Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Chương 8
B
ÂY GIỜ HẲN KHÔNG CÒN, cả Uyển, cả Hải đều đã nhận thấy điều đó. Chẳng biết Hải có buồn, có thấy luyến tiếc không?
Uyển muốn kéo dài ra tất cả. Ngày đầu tiên cũng như ngày cuối cùng trong cuộc đời. Uyển vẫn muốn yêu Hải như những ngày tháng tình nhân. Và, Uyển vẫn muốn Hải cũng phải yêu Uyển nồng nàn như thế. Ngày tháng sẽ không bao giờ chết trong Uyển, trong Hải. Uyển muốn suốt cuộc sống chung đời này sẽ mãi mãi là những tuần trăng mật dài không dứt, không thể thiếu nhau.
Hải cứ chê Uyển trẻ con, "em lãng mạn, xa vời, không thực tế" lúc này là lúc Uyển nhìn Hải bằng đôi mắt buồn nhất. Hải lo lắng, chạy đôn chạy đáo, lăng xăng hốc hác. Uyển mặc một chiếc áo mới hình như Hải cũng không còn để ý để mà khen.
- Em mặc màu áo này thật nổi.
Hoặc kêu lên âu yếm:
- Trời ơi! Hôm nay người ta mặc áo mới trông xinh ghê.
Những vụn vặt đó đối với Hải lúc này là những vụn vặt trẻ con nhất, không cần thiết nữa. Hải đâu biết là Uyển vẫn cần những vụn vặt đáng yêu đó, cần như Uyển cần ăn, cần uống vậy. Đó là gia vị của tình yêu, Hải không còn nghĩ thế sao? Đôi lúc nhìn Hải thừ người suy nghĩ, Uyển nhăn nhó, gắt gỏng:
- Thôi, bỏ hết đi anh. Em không cần anh phải cưới hỏi gì hết. Nhìn anh những ngày tháng này sao nản đến thế.
Hải lại phải dỗ Uyển:
- Anh xin em, đừng bao giờ nói với anh những lời ấy nữa. Tất cả mọi người đều phải tầm thường như thế hết. Uyển đã yêu anh là Uyển đã yêu cả con người tầm thường của anh rồi.
- Nhưng em không muốn anh vì mãi lo nghĩ mà không còn thì giờ nghĩ đến em nữa. Hầu như anh quên mất em, như em không còn hiện diện trong anh một phút, một giây nào nữa cả.
Hải nhăn nhó khổ sở:
- Em cứ trách anh những điều không có bao giờ. Người lớn một chút nào.
Uyển muốn hét lên, em không muốn hy sinh, em không muốn là người lớn. Kể từ ngày yêu anh, anh đã chiếm hết hồn nhiên vô tư của em rồi, thế không phải là người lớn sao? Em biết buồn biết khóc, biết đau khổ mỗi lần mình giận nhau, biết ghen hờn ấm ức khi anh nhắc đến một người con gái nào đó đã đi qua đời anh. Biết nhớ anh quay quắt điên cuồng mỗi chuyến công tác xa hàng tuần, hàng tháng của anh. Đó không phải là người lớn sao? Em biết những trao hôn đậm đà nhất, buông thả nhất mà chỉ ở tuổi lớn mới có, anh đã biến đổi em thành người lớn rồi anh đã thấy chưa? Em không thích tuổi lớn, em muốn trở lại những ngày tháng hồn nhiên chân sáo ngày xưa...
Đi phố với Hải mua những món đồ lặt vặt, Hải đi như chạy, hấp tấp, vội vàng, nôn nóng. Tức Hải, Uyển bảo:
- Em ghét những ngày tháng này quá sức. Tại sao mình lại tự đi tìm những phiền phức cho mình thế nhỉ? Em muốn Hải còn là những ngày tình nhân để không bao giờ em phải gắt gỏng dễ ghét bên Hải, để Hải không phải lo nghĩ cho cằn cỗi con người.
Hải nói nhẹ bên vai Uyển:
- Uyển không bao giờ dễ ghét bên anh cả. Lúc nào em cũng dễ thương.
Hải "biết" dỗ dành khi Uyển buồn, biết nhịn khi Uyển tức giận. Nên với Hải, Uyển không giận được Hải lâu bao giờ.