They say love is blind…and marriage is an institution. Well, I’m not ready for an institution for the blind just yet.

Mae West

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 23
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 9
YỂN BƯỚC ĐẾN BÊN khung cửa sổ, nhìn ra ngoài. Ngoài đó là cả một khung trời rộng, mây xanh ngắt, gợi cho Uyển những suy nghĩ mông lung. Về một đoạn đời đầy sôi động, vui tươi của tuổi học trò. Là những thơ ngây, những rộn ràng tuổi trẻ. Là một thế giới lôi cuốn kéo dài cho đến bây giờ. Nhưng Uyển nhận ra mình đã khá lớn, không còn thường xuyên là ồn ào và phá phách không tưởng nổi. Như những ngày Hải đi xa, chuyến công tác dài hai ba tháng. Uyển đã thoáng bắt gặp trong Uyển một khuôn mặt mới, khuôn mặt Dũng. Có lẽ Uyển không yêu Dũng, nhưng thực sự Uyển mến Dũng, thân Dũng bởi vì ngoài những khuôn mặt ăn chơi ngờ nghệch vô hồn, Uyển "nổi" hẳn, Uyển hiểu Dũng hơn hết. Dũng bảo thế. Và, dù biết Uyển đã có người yêu Dũng vẫn yêu Uyển mà không cần Uyển yêu lại.
Thủy đứng trước tủ quần áo, kêu Uyển:
- Uyển định mặc gì? Mini hay maxi?
Uyển bảo:
- Tùy Thủy, mặc gì nhỉ?
- Thôi, Uyển mặc mini vàng nghe, Uyển mà đóng bộ mini này vào là không có xe hơi cho Uyển đi đâu. Vẫn xe hai bánh chở nhau dài dài thôi.
Và, Thủy nheo mắt:
- Với lại em còn nhớ Dũng bảo Dũng thích Uyển mặc cái mini rope vàng này nhất.
Lâu lắm rồi từ ngày Hải công tác về, Uyển trở lại cuộc sống bình thường bên Hải, không gặp lại Dũng, thế mà Dũng vẫn nhắc hoài tên Uyển. Thế mà Uyển ít có phút giây nào để nghĩ đến Dũng, "cuộc tình" này mong manh đến thế.
Thủy đã thay xong quần áo, một cái pullover trắng cùng với jupe nhung đen cũn cỡn, khỏe mạnh. Thấy Uyển vẫn còn đứng trước gương, Thủy giục:
- Thay đồ đi chứ. Hôm nay Uyển phải thật hippy cho ông Hải ghen ra mặt chơi. Chứ ông ấy cứ ghen ngầm trông... dễ ghét lắm.
Uyển thay quần áo thật nhanh, trước mặt Thủy và dọa nó:
- Mày đừng nhắc đến ông Hải lúc này, coi chừng tao đổi ý ở nhà à.
Thủy bĩu môi:
- Gớm, làm cứ như ông Hải...
- Là "thần tượng" vậy.
Uyển cướp lời Thủy. Thủy cười:
- Chứ không phải sao?
Uyển lảng sang chuyện khác:
- Đến rủ Dũng chứ!
Thủy nheo mắt nghịch ngợm:
- Đến nhà Dũng thì có. Hôm nay anh ấy mở party, em định rủ Uyển từ mấy hôm trước nhưng sợ Uyển mắng nên lại thôi. Ai ngờ hôm nay Uyển bốc chứng. Anh chàng Dũng gặp Uyển hẳn mừng lắm.
Uyển nghe một thoáng vuốt ve tự ái. Uyển nhìn Uyển trong gương. Bộ đồ đúng mode làm Uyển nhỏ hẳn đi, trẻ lại mấy tuổi. Thủy ngắm Uyển kêu lên:
- Mấy tháng nay anh Hải biến Uyển thành "bà già" quá sức. Lúc này mới là Uyển trở về nguyên hình, nguyên dạng.
Uyển cười:
- Anh Hải thích tao mặc áo dài hơn. Ông ấy thì lúc nào cũng đả kích thời trang một cách sốt sắng.
Thủy làm một cử chỉ chán nản, nhăn nhó:
- Em mà có ông bồ khó chịu, hay đả kích chê bai mode này mode nọ cỡ như ông Hải của chị là em "đá" liền, chẳng thà ở vậy cho khỏe.
Uyển bảo Thủy:
- Nhưng khi lấy chồng Thủy sẽ khoái lấy một ông chồng chiều vợ như anh Hải. Tao bằng lòng và rất thích cho anh Hải khó tính, cù lần và ăn mặc không thời trang như thế.
Thủy nhìn Uyển cười chế diễu, trêu chọc:
- Hơi một tí thì bênh chằm chặp, với chị anh Hải lúc nào cũng đỏ rực như mặt trời.
Uyển cười vì câu ví kỳ lạ của Thủy, hai chị em rón rén bước xuống. Thủy khôn, đẩy Uyển đi trước:
- Uyển xin mẹ đi, mẹ cưng Uyển hơn em.
Uyển so vai:
- Thôi tao sợ mẹ mắng lắm. Bà cụ mà morale một hồi là tao... ở nhà à.
Thủy kéo tay Uyển xuống thang lầu. Con nhỏ bàn:
- Trốn đi cho xong.
- Tối về khuya làm sao gọi cửa?
- Lúc đó thì đành gọi đại, hay cùng lắm lại leo tường vào. Như mọi lần thì đã sao?
Uyển nghĩ đến Hải. Nếu Hải biết hôm nay Uyển quên lời hứa với Hải để đi đến chốn ăn chơi tầm thường, không biết Hải có giận Uyển không.
- Sao, Uyển?
Thủy giục, Uyển ngập ngừng:
- Nhưng... tao...
Thủy vội chận ngang:
- Thôi, tôi hiểu rồi, bà lại nhưng... tao... sắp lấy chồng, không thể bê bối thế được chứ gì?
Tiếng cãi nhau qua lại của Thủy, Uyển làm mẹ đi ra. Uyển thoáng giật mình trong lúc Thủy tỉnh bơ, con bé xin to:
- Mẹ cho con đi với chị Uyển tới ăn sinh nhật bạn con nghe mẹ. Tại con nhỏ bạn con nó thương chị Uyển lắm, nó cứ bắt con kéo chị Uyển đến hoài à.
Và, không kịp chờ phản ứng của mẹ, con nhỏ lôi bừa Uyển, đẩy nhanh ra cửa:
- Mẹ bằng lòng rồi đó, đi lẹ lên Uyển.
Uyển không dám nhìn mẹ, cắm đầu bước theo Thủy. Ra đến đường, Uyển thở phào nhẹ nhõm:
- Tao sợ mẹ mắng làm sao.
Thủy cằn nhằn:
- Từ ngày anh Hải chen vào cuộc đời chị, chị đã thấy mất tự do chưa? Ngày xưa chị đâu có nhát đến như thế? Vậy mà từ hôm đính hôn với anh Hải đến nay chị bị giam giữ trông thấy. Mẹ canh chị cho ông Hải sát nút, thấy không? Đầu đuôi chỉ tại anh chàng Hải ham lấy vợ....
Ngày Xưa Chân Sáo Ngày Xưa Chân Sáo - Võ Hà Anh Ngày Xưa Chân Sáo