Vấn đề không phải ở chỗ bạn đang gặp khó khăn mà chính ở chỗ bạn xem khó khăn là một vấn đề.

Theodore Rubin

 
 
 
 
 
Tác giả: Danielle Steel
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Sisters
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 27
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-08-05 10:52:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 9
ia đình Adams còn phải chịu cảnh đau đớn cuối cùng về cái chết của người mẹ là lễ chôn cất bà vào ngày thứ tư. Sabrina đã yêu cầu ông linh mục làm lễ ngắn gọn. Tro của mẹ cô được đựng trong cái hộp gỗ gụ xinh xắn. Không ai muốn nghĩ đến việc bà đã biến mất khỏi cuộc đời họ và chỉ còn gây nắm tro tàn ít ỏi này. Cái chết của bà vẫn còn gây cho họ sự sửng sốt, bàng hoàng. Bây giờ họ để bà nằm đây, trong nghĩa trang, bên cạnh người xa lạ ở khu đất của gia đình.
Mọi người đều mong việc chôn cất tiến hành thật nhanh, do đó Sabrina và Tammy khi bàn với nhau ở nhà tang lễ đều đồng ý rằng không nên để cho mọi người đau khổ thêm trước việc an táng này. Họ đem ý kiến này nói với bố và được ông đồng ý.
Vì thế vị linh mục cầu kinh rất ngắn gọn trong buổi lễ. Họ mừng vì Annie còn sống, cô đã không chết cùng mẹ trong tai nạn. Vị linh mục cũng như những người khác không hề biết Annie bị mù. Sau này họ sẽ biết khi gặp cô, còn bây giờ gia đình hoàn toàn giữ bí mật. Vấn đề này rất đau đớn cho họ, nhất là Annie, khi cô biết mình bị mù, chắc cô sẽ rất đau đớn. Họ không biết khi nào nên nói cho Annie biết, họ muốn tham thảo ý kiến bác sĩ trước. Sabrina sợ nói cho Annie biết sự thật sớm quá, cô sẽ quá đau đớn không những về cái chết của mẹ mà còn về số phận hẩm hiu của mình. Nhưng họ không thể đợi lâu hơn được, vì bác sĩ sẽ tháo băng ở mắt Annie vào cuối tuần. Cho nên không thể giấu sự thật lâu hơn nữa. Và bố họ cứ nhất quyết cho rằng bác sĩ đã khám sai. Ông không tin cô con gái xinh đẹp của ông lại bị mù. Trong năm ngày qua, mọi việc đã diễn ra quá tệ. Gia đình họ trước đó không bao giờ gặp những chuyện buồn như thế này.
Khi các cô ra về, Sabrina đến cắm nhánh hồng trắng trên cái giá để bên cạnh hộp đựng tro của mẹ. Jim cảm thấy nhất cử nhất động của các con đều làm cho ông đau nhói trong tim. Ông đứng bên mộ một lúc lâu, các cô con gái đều hiểu sự đau khổ của bố nên im lặng. Cuối cùng Sabrina quay lại, nắm cánh tay ông.
- Thôi bố, ta về thôi.
- Bố không thể để cho mẹ con ở đây như thế này, Sabrina. - Ông nói, nước mắt chảy xuống má. - Tại sao có chuyện như thế này? Tất cả chúng ta đều yêu mẹ con mà.
- Phải, đúng thế. - Cô đáp, đưa khăn lau nước mắt. Jane là tình yêu lớn nhất trong đời Jim. Ông không thể nào tin nổi bà đã chết. - Có lẽ như thế hay hơn, - Sabrina dịu dàng nói. Ông vẫn đứng yên nhìn cái hộp tro. - Bố sẽ nhớ mãi hình ảnh mẹ xinh đẹp và trẻ trung như vậy. - Jane sẽ không bao giờ thay đổi, mãi mãi xinh đẹp, nhiệt tình, năng động và trẻ trung. Bà sinh động, hấp dẫn cho đến ngày cuối cùng. Họ sẽ luôn luôn nghĩ đến bà như vậy. Mẹ họ là người rất tuyệt vời.
Nghe con nói, ông gật đầu, không nói tiếng nào với cô. Ông lấy nhánh hoa hồng trắng để trên nắp hộp cùng với những đóa hoa khác, rồi lấy nhánh khác cầm ở tay và cúi đầu bước đi. Trong mấy ngày qua, ông vô cùng đau khổ, các con ông đều biết rất rõ. Chỉ trong năm ngày mà ông có vẻ như già đi mười tuổi.
Bố Sabrina không nói gì, vào ngồi trong xe bên cạnh cô. Suốt đường về nhà, ông nhìn ra cửa sổ. Tammy cũng ngồi trong xe với họ. Chris và Candy đi trong xe khác. Tang gia kéo dài ba ngày mệt mỏi, nào là đón khách đến thăm, nào là lo lễ lạc, và sau đó hàng trăm khách đến nhà ăn uống. Bây giờ những việc phiền phức ấy đã hết, họ chỉ làm lễ an táng gọn nhẹ rồi thôi. Họ định giữ tro mẹ ở nhà, nhưng Sabrina và Tammy nói rằng làm thế sẽ khiến họ đau khổ thêm, nhất là cho bố. Lặng lẽ đưa cái hộp tro ra nghĩa trang sẽ tốt hơn. Sabrina có cảm giác rằng mẹ họ thích làm như thế. Bà không thể trối trăng gì trước khi chết, nên họ bàn nhau nên làm vậy và dĩ nhiên có sự đồng ý của bố. Ông chỉ muốn cơn ác mộng này chấm dứt, và ông muốn nghĩ rằng bà đi vắng đâu đó rồi sẽ trở về cho bớt đau khổ. Sabrina cũng nghĩ hình bóng mẹ sẽ còn mãi trong tâm tư, tình cảm của họ và có cảm giác giống như bà đi xa nghỉ ngơi dài ngày rồi sẽ về.
Sabrina biết rằng bây giờ họ phải tập trung vào Annie. Não cô đã dần hồi phục, nhưng phải tập thích ứng với cuộc sống mới đầy thách thức vì cảnh mù lòa. Họ chưa biết họ phải làm sao để giúp cô, nhưng cô phải tập thích nghi với cuộc sống mới trong cảnh tối tăm. Đây là việc không phải dễ.
Khi họ về nhà, bố cô nói ông cần phải đến ngân hàng vào chiều hôm đó. Sabrina đề nghị đi với ông, nhưng ông nói muốn đi một mình. Giống như những người khác, cô cố đi theo bố để giúp đỡ ông khi ông cần. Còn khi ông muốn ở một mình, cô sẽ để cho ông được toại nguyện. Ông cũng giống như các con, tinh thần bị dao động rất lớn. Thỉnh thoảng chuyện bi đát trong gia đình làm cho ông gần như hoàn toàn suy sụp, thỉnh thoảng ông thấy bình thường trở lại, rồi bỗng nhiên thấy chán nản, đau khổ trước cái chết của vợ. Ông cảm thấy như cả thế giới bị đảo lộn.
Ông đã báo cho văn phòng biết rằng họ đừng đợi ông trong tuần đó và có lẽ cả tuần sau nữa. Ông muốn đợi khi nào khỏe mới đi làm lại. Ông làm cố vấn đầu tư từ lúc mới khởi nghiệp, khách hàng của ông rất thông cảm cho vì cái chết của vợ ông. Những khách hàng quan trọng đã được thông báo, nhiều người đã gửi hoa đến chia buồn.
Gia đình họ còn đông đủ cho đến cuối tuần. Sau đó, Tammy sẽ về California, Chris đi làm lại và bố họ chắc cũng thế. Sabrina nghĩ rằng ông đi làm cho vui, nhưng những người khác không đồng ý. Trông ông có vẻ mệt mỏi, yếu đuối, sụt mất mấy cân. Họ sợ rằng việc mẹ mất đã có ảnh hưởng lớn đến ông, khiến ông thành người bi quan trong nháy mắt. Ông trở nên già nua đến tội nghiệp. Họ rất sợ khi thấy ông đau đớn, lạc lõng vì mất vợ.
Sau lễ an táng, Sabrina vào trong thư phòng một mình, gọi cho người môi giới địa ốc ở New York, nói với bà ta rằng cô cần thuê một ngôi nhà. Nhà có ba phòng, vì Tammy bận việc ở California nên sẽ không sống cùng họ. Sabrina dặn bà ta rằng ngôi nhà phải sáng sủa, có ánh nắng mặt trời, chỉ cần một tầng, với ba phòng ngủ tươm tất có phòng tắm riêng, phòng khách rộng, phòng ăn, thậm chí có phòng giải trí để khi cần sẽ dùng. Họ muốn nhà có người gác cổng để bảo đảm an ninh, vì Candy về nhà bất cứ giờ nào, và Annie cần sự giúp đỡ khi cô ra vào nhà. Sabrina và Candy không phải lúc nào cũng có mặt ở nhà để giúp Annie, họ còn có công việc. Họ muốn ngôi nhà ở vùng Upper East Side hơn là ở Soho, Tribeca hay Chelsea. Sabrina thì thích ở khu phía Bắc thành phố, còn Candy đáp rằng cô không quan tâm nhà ở đâu, miễn cô ở gần các chị là được. Cô có căn hộ ở sân thượng tòa cao ốc, cô định sẽ cho thuê căn hộ này. Ngôi nhà đẹp hay có khung cảnh đẹp chẳng ảnh hưởng gì với cô. Cô không bận tâm trang trí nhà cửa hay sửa sang nó. Cô thường đi đi về về nên không ngó ngàng gì đến nhà cửa. Giống như Sabrina, cô chỉ quan tâm đến vấn đề an ninh, muốn được bảo đảm về tính mạng khi về nhà vào đêm tối.
Người môi giới địa ốc trả lời một cách chân thành:
- Yêu cầu như vậy là cao, nhưng tôi sẽ cố gắng tìm thử cho cô. - Sabrina nói họ không cần nhà có nhiều hành lang rộng hay có cảnh đẹp, mà chỉ cần căn hộ thoải mái trong một chung cư phù hợp là được. Điều quan trọng là có chỗ để họ ở chung với nhau và Annie cảm thấy thoải mái. Cô cần có sự yên ổn để vượt qua những khó khăn ban đầu trong cuộc sống mới. Sabrina cũng hy vọng họ tìm được chỗ có nhà bếp thuận lợi để nấu ăn. Họ hy vọng nhờ có Sabrina mà Chris thường lui tới để nấu ăn cho họ.
Anh là người có tài nấu nướng. Sabrina muốn học hỏi anh, nhưng cô quá bận việc đến nỗi có khi bỏ cả ăn. Candy lại càng ít ăn nữa. Tammy thì đỡ hơn. Sabrina nhiều bữa chỉ ăn rau, lâu lâu mới ăn một bữa thịnh soạn để bù vào những lúc không ăn ấy. Nhưng cô rất ít khi được như thế.
Người chuyên trách về địa ốc hứa sẽ gọi cho cô khi đã tìm ra được căn nhà như đã yêu cầu. Cô nói kế hoạch của họ cho bố nghe khi trên đường từ nghĩa trang về nhà, bố cô cười.
- Các con làm thế hay đấy. Giống như ngày xưa, khi các con sống với nhau ở nhà. Bố hình dung lại cảnh các con chơi đùa với nhau. Còn Chris nghĩ sao về chuyện này, Sabrina? Sống với nhiều phụ nữ như thế là một sự thách thức cho đàn ông đấy. - Sabrina nói Chris bây giờ đã quen như thế rồi. Bất kỳ cô sống ở đâu, nhất là khi sống với các em gái, anh đến thăm họ lúc nào cũng gặp cảnh ồn ào, náo nhiệt. Họ thích sống trong không khí như thế và Chris có vẻ dễ thích ứng với hoàn cảnh.
Chắc Annie sẽ xuất viện trong vài tuần nữa, nên Sabrina muốn có nhà sớm để họ dọn đến. Khi đã tìm ra nhà mới, cô phải thông báo chuyển nhượng căn hộ của mình, và Candy sẽ cho thuê căn hộ trên sân thượng tòa cao ốc. Nếu cần, cô sẽ trả tiền thuê nhà với các chị, đồng thời trả tiền thuê người chăm sóc ngôi nhà trên sân thượng. Dù cô là em út, nhỏ nhất trong nhà, nhưng lại kiếm được rất nhiều tiền nhờ làm người mẫu, nên có thể rộng rãi hơn các chị. Ngay cả Tammy làm nghề đạo diễn thành công ở Hollywood cũng không làm ra nhiều tiền bằng Candy. Candy xác nhận rằng làm siêu mẫu tiền vô như nước, và cô rất được hâm mộ.
Trên đường từ nghĩa trang về nhà, bố họ nói rằng ông muốn trả tiền thuê nhà phần của mình, hơi nhiều hơn một chút cũng được để giúp họ. Ông muốn trả một nửa, vì ông nghĩ việc giúp đỡ em của các cô rất tốt, nhưng ông không tin Annie sẽ mù vĩnh viễn. Ông nói có lẽ ngày nào đó, Annie có thể thấy lại. Nghĩ đến chuyện cô con gái xinh đẹp bị mù suốt đời, ông không chịu được. Sabrina nghĩ rằng với thời gian, bố cô sẽ tin đây là sự thật. Còn bây giờ, ông vừa mới mất vợ, gần mất cô con gái, rồi trong tương lai cô ấy sẽ bị mù lòa, những chuyện ấy dồn dập làm ông hoang mang, sửng sốt. Ông không chấp nhận được các việc bất hạnh cùng xảy ra một lúc, không tin những chuyện đã xảy ra trong những ngày vừa qua. Các cô con gái của ông phải cố gắng hết sức mới tin. Còn Annie chưa biết gì về chuyện này.
Khi họ về nhà, Tammy và Chris làm bánh xăng uých cho mọi người ăn. Người ta ghé vào đem cho họ những giỏ thức ăn nhanh, ngon và những bữa ăn nấu sẵn để nhiều trong bếp. Cảnh tượng giống như lễ Giáng sinh khi bạn bè và khách hàng của bố gửi biếu thức ăn và rượu vang ngon đến nhà. Nhưng đây không phải thức ăn biếu tặng nhân lễ Giáng sinh. Sabrina quá ngán lễ lạc, vì chính ngày lễ mà mẹ họ đã chết.
Chiều đó, khi các cô đến thăm Annie thì bố họ đi đến ngân hàng. Chris tự nguyện lái xe đưa ông đi. Ông còn quá đờ đẫn nên các con ông không muốn ông lái xe. Không ai trong nhà muốn có thêm tai nạn nữa. Khi Jim ra khỏi xe, Chris ngạc nhiên thấy ông mang túi xách trên vai và xách chiếc vali nhỏ. Chris không biết ông sẽ làm gì, nhưng ông có vẻ quyết tâm làm gì đó. Trên đường đến ngân hàng, ông nói rất ít với Chris, anh thấy đây là điều bất thường.
Khi Tammy, Candy và Sabrina đến bệnh viện thì Annie đang ngủ. Họ ngồi trong phòng đợi một hồi chờ cô dậy. Người y tá nói cô đang ngủ ngon, hôm nay cô có vẻ vui, tinh thần sảng khoái. Các chị em cô nghĩ rằng sự vui vẻ này sẽ không lâu. Đến cuối tuần, sự thật sẽ làm cho Annie đau khổ như cơn địa chấn mạnh.
Một lát sau, Annie tỉnh dậy. Cô có cảm giác Tammy ngồi gần bên giường cô. Trong thời gian mắt bị băng, thính giác cô trở nên nhạy bén hơn, và mỗi lần có người chị hay em nào của mình đứng gần là cô đoán ra ngay.
- Chào Tammy, - Annie nói. Tammy nhìn cô cười và hôn má cô. Hai chị em cười với nhau, dù Annie không nhìn thấy chị.
- Sao em biết chị? - Tammy ngạc nhiên hỏi.
- Em ngửi mùi nước hoa của chị. Còn chị Sabrina ở đấy kìa. - Cô chỉ về chỗ Sabrina đang đứng.
- Thật là lạ, - người chị cả lên tiếng. - Chị không xức nước hoa. Chị quên nước hoa ở New York.
- Em không biết, - Annie đáp rồi ngáp. - Em có cảm giác vậy thôi. Hình như Candy đang nằm ở cuối giường em.
- Mọi người bật cười, Annie nói rất đúng. - Mẹ đâu rồi? -
Annie hỏi một cách tự nhiên và muốn biết mẹ ở đâu.
- Bố có việc phải đi ngân hàng, - Tammy đáp, hy vọng sẽ làm cho Annie chuyển chủ đề. Cô làm ra vẻ mẹ cùng đi với bố, để khỏi nói dối Annie.
- Bố đi ngân hàng làm gì? Tại sao bố không làm việc. Mà hôm nay thứ mấy nhỉ?
- Thứ tư, - Sabrina đáp. - Bố nghỉ làm một tuần.
- Thế à? Bố không bao giờ nghỉ làm. - Annie cau mày suy nghĩ. Ba chị em nhìn nhau với ánh mắt lo lắng.
- Các người nói dối, phải không? - Annie nói với giọng buồn bã. - Chắc mẹ bị bệnh, nếu không mẹ đã đến đây rồi. Nếu mẹ biết em bị bệnh, bà sẽ không đi với bố đâu. Có chuyện gì thế? - Annie gay gắt hỏi. - Chuyện xấu lắm phải không? - Mọi người im lặng một hồi lâu. Họ không muốn nói cho Annie biết sự thật sớm, nhưng cô không để cho họ có thì giờ trì hoãn. Annie muốn câu hỏi của mình phải được đáp ngay, không chần chừ, trì hoãn. Cô không thích người khác giấu giếm cô sự thật. Mặc dù cô là họa sĩ, nhưng rất trung thực, thẳng thắn. - Chuyện gì đã xảy đến cho mẹ? Mẹ đâu rồi? - Ba chị em không biết nói sao, họ sợ cô bị sốc mạnh. - Nào, nói đi, các người làm cho tôi nổi điên. - Annie tỏ ra nôn nóng, bực bội. Họ không muốn nói cho cô biết sự thật, nhưng bây giờ cô đã bình phục rồi.
- Chuyện rất xấu, Annie à. - Tammy nói nhỏ, đến đứng gần bên giường để cô em có thể nghe lời mình. Những người khác cũng tự nhiên đến sát bên giường cô. Candy nắm bàn tay Annie. - Tai nạn xảy ra quá ác liệt. Ba chiếc xe hơi đâm phải nhau.
- Em nhớ khi mẹ mất tay lái, em nhìn qua thấy mẹ không điều khiển được xe, rồi xe đâm vào xe cộ đang chạy đến phía trước, và mẹ văng ra khỏi xe. Em không biết mẹ ở đâu. - Jane văng sang lối đi của xe ngược chiều nhưng cảnh sát tuần tra nói rằng khi ấy bà đã chết vì bị những ống nước bằng sắt đập vào người. Những ống nước này đã đập vào đầu Jane và bà chết ngay tại chỗ, còn Annie thoát chết trong gang tấc. - Nhưng sau đó, em không nhớ gì hết. - Cô nói nhỏ.
- Em bị kẹt trong xe, đầu bị u một cục rất nặng. Phải mất nửa giờ người ta mới đưa em ra được. May thay họ đã đến cứu kịp thời. - Sabrina nói tiếp lời Tammy. Họ nói năng rất khớp nhau. Mẹ họ thường gọi họ là con quái vật bốn đầu. Nếu nói với một người, xem như cả bốn đều biết. Nếu họ nghĩ ai đó bất công, không tốt với chỉ một người, thì chỉ có Chúa mới giúp người đó thoát khỏi sự phản đối của tất cả. Sự thể không có gì thay đổi nhiều. Bây giờ họ lớn lên, bình tĩnh hơn, có công việc riêng, nhưng vẫn gắn bó với nhau, có cùng quan điểm về nhiều thứ và sẵn sàng bênh vực nhau.
- Các chị vẫn chưa nói cho em biết mẹ đang ở đâu. - Họ biết không cách gì giấu Annie được nữa. Cô quá kiên quyết và đã tỉnh táo. Khó mà không nói cho cô biết.
- Có phải mẹ nằm ở phòng bên cạnh không? - Tammy nhìn Sabrina, lắc đầu. Họ đứng gần giường, người sờ bàn tay, người nắm cánh tay, người sờ mặt cô. Cô cảm nhận được họ đang đứng rất gần, sự gần gũi vừa làm cho cô thoải mái, vừa nói lên điều gì đó không hay. Cô cảm thấy có chuyện gì kinh khủng đã xảy ra. Cảm giác của cô nhạy bén hơn bao giờ, điều này làm cho mọi người vui mừng, nhưng trong trường hợp này cô lại rất hoài nghi.
- Mẹ không nằm ở phòng bên, Annie à, - Tammy đáp nhỏ, vì cô ở gần Annie nhất. - Tai nạn xảy ra quá bất ngờ. Các ống nước đập vào người mẹ, bà chết ngay tại chỗ. - Annie há hốc miệng sửng sốt, không thốt lên được tiếng nào. Rồi cô quờ quạng hai tay, sờ mọi người, nắm chặt tay họ. Thấy vậy, cả ba cô đều khóc và Annie cũng khóc. Cả ba cô đều thấy biểu hiện đau đớn, sửng sốt nơi Annie. Họ đã đau khổ bốn ngày rồi, đã quen cảnh này rồi, còn Annie thì mới bắt đầu làm quen với nó.
- Mẹ đã chết ư? - Annie thì thào nói một mình trong hoảng loạn. Cô muốn nhìn mặt các chị em, nhưng miếng băng che mắt làm cho cô không thấy. Bác sĩ nói phải để băng thêm ít ngày mới tháo. Cô muốn tháo băng ra, nhưng cô không làm sao giật ra được.
- Phải, mẹ chết rồi! - Sabrina đáp. - Chị rất buồn. Chị rất buồn khi thấy em phải chịu đựng cảnh như thế này.
- Ôi lạy Chúa, khủng khiếp quá! - Annie nói. Nước mắt chảy ướt tấm băng che mắt, cô cảm thấy mắt nóng như lửa đốt. Việc này làm cho sức khỏe của Annie xấu thêm. Cô ngồi khóc ròng, ba chị em nắm giữ cô, như ba thiên thần hộ vệ chăm sóc cô. Nhưng vị thiên thần dịu dàng nhất đã chết. Annie không hiểu nổi chuyện này. Cô không chấp nhận được chuyện này còn hơn các chị em khác. Đây là điều quá tệ hại, chưa bao giờ cô nghe nói đến, giống như các chị em cô, dù chuyện đã xảy ra bốn ngày rồi. Không ai thấy bình tĩnh trước chuyện này, dù họ cố làm cho bố nghĩ rằng họ bình tĩnh. Cuối cùng Annie hỏi: - Bố như thế nào? - Cô lo cho bố.
- Không được tốt, - Candy đáp. - Nhưng mấy chị em cũng không hơn gì. Em suy sụp hoàn toàn còn các chị Sabrina và Tammy đã cố gắng lo hết mọi việc. Hai chị ấy quá tuyệt. - Candy kể cho Annie nghe đầy đủ chi tiết. Annie không biết gì hết về những chuyện đã xảy ra.
- Em chắc không dự đám tang được phải không? - Cô hỏi, giọng đau đớn. Thực ra cô không muốn đến dự, nhưng nghĩ nếu không tham dự, có vẻ như mình đứng ngoài cuộc. Nhưng không còn cách chọn lựa nào khác. Họ không biết khi nào cô tỉnh lại nên không thể đợi. Đợi cô là chuyện rất khó khăn cho bố, ngay cả với họ. Họ cần làm cho xong các nghi thức của tang lễ, dù không có Annie họ cũng phải làm.
- Đám tang diễn ra hôm qua rồi, - Sabrina đáp. Annie không thể tin nổi. Mẹ họ đã chết. Cô không nghĩ chuyện như thế có thể xảy ra. Các chị em cô vẫn còn bàng hoàng chưa tin vào những gì đã xảy ra.
- Tội nghiệp bố... Tội nghiệp chúng ta... Tội nghiệp mẹ, - Annie khóc nức nở. - Chuyện xảy ra quá khủng khiếp, - thật vậy, chuyện ngoài sức tưởng tượng của cô. Nhưng bây giờ cô mới là người đáng thương nhất, đáng thương hơn cả mẹ họ. Tuy chết trẻ nhưng bà đã sống vui sướng, hạnh phúc cho đến phút cuối. Chính Annie bây giờ mới phải đương đầu với bao thử thách, cuộc đời cô bỗng nhiên gặp bất hạnh, cô sẽ không còn đôi mắt để chiêm ngưỡng các họa phẩm, để vẽ tranh, và theo đuổi sự nghiệp hội họa. Annie đã bị mù khi còn rất trẻ. Họ rất đau lòng cho cô, như đau buồn vì mẹ họ.
Chiều hôm đó, họ ở lại với Annie lâu hơn. Họ không muốn để cô một mình sau khi đã nói cho cô biết tin mẹ họ qua đời. Khi thì họ ngồi yên lặng nắm tay nhau, khi thì khóc hay cười qua màn lệ trước những câu chuyện mà có người nhớ còn những người khác thì đã quên. Họ gần gũi nhau như ngày xưa, chính vì đã mất mẹ mà họ gắn bó thân thiết hơn bao giờ hết. Họ là bốn người phụ nữ rất khác biệt nhau nhưng lại hết sức thương yêu nhau, kính trọng nhau. Đây là món quà quý giá dành cho mẹ họ và cũng để làm vui lòng bố họ.
Đến bảy giờ họ mới từ bệnh viện ra về. Annie mệt phờ, và họ cũng vậy. Khi ngồi trên xe họ nói nhiều về Annie. Vào nhà, họ thấy Chris đang nói chuyện với bố. Anh nói rằng có đến hơn chục người đến thăm, gửi lời chia buồn với họ. Mẹ họ đã để lại trong lòng mọi người sự kính trọng hết mực. Bà là một người vợ hiền, một bà mẹ tốt, một người bạn thân thương, một người hoạt động hăng say cho nhiều tổ chức từ thiện. Bà được rất nhiều người thương yêu chứ không chỉ có chồng con.
Tammy đề nghị nên mua thức ăn làm sẵn của Trung Hoa hay sushi của Nhật để Chris khỏi nấu nướng, nhưng bố họ nói rằng ông có chuyện muốn nói. Ông có vẻ buồn rầu, dao động, nhưng quả quyết. Ông bảo họ theo ông vào phòng ăn. Chris đã biết việc gì rồi nên không vào theo, anh không muốn tham gia vào chuyện riêng của gia đình họ. Đây là chuyện riêng tư trong nhà. Sau khi hai người đi ngân hàng vào chiều hôm đó, ông đã nói cho anh biết. Chuyện ông làm khiến anh rất ngạc nhiên. Ông nghĩ việc này có vẻ hơi sớm, nhưng ông nói rằng có các con tề tựu ở nhà như thế này thì còn nhiều tháng nữa mới đến. Và ông biết chính vợ ông cũng rất muốn làm việc đó. Việc sớm thật đấy, nhưng hợp lúc. Suốt đời, bà rộng lượng với chồng con và bạn bè.
Các cô theo bố vào phòng ăn và cảnh tượng trước mắt làm họ ngạc nhiên hết sức. Họ không ngờ có việc như thế, vì trước đó bố họ không nói gì. Tammy đau đớn, lùi lại một bước. Sabrina lấy tay che mắt một lát. Còn Candy đứng yên, bật khóc.
- Ôi bố... - Tammy cất tiếng. Thấy những thứ quen thuộc này, cô rất đau đớn. Đó là quà tặng của bố cho mẹ, bây giờ sắp là của họ.
Ông cho hết nữ trang của bà lên bàn, xếp thành từng dãy gọn gàng. Những chiếc nhẫn, vòng tay và hoa tai quen thuộc mẹ họ thường mang, chuỗi hạt ngọc của bà ngoại, quà ông đã tặng bà bao năm nay vào dịp sinh nhật, Giáng sinh, những sự kiện quan trọng như ngày sinh của họ. Vì ăn nên làm ra nên quà tặng gia tăng qua năm tháng. Quà không phải là những nữ trang quý giá, như một số mà Tammy đã thấy ở Hollywood, hay Candy đeo để trình diễn thời trang cho tờ Vogue, hoặc quảng cáo cho cửa hàng Tiffany, Cartier nhưng chúng là những thứ rất dễ thương mà mẹ họ đã mang và trân trọng. Mỗi thứ ở trên bàn sẽ nhắc họ nhớ đến mẹ mỗi khi họ mang chúng. Nhưng họ có cảm giác như đã lục thùng đựng đồ nữ trang của bà trong khi bà đi vắng, ăn cắp chúng, và khi bà về phải giải thích cho bà biết lý do. Họ vẫn cố tin rằng bà sẽ về. Bày nữ trang của bà ra tức là bố họ đã tin bà ra đi mãi mãi. Bỗng nhiên họ thấy mình trưởng thành hơn, dù tuổi tác bao nhiêu. Họ không còn mẹ nữa, phải tự xoay xở mọi việc.
- Bố, bố có tin làm thế này là đúng không? - Sabrina hỏi, mắt ướt lệ. Tammy đang khóc thút thít, cảnh tượng thật buồn.
- Tin, bố rất tin. Bố không muốn đợi các con về nhà đầy đủ vào dịp lễ Tạ ơn. Annie không có mặt ở đây, nhưng các con biết rằng bây giờ nó không thấy để chọn món gì. Các con chọn giúp cho nó, hay là sau này đổi cho nhau nếu các con bằng lòng. Bố muốn các con theo thứ tự mà chọn, từng người một. Ai lớn chọn trước, nhỏ chọn sau. Mẹ muốn các con đều có phần. Phần nào cũng có đồ đẹp. Bây giờ các thứ ấy thuộc về các con. Ông nói xong, bèn bước ra khỏi phòng, lau nước mắt đang chảy xuống má. Ông để nữ trang lại cho các con, ông nghĩ rằng làm thế là công bằng. Thêm vào đồ nữ trang, ông còn lấy ra bốn cái áo lông của bà để chia cho họ, hai cái áo lông chồn Bắc Mỹ, một cái áo lông chồn hương, và một cái áo lông linh miêu. Cái áo lông linh miêu ông đã mua tặng bà vào lễ Giáng sinh vừa qua. Mỗi cái vắt trên mỗi ghế ở bàn ăn. Thấy thế, các cô rất đau lòng.
- Sabrina ngồi xuống bàn, nhìn đồ nữ trang rồi nói: Chúng ta bắt đầu sao đây?
- Chị đã nghe bố nói rồi, - Tammy buồn rầu đáp. - Theo tuổi mà chọn, chị trước, rồi đến em, Annie, Candy. Ai chọn cho Annie. - Chúng ta sẽ chọn vì biết nó thích gì rồi. - Annie đeo rất ít nữ trang, cô thích đeo những chiếc vòng bạc có màu ngọc lam. Đồ nữ trang của mẹ họ thường quý giá và sang trọng hơn thế nhiều, nhưng cũng có những thứ trông rất hợp với Annie. Cho dù cô không muốn đeo thì những thứ này cũng giúp cô nhớ về mẹ, nên cô cần phải có. Ai cũng biết món đồ mà mẹ đeo khi mình ra đời. Chiếc vòng tay bằng ngọc xa phia nhỏ là của Sabrina, chiếc nhẫn bằng hồng ngọc là của Tammy, chiếc dây chuyền đeo cổ bằng ngọc trai là của Annie, và chiếc vòng đeo tay bằng kim cương là của Candy. Candy nhỏ hơn Sabrina mười ba tuổi, lúc này gia đình họ đã làm ăn phát đạt. Họ đứng quanh bàn ăn để chọn nữ trang rồi sau đó đeo vào người. Chiếc nhẫn hồng ngọc rất vừa vặn ngón tay của Tammy, cô nói sẽ không bao giờ tháo nó ra.
Lần lượt từng người, họ chọn những thứ mà họ nhớ rất rõ. Có vài thứ của bà ngoại họ, tuy cũ nhưng rất đẹp. Những đồ trang sức này có vẻ như vào thập kỷ bốn mươi, một vài thứ bằng ngọc Topaz có màu vàng, vài thứ bằng ngọc có màu xanh nước biển, và một thứ bằng đá tinh xảo. Họ chọn thứ này cho Annie vì cô thích nó, và họ đồng ý rằng cái trâm có khuôn mặt rất giống cô. Bố mẹ họ chắc không ai ngạc nhiên về việc các chị em quý trọng nhau. Khi một người thích vật gì, những người kia liền rút lui và nhường lại. Có những thứ chẳng có ai thích, nhưng họ vẫn lấy vì tình cảm. Có một cái trâm bằng ngọc xa phia bố đã mua tặng mẹ họ nhân ngày sinh nhật lần thứ 50 của bà, hai người em đều nói Sabrina nên lấy cái đó, và cô nhận. Có những đôi hoa tai rất hợp với Tammy, lại có những chiếc khuyên bằng kim cương mà mẹ họ đã đeo khi còn trẻ bây giờ trông rất hợp với Candy, và cũng có những chiếc vòng tay rất tuyệt, họ nói nên để cho Annie. Đồ nữ trang của mẹ họ rất xinh xắn, dễ thương. Khi chọn được một nửa, họ bắt đầu cười nói, vừa đeo nữ trang vừa bình phẩm nhau. Tâm trạng họ vừa vui vừa buồn.
Cuối cùng, mỗi người đều có hai ba thứ rất đẹp, và một số khác ít giá trị hơn, nhưng rất ý nghĩa với họ, và họ vui sướng đã cùng nhau chọn cho Annie. Nếu Annie không thích những thứ mà họ đã chọn, họ sẽ đổi cho cô cái khác. Đeo những thứ ấy có lẽ trông họ chững chạc hơn nhiều, nhưng họ nghĩ thời gian qua mau và họ sẽ đến cái tuổi ấy nhanh thôi. Chia đồ nữ trang xong họ chia đến áo lông.
Các cô nghĩ rằng Annie rất thích áo choàng lông chồn màu nâu đỏ vì nó có màu gần giống với mái tóc màu hạt dẻ của cô, và rất vừa vặn với cô. Cái áo lông chồn màu đen lại rất hợp với Sabrina, cô mặc áo vào trông rất đài các, vì kiểu may rộng rãi, mẹ họ chỉ mặc chiếc áo này vào những dịp đi xa. Cái áo lông chồn màu nâu đậm rất hợp với Tammy, cô nói sẽ mặc áo này đi dự giải Emmy sang năm. Còn cái áo lông linh miêu ngắn hở đùi không ai mặc đẹp bằng Candy, vì nó rất hợp với thân hình mảnh khảnh và cặp chân dài của cô. Hai ống tay áo hơi ngắn, nhưng cô thích thế. Mẹ cô đã nói rằng bà chỉ mặc có một lần, và tất cả bốn cái áo lông chồn vẫn còn mới. Jane chỉ mặc chúng vào những dịp đi chơi ở thành phố hay những dịp trọng đại. Mẹ họ có sở thích về lông thú, và trong những năm vừa qua, bà đã dành nhiều ưu tiên cho sở thích này. Thời còn trẻ, bà mặc cái áo lông cừu của bà ngoại, nhưng chiếc áo quá cũ, đành vứt bỏ. Những chiếc áo lông này rất hợp thời trang, các cô mặc vào trông rất đẹp. Chọn áo xong, họ để áo sang một bên rồi cùng nhau vào phòng giải trí để cảm ơn bố.
Ông thấy các con đi vào phòng với vẻ mặt tươi cười. Họ đến hôn ông và nói họ rất sung sướng được nhận những thứ quý giá của mẹ. Ông giữ lại chiếc nhẫn đính hôn và nhẫn cưới, ông để chúng vào hộp, rồi đặt lên bàn làm việc, để có thể nhìn thấy bất cứ lúc nào. Ông xem chúng như những vật bất ly thân.
- Cảm ơn bố, - Candy nói rồi ngồi xuống bên ông, nắm tay ông.
Các cô đều biết ông rất đau khổ khi đem áo lông và nữ trang của bà ra chia cho các con, đây là cử chỉ rất đáng quí mặc dù hơi sớm. Ông còn nói:
- Sau này các con xem đồ của mẹ có thứ gì ưng ý, còn dùng được thì cứ lấy.
Bà có một số túi xách tay đẹp, một số quần áo xinh xắn, số áo quần này Tammy mặc rất vừa vì hai người có kích cỡ giống nhau. Nhưng bây giờ còn quá sớm để chia những thứ ấy. Đồ nữ trang thì được, vì bây giờ các con ông có mặt đầy đủ. Nếu không làm bây giờ, ông phải đợi năm tháng nữa, đến lễ Tạ Ơn cả nhà mới có dịp đông đủ như thế này. Mới đầu các cô dao động thật, nhưng sau đó, họ thấy ý kiến của bố đúng, và đã làm theo lời ông. Trước sự mất mát họ càng thương yêu, đùm bọc nhau và ghi nhớ những lời dạy của mẹ lúc bà còn sống.
Trong khi các cô xem các đồ nữ trang, thì bố họ và Chris đã gọi nhà hàng mang thức ăn đến. Họ gọi món cà ri Ấn Độ, món ăn rất ngon. Họ vừa ăn vừa nói chuyện và bỗng nhiên mọi người có cảm giác trở lại cuộc sống đời thường, họ cười nói, trêu chọc nhau. Thật khó mà tin rằng họ đã làm đám tang, chôn cất mẹ và chia nhau số nữ trang của bà ngày hôm đó. Cuộc đời không biết trước được chữ ngờ.
Trong khi dọn dẹp nhà bếp, Tammy nghĩ rằng khi trở về L.A. chắc cô sẽ nhớ các chị em rất nhiều. Mặc dù hoàn cảnh của họ đau buồn, nhưng cô vẫn thích chị em sống với nhau. Ở chung với các chị em, cô thấy thật hạnh phúc. Bất cứ khi nào cô về với gia đình, cuộc sống ở California trở nên xa vời và vô nghĩa. Đây là vấn đề rất quan trọng đối với cô, vì so sánh hai nơi rất khó. Dù sao thì L.A. cũng là nơi cô sống và làm việc, nó rất quan trọng với cô. Ở đó cô có thể sáng tạo, điều hành chương trình truyền hình, nơi cô có nhiều danh vọng, tiền tài. Nhưng không thể so sánh L.A. với cuộc sống ở đây. Khi họ rời khỏi nhà bếp, cô nhìn các chị em, Sabrina quàng tay ôm ghì cô.
- Khi em về L.A. mọi người sẽ rất nhớ em. Chị luôn luôn nhớ em.
- Em cũng vậy, - Tammy đáp. Cuộc sống của cô ở L.A. rất buồn vì thiếu các chị em. Ở đây, họ cùng ăn những bữa cơm gia đình, cô có thể nói chuyện với mọi người vào bất cứ giờ nào trong ngày, và bố họ luôn nhìn các chị em cô với ánh mắt trìu mến, thân thương. Hình ảnh này khiến cô nhớ lại thời thơ ấu, đó là thời gian thực sự hạnh phúc đối với cô. Bây giờ cảnh ấy vẫn không có gì thay đổi, mặc dù mỗi người sống một nơi. Hiện họ đang sống cùng nhau, và rồi Annie xuất viện, họ sẽ sống xa nhau đến ba ngàn dặm. Nhưng không có cách nào khác. Cô không thể bỏ hết sự nghiệp đã gây dựng ở L.A. Nếu về đây, cô sẽ phá hủy hết công lao cô đã xây đắp.
Khi các cô lên lầu, ba con chó theo nhau ra khỏi bếp. Con Benlah và Juanita đã thành bạn thân trong mấy ngày qua. Còn con Zoe của Candy không rời cô nửa bước và thường ngồi trong lòng cô. Benlah và Juanita ngủ cùng chỗ. Con chó Mexico cắn nhẹ đôi tai dài mịn màng của Benlah để đùa bỡn. Chúng còn rượt đuổi một con thỏ ở vườn sau. Chúng làm cho mọi người cảm thấy vui vẻ hơn. Zoe trông bảnh nhất trong ba con chó nhờ chiếc vòng cổ bằng đá giả và chiếc nơ bằng lụa hồng. Juanita dữ nhất, nên Chris nói rằng từ khi họ đến đây, con Benlah hết buồn rầu. Anh nói nó cần có chị em ruột thịt, và rõ ràng nó không thích làm con một. Candy hứa sẽ gửi về cho hai con chó của các chị vòng đá quý giả cho chúng đeo. Chris nghe nói, tròn xoe mắt kinh ngạc:
- Candy, chúng là chó săn chứ không phải chó cảnh.
- Anh cần cho nó theo kịp thời trang chứ, - Candy cười đáp. - Có lẽ vì thế mà nó luôn buồn rầu. - Chiếc vòng cổ da của nó đã cũ, đã sờn mòn. Khi nghe Candy nói, con chó giống Baxê ngước mắt nhìn rồi vẫy đuôi. - Anh thấy chưa, nó hiểu ý em nói đấy. Em có quen một phụ nữ ở Paris, cô ấy may áo quần cho Zoe rất đẹp. Em sẽ đo kích cỡ của Benlah rồi khi sang đấy, sẽ may cho nó vài bộ.
- Như vậy anh sẽ buồn chết mất. Em sẽ làm cho con chó của chúng tôi hư đốn. - Benlah là con chó của Chris và Sabrina, hai người thay phiên nhau chăm sóc. Họ có nhà riêng, không chung, tài sản. Họ là luật sư nên đều hiểu nếu có tài sản chung, vấn đề sẽ trở nên phức tạp. Nhưng Benlah giống như đứa con chung của họ. Sabrina thường nói rằng nếu hai người chia tay nhau, họ cũng cần thỏa thuận để cùng chăm sóc, nuôi nấng con chó. Chris có ý nghĩ tích cực hơn, anh muốn họ kết hôn, và thường đùa với cô rằng làm thế để dễ bề chăm sóc con chó. Nhưng với Sabrina vấn đề hôn nhân hiện không có trong suy nghĩ của cô nên cô nghĩ để đó rồi sẽ tính sau.
- Tại sao chưa nghĩ đến? - Tammy hỏi chị vào ngày hôm sau, khi hai chị em ngồi uống cà phê trong bếp. Những người khác đều ra ngoài có việc. Bố họ và Chris đi mua đồ lặt vặt, Candy đi tìm chỗ tập thể dục gần đấy. Cô nói rằng cô rất lo vì tuần vừa rồi không tập luyện gì cả, cho nên tăng cân. Mọi người thấy vui trước tin này, còn cô thì không. Cô nói ở đây lâu cô sẽ trở nên lười biếng, như vậy rất nguy hiểm. Hai mươi mốt tuổi mà béo phì thì thật vớ vẩn.
- Chị không biết, - Sabrina thở dài đáp. - Chị cảm thấy không thể kết hôn được. Ngày nào chị cũng chứng kiến nhiều chuyện buồn. Khi người ta lấy nhau, họ thường cãi cọ, lừa dối nhau, hoặc làm nhiều chuyện bê bối. Dù Chris dễ thương bao nhiêu, chị cũng thấy lấy nhau không có gì vui hết. Mọi người đều vui khi mới lấy nhau, rồi sau đó phụ nhau.
- Chị hãy nhìn bố mẹ thì thấy, - Tammy đáp. Họ rất mẫu mực, trọng tình nghĩa. Cô muốn có người tốt để lập gia đình như bố mẹ cô, nhưng cô chưa gặp được người như vậy. Những người cô gặp ở L.A. đều không tốt, nhất là những người trong nghề giải trí. Họ là những kẻ khác người, những tay cờ bạc, tự cao tự đại, xấu tính. Hầu như cô đã gặp hết những hạng người này, cô nói mình giống như thỏi nam châm thu hút những người điên và thô bỉ.
- Phải, chúng ta hãy nhìn bố mẹ, - Sabrina nói, vẻ buồn rầu. - Bố và mẹ sống với nhau thật hạnh phúc. Làm sao chúng ta tìm ra người tốt để có được một gia đình ấm cúng như vậy? Ở đời chỉ có một, không có hai. Chính mẹ cũng thường nói thế, bà nói họ quá may mắn. Chị nghĩ chắc chị không được may mắn như mẹ. Nếu không may, chị sẽ bị chồng phụ. Và chị không muốn mình lâm vào hoàn cảnh ấy. Bố mẹ thật may mắn.
- Em nghĩ Chris cũng rất tốt, chị đã tìm được ý trung nhân rồi đấy. Việc gia đình hạnh phúc không phải chuyện dễ, mẹ và bố đã cố gắng rất nhiều tạo ra được điều ấy. Khi chúng ta còn nhỏ, hai người cũng thường cãi nhau luôn.
- Thỉnh thoảng thôi. Thường họ không đồng ý với nhau về việc có liên quan đến chúng ta. Như chuyện chị lẻn đi chơi vào ban đêm chẳng hạn. Bố thì cho là mẹ khắt khe, nhưng mẹ không chịu, nhốt chị trong nhà ba tuần liền. Bà khắc nghiệt hơn ông nhiều.
- Có lẽ vì thế mà họ sống chung với nhau được. Nhưng em nhớ họ chưa bao giờ gây gỗ kịch liệt. Có lẽ có một lần hơi nặng, đó là lần ông say vào đêm giao thừa. Em nhớ mẹ không nói chuyện với ông một tuần. - Cả hai chị em cùng cười khi nhớ chuyện ấy. Hôm đó, dù ông uống hơi nhiều hơn mọi khi nhưng ông vẫn tỉnh táo và lịch sự. Mẹ họ nói rằng ông đã làm cho bà mất mặt trước bạn bè. Không ai trong hai người uống nhiều, các con gái họ cũng không. Candy dự tiệc nhiều, lại còn trẻ và vì nghề nghiệp, nên cô uống nhiều hơn những người khác trong nhà. Nhưng không ai uống đến say và Candy luôn giữ được sự tỉnh táo. Họ biết Annie có hút cần sa với số bạn bè nghệ sĩ, nhưng cô biết kiềm chế, không để cho mình nghiện ngập. Khi còn học đại học, cô hút hơi nhiều, nhưng không gây khó khăn cho bản thân hay bố mẹ. Họ là một nhóm người hoàn toàn khỏe mạnh. Chris uống nhiều hơn Sabrina, và khi đi chơi, anh thích uống Vodka, nhưng không đi quá trớn. Đối với Tammy, anh là người hoàn hảo, nhất là so với những người điên khùng mà cô quen biết.
- Nếu ngày nào đó chị và Chris không lấy nhau thì thật đáng buồn, - Tammy nói. Cô bỏ tách dơ vào máy rửa.
- Đến tháng chín là chị đúng 35 tuổi rồi. Nếu chị muốn có con, chị không nên kéo dài lâu hơn nữa. Vả lại, anh ấy đợi lâu sẽ thấy chán. Thậm chí có thể không muốn sống chung với chị nữa. Em ngạc nhiên là anh ấy không giục chị. Anh ấy cũng không còn trẻ trung gì.
- Anh ấy chỉ mới 36 tuổi. Thỉnh thoảng anh ấy có giục chị đấy chứ, nhưng chị nói chưa muộn. Không biết sau này chị có muốn lấy chồng không. Chị thích như thế này, và bọn chị gần nhau ba hay bốn đêm một tuần. Chị muốn có thì giờ ở riêng, vì thường làm việc vào ban đêm.
- Chị được cưng quá! - Tammy nói.
- Phải, đúng thế.
- Nói thật với chị, nếu em có người yêu như anh ấy, em sẽ trói chân anh ấy lại ngay. Nếu chị mất anh ấy vì không kết hôn với anh ấy thì sao? - Tammy đã phân vân như thế từ lâu. Cô nghĩ Chris quá kiên nhẫn với chị cô, và cô biết anh muốn có con. Sabrina không biết nếu kết hôn, họ có hạnh phúc hay không và nếu ly dị cô không muốn chia sẻ một nửa thời gian để chăm sóc con. Cô rất bận, ngày nào cũng phải giải quyết những vấn đề không hay về chuyện vợ chồng.
- Chị không biết. Chị nghĩ khi nào xảy ra chuyện đó sẽ hay, còn bây giờ mọi chuyện đang tốt đẹp.
Tammy lắc đầu bất mãn.
- Nói thật với chị, khi em bằng tuổi chị mà không có người đàn ông nào thích hợp, em sẽ đến ngân hàng tinh trùng xin thụ thai nhân tạo để kiếm con. Có lẽ em sẽ không gặp được người đàn ông nào đàng hoàng. Còn chị, chị có người trong mộng rồi mà lại không muốn kết hôn và có con, muốn sống một mình. Cuộc đời thật bất công.
- Đúng, đời bất công. Nhưng em sẽ không dám đến ngân hàng tinh trùng đâu. Rồi em sẽ gặp người đàn ông đàng hoàng thôi.
- Với nghề của em, sẽ không bao giờ em gặp được người đó. Ở L.A. lại càng khó gặp nữa. Chị biết không, ở đấy toàn là đồ điên cả, em không muốn hẹn hò đi chơi với họ. Có kẻ nói với em nhiều chuyện nực cười như anh ta đã li dị vợ 20 năm mà không gặp người phụ nữ nào thích hợp để đi chơi, nhưng lại lừa dối em để chạy theo một cô đào mới 21 tuổi. Lại có kẻ nói rằng y ăn chay cho đầu óc thanh thoát, rồi xin em đóng vai chính trong chương trình,... Em đã quá ngán những người như thế, nên em muốn làm những chương trình truyền hình em thích, rồi về nhà chơi với Juanita, đọc bản thảo ở nhà. Lúc nào cũng the, nên em thấy không cần phải trang điểm, đi giày cao gót để diện với những anh chàng như thế. Chắc cuối cùng em sẽ sống cô đơn, nhưng còn hơn là đi chơi với những anh chàng cù lần. Năm ngoái em có lên mạng và hẹn hò hai lần. Cũng toàn đồ không ra gì. Một người mời em đi ăn tối, anh ta không có tiền để boa, lại còn hỏi em có tiền cho anh ta mượn đổ xăng hay không. Còn người kia thú nhận anh ta là đồng tính, cam kết với người bạn trai rằng anh ta xin phép hẹn hò với phụ nữ một lần. Em thường gặp những người như vậy đó, và em là thành viên lớn tuổi trong Câu Lạc Bộ Người Điên của họ, hẹn hò đi chơi với những anh chàng vô tích sự. - Nghe cô em nói, Sabrina cười, nhưng cô biết đấy là sự thật. Tammy ở trong hoàn cảnh khó gặp được người đàn ông đứng đắn. Cô thành công, có uy tín trong nghề, nhưng lại gặp toàn những kẻ ích kỷ, chỉ muốn lợi dụng cô nhưng không đem lại điều gì cho cô. Nhưng cô đâu phải người tầm thường, cô rất đẹp, lịch lãm, thông minh và trẻ trung. Rồi sẽ có lúc cô gặp được người đàn ông tốt. Sở dĩ chưa là vì cô lo làm việc, không có thời gian đi chơi, lại không muốn. Vào những ngày cuối tuần, cô vẫn làm việc, hay ở nhà với con chó. Cô nói thêm: - Vả lại, nếu em yêu ai, Juanita sẽ rất buồn, vì nó ghét đàn ông.
- Nó thích Chris, - Sabrina đáp và cười.
- Mọi người đều thích anh ấy, trừ chị. - Tammy gay gắt với chị, và Sabrina chối.
- Không đúng. Chị yêu anh ấy, nhưng vì quá yêu nên chị không muốn làm hỏng chuyện tình cảm giữa bọn chị.
- Đừng nhát gan như vậy, anh ấy xứng đáng cho chị mạo hiểm mà. Chị sẽ không tìm được người nào tốt hơn anh ấy đâu. Tin em đi, em đã gặp toàn người xấu và đi chơi với họ. Chris là người rất tốt, chị đã gặp may, vậy đừng để mất anh ấy. Nếu không, em sẽ cho chị biết tay. - Sabrina cười với em.
- Nếu ở L.A. không có người tốt, tại sao em không về New York mà ở? - Sabrina hỏi. Trước đây cô đã nhiều lần nghĩ đến chuyện ấy. Cô biết em gái sống rất cô đơn ở L.A. và rất lo cho em. Cô biết mẹ họ cũng lo cho Tammy vì những lý do tương tự. Bà thường nói nếu Tammy cứ ở mãi L.A. thì không bao giờ cô có chồng, và chuyện chồng con phải ưu tiên hàng đầu. Mẹ họ nghĩ rằng hôn nhân và cuộc sống gia đình rất quan trọng như bánh mì vậy. Nhưng bà đã may mắn có được người chồng tốt như bố họ.
- Em không thể đổi nơi ở để gặp người tốt, - Tammy đáp, vẻ bất bình. - Làm thế điên quá. Vả lại về đây em chết mất. Em không thể bỏ nghề, em đã gắn bó với nó từ lâu, đã bỏ nhiều công sức mới có được như ngày hôm nay. Em yêu nghề nên không thể bỏ. Vả lại, chắc gì về đây em đã gặp được người tốt. Có lẽ tại em thôi.
- Không phải vì em, mà vì họ, - Sabrina cương quyết nói. - Nghề của em quy tụ nhiều kẻ ly dị.
- Hình như ở đâu em cũng gặp toàn những người như vậy. Ngay cả khi đi nghỉ hè em cũng gặp toàn kẻ điên khùng. Họ đến với em như loài thiêu thân tìm đến bóng đèn. Nếu nơi nào có đồ điên là em sẽ gặp hắn ngay hay hắn sẽ tìm ra em.
Bỗng Chris thò đầu vào cửa bếp và hỏi:
- Hai người đang nói chuyện gì đấy? - Anh và Jim vừa chạy xe đến tận cửa hàng bán đồ lặt vặt về. Chris hứa sẽ sửa lại một vài thứ quanh nhà họ. Họ tìm việc làm để giải trí, và vì anh còn ở đây thêm ba ngày nữa, nên anh nghĩ phải làm gì để giúp họ. Anh thích làm những việc này.
- Bọn em đang nói về cuộc đời cô đơn lẻ bóng của em. Em là chủ tịch Câu Lạc Bộ Tình Điên. Trụ sở câu lạc bộ này nằm ở L.A. nhưng em sẽ mở nhiều chi nhánh ở các thành phố lớn khác nữa. Câu lạc bộ thịnh đạt, các thành viên vĩ đại, lệ phí thấp, có cơ hội làm thành viên suốt đời. Anh sẽ rất kinh ngạc. - Ba người đều cùng cười trước lời lẽ dí dỏm của Tammy nhưng Sabrina nghĩ đây là điều đáng lo. Chris thường nói anh thấy chuyện Tammy không có người tình chính đáng là điều đáng ngạc nhiên. Cô đẹp rực rỡ, thông minh, làm ra nhiều tiền. Cô là món béo bở cho bất kỳ người đàn ông nào muốn kết hôn với cô. Anh thường nói những người không thật tình với cô là điên.
- Rồi em sẽ gặp được người chân thành.
- Em nghĩ chẳng cần thiết, - Tammy đáp và nhún vai. Rồi cô hỏi để thay đổi đề tài: - Mấy giờ ta đi thăm Annie?
- Ăn trưa xong, khi Candy tập thể dục về. Nếu nó về, vì có lẽ nó sẽ tập rất lâu.
- Em biết, - Tammy đáp với vẻ lo lắng. Họ thường nói về trọng lượng của Candy. Khi về nhà cô thường ăn ngon miệng hơn, nhưng không nhiều. Candy vẫn giữ trọng lượng thấp, vì cô nói nghề nghiệp của cô phụ thuộc vào trọng lượng. Các chị cô nhắc cô nhớ rằng sức khỏe cũng phụ thuộc vào trọng lượng. Tammy cảnh báo rằng nếu Candy nhịn đói lâu năm quá, cô sẽ có nguy cơ vô sinh. Nhưng Candy không xem chuyện sinh con là ưu tiên hàng đầu. Cô chỉ quan tâm đến chuyện dẫn đầu danh sách người gầy, và có vẻ cô là người đứng đầu danh sách ấy. Siêu gầy đối với cô là điều quan trọng nhất.
Sau đó, ba người ra hồ bơi và bơi một lát. Rồi ông bố cũng ra và ngồi nói chuyện với Chris, còn hai cô nói về Annie, về sự thích nghi với cuộc sống mới của cô gái. Sabrina vẫn hăng hái với ý tưởng thuê ngôi nhà ở chung, cô hy vọng sẽ được tin của người môi giới địa ốc sớm. Nếu Annie sống chung với họ trong một năm, cô hy vọng có thể giúp được em.
Tammy lại nói: - Em ước chi được cùng ở với các chị em. Em cảm thấy tội lỗi vì không làm thế, nhưng vì hoàn cảnh, em không thể làm được.
- Chị hiểu, - Sabrina đáp. Cô nằm dưới ánh mặt trời, đưa mắt nhìn Chris và bố. Hai người rất hợp nhau, bố có người đàn ông bên cạnh như anh thật tuyệt. Ông có nhiều phụ nữ quanh mình, nên Chris giống như con trai của ông vậy. - Nếu em có thì giờ, hãy đáp máy bay về nghỉ cuối tuần với bọn chị. - Tammy cố nhớ lần cuối cùng cô về nhà nghỉ cuối tuần là khi nào. Cô nhớ khi ấy cô không làm việc và chương trình không có chuyện lôi thôi xảy ra. Ít ra cũng đã sáu tháng rồi, có lẽ lâu hơn nữa.
- Em sẽ cố gắng - Tammy đáp. Hai chị em nằm dưới ánh mặt trời, ngủ gà ngủ gật. Cả hai đều có chung ý nghĩ rằng nếu họ nhắm mắt một lát, mẹ họ sẽ xuất hiện ở cửa bếp, gọi họ vào ăn trưa. Cho đến giờ họ vẫn còn chưa tin được việc mẹ họ chết còn Annie bị mù.
Chị Em Gái Chị Em Gái - Danielle Steel Chị Em Gái