Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Chương 10
H
OÀNG LAN LOI VÀO HÔNG TUẤN MỘT CÁI THẬT MẠNH. Tuấn la oái một tiếng, ông già lại khành khạch cười bỏ vào nhà. Tiếng cười nghe … dễ ghét. Tuấn nói:
- Anh già cười ghê quá.
- Dễ ghét.
- Ừ, dễ ghét thật.
- Không.
- Sao?
- Không phải mình ông ấy. Cả anh.
- Thế à?
- Ừ.
- Nhưng mà em cũng yêu anh nữa phải không?
- Còn lâu.
- Buồn nhỉ.
Hoàng Lan nói nhỏ, thật nhỏ:
- Thương tí tí thôi.
- Cám ơn trời phật, thế cũng tốt rồi.
Hoàng Lan bật cười. Tuấn dễ thương thế, nếu không gặp Khanh trong một dịp đặc biệt, như một cơn lốc, hẳn là nàng đã có Tuấn của riêng nàng. Chỉ tại Tuấn đã từ lâu ở gần nàng quá, gần nàng và cả gia đình nên Tuấn thành một người của chung, Tuấn không có cái lôi cuốn của một cơn lốc.
Tuấn bảo:
- Uống đi Lan.
Từng hớp nước mát và thơm lan dần trong cơ thể. Hoàng Lan nhấm nháp và nghe lòng mình thanh thản nhẹ nhàng. Ngôi vườn đầy bóng mát, vắng lặng hoàn toàn, không có người khách nào khác. Tiếng xe cộ từ ngoài đường cái vọng vào mơ hồ như một vài phút trước khi vào giữa đêm khuya ở nhà nàng.
Tuấn vuốt ve cánh tay trần của Hoàng Lan đặt trên mặt bàn. Hoàng Lan ngồi im, thấy da thịt nổi gai ốc. Nàng nói:
- Ngồi im không?
- Anh vẫn ngồi im, có đi đâu đâu?
- Cái tay để yên.
Tuấn để tay nằm im trên cánh tay nàng:
- Thì để yên.
- Không, bỏ ra chỗ khác.
Tuấn cười cười:
- Bỏ ra đâu bây giờ, hai cái tay nó quyến luyến nhau mà.
Hoàng Lan nhướng mắt:
- Chỉ tài xí xoọn.
Tuấn rút tay ra, Hoàng Lan nhủ thầm:
- Em biết anh ngoan mà, chỉ bấy nhiêu thôi.
Nàng cất tiếng hát nho nhỏ. Giọng không mấy hay nhưng nghe thơ ngây như cô học trò nhỏ ưa hát, Tuấn nghĩ thế. Nghe một chút Tuấn nhận ra ngay bài Beautiful Sunday. Tuấn chợt nhớ chiều nay là chiều chủ nhật.
Hoàng Lan vừa hát vừa nhìn Tuấn, môi hồng thắm, ướt và bóng, phác nụ cười đầy tình tứ. Tuấn nhìn lại, châu đầu vào sát đầu nàng. Bốn mắt nhìn nhau, tiếng hát vẫn quấn quýt chung quanh.
- Cho anh đó.
- Cảm ơn em.
- Anh thích không?
- Thích cả bài hát và tiếng hát.
Hoàng Lan cười, nâng trái nước lên môi.
Nắng đã nhạt màu trên sắc lá xanh thẫm. Hai người ngồi nhìn ra ngoài đường nhựa xa xa. Thỉnh thoảng vài chiếc xe vụt qua. Tuấn lại hỏi chuyện Hoàng Lan về chuyện học hành, và Hoàng Lan thích thú kể cho Tuấn nghe đủ thứ. Chàng chăm chú nghe Lan kể, đôi lúc lại thốt vài câu nuối tiếc quãng đời học trò thơ mộng đã qua lâu của mình.
Từ ngọn bàng ở góc vườn, vài chiếc lá vàng loăng quăng bay xuống, va chạm cành này, lá kia rồi nằm im trên mặt đất xám. Giọng Tuấn chợt trầm xuống:
- Nhìn lá rơi, anh lại nhớ đến niên học cuối cùng, ngày cuối trước khi nghỉ hè anh là gã học trò cuối rời sân trường. Người gác cổng đóng ập cánh cửa sau lưng. Tiếng xích sắt kêu lách cách. Anh quay lại áp mặt vào khe những chấn song, nhìn đăm đắm sân trường dài hun hút. Hàng cây trong sân đứng im, lá đổ vàng úa cả mặt xi măng. Cửa vào lớp anh vẫn mở rộng, nhưng không một bóng dáng học trò như mọi lần. Vắng lặng hoàn toàn, chỉ còn tiếng lá reo trên ngọn cây, và tiếng lá vàng trên sân bị gió lùa chạy rào rào. Nắng chói chang, gió bâng khuâng thủ thỉ. Nhìn cảnh ấy anh buồn muốn khóc.
- Dĩ vãng thường buồn.
- Anh không còn dịp nào ngồi học trong ngôi trường đó. Thi rớt, tự học thêm một năm nữa. Lấy được mảnh bằng. Rồi đi làm. Sau này mỗi khi có dịp về Sài Gòn, anh thường đến cổng trường, đến gần quán Hẹn nhìn lũ đàn em tấp nập vui vẻ kéo đến trường. Mong được thấy mình còn sót lại nỗi hồi hộp nào đó, nhưng bắt gặp con người mình hoàn toàn khác. Khô cằn, chai đá đến buồn phiền. Cảnh vật vẫn thế, nhưng anh thấy như mất mát thế nào.
Hoàng Lan nhìn Tuấn, hình như mắt chàng đổi khác trong lúc nói, thờ thẫn buồn phiền. Tiếng chàng xa vắng, dáng dấp bâng khuâng. Tuấn làm nàng buồn theo. Năm cuối của nàng đây. Rồi sẽ đổi khác. Thất bại hay bước vào ngưỡng cửa Đại Học, thế giới của những xô bồ hỗn độn, hết cả dễ thương.
Cả hai ngồi im thật lâu, mỗi người theo đuổi một giòng tư tưởng. Gió lạnh chợt đùa đến, gai cả người Hoàng Lan. Nàng lay nhẹ vai Tuấn:
- Trở về Sài Gòn đi anh, tối rồi.
Tuấn đứng lên gọi tính tiền. Và Hoàng Lan được dịp ngạc nhiên với ông già nói lắp:
- Cô thích bông không?
Hoàng Lan gật đầu.
Ông già chỉ khóm mẫu đơn nở đỏ rực:
- Hái một cành mà chơi.
Tuấn cười, nói nhỏ:
- Ông già ga lăng hơn tui rồi.
Hoàng Lan nhón gót bẻ một cành tít trên cao, đóa mẫu đơn nở tròn đầy như mâm xôi gấc đám cưới.
Ông già đứng nhìn theo cười vu vơ. Ra đến đường, Tuấn phóng thật nhanh.
- Cho em mượn cái eo anh nè. Ôm đi.
- Không thèm.
- Đừng sợ. Khanh không biết đâu.
Tuấn quơ tay nắm cánh tay Hoàng Lan choàng qua eo mình. Nàng tính rụt lại nhưng Tuấn giữ chặt. Đành ôm vậy. Tiếng cười Tuấn lồng lộng trong gió chiều.