Books are delightful society. If you go into a room and find it full of books - even without taking them from the shelves they seem to speak to you, to bid you welcome.

William Ewart Gladstone

 
 
 
 
 
Tác giả: Thảo Nhi
Thể loại: Ngôn Tình
Biên tập: Oanh2
Upload bìa: Ông Kễnh
Số chương: 10
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 5390 / 4
Cập nhật: 2015-12-07 17:00:52 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 9
ô ấy đã xảy ra chuyện. Nếu không, cô cũng tranh thủ gọi điện thoại cho anh dù là nửa đêm. Ruột gan Minh Thiên rối bời. Anh đã trở lại vùng đất dữ, thở chung bầu trời với Ái Thy, nhưng cơ hội đến gần cô không dễ.
Phía sau ngôi biệt thự là chuồng nuôi gấu, gần cả trăm con gấu và bầy chó Berger Đức mỗi ngày ăn cả ký lô thịt bò, thật hung dữ cho những ai đáng tìm cách vượt qua hàng rào, vào bên trong. Chỉ mười sáu ngày, Minh Thiên rùng mình sợ hãi khi nghe quá trình tội ác và làm giàu của "Lãnh chú" Thế Hoàng.
Vị trưởng làng già hơn tám mươi, đặt tay lên vai Minh Thiên:
- Chàng trai trẻ! Tôi hiểu cậu muốn chống lại bạo quyền, nhưng chỉ bằng cây viết của cậu, cậu chẳng làm gì được. "Cường hào ác bá", cậu nghe bốn tiếng đó chưa?
Minh Thiên gật đầu:
- Cháu đã nghe, nhưng lưới trời tuy lồng lộng nhưng khó thoát lắm ông ạ.
- Lưới trời lồng lộng, ông ta đã tung hoành như thế trong mười hai năm tại vị rồi đấy. Càng ngày càng giàu thêm lên. Ngày mai, ông ta còn đứng ra khánh thành nhà máy thép. Tiền là trên hết. Tôi khuyên cậu hãy trở về Sài Gòn.
Không Minh Thiên sẽ không trở về Sài Gòn nếu như chưa gặp Ái Thy. Cô đang bị giam lỏng trong căn biệt thự đồ sộ đó, như một con sáo bị nhốt trong lồng son. Làm sao để anh gặp em, Ái Thy ơi...
- Anh Minh Thiên!
Chưa chạy xe vào, Minh Thiên đã nghe tiếng Kiều Phương, cô chạy nhanh đến bên anh thắng xe lại. Minh Thiên cáu kỉnh:
- Em ra đây làm gì, em chẳng giúp gì được cho anh đâu.
- Anh đúng là vô ơn! Lần trước, nếu không có em, anh chạy thoát hay sao?
- Anh đang đi thu thập tin tức, trong nay mai đăng báo, em đi theo anh sẽ gặp nguy hiểm.
- Vì em mà anh và chị Ái Thy ra nông nỗi này, bây giờ em phải làm cái gì đó chứ. Có người quen cho em biết, mấy ngày nay có bác sĩ Thọ ra vào, hình như là Ái Thy bệnh.
Ái Thy bệnh, Minh Thiên nghe tim mình thắt lại, liệu cô có được đối xử đàng hoàng. Làm sao anh lo cho em được đây hả Thy?
- Anh Thiên này!
Kiều Phương thì thầm vào tai Minh Thiên:
- Em định giả làm em gái chị Thy, đến đó tìm thăm xem như thế nào.
Minh Thiên lắc đầu:
- Không được! Anh không thể để em nguy hiểm. Huống chi những bài báo anh viết trên báo đưa ra những cái xấu của ông ta bắt đầu có tiếng vang.
- Không sao đâu! Em giả làm em gái chị Thy là cách tốt nhất để xem chị ấy như thế nào.
Minh Thiên vẫn lo lắng:
- Anh lo cho em.
- Em sẽ biết cách xử trí mà.
Kiều Phương vờ vỗ tay lên vai Minh Thiên mạnh dạn:
- Em làm được nhiều việc cho anh lắm chứ không sao? Bây giờ chở em ra đường lớn em sẽ đón xe về trung tâm thị trấn và đến nhà chị Thy.
Minh Thiên đứng yên. Nếu như không dùng cách của Kiều Phương, quả thật anh không biết có cách nào để biết tin tức của Ái Thy. Lo lắng cho cô khiến anh luôn nóng. Kiều Phương giậm chân:
- Mau lên anh Thiên!
Nhưng khi Minh Thiên ngồi lên xe khởi động máy và cô leo lên ngồi sau lưng anh, lòng Kiều Phương lại chua xót. Bởi vì biết dù trải qua sóng gió dập dồn thì trái tim của anh vẫn chỉ dành cho Ái Thy mà thôi. Còn cô, hai năm ngắn ngủi bên anh xoa dịu vết thương lòng của anh, là quãng thời gian đẹp nhất trong đời Kiều Phương. Cô đã phá hoại hôn nhân của họ, nhiệm vụ bây giờ là giúp họ đoàn tụ với nhau.
- Hãy cho tôi gặp chị Ái Thy của tôi. Chị ấy là vợ ông chủ các người chứ đâu phải tù nhân mà không được gặp người nhà.
Kiều Phương hét ồn ào, giọng hách dịch, tên cận vệ nhăn nhó:
- Sợ cô quá, làm ơn đừng có la, để tôi vào báo.
Gã gọi vào trong Kiều Phương nhủ thầm:
Thử xem chúng mày có dám từ chối nữa không...
- Ông chủ! Có một cô xưng là em gái cô Ái Thy, từ Sài Gòn ra đây, đòi thăm cô Ái Thy.
Đang đi qua đi lại bực dọc, Thế Hoàng đứng lại:
- Em gái, có đúng không?
- Dạ, tôi không biết.
Tên thuộc hạ lui lại, trong lúc Thế Hoàng dùng chân đá mạnh cánh cửa phòng Ái Thy cho cánh cửa va mạnh vào vách, bước vào phòng:
- Ái Thy!
Ái Thy không còn thấy sợ nữa. Cô tự nhủ:
mình chết là cùng. Đứa con trong trứng nước vừa tượng hình đã bị giết chết không được ra đời thành người, bản thân ông ta không chạm đến, nhưng lại mang cô ra trao đổi cho những phi vụ của ông ta. Ái Thy giương đôi mắt căm hờn nhìn ông ta.
- Này! - Thế Hoàng quát - Lại chuyện gì nữa? Tôi chưa bao giờ nghe nói cô có em gái ở Sài Gòn, tại sao cô nào lại ra đây?
Ái Thy cười nhạt:
- Khi tôi lấy ông, ông chưa bao giờ hỏi tôi về gia đình tôi. Còn bây giờ ông cho tôi gặp mặt hay không tùy ông.
Thế Hoàng gườm gườm:
- Tôi cho cô gặp em gái cô dưới sự giám sát của tôi. Âm mưu cái gì, em gái cô chết trước, tôi báo cho hay đó.
Ông ta khoát tay ra lệnh cho thuộc hạ:
- Đưa cô ta vào.
Ái Thy hồi hộp. Là ai đến tìm cô? Minh Thiên chắc chắn là không dám rồi.
Ái Thy lo đến vã cả mồ hôi, tim cô đập mạnh thình thịch trong lồng ngực. Cô không lo cho mình, mà lo cho Minh Thiên không gặp được cô thì không dễ gì anh chịu yên.
Kiều Phương đủng đinh bước lên lầu với túi xách trên tay, cô đi nghênh ngang chứ không rụt rè. Đến nửa cầu thang, cô gọi toáng lên:
- Chị Ái Thy! Em Kiều Phương ở Sài Gòn ra thăm chị. Má nhớ chị lắm.
Ái Thy bật dậy như cái lo xo:
Kiều Phương? Quên cả tỵ hiềm và biết chắc là Minh Thiên cho Kiều Phương đi tìm mình, cô lao ra cửa mừng rỡ:
- Kiều Phương!
Vất cái túi xách cho rơi lăn lóc, Kiều Phương lao tới ôm choàng Ái Thy:
- Chị Hai! Má nhớ chị phát bệnh chị Hai ơi.
Biết Kiều Phương đóng kịch, Ái Thy cố hoàn thành vai điễn, bật khóc:
- Má bệnh làm sao hả em?
- Bệnh tim, làm mệt dữ lắm.
Thế Hoàng bước tới, ông ta nắm tay Ái Thy kéo ra:
- Vào phòng nói chuyện!
Lúc này Kiều Phương mới vờ ngắm Thế Hoàng:
- Anh Hai đây hả chị Hai, đẹp trai mà oai phong quá há?
Tỉnh tuồng như không biết sợ, Kiều Phương cười:
- Anh Hai đẹp nhát là bộ ria mép. Em vừa ra đến nơi hỏi nhà, là họ chỉ em liền.
Thế Hoàng làm mặt ngầu:
- Này cô bé! Cô biết tôi là ai không?
- Chồng của chị Hai em, là anh rể của em. Má em có gởi quà cho anh Hai.
Anh Hai biết ăn món măm cá bồ hóc không? Đặc sản của dân An Giang đó anh Hai, em lấy cho anh Hai xem nghen.
Kiều Phương đi nhặt túi xách cô giúp việc vừa đưa cho cô, lôi ra hủ mắm bằng sành, mở nắp ra, xuýt xoa:
- Thơm chưa anh Hai?
Thế Hoàng là người thích ăn mắm, mặt ông ta tươi lên:
- Thơm quá! Mắm này chắc là ngon.
- Số một anh Hai ơi.
Rồi cô quay sang ngắm Ái Thy:
- Chị Hai ốm quá, anh Hai nuôi vợ không khéo rồi.
- Tai chị Hai của cô chứ không phải tại tôi. Hai chị em tâm sự đi!
Thế Hoàng bỏ đi xuống nhà. Chị giúp việc còn đứng lớ ngớ, bị Kiều Phương đẩy ra cửa:
- Chị đi làm việc của chị đi! Chẳng lẽ chị em tôi lâu ngày gặp nhau, tâm sự với nhau chị cũng muốn nghe sao?
Kiều Phương xinh xắn và linh hoạt vui vẻ, đó là điều nhận xét của chị giúp việc và cũng để hiểu sao đang bực dọc cáu gắt, ông chủ của chị trở nên dễ dãi:
con dê già thích ăn cỏ non. Chắc chắn ông ta sẽ giữ cô gái này lại làm vợ thứ mười cho xem. Cho nên là người khôn ngoan, dù cho Kiều Phương có quá đáng đẩy chị ra cửa chị cũng không dám cự lại.
Hé cánh cửa nhìn ra ngoài thấy không còn ai, Kiều Phương đóng cửa lại, có qua nhìn Ái Thy. Ái Thy ốm đi nhiều, nhưng vẫn đẹp mặn mà, có lẽ vì vậy mà "lão dê chúa" đó vẫn mê đắm, và còn một người nữa chứ, Minh Thiên của cô.
Ái Thy cũng nhìn lại Kiều Phương, cô nắm tay Kiều Phương kéo vào toa- lét đóng chặt cửa.
- Anh Thiên bảo Kiều Phương đi tìm tôi à?
- Không! Là tôi tự đi. Anh ấy như muốn phát điên lên khi không liên lạc hay gặp được chị.
Ái Thy cúi đầu ứa nước mắt:
- Ngày mai Phượng về bảo anh Thiên hãy quên tôi đi. Ông ta đã biết chuyện tôi ngoại tình, đánh tôi một trận thừa sống thừa chết, cho bác sĩ trục cái thai trong bụng tôi ra.
Kiều Phương kinh hãi đến há hốc mồm ra. Cô không còn thấy ghét Ái Thy nữa mà ôm choàng lấy Ái Thy:
- Có loại người ghê gớm như vậy sao?
- Ông ta còn ghê gớm hơn những phương biết. Sau khi vừa bình phục, tôi được mang đi tặng cho thuộc cấp của ông ta một đêm, ông ta bảo không sử dụng con đàn bà bẩn thỉu tuy nhiên sẽ mang biếu cho thuộc cấp để khen thưởng họ.
Kiều Phương kêu lên:
- Trời ơi! Chị Thy!
Ái Thy nghiến răng:
- Có cơ hội trốn, chị sẽ trốn. Ngày mai Phương về đi, đừng ở đây nguy hiểm cho Phương.
Kiều Phương nghẹn ngào:
- Giữa thời đại văn minh này lại tồn tại loại người kinh khủng như ông ta sao ông biết thì thôi, chứ nếu biết, anh Thiên sẽ rất lo cho chị.
- Cuộc đời chị xem như bỏ rồi, cơ hội đoàn tụ với anh Thiên, chị cũng không muốn nghĩ đến, chị là con người dơ bẩn.
- Chị Thy, em có lỗi với chị.
- Chị không trách em. Cũng tại chị, lòng tự tôn quá lớn, chị không chịu nổi sự có mặt của em bên anh ấy. Bây giờ đổi lại là anh Minh Thiên, làm sao ảnh yêu được một người đang là trò chơi, là công cụ để Thế Hoàng sử dụng.
- Vậy ông ta định khi nào đưa chị ra ngoài nữa?
- Có lẽ đêm mai, sau khi nhà máy thép khánh thành, ông ta lại mang chị dâng cho ai đó.
Kiều Phương nghiến răng:
- Đốn mạt! Chị Thy, nhất định chúng ta sẽ trốn. Em nhắn tin vào điện thoại cho anh Thiên...
- Suỵt!
Ái Thy suỵt khẽ ra hiệu cho Kiều Phương đừng nói nữa, cô liên tưởng đến đêm mai và chuyến đào tẩu...
Kiều Phương mắc chiếc áo dạ hội của Ái Thy vừa y, từng đường nét quyến rũ được hiện rõ qua chiếc áo bó sát, tạo thêm nét gợi cảm cho Kiều Phương.
Thế Hoàng sững sờ nhìn Kiều Phương bởi cái nét trẻ con ngây thơ. Ái Thy đã đẹp, Kiều Phương cũng đẹp, mỗi người một vẻ, song bây giờ Ái Thy không phải là kẻ được ông ta "sủng ái" chưa bao giờ ông ta tha thứ cho bất kỳ sự phản bội nào, nhất là Ái Thy, người ông ta yêu nhất.
Đôi mắt hau háu và đắm đuối đầy tà ý của ông ta, làm gì Ái Thy không biết.
Cô thầm lo ngại nên bấm vào tay Kiều Phương.
- Chị lo cho em. Hay, là ra ngoài em tìm cách trốn đi Phương.
- Không! Em và chị cùng trốn. Ông ta cáo già, mình cũng phải ranh ma một chút phải không?
- Em không hiểu con người ông ta nham hiểm mưu mô như thế nào đâu. So với ông ta, chị em mình như con cừu trước mõm con chó sói.
- Chị đừng quá lo. Em tin có anh Thiên hỗ trợ cho chúng ta.
Minh Thiên hỗ trợ. Ái Thy lắc đầu, cô muốn nói, anh chỉ có tài múa bút viết sâu sắc, bể đầu người ta, nhưng với một kẻ như Thế Hoàng, chẳng hại được ông ta. Kiều Phương mỉm cười trước cái lắc đầu của Ái Thy:
- Chị phải có lòng tự tin mình chiến thắng chứ, chánh phải thắng tà.
Vờ đi lại về phía Thế Hoàng, Kiều Phương nũng nịu:
- Anh Hai! Tụi em xong rồi. Xem ra em mặc áo khín cũng xinh lắm phải không anh... Hai.
Giọng Kiều Phương nũng nịu đến nhão nhoẹt, cô lại so vai, đôi vai trần mịn màng, ẩn hiện đồi ngực thanh tân quyến lũ. Đôi mắt Thế Hoàng như dại đi trước vẻ lẳng lơ của cô bé. Không chút ngại ngần, ông ta đặt tay lên đôi vai trần mơn man nhẹ:
- Em rất xinh. Khi nào đó vào Sài gòn anh phải cám ơn mẹ em đã sinh ra hai cô con gái tuyệt vời.
Kiều Phương tươi cười, cố giấu cái rùng mình kinh tởm khi bàn tay ông ta vuốt ve vai cô. Thế Hoàng bỗng trừng mắt:
- Anh cũng vào Sài Gòn khóa mõm mấy con chó sủa bậy, nó gọi anh là Lãnh chúa miền Trung, mà tên gọi là Lãnh chúa dành cho anh cũng xứng lắm phải không?
- Dạ, xứng, lắm ạ. Anh oai phong lẫm liệt nhất là nếu như anh mặc veston, ai oai bằng được anh.
Thế Hoàng cười tít mắt, ông ta vẫn là con người thích được bợ đỡ khen nịnh, nhất là từ miệng một cô gái, cô ta từng sống ở thành phố hấp thụ nền văn minh mới, hơn đứt những cô vợ của ông ta.
Ôm choàng qua vai Kiều Phương, ông ta kéo cô đi:
- Đi thôi, muộn rồi!
Ái Thy đi phía sau, cô thầm lo cho Kiều Phương. Kiều Phương quá chủ quan, giống như đang đùa nghịch với con dao hai lưỡi sẵn sàng bị đứt tay chảy máu vào bất kỳ lúc nào.
Ba người lên xe, Thế Hoàng ngồi giữa hai cô gái, ông ta quay sang Ái Thy:
- Tối nay cô tiếp kỹ sư Mark cho tôi, rõ chưa?
Ái Thy liếc nhìn Kiều Phương, cô dạ khẽ một tiếng. Kiều Phương vờ ngây thơ:
- Vậy còn em, ngồi một mình à?
- Đâu có, em ngồi với anh. Em là khách danh dự của anh.
Đồ khốn kiếp! Kiều Phương quyền rủa thầm trong bụng. Tối nay không hiểu Minh Thiên có đến? Tuy chính mình bày ra chuyện nhưng lúc này Kiều Phương không khỏi hồi hộp... Minh Thiên nhắn tin và máy:
anh mặc veston đen, gắn râu, tóc dài.
Kiều Phương không phải tìm lâu, cái gã đeo kính cận, trông Minh Thiên rất khác. Cô vờ đưa tay lên đầu gãi, ám hiệu cho Minh Thiên biết, cô đã nhận ra anh. Minh Thiên gật đầu nhẹ:
Ái Thy đang ngồi với kỹ sư Mark, gã kỹ sư người úc tỏ vẻ thích Ái Thy ra mặt, càng thú vị hơn khi thấy Ái Thy nói được trôi chảy tiếng Anh.
- Ái Thy! Cô đẹp lắm.
Ái Thy mỉm cười nhún vai một cái. Cô kéo Mark lại gần Kiều Phương giới thiệu:
- Em gái của tôi, tên Kiều Phương.
- Ơ, hai chị em đều rất xinh.
Mark đưa tay bắt Kiều Phương. Kiều Phương nói tiếng Việt:
- Anh cũng đẹp trai lắm.
Mark nhíu mày nhìn Ái Thy:
- Cô ấy nói gì vậy?
Ái Thy mỉm cười:
- Em gái tôi nói anh rất đẹp trai. Cô ấy không biết nói tiếng Anh.
- Vậy à!
Kiều Phương cúi gần Ái Thy, nói nhanh:
- Anh Thiên mặc veston đen, đeo kính cận tóc dài, chị hãy tìm cách đến gần anh ấy, anh ấy sẽ dắt chị đi trốn.
Ái Thy lo ngại:
- Vậy còn em, làm sao?
- Em sẽ tùy cơ ứng biến.
Không thể nói chuyện nhiều, Kiều Phương đẩy Ái Thy ra:
- Chúc may mắn!
Thế Hoàng bám Kiều Phương sát một bên. Đã có Kiều Phương thế cho Ái Thy, ông ta chẳng sợ Ái Thy trốn mình, khi đã giao có cho kỹ sư người Úc.
Vờ đi vệ sinh, Ái Thy vào trước. Đường hành lang ra khu nhà vệ sinh dẫn tới vườn hoa. Ái Thy đứng trong bóng tối đợi.
- Đi với anh!
Bàn tay phía sau đặt lên vai Ái Thy làm cô giật bắn người, nhưng rồi cô mừng rỡ khi nhận ra Minh Thiên:
- Anh Minh Thiên!
- Đi mau lên đi! Anh có xe bên ngoài. Sao em không rủ Kiều Phương đi cùng?
- Thế Hoàng giữ Kiều Phương rất chặt. Kiều Phương bảo em cứ đi trước.
Nguy hiểm quá! Nhưng còn biết làm sao hơn là giải cứu cho Ái Thy trước, anh đưa cô ra đường, có xe chờ sẵn.
- Hãy đưa cô ấy đi bằng con đường tắt sang Đà Lạt và đợi tôi ở đó. Ái Thy!
Anh không thể bỏ Kiều Phương lại một mình. Em đi Đà Lạt trước nghen.
Ái Thy lưu luyến nắm tay Minh Thiên:
- Cẩn thận nghe anh.
- Anh biết rồi, đừng lưu luyến. Đi ngay đi Hiến. Tôi giao Ái Thy cho cậu.
Xe khởi động máy đưa Ái Thy đi. Minh Thiên theo con đường tối trở vào.
Đàng kia hình như Kiều Phương đã say. Tại sao cô khờ quá để cho Thế Hoàng ép mình uống rượu vậy. Minh Thiên vờ đi lại gần và vờ như ngờ ngợ, rồi kêu lên:
- Kiều Phương! Sao cũng có em ở đây?
Hiểu là màn kịch, Kiều Phương làm vẻ mừng rỡ:
- Anh Danh! Sao cũng có ở đây?
- À... Minh Thiên mỉm cười - Anh được giấy mời. Kiều Phương nhảy với anh bản này đi.
Kiều Phương vui vẻ quay sang Thế Hoàng:
- Anh rể! Đây là bạn quen ở Sài Gòn. Em nhảy bản này với anh Danh...
Không chờ Thế Hoàng có phản ứng, Kiều Phương kéo Minh Thiên ra sàn nhảy:
- Chị Thy đâu hả anh?
- Anh đưa ra xe và trên đường chạy đi Đà Lạt. Lợi dụng lúc hắn không để ý, chúng ta cùng trốn đi.
- Không dễ đâu anh, tai mắt của gã khắp nơi. Lúc nãy vì em ở bên ông ta nên ông ta nghĩ chị Thy đi với Mark. Nếu như Mark đợi chị Thy lâu quá sẽ hỏi Thế Hoàng...
- Nếu như vậy, chúng ta phải đào tẩu nhanh lên.
- Lúc nãy ông ta ép em uống nước ngọt, sao em nghi có bỏ thuốc mê.
Giọng nói của Kiều Phương chợt yếu dần dù cô cố gắng tỉnh táo:
- Anh Thiên! Em buồn ngủ lắm và có cảm giác thật khó chịu. Làm sao đây?
Bước chân Kiều Phương xiêu vẹo. Chỉ đợi có như vậy, Thế Hoàng xen vào, ông ta kéo Kiều Phương khỏi tay Minh Thiên:
- Cô ấy say rồi, để tôi đưa cô ấy về. Cổ là em vợ tôi.
Thế Hoàng dìu Kiều Phương đi, Minh Thiên lúng túng giữ lại:
- Vậy còn... chị cô ấy đâu?
Một tên vệ sĩ len vào lại gần Thế Hoàng:
- Ông chủ, kỹ sư Mark nói không thấy cô Ái Thy đâu hết.
Thế Hoàng quát khẽ:
- Vậy chứ lúc nãy cô ta bảo đi đâu?
- Dạ, đi nhà vệ sinh, nhưng đã tìm trong nhà vệ sinh không có.
- Khốn kiếp! Đi tìm ngay, mau lên. Kiều Phương! Cô giỏi lắm.
Ông ta lôi ào Kiều Phương đi, Minh Thiên lo sợ kéo lại:
- Cô ấy đã say. Tôi là bạn trai của cô ấy, để tôi lo cho cô ấy...
Một cú đấm vào mặt Minh Thiên khiến anh phải buông Kiều Phương ra.
Đám vệ sĩ vây quanh Minh Thiên, một tên vụt nắm mái tóc dài của Minh Thiên kéo mạnh, kêu lên:
- Minh Thiên! Nó là thằng Minh Thiên!
Cái tên Minh Thiên làm Thế Hoàng quay phắt lại:
- Bắt nó cho tao! Chết cũng mang xác về cho tao.
Một cuộc hỗn chiến không cân sức, Minh Thiên bị đánh gục tôi đi giữa đôi mắt kinh sợ của nhiều người.
- Tỉnh dậy đi!
Kiều Phương bị nhấn đầu vào bồn nước, vòi sen phun nước lên người cô ướt đẫm. Cảm giác lạnh run vực Kiều Phương tỉnh lại, cô mở mắt ra ngơ ngác.
Chuyện gì như thế này?
- Nó tỉnh rồi, lôi nó lại đây!
Kiều Phương bị lôi ra ngoài, xô té ngã dúi trên nên gạch, vừa gượng lại, một cái tát như trời giáng vào mặt có. Thế Hoàng giận dữ:
- Tao hỏi mày Ái Thy đâu?
Máu tứa ra bên mép Kiều Phương, cô lạnh lùng:
- Chẳng phải ông đã đẩy chị của tôi cho tên kỹ sư nào đó rồi sao?
- Cô ta đã trốn mất. Nhưng không sao, không có con chị, tao bắt mày thế thân vào. Lẽ ra tao đã mày mê, nhưng tao thích mày tỉnh, và tình nguyện làm món đồ chơi cho tao.
Ông ta hất hàm quay sang tên cận vệ ra lệnh:
- Đưa thằng khốn kiếp đó vào đây?
Minh Thiên bị đẩy vào, người bê bết máu, mặt sưng vù, Kiều Phương kêu lên hãi hùng:
- Anh Thiên!
Thế Hoàng cười gằn:
- Hắn tên Danh hay tên Minh Thiên? Đây là vùng đất của tao, bọn mày dám đến quậy là tới số rồi. Đánh nó cho tao!
Những cú đấm thô bạo giáng vào Minh Thiên như cái bị gạo. Kiều Phương gào lên thất thanh:
- Không được đánh anh ấy!
Cô toan lao lại, bị Thế Hoàng túm lấy quật ngã ra sau?
- Nó là cái thằng tố cáo tao trên báo, báo chí gọi tao là Lãnh chúa. Trung ương đang chĩa mũi dùi vào tao, sao không đánh cho được. Trước nhất là dần nát bàn tay cầm viết của nó cho tao.
Chân mang giây bốt, ông ta nhào tới đay nghiến bàn tay phải của Minh Thiên đạp thật mạnh, vừa đạp vừa chà lên nền gạch. Minh Thiên nghiến răng chặt lại, cố không bật ra tiếng kêu đau đớn.
- Thế Hoàng, rồi ông phải trả giá cho hành động bạo ngược của ông.
- Tao là Lãnh chúa ở đây. Tao làm ra luật và thi hành luật. Khốn kiếp, ai cho mày nói!
Bị hai tên vệ sĩ giữ chặt cứng, Kiều Phương gào lên trong nước mắt:
- Hãy tha cho anh Thiên! Thế Hoàng ông muốn gì đây?
- Trừng trị những kẻ phản bội. Đánh nó xong, bây giờ tới phiên tao xử mày.
Gã lôi Kiều Phương vào trong, xô bừa cô lên giường, một tay cởi áo quần Kiều Phương. Kiều Phương chết điếng, cô lùi sâu vào vách tường và chẳng thể lùi được nữa.
Con người gớm ghiếc hiện rõ bản chất dã thú, Kiều Phương chống lại cho đến khi đuối sức, buông tay trong tuyệt vọng. Minh Thiên ơi. Em đã đền tội cho những gì mình gây ra...
Trong phòng tối của căn phòng tối hầm hập và hôi hám, Minh Thiên lết lại bên Kiều Phương, bàn tay dập nát thương tích run rẩy ôm Kiều Phương vào lòng:
- Phương ơi! Anh xin lỗi em. Lẽ ra anh phải cương quyết không cho em nhúng tay vào việc giải cứu cho Ái Thy. Anh làm gì cho em đây?
Kiều Phương không muốn khóc, nhưng trong bóng tối từng dòng nước mắt của cô cứ rơi mau, đẫm ướt. Cuộc đời của cô bị dày đạp một cách thô bỉ, nó sẽ là dấu ấn ghê tởm mà cho đến chết, cô không bao giờ phôi pha.
Thế Hoàng ra lệnh bỏ đói cô và Minh Thiên, cái chết đến từ từ với hai người...
Ru Cuộc Tình Buồn Ru Cuộc Tình Buồn - Thảo Nhi Ru Cuộc Tình Buồn