We have to continue to learn. We have to be open. And we have to be ready to release our knowledge in order to come to a higher understanding of reality.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Hồng Châu
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: Oanh2
Upload bìa: Chu Hương
Số chương: 21
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4701 / 17
Cập nhật: 2015-11-13 00:06:52 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 9
gọc Khuê vừa đổ xe lại, Trường Giang lao ra:
- Suốt chiều nay Khuê đi đâu vậy, anh cứ lo...
Ngọc Khuê im lặng mở cửa, Trường Giang giúp cô đẩy xe vào, anh lo lắng:
- Có chuyện gì vậy Khuê?
- Đâu có gì?
- Hình như em mới khóc?
- Bụi vào mắt không?
Trường Giang nắm vai Ngọc Khuê, cho cô quay lại đối diện với anh.
- Em vừa khóc, anh biết.
Ngọc Khuê yếu đuối lảng ra:
- Em không nói gì mà.
- Em vừa ở nhà Ngọc Mai về đúng không?
Ngọc Khuê cúi đầu im lặng, chợt cô ngẩng lên:
- Anh... có yêu em thật không anh Giang?
- Không yêu em mà anh luôn quan tâm đến em. Anh còn muốn chúng ta luôn bên nhau không rời, vắng em 1 chút anh đã vội đi tìm kiếm em. Mặc dù anh biết vết thương lòng của em còn quá mới mẻ, em chưa thể nào quên được Minh Phi để yêu anh, nhưng anh sẽ chờ em.
- Vậy... anh có muốn cưới em không?
Trường Giang suýt reo to lên mừng rỡ.
- Có có... chỉ sợ anh không xứng với em, anh nghèo hơn em, ít học hơn em là nhân viên của em.
Ngọc Khuê khép mắt lại:
- Chuyện ấy không quan trọng, điều em muốn là Ngọc Mai và Minh Phi không còn bận tâm vì em nữa, em không là cái bóng ma ám ảnh 2 người ấy.
Trường Giang ôm ghì Ngọc Khuê vào mình:
- Anh yêu em và muốn có em.
Vậy là xong. Mình cũng kết hôn, có 1 mái ấm, không còn lý do để Minh Phi hay Ngọc Mai lo lắng nữa. Mải suy nghĩ, Ngọc Khuê không hay gương mặt Trường Giang cúi gần sát cô, môi anh tìm môi cô. Nụ hôn không gợi nên 1 cảm xúc...... Khuya lắm, Ngọc Khuê do dự 1 chút rồi điện thoại cho Ngọc Mai, cô nghe tiếng Mai:
- Ngọc Mai nghe đây. Chị Hai hả? Khuya rồi, chị gọi điện thoại cho em có chuyện gì không?
Ngọc Khuê cố tạo giọng vui vẻ:
- Chị có 1 tin vui muốn báo cho em. Chị và anh Trường Giang quyết định kết hôn.
- Thật không chị Hai?
- Dĩ nhiên là thật. Em không chúc mừng cho chị sao?
- Có, em thành thật chúc mừng chị, mong chị hạnh phúc. Chứ anh Phi nói anh Giang không thật tình với chị.
- Nếu không thật tình, ảnh đâu có cưới chị phải không? Thôi, em ngủ đi, hình như chị dựng em dậy lúc em đang ngủ phải không?
- Dạ.
- Xin lỗi nghen. Em ngủ tiếp đi.
Ngọc Khuê gác máy, cô nằm úp xuống mặt nệm. Cô không biết mình nên vui hay nên buồn, khi quyết định kết hôn với 1 người mình không yêu thương, và xem anh như là 1 cái phao cho cô bám víu vào.
Nhưng Minh Phi thì không, anh nằm im như ngủ. Anh đang lo lắng cho Ngọc Khuê. Mới sáng sớm, Minh Phi rời nhà, anh đến bấm chuông cửa nhà Ngọc Khuê. Ngọc Khuê mở cửa ra, cô lùi lại khi thấy Minh Phi.
- Có chuyện gì vậy... dượng? Ngọc Mai có chuyện gì à?
Minh Phi đẩy Ngọc Khuê ra, anh bước vào nhà, mặt nghiêm lại.
- Khuê quyết định kết hôn với Trường Giang.
- Phải. Dượng đến chúc mừng cho tôi?
- Tôi không biết chúc hay là gì nữa. Nhưng nếu Khuê kết hôn để chạy trốn hãy dừng lại đi Khuê.
Ngọc Khuê lạnh nhạt:
- Tại sao tôi phải chạy trốn. Dượng có biết đối với tôi không có gì quan trọng hơn là hạnh phúc của Ngọc Mai.
- Nhưng cô ấy đâu có hiểu như vậy.
- Nếu Ngọc Mai không hiểu thì dượng phải hiểu.
- Tôi thật sự lo sợ cho hôn nhân của Khuê.
- Tôi không phải là Ngọc Mai trẻ con. Khi tôi quyết định chuyện gì là tôi đã suy nghĩ kỹ rồi. Dượng nên lo cho Ngọc Mai hơn là để tâm đến tôi. Nếu như Ngọc Mai có chuyện gì, tôi sẽ hỏi tội dượng.
Minh Phi buông thõng tay. Anh biết mình không đủ tư cách để nói gì hết, bởi vì 1 bức tường đạo lý dựng nên. Anh đã đứng núi này trông núi nọ và giờ đây qua được núi kia, anh cứ thấy lòng ray rứt bất an.
- Dượng đi về đi, đừng để cho Ngọc Mai biết sáng sớm dượng đến đây. Hãy yên lòng đi, tôi sẽ tìm thấy hạnh phúc với Trường Giang mà.
Ngọc Khuê đẩy Minh Phi ra ngoài, anh thở dài lên xe đi. Ngọc Khuê đóng cánh cửa lại, nước mắt của cô bây giờ mới tuôn trào không cần kềm nén. Đã biết có ngày hôm nay như vầy, tại sao anh không gìn giữ chữ thủy chung với tôi. Tôi không thể tranh giành với em của mình, nếu tôi còn nghĩ đến anh là tôi có lỗi với mẹ tôi.
Xin hãy cho tôi được quên anh, để tìm thấy tình yêu, tìm thấy hạnh phúc.
Ánh Sao Đêm Ánh Sao Đêm - Hồng Châu Ánh Sao Đêm