có vẻ người lớn và xa lạ. Hình như Uyển sắp lấy chồng phải không?
Uyển bỗng chối:
- Ai mà đồn nhảm thế?
- Bạn bè anh tụi nó bảo gặp Uyển đi sắm đồ với anh chàng hoài.
Uyển chớp chớp đôi mắt, Dũng nói tiếp, gần như quên hẳn câu nói vừa qua.
- Tối nay anh dành Uyển đó nghe.
- Dành Uyển! Để làm gì chứ?
- Vẫn như mọi lần, Uyển sẽ mở đầu với anh bằng một bản nhạc vui nhộn nhất. Tối nay là tối vui của anh mà.
Uyển nghĩ đến Hải và thầm hỏi "Chẳng biết Hải có ghen khi biết có một thời gian ngắn Uyển bỏ Hải để yêu Dũng không nhỉ?" Và chính lúc này biết Uyển đứng với Dũng ở đây Hải có buồn có giận Uyển không?
Dũng đưa Uyển vào khi tiếng nhạc ồn ào bắt đầu. Uyển nghĩ Uyển thật "có tội" với Hải, trong khi Hải lăng xăng lo lắng đủ chuyện cho ngày cưới Uyển lại đi chơi thế này, Uyển lại thân mật với một người con trai khác như một cặp tình nhân.
Uyển cứ tưởng Uyển sẽ vui trong buổi tối trở lại chốn ồn ào cùng với đông đủ những khuôn mặt trẻ trung. Song, Uyển vừa thấy Uyển lầm, bởi Uyển chán ngấy, khó chịu quá sức. Dũng nhảy với Uyển vài bản, thấy Uyển không được vui, đưa Uyển trở lại balcon xa tiếng đàn, tiếng trống.
- Uyển thay đổi nhiều quá.
Dũng nói và dìu Uyển ngồi xuống ghế trống.
- Uyển cũng cảm thấy như thế, bỗng dưng thấy chán làm sao đó.
Dũng ngồi xuống cạnh Uyển, hút thuốc và thở dài thật nhẹ:
- Càng lúc anh càng thấy cô đơn. Anh đi tìm hoài một người con gái mắt giống Uyển mà đôi mắt nào cũng vô hồn hết cả.
Đã hai người con trai bảo thích đôi mắt Uyển, thế sao Hải lại ghét. Hải cứ chê bai và bảo mắt Uyển không trong sáng, không vui tươi. Hải thật lạ...
Uyển đòi về, Thủy không bằng lòng. Nó nhăn nhó kêu còn sớm. Dũng nghiêm nghị bảo Thủy:
- Hơn mười giờ rồi đó, đưa chị Uyển về đi Thủy.
Thủy phụng phịu:
- Em sẽ về với bạn em, anh đưa chị Uyển về trước đi.
- Anh muốn Thủy về cùng một lần với Uyển, đừng ham chơi quá thế.