Số lần đọc/download: 0 / 3
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:08 +0700
Chương 9
Á
i Vi đi ngang chợ, nàng ghé vào mua một chục hoa hồng, không vội vã nàng đi bộ đến Giang Văn. Từ đằng xa nàng đã thấy hàng rào màu trắng và một rặng thông bao quanh ngôi nhà nhỏ thấp được dựng lên bằng những thanh gỗ xếp song song.
Nàng dừng lại ngắm, ngôi nhà mang tên "Một bông hồng mỹ kiều". Ái Vi lẩm nhẩm đọc. Những cánh cửa sổ nhỏ bằng gỗ đều được mở rộng và tiếng nhạc thánh thót bỗng cất lên trong buổi chiều sắp tắt khiến Ái Vi nôn nao. Nàng đứng đó không muốn lên tiếng. Nỗi buồn ập đến, nàng thấy se thắt nhớ nhung một điều gì mơ hồ. Giang văn nàng gọi tên chàng. Tiếng gọi không thoát ra thành tiếng.
Ái Vi gõ cửa nhẹ. Tiếng nhạc chợt dứt. Im vắng. Cánh cửa mở ra, Giang Văn đứng sững nhìn Ái Vi:
- Anh sợ bé không đến.
Giang Văn ôm vai nàng vào nhà, chàng cởi dùm áo choàng Ái Vi trong lúc nàng nhìn căn phòng với nỗi thích thú bất chợt.
Trên mặt đàn dương cầm, một ngọn đèn nhỏ chiếu ánh sáng êm dịu khắp căn phòng, những bìa sách mạ vàng và một lọ hoa hồng êm dịu màu trắng tinh khiết.
Ái Vi ngồi xuống đi văng, Giang Văn ngồi cạnh nàng nhỏ nhẹ:
- Anh dành cho em những đóa hoa màu trắng này đó. Cô bé Ái Vi ạ.
Ái Vi cảm động nhìn Giang Văn:
- Có lúc anh thật dễ thương, Giang Văn, nhưng có lúc anh tàn nhẫn như con gấu.
Giang Văn mỉm cười cắm những cành hoa Ái Vi đem đến vào lọ, để lên mặt bàn ăn, chàng nói:
- Anh có nhiều tính xấu lắm, em đã thấy ghét anh chưa
Ái Vi lắc đầu lém lỉnh:
- Những tính xấu đó đôi lúc cũng thật dễ thương.
Giang Văn cười:
- Cám ơn bé.
- Em còn bé lắm hả?
- Ừ!
Ái Vi dẫu môi:
- Em bắt đầu người lớn từ khi lên đây rồi nhé.
Giang Văn kéo bàn ăn lại sát bên Ái Vi, hai người ngồi trên đi văng ăn "săng-uých". Chàng ngắm Ái Vi nhỏ nhẹ cắn miếng bánh giữa hai hàm răng:
- Em còn bé lắm, Ái Vi của anh ạ.
Ái Vi chớp mắt, nàng nhìn những cuốn sách trên kệ hỏi Giang Văn:
- Sách nhiều quá.
Giang Văn mỉm cười:
-Sách học của anh.
- Anh học về môn gì?
Ái Vi hỏi.Giang Văn châm một điếu thuốc:
- Anh học luật, nhưng đầu óc càng ngày càng trống rỗng dễ sợ.
Ái Vi nhìn Giang Văn ngơ ngác:
- Anh sẽ tiếp tục học lên chứ.
Giang Văn thở dài:
- Đời anh hư hỏng rồi, học hành cũng chẳng cứu vớt nổi nữa.
Ái Vi đặt tay nàng lên cánh tay rắn chắc của Giang Văn, nàng nói nhẹ nhàng:
- Anh nghĩ nhảm quá. Sao không kể chuyện về mẹ cho em nghe với đi.
Mắt Giang Văn bỗng dịu lại, chàng nhìn Ái Vi buồn buồn:
- Mẹ anh thương anh lắm. Bà lo cho anh như lo cho một đứa trẻ con.
Ái Vi mỉm cười âu yếm:
- Anh vẫn còn là một đứa trẻ con thật.
Giang Văn vuốt má Ái Vi:
- Trước kia mẹ anh dạy dương cầm.
Ái Vi nhổm người lên:
- Chắc anh học dương cầm của mẹ phải không? Hồi nãy em nghe tiếng đàn hay quá.
Giang Văn cười:
- Anh quên hết rồi. Mẹ anh rất buồn nếu bà thấy anh bê bối như thế.
Ái Vi thầm thì bên tai Giang Văn:
- Anh là một cậu bé sung sướng vì anh có mẹ lo cho anh.
Giang Văn buồn buồn:
- Nhưng mà anh luôn luôn tỏ ra bướng bỉnh khiến bà buồn. Anh là một đứa bé khó dạy nhất.
Ái Vi chớp mắt, nàng cầm một bông hồng đỏ thắm cài lên áo Giang Văn:
- Một bông hồng cho tình anh em của chúng mình. Em ao ước được gặp mẹ anh.
Giang Văn ôm hai má bầu bĩnh của Ái Vi, hôn nhẹ lên má nàng:
- Em dễ thương quá.
Ái Vi xỏ chân xuống đất, nàng ngồi bên cạnh lò sưởi, Giang Văn ngồi dưới chân nàng, nhìn ánh lửa soi hồng khuôn mặt cô bé, Giang Văn nói nhỏ êm ái:
- Chúng mình hạnh phúc quá Vi nhỉ?
Vi nhìn Giang Văn gật đầu, ánh mắt tha thiết. Giang Văn vuốt nhẹ bàn chân Ái Vi:
- Trong những lúc anh sống thật với lòng mình như thế này anh lại ao ước đến một thứ hạnh phúc đầm ấm của một gia đình nhỏ, một người vợ và những đứa con, những buổi tối ấm cúng bên ngọn lửa hồng.
Ái Vi chống tay lên má ngắm Giang Văn, lúc này khuôn mặt rắn rỏi của người đàn ông biến mất, chàng thật sự chỉ còn là một đứa bé thật dễ thương, ưa mơ mộng và tình tứ.
Ái Vi nghe rung động thật sự, nàng chìm vào niềm vui nhỏ bé chỉ có trong lúc này. Nàng thì thầm:
- Anh hãy sống cho anh, Giang Văn. Hình như chưa bao giờ anh sống thực với lòng mình, phải thế không?
Giang Văn gật đầu, ánh mắt vẫn không rời ngọn lửa:
- Từ bao nhiêu năm nay anh chỉ sống với những ngày lang thang đây đó. Uống rượu, đánh bạc, và nhẩy đầm. Anh chưa bao giờ nghĩ đến anh.
Ái Vi nhắm mắt lại, nàng mơ hồ như thấy hơi thở Giang Văn ấm áp quanh nàng. Ái Vi nghe xót xa một nỗi buồn chợt đến. Nàng bảo Giang Văn:
- Đàn cho em nghe một bản nhé.
Giang Văn hỏi:
- Em không chê anh à?
- Không!
- Em thích bản gì?
- Hồi nãy em nghe dở dang...
Giang Văn mỉm cười:
- Chúng mình trang hoàng lại căn phòng này nhé.
Chàng tắt bớt ngọn đèn lớn và đốt hai ngọn nến trên mặt dương cầm. Ái Vi khêu lại ngọn lửa trong lò sưởi. Căn phòng chìm vào bóng tối mông lung huyền ảo. Giang Văn ngồi vào đàn, chàng bắt đầu dạo nhạc. Căn phòng ấm cúng, tiếng dương cầm thánh thót vang lên. Chàng cất tiếng hát, tiếng hát bay cao như một lời than thở buồn phiền...
Nép mình trong ghế, Ái Vi cố gắng giữ hơi thở, chỉ còn tiếng nổ tí tách, Ái Vi như người hụt hơi. Bên chiếc đàn, Giang Văn vẫn thả hồn vào bài hát buồn ray rứt. Ái Vi nghe như chàng đang than thở, lúc cười, lúc khóc. Chàng đang cố tìm bắt lại một thời ấu thơ đã để vuột mất tầm tay.
Tiếng đàn dứt ngang, bàn tay Giang Văn bất động trên mặt phím. Ái Vi nhẹ nhàng lại gần Giang Văn. Chàng như không nhìn thấy Ái Vi, nàng đặt bàn tay lên vai Giang Văn. Chàng giật mình nhìn Ái Vi, đôi mắt xa xăm.
Ái Vi nói âm thầm:
- Bản nhạc anh vừa hát buồn quá.
Giang Văn gục đầu trên cánh tay Ái Vi, nàng nhè nhẹ vuốt mái tóc Giang Văn:
- Kể cho em nghe đi Giang Văn. Em là em gái của anh mà.
Giang Văn nói nhỏ, chán nản:
- Tâm sự của anh trong bản nhạc này, em đã hiểu gì về anh chưa.
- Thật mơ hồ nhưng thấm thía lắm.
- Không bao giờ anh tìm lại được anh ngày xưa nữa.
- Tại anh không muốn.
Ái Vi nói, giọng nàng cứng rắn. Giang Văn nhìn Ái Vi bằng đôi mắt mệt mỏi:
- Anh phải làm gì bây giờ?
- Anh hãy làm tất cả để tìm lại anh ngày xưa.
Giang Văn chán nản:
- Anh đã phá hỏng tất cả rồi. Hối hận không còn kịp nữa.
Ái Vi tựa cằm lên phím đàn, hỏi nhỏ:
- Tại sao thế anh. Có động lực nào ngăn cản anh không được trở về tiếp tục học bên mẹ.
Giang Văn nhìn Ái Vi, ánh mắt chàng thoáng dữ tợn, chàng nói:
- Vì tình yêu. Em biết Mỵ Lan chứ.
Ái Vi nói:
- Mỵ Lan hả. Em biết! Nàng đẹp quá.
Giang Văn gật đầu:
- Phải rồi nàng đẹp lắm. Đẹp như một phù thủy có nhiều yêu ma, anh yêu nàng ngay từ khi gặp mặt nàng. Từ đó anh bỏ học, bỏ gia đình để đi theo những đòi hỏi ở nàng. Anh lụy vì nàng, vì anh sợ mất nàng. Thế nhưng Mỵ Lan không hề yêu anh, nàng xem anh như một món đồ chơi của nàng. Khi anh biết điều đó anh tìm cách trốn chạy nàng thì Mỵ Lan lại lôi cuốn anh, nàng quyến rũ anh, bằng đủ mọi cách người đàn bà yêu ma ấy không yêu anh mà vẫn không muốn mất anh, nàng bám anh cho anh tàn tạ cuộc đời.
Ái Vi chớp mắt, nàng đã hiểu tình yêu đau khổ của chàng và người đàn bà ấy. Nàng nói:
- Tội nghiệp cho anh.
- Giang Văn thẫn thờ nhìn xuyên qua bóng tối:
- Mẹ anh thất vọng lắm. Tội nghiệp bà, bà đã hy vọng rất nhiều ở anh, bà chỉ muốn anh trở thành luật sư. Ai ngờ...
Giang Văn ngừng nói, chàng nhìn trong mắt Ái Vi. Ái Vi mỉm cười với chàng:
- Có gì mất mát đâu hả anh? Anh phải tranh đấu lại tất cả. Sao anh không cưới Mỵ Lan rồi đưa nàng về sống bên mẹ.
Giang Văn cười buồn:
- Cưới Mỵ Lan à? Anh không yêu nàng. Bây giờ thì anh biết chắc chắn vậy. Thế nhưng khi gần nàng, nghe nàng nói, nhìn nàng cười anh lại thấy mình không còn sức lực để ngóc đầu lên nổi nữa. Nàng là một mụ phù thủy đa tình Vi ạ. Anh bị nàng giam giữ linh hồn rồi.
Ái Vi la lên:
- Giang Văn, anh còn trẻ quá sao lại phí bỏ cuộc đời như thế. Anh với Mỵ Lan không phải là tình yêu. Tình yêu phải có kính trọng, trìu mến nhau chứ đâu phải quỵ lụy như anh thế. Anh lầm tình yêu với say mê mất rồi.
Giang Văn ôm đầu:
- Vi nói đúng! Anh không có tình yêu, anh chỉ bị say mê mà thôi. Ở bên nàng không lúc nào anh được bình yên. Lạ lùng quá.
Ái Vi đứng dậy, nàng tựa đầu ở cửa, một lát Giang Văn theo nàng, hơi thở Giang Văn dịu dàng phà lên gáy Ái Vi:
- Em nghĩ gì về những điều anh vừa nói hở cô bé.
Ái Vi lắc đầu:
- Em muốn anh hãy nghĩ đến anh.
- Em giúp anh không?
- Bằng cách nào?
- Đừng bao giờ bỏ anh cả.
Ái Vi ngước nhìn Giang Văn trong bóng tối, đôi mắt nàng dịu lại, âu yếm:
- Lúc nào anh cần, sẽ có em bên cạnh anh.
- Như chiều nay.
- Vâng.
- Ngày mai em làm gì?
Ái Vi thoáng buồn, nàng nói nhỏ:
- Em chưa biết được.
Giang Văn đề nghị:
- Sáng mai anh sẽ đến đón em đi chơi. Chúng mình trở lại quán nhỏ hôm nào và ngôi nhà thờ đáng yêu. Nơi em đã bỏ bạn bè một mình ra cầu nguyện.
Ái Vi mỉm cười:
- Và anh đã đón em trong cơn mưa lạnh mùa đông.
Giang Văn ôm siết vai nàng, Ái Vi nhắm mắt lại, nàng chờ đợi và nôn nóng khi khuôn mặt Giang Văn cúi xuống, thật gần. Nhưng Giang Văn vội ngừng, chàng chỉ hôn nhẹ lên đôi môi nàng, nụ hôn hình như chưa chạm vào da thịt nhưng Ái Vi đã nghe tim đập rộn ràng.
Giang Văn nói:
- Chúng mình đến phòng trà Vi nhé! Anh có hẹn với các bạn ở đó tối nay.
Ái Vi hỏi:
- Còn Mỵ Lan?
- Đừng nhắc đến nàng nữa. Nỗi vui sướng bình yên nhất của anh là có em bên cạnh trong ngày thành công này của anh.
Ái vi bước ra ngoài. Giang Văn khoác áo choàng cho nàng và khóa cửa lại. Hai người đi cạnh nhau trong bóng tối âm u. Họ im lặng nhưng ánh mắt thỉnh thoảng nhìn nhau với bao âu yếm đậm đà.