I love to lose myself in other men's minds.... Books think for me.

Charles Lamb

 
 
 
 
 
Tác giả: Thảo Nhi
Thể loại: Ngôn Tình
Biên tập: Oanh2
Số chương: 19
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3247 / 9
Cập nhật: 2015-11-24 21:40:39 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 10
im chỉ 12:30 Vĩnh Nghi cũng không đến đón, cái thai hành cô xót ruột cồn cào, hôm qua nào có ăn gì đâu, vừa ăn miếng cơm đã nôn ra hết.
Phương Mai vẫy một chiếc xích lô đi vào con hẻm. Phương Mai nhận ra Hoàng Dũng, anh cũng vừa đi vào, Hoàng Dũng khựng lại khi thấy Phương Mai, anh gượng gạo chào cô.
- Anh đến tìm Tuấn, không ngờ lại có em về.
- Em hẹn với Vĩnh Nghi về thăm mẹ, anh ấy không đến rước, em đành đi một mình, anh vào nhà chơi, giờ này chắc anh Tuấn đang nghỉ.
Nhưng Tuấn lại không có nhà. Phương Mai rót nước mời Hoàng Dũng, là bạn học cô không thể làm ngơ khi Hoàng Dũng đến. Hoàng Dũng lặng lẽ ngắm cô gái mình yêu, cô đẹp hơn và đẫy đà hơn. Phương Mai lảng tránh ánh mắt Hoàng Dũng gợi chuyện.
- Sao hôm nay anh không đi dạy à?
- Anh về trường có chút chuyện.
- Anh gặp Vĩnh Xuân chưa?
- Đã gặp, ngày hôm qua.
- Vĩnh Xuân còn yêu anh lắm!
Hoàng Dũng lạnh lùng:
- Anh thì không, anh không muốn cưới con gái nhà giàu kiêu căng hợm hĩnh.
Phương Mai làm thinh, bởi Vĩnh Xuân đã thể hiện đúng như những gì Hoàng Dũng vừa nói.
- Em có hạnh phúc không Phương Mai?
- Dạ có.
- Mừng cho em, là con nhà giàu nhưng Vĩnh Nghi rất tốt.
- Em yêu Vĩnh Nghi vì những đức tính ấy.
Phương Mai im bặt vì nghe tiếng xe máy quen thuộc của chồng, cô mỉm cười với Hoàng Dũng đứng lên đón Vĩnh Nghi.
Vĩnh Nghi hầm hầm khi thấy đúng sự thật như những lời nói của Vĩnh Xuân, không đáp lại nụ cười của vợ, anh lạnh nhạt chào Hoàng Dũng:
- Mẹ ngủ rồi, em dọn cơm anh ăn.
Vĩnh Nghi cộc lốc:
- Anh no rồi.
Hoàng Dũng thấy mặt Vĩnh Nghi không vui thì giả lả:
- Tôi đến cũng lâu, xin phép được về, nhờ Phương Mai nhắn với Tuấn có tôi đến thăm.
Vĩnh Nghi ngồi yên nhìn vợ, mắt đổ lửa:
- Em hẹn Dũng đến đây phải không?
Phương Mai sửng sốt:
- Chờ anh hoài, anh không đến rước, em đói gần chết, phải về đây.
- Sao em không về nhà?
- Anh hẹn em về đây ăn cơm mà.
Phương Mai sờ nhẹ tay lên mặt chồng:
- Anh giận em hả?
Vĩnh Nghi dịu lại:
- Lúc sáng Vĩnh Xuân nói có Hoàng Dũng về, nó cho anh biết anh Dũng hẹn em đến đây, anh cứ đừng rước em, về muộn sẽ gặp, Phương Mai em nói thật với anh đi.
Phương Mai ứa nước mắt:
- Anh không tin vào tình yêu của em sao? Chúng ta đã từng sống hạnh phúc và sặp có con mà.
Vĩnh Nghi mềm lòng trước những giọt nước mắt của vợ, anh ôm cô vào lòng:
- Em phải biết, anh yêu em bao nhiêu thì anh ghen em bấy nhiêu.
- Tại sao anh không tin em?
Phương Mai tủi thân nức nở, Vĩnh Nghi cuống quýt vỗ về:
- Nín đi em, đây là nhà mẹ mà, coi chừng mẹ chửi hết hai đứa.
- Ai biểu anh nghi ngờ em.
- Anh xin lỗi, nói thật từ sáng giờ anh không làm gì được hết.
Phương Mai thương hại ngả vào ngực Vĩnh Nghi:
- Anh đói lắm phải không?
- Còn phải hỏi.
- Em dọn cơm anh ăn.
Tiếng lục đục của cả hai làm bà Phương thức giấc, bà đi xuống bếp:
- Sao về trễ quá, cơm canh nguội hết còn gì.
Vĩnh Nghi cười:
- Không sao đâu mẹ, tụi con đang đói.
Phương Mai xới cơm cho chồng. Bà Phương mắng yêu:
- Ăn cơm mà không nói, có thằng Tuấn về là hai đứa nhịn đói.
Vĩnh Nghi pha trò:
- Con có lộc ăn.
Buổi tối khi nằm bên nhau, Phương Mai phụng phịu:
- Anh phải tin em chứ, chưa bao giờ em biết nghi ngờ anh.
- Anh xin lỗi mà cưng.
Vĩnh Nghi xoa nhẹ tay lên bụng vợ, anh hôn cô thật say như muốn chuộc lỗi của mình. Phương Mai giận Vĩnh Nghi ghê gớm, nếu Vĩnh Nghi hồ đồ, giờ này không bao giờ họ nằm bên nhau quấn quýt thương yêu như lúc này.
- Em nghe con nói gì không?
- Có, con chê ba ghen xấu lắm.
Vĩnh Nghi cười xòa:
- Không phải, con nói mẹ Ơi ba yêu mẹ lắm.
Họ nhìn nhau mỉm cười và ngây ngất trong niềm hạnh phúc mình có.
Vĩnh Xuân hí hửng với lá thư trên tay, có con dấu bưu điện từ Trảng Bàng. Cô xăm xi tuồng chữ thật lâu. Không chê nào đâu được Hoàng Dũng cũng phải công nhận thôi nếu đưa ra trước mặt anh ta.
Vĩnh Xuân chạy xe một mạch đến nơi làm việc của Vĩnh Nghi, cô đi xăm xăm vào phòng. Vĩnh Nghi đang đánh vật với cái máy và một người thợ. Ngẩng lên, nhận ra Vĩnh Xuân, anh hỏi.
- Em đi đâu vậy Vĩnh Xuân?
Vĩnh Xuân cười mỉm chi:
- Em có cái này hay lắm, hối lộ đi em đưa.
Vĩnh Nghi bật cười:
- Nhỏ này lớn xác làm như còn bé lắm, nào muốn gì?
- Chầu nước căn tin.
- OK.
Vĩnh Nghi dặn dò người thợ máy, anh đi theo Vĩnh Xuân ra căn tin. Gọi một chai nước ngọt, anh xòe tay ra:
- Nào cái gì, đưa đây.
Vĩnh Xuân chậm rãi bưng ly nước lên môi uống một ngụm.
- Mà anh không có làm ồn à nha!
- Nhưng mà cái gì mới được.
- Anh hứa đi.
Vĩnh Nghi thở mạnh:
- Ừ, hứa.
Vĩnh Xuân thận trọng mở cái ví lôi ra lá thư gấp làm đôi chưa bóc bì thư, thảy lên bàn trước mặt Vĩnh Nghi. Mắt Vĩnh Nghi tối lại khi thấy tên người gởi: Hoàng Dũng. Người nhận: Phương Mai, trường phổ thông cơ sở cấp một Bảng Tràng. Vĩnh Nghi chụp lá thư môi mím lại:
- Làm sao em có?
- Nhỏ bạn dạy chung trường với Phương Mai đưa em.
Vĩnh Nghi xếp lá thư bỏ vào túi quần ra lệnh:
- Uống nước xong, về đi.
Vĩnh Xuân đặt tay lên vai Vĩnh Nghi:
- Họ còn liên lạc nhau, nhưng đừng làm ồn nghen anh hai, tốt nhất anh nên ly dị, coi chừng cái bầu Phương Mai đang mang không là của anh.
Tim Vĩnh Nghi nhức lên, anh dữ tợn nhìn em gái:
- Em về đi, anh biết phải làm sao.
Vĩnh Xuân tần ngần một lúc rồi bước đi, môi cô điểm nụ cười cay độc. Thử xem mày còn cười nhơn nhơn ra nữa không Phương Mai.
Vĩnh Nghi run rẩy xé bì thư. Trang giấy pelure dày đặc chữ:
Phương Mai yêu
Anh về lại trường, lòng vẫn không thể nào quên em, kỷ niệm những lúc mình có nhau cứ dày vò anh mãi không thôi nhớ em quá...
Vĩnh Nghi giận dữ vò nát lá thư, máu nóng dồn lên mặt, anh tưởng tượng mình có thể bóp cổ Phương Mai chết tươi. Vĩnh Nghi lầm lì quay về phòng làm việc, nhưng anh không tài nào tập trung tư tưởng để làm gì nữa hết. Vĩnh Nghi hằn học ném tất cả vào một góc, đùng đùng ra xe về nhà.
Phương Mai ngạc nhiên khi thấy Vĩnh Nghi về nhà sớm, cô thọc một tay đầy xà bông vào chậu nước sạch âu yếm:
- Anh chờ em một chút.
Mặt Vĩnh Nghi nặng nề, Phương Mai lo âu bước theo chồng. Cô đặt tay lên trán Vĩnh Nghi.
- Anh bệnh hả?
Vĩnh Nghi đáp cộc lốc:
- Không.
Anh nhìn cô đổ lửa, cái bụng nặng nề của cô càng làm anh sôi lên ghen tức dữ dội, anh ngó cô chằm chặp:
- Tại sao em còn liên lạc với Hoàng Dũng, em yêu nó phải không?
- Trời ơi anh nói gì vậy?
Vĩnh Nghi hằn học rút ra lá thư nhàu nát thảy lên giường:
- Thư Hoàng Dũng gởi đó, đọc đi.
Phương Mai run rẩy nhặt lá thư bèo nhèo vuốt lại đọc, cô tái mặt kêu lên:
- Tại sao anh có lá thư này, không phải của Dũng.
- Dấu bưu điện Trảng Bàng và tên Hoàng Dũng cô còn muốn chối nữa hả?
- Anh trả lời em đi, tại sao anh có thư này?
Vĩnh Nghi quát:
- Người ta gởi về trường cho cô, Vĩnh Xuân mang về.
- Oan cho em Vĩnh Nghi ơi, em không hề liên lạc với Hoàng Dũng.
- Cô đi lại bao lâu với Hoàng Dũng rồi, nói!
- Em không có, anh mời Vĩnh Xuân vào đây giùm em.
- Được rồi tôi sẽ kêu.
- không cần, tôi đây chị muốn hỏi gì?
Vĩnh Xuân đứng khoanh tay tựa vào cánh cửa vênh mặt khinh bỉ.
- Chị không ngoại tình sao có thư anh Dũng gởi cho chị? Tại sao hẹn hò về nhà? Chị chỉ qua mặt được với anh hai tôi, chị không qua mặt được tôi đâu.
- Trời ơi, Vĩnh Xuân.
- Tôi còn nghi ngờ đứa con chị đang mang là của Hoàng Dũng, tại chưa có bằng cớ đó thôi.
Phương Mai phẫn uất:
- Vĩnh Xuân ác vừa thôi, cô đừng ngậm máu phun người.
Vĩnh Xuân lồng lên:
- Chị xảo trá ngoại tình còn già mồm nữa hả? Thật tội cho anh tôi bị cắm sừng mà không biết.
Vĩnh Xuân quay sang Vĩnh Nghi:
- Anh Hai, nên nhớ em là em của anh, em không muốn anh bị lừa, người ta xỏ mũi như một con bò, tin hay không là quyền của anh.
Vĩnh Xuân bỏ đi, Phương Mai nhìn chồng tuyệt vọng. Đôi mắt đầy nước mắt của cô lúc này càng đổ dầu vào cơn ghen của Vĩnh Nghi, anh điên tiết hất mạnh Phương Mai khi cô thụp xuống bên chân anh.
Cát gạt mạnh mẽ chất chứa cơn ghen hờn dữ tợn làm Phương Mai té bật ngửa khi cô còn nửa đứng nửa ngồi. Cô chới với không biết bấu vào đâu, đầu đập mạnh vào cạnh giường đau điếng.
Phương Mai ôm bụng, một cơn đau xé thịt, đầu óc cô tối tăm quay cuồng, máu tràn ra dưới chân cô thắm đỏ loang trên nền gạch, Phương Mai kêu lên ú ớ, tiếng kêu tắt lịm.
Vĩnh Nghi sững sờ, anh lao đến, Phương Mai mềm nhũn trong tay anh, máu ở đầu tràn ra không ngớt, Vĩnh Nghi lính quýnh hét ầm lên.
o O o
Phương Mai được đưa vào bàn mổ để cứu đứa bé, nhưng nó chết từ trong bụng mẹ. Khuôn mặt non tơ của đứa bé đầy đủ chân tay, mắt mũi, tóc đen mun, mang vóc dáng Vĩnh Nghi, mới bảy tháng tuổi đã phải ra đời và chết non vì những hỉ nộ ái ố của cha nó.
Vĩnh Nghi cúi đầu sám hối tội lỗi của mình, tất cả đã muộn màng. Đứa con chết. Phương Mai khóc nức nở, cô tưởng mình có thể chết đi được, lòng hận Vĩnh Nghi không thể tả. Chính Vĩnh Nghi đã giết con. Phương Mai từ chối mọi săn sóc từ phía Vĩnh Nghi, cô khóc òa với mẹ mình:
- Mẹ cho con về ở với mẹ, con không về nhà Vĩnh Nghi nữa đâu, con muốn sống mẹ Ơi.
Bà Phương im lặng, đưa mắt nhìn Vĩnh Nghi. Chỉ mấy hôm thôi, Vĩnh Nghi như một ông già lụ khụ, đầu tóc bù xù mắt thâm quầng, râu ria tùm lum, anh nghẹn ngào:
- Vợ con muốn như vậy, mẹ cho con gởi, con sẽ thường xuyên đến.
- Tôi không muốn thấy mặt anh nữa, đừng cho tôi thấy mặt anh.
Phương Mai quay mặt đi. Cô yêu anh nhất và cũng hận anh ghê gớm. Tại sao anh không tin cô, Vĩnh Xuân đã bịa đặt bao nhiêu lần rồi. Là đàn ông sao anh không biết sáng suốt nhận định. Đứa con chết. Sợi dây ràng buộc chấm dứt, làm sao cô còn rung động khi ở bên anh.
Vĩnh Nghi vừa về, Phương Mai hối mẹ lên phòng hành chánh đóng tiền xin giấy xuất viện. Một mẹ con về nhà bằng xích lô. Đến trưa Vĩnh Nghi với túi quần áo và thức ăn cho Phương Mai, anh ngơ ngác trước cái giường đổi chủ. Cô y tá tươi cười cho Vĩnh Nghi biết:
- Mẹ Ông đã đưa bà về nhà lúc sáng.
Vĩnh Nghi biết Phương Mai còn giận mình, anh lặng lẽ xách đồ ra xe đến nhà mẹ vợ. Bà Phương thấy Vĩnh Nghi thì bảo:
- Phương Mai đòi về quá mẹ đành phải đưa về, đang nằm bên trong.
- Mẹ cho con ở lại đây chăm sóc cho vợ con.
- Mẹ cho phép và mong muốn một con hòa thuận nhau. Bài học giết con còn đó, liệu mà cư xử, vợ chồng không phải mỗi lúc giận là bỏ nhau.
Vĩnh Nghi cúi đầu nghe những lời răn dạy nhẹ nhàng, anh rón rén đi vào phòng Phương Mai... Cô nằm quay mặt vào trong, Vĩnh Nghi ngồi xuống cạnh vợ, anh khẽ đặt tay lên vai cô. Phương Mai quay mặt lại, cô gỡ tay Vĩnh Nghi trên vai mình.
- Anh không cần phải lo và bận bịu cho em.
Mặt Vĩnh Nghi nhăn lại đau khổ:
- Anh biết em hận anh. Phương Mai, anh không hề muốn thế.
Phương Mai nghẹn ngào:
- Có lẽ duyên nợ vợ chồng đến hôm nay đã hết rồi Vĩnh Nghi.
Vĩnh Nghi hốt hoảng ôm chầm Phương Mai:
- Anh yêu em Phương Mai, cho anh cơ hội chuộc lại lỗi lầm của mình, trong đời ai cũng có một lần gây lầm lỗi, tha thứ cho anh.
Phương Mai cay đắng:
- Em là con đàn bà ngoại tình hư hèn, anh còn đến với em làm gì?
Vĩnh Nghi bịt miệng vợ bằng nụ hôn:
- Anh đã hồ đồ, tha thứ cho anh.
Vĩnh Nghi phủ lên mặt vợ bằng những nụ hôn, lau khô những giọt nước mắt cho cô. Phương Mai nằm yên cho Vĩnh Nghi vỗ về, lòng cô dịu lại bao hờn tủi, dù trong lòng ít nhiều tình yêu cũng đã bị xúc phạm. Cô yêu anh và tha thứ cho anh, nhưng nỗi đau mất con làm lòng cô đau nhói. Cô không giận Vĩnh Xuân, Vĩnh Xuân gieo quả đắng rồi có ngày sẽ gặt lấy quả đắng.
- Em cố gắng ăn uống để tịnh dưỡng em sút đi nhiều quá Phương Mai ạ.
- Em còn muốn mình chết đi cho vừa lòng anh.
- Chết bỏ anh, anh sống với ai.
- Cưới vợ khác.
- Nói bậy, cưng.
Vĩnh Nghi hôn mãi lên mặt vợ. Phương Mai ra điều kiện:
- Em không về nhà anh đâu, em muốn ở riêng.
Vĩnh Nghi gật đầu lia lịa:
- Anh chấp nhận.
Phương Mai khép mắt lại, Vĩnh Nghi quạt nhè nhẹ cô cho cô nghỉ, nét mắt xanh xao ẻo lả làm anh xúc động và thấy thương quá, anh cúi xuống hôn cô, khi cô chìm vào giấc ngủ.
o O o
Vĩnh Nghi quay về nhà để lấy thêm quần áo cho Phương Mai. Bà Vĩnh xô cửa bước vào, thấy Vĩnh Nghi dồn đồ vào túi xách bà ngạc nhiên:
- Phương Mai không về đây à?
Vĩnh Nghi vừa xếp quần áo vào túi xách vừa trả lời mẹ.
- Con đưa Phương Mai về nhà mẹ vợ của con tịnh dưỡng vài tháng, thưa mẹ.
- Nó đòi về đấy à?
Vĩnh Nghi bênh vực vợ:
- Dạ không, ý của con, bên này mẹ bận buôn bán, em Xuân lại đi dạy, có một mình con Na vừa nấu cơm vừa giặt giũ, lại phải lo cho vợ con, bất tiện quá, nên con để Phương Mai ở lại bên ấy cho mẹ con lo.
- Cũng được, nhưng những nữ trang cưới con giao lại cho mẹ.
Vĩnh Nghi ngạc nhiên:
- Chi vậy mẹ?
- Nhà bên ấy trống trước trống sau, mang nữ trang cưới về bên ấy, rủi mất làm sao?
- Thì con vẫn để ở nhà.
- Mẹ và con Xuân đi luôn, con Na chỉ là kẻ ăn người làm, làm sao tin tưởng được, con đưa mẹ giữ, bao giờ vợ chồng con cần mẹ trả lại.
Vĩnh Nghi nghe cũng được xuôi tai, anh mở tủ vợ lấy hộp nữ trang cưới giao cho bà Vĩnh, bà cầm bỏ túi ngọt ngào:
- Con có cần tiền để lo cho Phương Mai không?
- Dạ, con còn tiền.
- Thiếu cứ nói mẹ cho, nó mới sanh non ngày non tháng, con cần phải kiêng cữ cho nó nghe Vĩnh Nghi.
Vĩnh Nghi cảm động:
- Cám ơn mẹ đã dặn.
Vĩnh Xuân thấy Vĩnh Nghi mang vali đi, cô thở phào chấp một tay lên ngực:
- Vậy là nhổ được cái gai, mày sẽ không bao giờ được đặt chân về đây đâu con ạ!
- Mày lầm bầm cái gì đó Vĩnh Xuân?
Vĩnh Xuân nũng nịu sà vào lòng mẹ.
- Con mừng không phải nhìn thấy cái mặt hãm tài.
- Ai?
- Vợ anh Vĩnh Nghi.
Bà Vĩnh cốc lên đầu Vĩnh Xuân mắng yêu:
- Mày cũng vừa thôi con ạ, con gái mà hung dữ quá, con trai nó sợ. Mẹ tuy không ưa con Phương Mai, nhưng không muốn về phe hiếp đáp nó, mẹ sợ đời con long đong.
Vĩnh Xuân bĩu môi:
- Không ai ăn hiếp được con, con sẽ lấy chồng và buộc ở rể.
Bà Vĩnh lắc đầu.
Chút Tình Đầu Chút Tình Đầu - Thảo Nhi Chút Tình Đầu