Cơ hội luôn đến vào lúc bạn không ngờ nhất.

Khuyết danh

 
 
 
 
 
Tác giả: Dung Saigon
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 14
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 3
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:08 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 8
áng nay trời đẹp quá! Ánh nắng vươn lên. Bầu trời không gợn một đám mây nhìn thấy sau những rặng núi nhấp nhô đằng xa.
Ái Vi hợp cùng với Tuấn Phi, Mai Hương, Cung, Bách, Lan Anh và Liên đi dự một buổi thi đua thể thao thật hào hứng ở bờ hồ. Ông bà Nguyễn Đăng không đi được vì chiều qua Đăng bị ngã sái chân trong cuộc trèo núi. Bà phải ở nhà săn sóc ông. Tối qua Ái Vi sang ngồi với ông bà, nói về buổi thi đua hôm nay. Đăng khuyên Ái Vi nên nhập bọn với anh em Phi. Theo ông, Tuấn Phi là một chàng trai rất đàng hoàng, lịch sự và quý phái. Vì thế Ái Vi đã không ngần ngại nhận lời đi chung với chàng mặc dù Ái Vi còn đang buồn. Nàng không thể nào quên được Giang Văn.
Cả bọn ngồi quây quần trước mái hiên nhìn xuống mặt hồ. Trong hàng rào những người dự thi, Ái Vi đã nhìn thấy Giang Văn, bên cạnh chàng, Ái Vi nhận ra cô nữ minh tinh Thanh Tâm, ở tỉnh nhỏ của Vi thỉnh thoảng người ta cũng nhắc tới Thanh Tâm. Nàng là một tài tử nổi tiếng và đẹp - chả trách Giang Văn đã quên nàng.
Mai Hương, Liên và Lan Anh đang đánh cuộc với nhau xem ai thắng. Họ có vẻ "cưng" Giang Văn hơn. Lan Anh nói:
- Thế nào Giang Văn cũng dẫn đầu các môn.
Liên bảo:
- Giang Văn có vẻ trội hơn những người khác.
Mai Hương chen vào:
- Tao mong cho Giang Văn thắng cuộc vẻ vang.
Ái Vi không nói một câu nào. Nàng chống tay lên cằm nhìn cuộc thi bắt đầu. Nàng cũng mong ước cho GIang Văn thắng cuộc. Chàng là giáo sư về bơi lội, thể thao, lẽ nào chàng thua. Ái Vi nghĩ thế. Nàng bỗng nghe một tiếng cười nhỏ sau lưng nàng. Ái Vi quay lại. Mỵ Lan đang hướng về Giang Văn với nụ cười. Ái Vi bỗng thấy hoang mang. Người đàn bà phù thủy này cũng có mặt nơi đây, ngay bên cạnh chàng. Ái Vi cảm thấy chóng mặt. Có lẽ nàng sợ đôi mắt tinh quái của Mỵ Lan hay nàng sợ phải nhìn Giang Văn âu yếm khoác tay Mỵ Lan đi trong bao tiếng khen ngợi của mọi người.
Ái Vi đứng dậy, nàng len nhẹ đám đông đang la hét ồn ào vì cuộc đua quá hào hứng. Tuấn Phi, Cung, Bách cũng say sưa theo dõi nên khi Ái Vi bước đi, không ai nhìn thấy nàng. Nàng đứng tựa một gốc cây thông vắng người, thở dốc. Cơn ho bỗng nổi lên, một vài giây thôi rồi lại chìm xuống. Nàng ôm ngực thở mạnh.
Tiếng la bây giờ mạnh mẽ hơn. Mọi người gào lên:
- Hoan hô Giang Văn.
- Giang Văn vô địch thể thao.
- Giang Văn giỏi quá.
Ái Vi nhắm mắt lại, nàng biết Giang Văn đã thắng, Giang Văn đang của đám đông. Mọi người xê dịch lại gần chàng. Những bó hoa tới tấp gởi đến. Ái Vi nhướng mắt lên, nàng nhìn thấy Thanh Tâm âu yếm rút cánh hoa nhỏ cài trên áo nàng ra buộc vào cổ áo Giang Văn và hôn chàng, rồi đến Mỵ Lan yểu điệu đến sát bên Giang Văn, cặp tay chàng như một vật sở hữu. Những thiếu nữ khác chen nhau chạy đến, họ gọi tên Giang Văn với một vẻ hâm mộ tuyệt vời.
Giang Văn không kịp thở. Chàng xua tay lắc đầu liên miên. Và khi nhìn thấy Ái Vi đứng lặng lẽ ở đàng xa, bóng nàng trắng toát như chiếc mũ lông nàng đang đội, Giang Văn thấy nghẹn ngào, chàng gỡ bàn tay của Mỵ Lan đang đặt trên cánh tay chàng, đẩy nhẹ Thanh Tâm và mọi người bao quanh. Chàng tiến về phía Ái Vị. Đôi mắt nàng hững hờ nhìn Giang Văn lạc lõng:
- Em không khen thưởng anh một câu nào à bé Vi.
Ái Vi cúi đầu, nàng thấy mình mềm yếu trước người đàn ông dũng mãnh nầy. Ái Vi nói nhẹ, nghiêm trang:
- Những người khác đã tán thưởng anh rồi. Em không còn cần thiết nữa.
Giang Văn nắm chặt hai bàn tay run run của Ái Vi, chàng nhỏ nhẹ:
- Sao bé lại nói thế. Anh không hề đợi chờ một lời khen thưởng của ai khác ngoài bé cả. Hãy tin anh một lần nầy thôi.
Ái Vi chớp mắt. Nàng thấy Giang Văn thật đáng thương. Nàng xoa nhẹ bàn tay Giang văn:
- Em đã lo lắng cho anh từ lúc anh bắt đầu cho đến lúc anh thắng cuộc. Anh thật hoàn toàn.
Khuôn mặt Giang Văn sáng hẳn lên. Mỵ Lan đang làm dấu gọi Giang Văn từ đằng xa nhưng Giang Văn không trả lời, chàng kéo Ái Vi đi xa đám đông và nói dịu dàng:
- Anh không lo sợ gì cả vì anh biết anh sẽ thắng cuộc Vi ạ. Em có thấy là anh tin tưởng tuyệt đối không?
Ái Vi nhìn Giang Văn, nàng nở một nụ cười âu yếm. Giang Văn khoác tay nàng, hai người đi trở về lối biệt thự, chàng nói:
- Anh có sửa soạn một bữa tiệc nhỏ trong một căn nhà của người bạn để lại cho anh, hắn đi Thụy Sĩ từ đầu tháng trước rồi. Chiều nay Vi đến với anh nhé.
Ái Vi hỏi:
- Đến với anh à? Em sợ đám đông lắm.
- Không có ai cả. Đám đông chỉ là anh và Vi.
Ái Vi tròn mắt:
- Anh nói thật không?
- Thật chứ.
- Còn những người bạn gái của anh. Anh bỏ rơi họ được à?
Giang Văn gật đầu:
- Bỏ hết. Anh chỉ cần có bé là anh vui rồi.
Ái Vi chớp mắt:
- Thế mà.. ba hôm rồi, anh không đến với Vi.
Giang Văn nhướng mày, chàng nói:
- Ba hôm nay người ta tổ chức lu bù để chào mừng cô nữ minh tinh Thanh Tâm lên đây nghỉ mát. Vì thế, anh bị họ dụ vào thế không thể từ chối được.
- Nhiều người gặp anh ở phòng trà với cô ấy.
- Anh không thích thú gì.
Ái Vi im lặng, nàng không muốn nói thêm về những chuyện nghe về chàng, dù biết là Giang Văn nói dối để an ủi mình. Ái Vi cũng thấy một chút hài lòng, dù sao nàng cũng vẫn là người bạn bé nhỏ của Giang Văn.
Hai người về đến biệt thự, Giang Văn dặn Ái Vi:
- Bây giờ anh phải trở lại bờ hồ từ chối lời mời của mọi người. Chiều nay anh có mặt ở nhà để sửa soạn bữa tiệc nhỏ. Anh chờ em đấy nhé.
Ái Vi thoáng ngập ngừng. Giang Văn nắm chặt tay nàng:
- Cố gắng đến với anh đi cô bé.
Ái Vi gật đầu thật nhanh. Giang Văn hôn phớt lên tay nàng rồi đi trở lại bờ hồ. Ái Vi dựa cửa nhìn theo chàng cho đến khi khuất bóng.
Những Giọt Long Lanh Những Giọt Long Lanh - Dung Saigon Những Giọt Long Lanh