You can't start the next chapter of your life if you keep re-reading the last one

Unknown

 
 
 
 
 
Tác giả: Dung Saigon
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 26
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 4
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:40 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 9
hục vừa dọn nhà đến ở cùng xóm với tôi. Căn nhà lầu hai tầng có cây vú sữa trong sân và chiếc hàng rào xanh như xa hẳn những căn nhà thấp nghèo nàn quanh xóm. Hôm đầu tiên Thục dọn đến, tôi không ở nhà. Hôm sau đi chợ ngang qua tôi thấy Thục ngồi đong đưa đôi chân trong chiếc xích đu kê gần cây vú sữa. Tôi trợn mắt nhìn Thục, chiếc giỏ như muốn rơi khỏi tay tôi. Thục đến ở đây, bất ngờ quá. Thục là bạn tôi từ thủa tiểu học, hai đứa chơi thân nhau như chị em ruột. Học hết tiểu học Thục theo gia đình đổi đi xa, từ đó tôi không có tin tức gì về Thục nữa. Lòng lúc nào cũng thấy nhớ người bạn thân trong suốt những năm học dài. Hôm nay Thục lại ở đây, Thục thay đổi khác, và tôi cũng đổi khác. Thục lớn lên duyên dáng và yểu điệu như một tiểu thự Còn tôi, tôi vất vả nhọc nhằn. Lòng tôi chùng xuống một nỗi ray rứt buồn nản. Có nên gọi Thục không? Tôi đã tự hỏi và đứng lặng lẽ. Thục chợt ngẩng đầu lên. Đôi mắt Thục dừng lại trong đôi mắt tôi. Thục kêu lên:
- Diễm!
Tôi cười mà nước mắt muốn ứa ra:
- Thục.
Thục xỏ chân vào dép, chạy bay ra mở cổng. Hai đứa lặng nhìn nhau. Một phút trôi qua Thục nắm tay tôi:
- Vào đây, Diễm. Nhà Diễm ở gần đây à?
Tôi chỉ tay về ngôi nhà cuối ngõ, nói nhỏ:
- Mình ở trong kia.
Thục reo lên:
- Thích quá nhỉ? Chúng mình lại được ở gần nhau.
Tôi gật đầu, theo Thục vào ngồi lên xích đu. Thục hỏi tôi:
- Diễm đi chợ hả?
Tôi cười:
- Ừ!
- Chợ xa không?
- Gần đây.
- Cho Thục đi với nghe.
Tôi nhìn Thục:
- Thục cũng đi chợ nữa à.
Thục nói:
- Đi chơi với Diễm cho vui.
Tôi lắc đầu:
- Hôm qua mới mưa xong, đường vào chợ bùn lắm. Thục theo mình bẩn hết quần áo.
Thục cười vui vẻ:
- Ăn thua gì. Mà thôi, mai mốt đi theo Diễm cũng được. Sáng nay còn phải dọn lại căn phòng. Nhà mới dọn đến bừa bãi quá.
Tôi nhìn nghiêng vào trong nhà Thục, khen:
- Nhà đẹp ghê hở Thục.
Thục hỏi tôi:
- Nhà này của ông Thiếu Tá Đạm phải không Diễm.
Tôi nói:
- Chắc thế. Mình thấy đóng cửa cả tháng nay.
- Thục mời đến hôm qua. Ở Qui Nhơn vào ở trọ nhà bà Bác cả tháng mới kiếm được căn nhà này đấy chứ. Ở xóm Thục không thích. Có vẻ đông và ồn ào quá, phải không Diễm.
Tôi gật đầu công nhận lời Thục nói. Thục chợt hỏi tôi:
- Diễm học trường nào?
Tôi cười buồn:
- Diễm vừa nghỉ học.
- Thi rớt hả.
- Ừ!
Thục cười:
- Thục cũng rớt. Đang tính tìm trường học lại. Diễm đi học chung với Thục không?
Tôi lắc đầu:
- Đi học tốn kém quá. Nhà mình nghèo.
Thục chớp mắt:
- Diễm có vẻ thay đổi hơn Thục.
Tôi gật đầu, đứng dậy:
- Thôi, mình đi chợ.
Thục choàng tay ôm vai tôi:
- Chút nữa rồi đi, còn sớm mà.
- Để hôm khác mình đến chơi.
Thục cười:
- Chiều nay Thục sang nhà Diễm. Có bận gì không?
Tôi nháy mắt:
- Bận nhưng vẫn tiếp Thục được. Biết nhà mình chưa?
Thục gật đầu:
- Cách nhà Thục năm căn phải không?
- Ừ!
Thục chợt nói:
- Phải nhà Diễm ở cạnh nhà mấy tên con trai?
Tôi cười:
- Mới tới đã điều tra kỹ thế?
Thục lắc lắc mái tóc:
- Tại chiều qua thấy mấy ông đứng trước cửa đông lắm.
Tôi thoáng nghĩ đến Trường. Có chàng trong đám đông ấy không nhỉ? Đã bao ngày rồi chúng tôi yêu nhau. Cái nghèo của gia đình tôi không làm chàng lùi bước. Và, tình yêu đã đến vào một ngày mưa. Chàng đến trường đón tôi buổi tối. Hai đứa co ro đứng núp trong bóng tối đen của mái hiên khuất. Áo tôi ướt dán sát vào thân thể. Trường lau mặt trong chiếc khăn tay trắng của tôi. Rồi Trường bỗng tỏ tình, rồi môi chàng tìm môi tôi. Tôi ngửa mặt đón nhận một cảm giác đam mê trên vành môi chàng. Nước nhỏ giọt xuống má hai đứa, ngọt lịm. Và nước mắt tôi ứa ra, tan theo trong mưa. Tình yêu đã đến với tôi rồi, như một chớp mắt dài, tôi bừng tỉnh tuổi con gái và đón nhận những đưa đón hẹn hò, những môi hôn kỳ diệu. Má tôi luôn ửng hồng với niềm tin yêu tuyệt vời. Tôi yêu Trường lâng lâng trong hồn. Một tình yêu sẵn sàn trao gởi mà không e ngại vu vơ.
Thục tiễn tôi ra cổng, nhìn chiếc giỏ trên tay tôi đong đưa. Thục nói:
- Diễm giỏi ghê.
Tôi mỉm cười, đùa đùa:
- Con nhà nghèo không giỏi không được. Mình còn biết nhiều thứ khác hơn cả việc đi chợ nữa.
Thục hỏi:
- Biết những gì kể Thục nghe với.
Tôi nheo mắt:
- Nấu cơm, thêu thùa, may vá và làm đủ chuyện lặt vặt trong nhà, chăn ba đứa em.
Thục siết chặt bàn tay tôi:
- Chiều mai Thục sang chơi nhờ Diễm chỉ vài việc.
Tôi nhẹ nhàng bước nhanh ra khỏi cổng. Nắng vương nhẹ trên cành vú sữa, những trái non đong đưa đón mời. Tôi cười với Thục rồi lầm lũi đi thẳng ra chợ.
Tóc Mơ Nghìn Sợi Tóc Mơ Nghìn Sợi - Dung Saigon Tóc Mơ Nghìn Sợi