Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Chương 9
H
OÀNG LAN NÓI ĐÚNG, TUẤN NGHĨ THẾ. Chàng luôn luôn mong mỏi tìm được cho mình những gì hoàn toàn vừa ý ở những người con gái chàng gặp. Nhưng đến phút cuối cùng là sự thất vọng. Tuấn bỗng nói ra một nhận xét:
- Khi mới gặp, người ta cố tìm ở nhau những cái dễ thương để có thể yêu và yêu nhiều hơn. Sau thời gian yêu nhau cần đi tới giai đoạn hôn nhân người ta lại cố tìm ở nhau những nét xấu để có cớ xa nhau.
- Nếu không bỏ được?
- Thì ân hận, thì tự thấy trách mình và thế là tìm hạnh phúc trong địa ngục.
- Anh sợ vậy nên không chịu lấy vợ?
- Không hẳn thế, nhưng anh nhìn thấy ở những người chung quanh, anh sợ giống họ. Anh biết mình đòi hỏi quá nhiều ở người khác, trong lúc mình thiếu sót hơn mình tưởng cũng là niềm thất vọng to lớn cho người kia. Nhưng làm sao lý luận với chính mình được.
Hoàng Lan nói như một người điềm đạm:
- Rồi đâu cũng vào đó cả anh ạ. Một ngày kia anh sẽ có vợ, có con. Và anh sẽ thấy những gì anh lo anh nghĩ ngày hôm nay không còn là quan trọng nữa.
Xe rẽ vào một con đường nhỏ. Hoàng Lan đọc trên một tấm bảng ngay lối rẽ vào: Vườn Dừa.
Nàng hỏi Tuấn:
- Lối trước mặt đi tới đâu, anh?
- Nhà Bè.
Tuấn lái xe vào tuốt trong vườn. Những cây dừa cao đứng thẳng hàng trên các bờ đất nứt nẻ, giữa hai dẫy cây là mương nước.Chủ vườn kê bàn ghế trên khoảng vườn quanh nhà, dưới bóng những khóm mẫu đơn, những cây kiểng cao, tươi mát.
Tuấn kéo ghế cho Hoàng Lan:
- Anh biết em thích ngồi ghế đẹp nhất.
Hoàng Lan dẩu môi cười với Tuấn, ngồi vào chiếc ghế Tuấn chọn cho, dựa lưng thoải mái:
- Em thương cái tính ga lăng của anh nhất.
- Ga lăng từ bé.
- Lối nữa.
- Thật mà.
- Anh ga lăng với tất cả mọi người hay còn tùy?
- Tùy.
- Tùy gì?
- Già hay trẻ, đẹp hay xấu, “đờn” ông hay “đờn” bà.
- Tệ ghê.
- Đùa thế chứ, lúc nào cũng có lịch sự tối thiểu chứ.
Chiếc ghế rộng, êm. Hoàng Lan đặt chiếc bóp lên bàn, ngồi duỗi chân thoải mái. Không hỏi ý nàng Tuấn gọi hai trái dừa và nói:
- Vào vườn dừa thì uống dừa là hợp lý.
Nắng vàng ngâu chênh chếch trên ngọn dừa cao, óng ánh như tấm lụa vàng lướt thướt trên thân thể người con gái da mịn màng phơn phớt lông măng. Gió mơn man ngọn lá, tấm lụa rung rinh nhẩy múa trên mặt đất.
Ông già trong quán, to lớn dềnh dàng và giống Tây lai mang hai trái dừa ra, nói ngọng líu ngọng lo, lại còn lắp nữa:
- Uống mát lắm, dừa non đó.
Ngẫm nghĩ mãi Hoàng Lan mới hiểu. Tức cười mà không dám cười. Nhưng Tuấn thản nhiên, hình như Tuấn đã đến đây nhiều lần với những người con gái khác và ông già đã biết rõ chàng. Tuấn gật đầu:
- Ông cho tôi chút muối.
Ông già bỗng dưng cười khành khạch, bỏ đi, hai chân khuềnh khoàng, chiếc quần ngắn dơ bẩn và thô tục làm Hoàng Lan phải ngó nơi khác.
Một lát ông trở ra với chiếc đĩa thật lớn nhưng chỉ đựng một dúm muối. Hoàng Lan bật cười. Vẫn bằng những tiếng khó nghe, ông ta đấu chuyện với Tuấn. Qua các câu trả lời của Tuấn, Hoàng Lan hiểu ông ta nói về tình trạng ế khách, làm ăn khó khăn.
Có lúc ông ta hỏi Tuấn về nàng và Tuấn trả lời:
- Vợ tôi đấy.