A mere friend will agree with you but a real friend will argue."

Russian Proverb

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 33
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 10
HƯƠNG NHÌN THÁI HÒA. Nàng cười nghiêng ngửa, cười ngất ngư. Chàng tưởng như thấy được màu đỏ rực trên đôi má nàng trong bóng tối lờ mờ. Phương tỉnh bơ ngồi châm thuốc. Một lúc. Thái Hòa thôi cười và bảo:
- Nhưng từ lúc anh… liếm đĩa tới giờ, em chưa thấy câu chuyện nào liên hệ đến việc đó.
Phương nói:
- Ấy, ấy. Có đây. Chuyện này. Nhưng đây là chuyện thầy đồ dạy học trò. Và anh bắt chước ông thầy đồ đó dạy em viết chữ mà lị.
Thái Hòa chưa kịp hiểu, Phương đã kể:
- Ông thầy đồ nghèo dạy học cho con một phú gia. Thầy hay chữ, nhiều sĩ diện theo kiểu… quân tử Tầu. Những buổi học trưa mùa hạ, thầy trò đều gật gù muốn ngủ gật nên cậu học trò liền bảo người nhà dọn lên mời thầy dùng một món quà gì đó cho không khí… náo động một chút, qua cơn buồn ngủ.
Hôm đó thầy được mời dùng món bánh rán mật, kiểu như bánh cam nước đường của đồng bào trong Nam ta. Ê a một lúc, thầy trò muốn ngủ. Thầy bảo trò tập viết vài chữ, rồi ngồi xơi đĩa bánh. Ăn xong bánh vị thầy già còn ngồi tiếc rẻ chỗ mật phủ trên mặt đĩa, muốn làm hết nhưng kẹt cái là sợ học trò cười. Sau ba mươi giây nghĩ ngợi, thầy có kế, bèn nói:
- Này trò. Ta dạy trò đã lâu, vậy bây giờ ta thử tài trò xem nhé.
Rồi thầy thè lưỡi liếm ngang trên lớp mật một cái thật hùng dũng và bảo:
- Chữ gì đây?
- Chữ nhất ạ.
Thầy khen giỏi, liếm thêm bên dưới một vệt ngang nữa:
- Chữ gì?
- Chữ nhị ạ.
Thầy tiếp tục biểu diễn đường lưỡi một vệt ngang nữa:
- Chữ gì đây?
- Chữ tam.
Đến đây có lẽ chất mật kích thích con tì con vị của thầy quá, thầy không còn giữ được nhẫn nại nữa, liếm loạn cả lên, sạch cái đĩa. Cậu học trò tưởng thầy thử tài, kêu lên:
- Thưa thầy, thầy viết nhanh quá con đọc không kịp ạ.
Thái Hòa rúc rích cười, kéo tai Phương:
- Hóa ra anh đố em chữ gì lúc nãy đấy à?
Phương lém lỉnh:
- Chắc thế.
- Dễ ợt.
- Chữ gì?
Thái Hòa vừa nói vừa đứng lên lùi ra xa:
- Chữ cẩu (chó).
Phương phì cười, dơ quả đấm.
Và chàng nói:
- Thôi, lại đây ngồi. Hết chuyện kể rồi.
Hai người ngồi bên nhau, lặng lẽ cảm nhận sự bình yên khi có nhau ở cạnh. Tiếng cười nói từ phòng khách vọng ra. Phương hỏi:
- Ai trong nhà thế em?
- Cậu mẹ với anh Quốc.
Phương vui vẻ:
- Thế à? Lâu rồi không gặp anh ấy.
Phương rất khoái Quốc, coi như người anh từng trải. Với Phương, Quốc hiểu biết rộng rãi về mọi mặt và cho chàng nhiều tư tưởng quý báu. Quốc là một nhà văn, một thi sĩ nhưng không làm thơ.
- Có gì lạ không?
Phương hỏi.
Thái Hòa nói nhỏ:
- Lúc nãy em định nói với anh. Tối nay em lên Grall ở trong đó với chị Duyên. Bà ấy sắp sinh.
- Thế à? Đi bây giờ chưa?
- Sắp. Chờ anh Quốc ra.
Thái Hòa chợt hỏi:
- Anh rảnh không? Lên đó chơi đến khuya về. Em ở một mình trong đó, buồn chết được.
- Ừ. Anh chở em đi cùng anh Quốc luôn.
Hai người lặng im. Trăng lên cao, đổ ánh sáng nhạt dịu trên lá. Phương nhìn người yêu. Nàng tươi mát như một đóa hoa đêm. Phương nắm bàn tay nàng:
- Anh yêu em quá.
Thái Hòa mỉm cười, thật đẹp. Nàng hát nho nhỏ vài câu hát lạ ca ngợi tình yêu. Phương ngồi yên, lắng nghe và ngẫm nghĩ. Yêu thương và được yêu thương là một khúc nhạc tuyệt vời nghe mãi mà không chán. Chàng đắm mình trong nổi hân hoan vừa tới cho đến lúc tiếng Quốc cất lên sau lưng:
- Thơ mộng nhỉ.
Thái Hòa vụt im tiếng hát. Phương quay lại chào:
- Anh ạ.
- Chào cậu.
Thái Hòa đứng lên:
- Đi bây giờ chưa anh?
- Cô cậu cứ tự nhiên, anh ở lại chơi thêm một lát cũng được.
Phương nhanh nhẹn:
- Đi đâu bây giờ anh. Em xin theo vào thăm chị luôn.
Quốc gật gật:
- Tốt. Vậy tôi ra lấy xe. Cậu chở Thái Hòa nhé.
Quốc quay trở vào chào bố mẹ vợ rồi ra cổng. Thái Hòa xách cái xách tay vào nhà chào cậu mẹ. Bà cụ dặn:
- Nhớ canh chừng cho chị nhé. Khéo mày ngủ quên mà nó đau quá không gọi được y tá là nguy.
Ông cụ cười:
- Bà làm như nó ngủ mê. Chị nó mà sanh thì rên ầm ầm lên ấy chứ. Có họa là thánh mới ngủ nổi, không nghe thấy gì.
Thái Hòa dẩu môi:
- Cậu mợ con đi.
Mẹ ừ một tiếng, rồi dặn với:
- Đừng đi chơi đâu nhé con.
Thái Hòa kêu to:
- Mẹ… kỳ.
Nàng phóc lên sau yên xe Phương:
- Lẹ lên, anh Quốc đợi.
Lối Cỏ Mù Sương Lối Cỏ Mù Sương - Dung SaiGon & Võ Hà Anh Lối Cỏ Mù Sương