Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-07-03 23:55:16 +0700
Chương 9
Sau khi để lại thông báo ở đồn, ông cảnh sát trưởng tỏ ý định đến thăm bà Marple.
“Mục sư nên đi với tôi thì tốt hơn,” ông nói. “Tôi không muốn làm cho giáo dân của ông phải lên cơn điên, vì thế phải nhờ tới ảnh hưởng của ông để cuộc gặp gỡ được nhẹ nhàng.”
Tôi mỉm cười. Nhìn bề ngoài mong manh thế thôi, nhưng năng lực của bà Marple có thể sánh ngang với bất cứ nhân viên cảnh sát hoặc cảnh sát trưởng nào trên đời.
“Bà ấy ra sao nhỉ?” viên đại tá hỏi khi chúng tôi đang nhấn chuông cửa. “Có thể tin mọi điều bà ta nói không?”
Tôi cân nhắc vấn đề này.
“Tôi nghĩ có thể hoàn toàn tin cậy bà ta,” tôi thận trọng đáp. “Nghĩa là, khi bà ta nói về những gì mình thực sự chứng kiến, còn với những điều bà ấy nghĩ thì — à, dĩ nhiên lại là chuyện khác. Trí tưởng tượng bà ấy rất phong phú và bất cứ chuyện gì bà ấy cũng nghĩ đến khía cạnh tồi tệ nhất.”
“Một bà cô già tiêu biểu,” Melchett cười to. “Chà, giờ tôi buộc phải làm quen với cái thể loại này đây. Ôi trời, chuẩn bị vào cuộc nhé!”
Chúng tôi được một cô hầu gái bé loắt choắt đón tiếp và đưa vào một phòng khách nhỏ.
“Hơi chật chội, nhưng toàn đồ tốt cả,” đại tá Melchett nhìn quanh nói. “Phòng của quý bà, mục sư Clement nhỉ?”
Tôi tán thành, và ngay lúc ấy cửa phòng mở ra và bà Marple xuất hiện.
“Rất xin lỗi vì đã quấy rầy bà, thưa bà Marple.” Sau lời giới thiệu của tôi, viên đại tá nói tiếp, ra vẻ tác phong nhà binh chất phác mà theo ông ta sẽ lôi cuốn các bà lớn tuổi. “Bà biết đó, tôi đang làm nhiệm vụ.”
“Dĩ nhiên, dĩ nhiên,” bà Marple nói, “tôi hiểu chứ. Mời quý ông ngồi. Tôi có thể mời quý ông một cốc nhỏ rượu cherry được chứ? Tự tay tôi làm theo công thức của bà nội tôi đấy.”
“Bà tốt bụng quá, thưa bà Marple. Cám ơn bà rất nhiều, nhưng tôi không thể. Không uống bất cứ thứ gì trước bữa ăn trưa, đó là phương châm của tôi. Bây giờ tôi muốn nói chuyện với bà về sự việc đau buồn kia — thực sự rất đau buồn. Làm cho mọi người đều rối tung cả lên, tôi chắc chắn thế. Nào, hình như với vị trí ngôi nhà và khu vườn của mình, bà có thể cho chúng tôi biết đôi điều về buổi chiều hôm qua chứ?”*
“Thật ra, hôm qua tôi đã ở ngoài vườn từ năm giờ chiều trở đi, và tất nhiên là — à, vào giờ ấy thì đơn giản là người ta không thể không nhìn thấy những chuyện xảy ra ở nhà kế bên.”
“Bà Marple, tôi nghe nói chiều hôm qua bà Protheroe có đi ngang qua đây phải không?”
“Có, bà ta có đi qua đây. Tôi gọi bà ấy, và bà ấy ngắm hoa hồng tôi trồng.”
“Bà có thể cho chúng tôi biết lúc ấy là mấy giờ không?”
“Tôi có thể nói rằng chỉ sau sáu giờ mười lăm khoảng một hai phút thôi. Vâng, đúng như vậy. Đồng hồ nhà thờ vừa đổ xong hồi chuông sáu giờ mười lăm.”
“Tốt lắm. Rồi việc gì xảy ra kế tiếp?”
“À, bà Protheroe bảo bà ấy đến nhà mục vụ tìm chồng rồi hai người cùng về. Bà ta đi theo đường làng rồi vào nhà mục vụ bằng cổng sau và băng qua khu vườn, ông hiểu không?”
“Bà ấy đi từ đường làng đến sao?”
“Phải, tôi sẽ chỉ ông xem.”
Rất hăm hở, bà Marple đưa chúng tôi ra vườn và chỉ con đường làng chạy men theo phía cuối khu vườn nhà bà.
“Còn lối mòn ở trước mặt có bục trèo thì dẫn về Old Hall,” bà giải thích. “Đó là con đường họ sẽ cùng nhau trở về nhà. Bà Protheroe từ làng đến mà.”
“Tốt lắm, tốt lắm,” đại tá Melchett nói. “Bà nói phu nhân Protheroe đi vào nhà mục vụ phải không?”
“Phải, tôi trông thấy bà ta rẽ vào nhà mục vụ. Tôi nghĩ ông đại tá vẫn chưa đến đó, vì bà ấy trở ra hầu như ngay lập tức rồi băng qua bãi cỏ đến xưởng vẽ — cái nhà đàng kia kìa. Là chỗ mục sư cho Redding mượn để đặt giá vẽ.”
“Tôi hiểu rồi. Mà này — bà có tình cờ nghe thấy tiếng súng nổ không, bà Marple?”
“Lúc ấy thì tôi không hề nghe tiếng súng,” bà Marple nói.
“Nhưng có lúc nào bà nghe tiếng nổ không?”
“Có, theo tôi có tiếng nổ ở đâu đó trong rừng. Nhưng phải đến năm mười phút sau — và như tôi nói, là ở trong rừng. Ít ra là tôi nghĩ vậy. Không thể là — chắc chắn không phải là…”
Bà ngừng lại, mặt tái nhợt vì bị kích động.
“Vâng vâng, chút xíu nữa chúng ta sẽ đến đó,” đại tá Melchett nói. “Xin bà kể tiếp đi. Bà Protheroe đi xuống xưởng vẽ à?”
“Phải, bà ta bước vào trong xưởng. Chẳng bao lâu sau ông Redding theo con đường làng đi tới. Ông ta đến trước cổng nhà mục vụ rồi nhìn quanh quất…”
“Và trông thấy bà, bà Marple.”
“Thật ra thì ông ta không nhìn thấy tôi,” bà Marple hơi đỏ mặt. “Bởi vì, ông thấy đấy, ngay lúc ấy tôi đang khom người xuống — ráng sức nhổ bụi bồ công anh chết tiệt. Khó nhổ lắm. Sau đó ông ta bước qua cổng và đi xuống xưởng vẽ.”
“Anh ta không lại gần nhà mục vụ à?”
“Ồ không, ông ta đi thẳng tới xưởng vẽ. Bà Protheroe ra cửa đón ông ta, sau đó hai người vào trong.”
Tới đây bà Marple lại dừng.
“Có thể bà ấy ngồi mẫu cho anh ta chăng?” tôi gợi ý.
“Có thể,” bà Marple đáp.
“Rồi họ trở ra — lúc nào?”
“Khoảng mười phút sau.”
“Bà ước chừng thôi hả?”
“Chuông đồng hồ nhà thờ vừa gõ báo nửa giờ. Họ tản bộ từ khu vườn ra cổng và đi xuôi đường làng, và ngay phút ấy tiến sĩ Stone từ phía lối mòn dẫn về Old Hall đi đến, ông ta bước qua bục trèo và gặp họ. Họ cùng nhau đi bộ về phía làng. Đến cuối đường làng thì họ gặp cô Cram, ấy là tôi nghĩ thế nhưng không dám chắc. Có lẽ là cô Cram vì người ấy mặc váy ngắn lắm.”
“Bà ắt phải có thị lực rất tốt mới có thể quan sát xa đến thế, bà Marple.”
“Tôi đang quan sát một con chim,” bà Marple nói. “Một chứ chim hồng tước có mào vàng, tôi đoán vậy. Một chứ chim nhỏ dễ thương. Tôi mang ống nhòm, vì vậy nên tôi mới thấy cô Cram đến gặp họ - nếu đúng là cô Cram, tôi nghĩ thế.”
“À, có thể là như thế,” đại tá Melchett nói. “Này, vì bà có vẻ quan sát rất tốt, bà có tình cờ để ý thái độ của bà Protheroe và ông Redding khi họ đi trên đường không?”
“Họ mỉm cười và trò chuyện,” bà Marple đáp. “Trông họ vô cùng vui vẻ khi ở bên nhau, nếu ông hiểu tôi định nói gì.”
“Họ không tỏ ra bối rối hoặc lo lắng gì sao?”
“Ô không! Ngược lại là đằng khác.”
“Kỳ cục thật,” viên đại tá nói. “Có điều gì đó cực kỳ quái lạ trong toàn bộ sự việc này.”
Bà Marple bất thần làm chúng tôi kinh ngạc bằng lời nhận xét bình thản:
“Bà Protheroe giờ đã nhận tội chưa?”
“Ủa, làm sao bà đoán ra điều đó, bà Marple?” đại tá hỏi.
“À, tôi nghĩ chuyện ấy có thể xảy ra,” bà Marple đáp. “Tôi cho rằng Lettice cũng nghĩ như vậy. Thực sự là một con bé rất sắc sảo, nhưng không phải lúc nào cũng trung thực đâu. Vậy là Anne Protheroe khai mình đã giết chồng. Chà chà. Tôi không tin đó là sự thật. Không, tôi hầu như chắc chắn điều đó không đúng. Với một phụ nữ như Anne Protheroe thì không thể, mặc dù ta không bao giờ hoàn toàn chắc chắn về chuyện của người khác, đúng không? Chí ít theo những gì tôi đã tìm thấy. Vậy bà ta khai đã bắn ông chồng lúc nào?”
“Vào lúc sáu giờ hai mươi. Ngay sau khi nói chuyện với bà xong.”
Bà Marple chầm chậm lắc đầu ra vẻ thương hại. Kiểu thương hại cho hai thằng già đầu mà còn ngốc nghếch đến mức tin vào một chuyện như thế, tôi nghĩ. Chí ít là chúng tôi cảm thấy thế.
“Bà ta bắn bằng cái gì?”
“Súng lục.”
“Bà ta lấy nó ở đâu?”
“Bà ta mang theo trong người.”
“À, không đúng đâu,” bà Marple nói với vẻ quả quyết bất ngờ. “Tôi thề là như vậy. Bà ta không hề mang theo vật ấy bên mình.”
“Có thể bà không nhìn thấy thì sao!”
“Tất nhiên là tôi phải nhìn thấy chứ.”
“Nếu bà ta để khẩu súng trong xắc tay.”
“Nhưng bà ta đâu có mang theo xắc tay.”
“À, cũng có thể bà ta giấu nó trong — ơ — trong người!”
Bà Marple liếc nhìn ông cảnh sát trưởng một cách thất vọng và coi thường:
“Đại tá Melchett kính mến, ông thừa biết các thiếu phụ ngày nay ra sao chứ. Họ chẳng hề biết xấu hổ khi khoe da khoe thịt. Ngay cả khăn quàng cổ bà ta còn không mang theo, huống hồ!”
Melchett vẫn ngoan cố:
“Bà phải thừa nhận là mọi việc đều trùng khớp, về thời gian thì đồng hồ để bàn ngừng chạy lúc sáu giờ hăm hai phút…”
Bà Marple quay sang phía tôi:
“Mục sư không định nói là mục sư vẫn chưa kể ông cảnh sát nghe về chiếc đồng hồ chứ?”
“Cái đồng hồ làm sao hả mục sư Clement?”
Nghe tôi kể xong, ông ta tỏ ra rất bực mình:
“Trời đất, tại sao tối hôm qua ông không nói với Slack?”
“Vì ông ta có cho tôi mở miệng đâu,” tôi đáp.
“Vô lý, ông phải nài nỉ chứ.”
“Có thể Thanh tra Slack xử sự với ông hoàn toàn khác hẳn xử sự với tôi. Tôi không hề có chút cơ hội nào để nài nỉ ông ta.”
“Nói chung đây là một việc kỳ lạ,” Melchett nói. “Nếu có người thứ ba đến và nhận tội giết người này thì tôi phải vào nhà thương điên mất thôi.”
“Nếu tôi được phép đề xuất…” bà Marple lẩm bẩm.
“Gì kia?”
“Nếu ông kể cho ông Redding nghe việc bà Protheroe nhận tội rồi giải thích với anh ta rằng ông thực sự không tin bà ấy giết người. Rồi sau đó nếu ông đến gặp bà Protheroe và bảo rằng Lawrence đã đầu thú — lúc ấy có thể mỗi người họ sẽ nói ra sự thật với ông. Và sự thật thì có ích, mặc dù tôi dám chắc là họ không hiểu biết nhiều về bản thân đâu, tội nghiệp.”
“Rất có lý, nhưng chỉ có hai người đó mới có động cơ giết Protheroe mà thôi.”
“Ô, tôi không định nói vậy đâu, đại tá Melchett,” bà Marple nói.
“Sao, bà nghĩ có thể còn có ai khác nữa à?”
“Ồ vâng, đúng vậy đó,” bà đưa ngón tay ra đếm, “một, hai, ba, bốn, năm, sáu — phải, có thể là bảy người. Tôi nghĩ ít nhất bảy người có thể rất mừng rỡ nếu đại tá Protheroe bị trừ khử.”
Viên đại tá nghệt mặt nhìn bà già.
“Bảy người à? Ở làng St. Mary Mead này sao?”
Bà Marple đĩnh đạc gật đầu.
“Ông nhớ cho là tôi không nêu tên ai cả,” bà nói. “Vậy không hay. Nhtmg tôi e rằng cuộc đời này có quá nhiều cái ác. Một quân nhân tử tế chính trực và danh giá như ông không thể biết đến những chuyện này đâu, ông đại tá ạ.”
Tôi nghĩ ông cảnh sát trưởng sắp bị đột quỵ đến nơi.