If love is a game, it has to be the hardest game in the world. After all, how can anyone win a game where there are no rules?

CODY MEYERS

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 8
ÂU CHUYỆN ĐƯỜNG DÀI LÀ NHỮNG MẨU VỤN vặt về việc học hành, về trường, về thầy bạn. Bao nhiêu lần nói về chuyện đó. Hoàng Lan nhận thấy ở Tuấn nỗi thiết tha vô tận đối với đời học sinh mà chàng đã từ giã bao năm. Lần nào nhắc lại, không nhiều thì ít, Tuấn đều tỏ vẻ ngậm ngùi. Chuyện đời học sinh có lẽ làm cho Tuấn gần Lan và làm cho Tuấn thấy yêu Lan thêm từng chút, từng chút. Và cũng làm cho nàng cảm động, dành cho Tuấn những tình cảm như thế. Hoàng Lan nhớ một lần đã hỏi Tuấn:
- Anh yêu gì nhất trong thời đi học?
- Ngôi trường cổ kính, lặng câm với những ngọn cây đổ lá.
- Tiếc gì nhất?
- Già quá mau để không kịp cảm thấy lúc mình ra trường là chuyện tự nhiên, cứ cho là mình đánh mất thời sung sướng.
- Em sắp mất như anh.
- Đó là điều đáng buồn nhất.
- Em không muốn được lên lớp, không muốn có năm cuối trong đời cắp sách dễ thương này.
Tuấn chép miệng:
- Trước sau gì cũng phải có một lần.
Xe rẽ vào con ngõ rộng, ngừng trước hàng rào dâm bụt thấp. Hoàng Lan bước xuống mở rộng cánh cửa sắt:
- Em dắt xe vào hộ anh.
- Anh không vào à?
- Anh vừa ở đây đi đón em đó. Bây giờ về qua nhà có chút việc. Ba giờ anh sẽ đến đón em, nhé.
Hoàng Lan gật đầu. Buổi đi chơi với Tuấn chiều nay! Em vẫn sẵn sàng, em không có điều gì nghĩ ngợi. Tuấn nhìn thấy ánh mắt trong sáng của Hoàng Lan nói như vậy.
Hoàng Lan dựng xe ở sân, quay ra gài móc cổng. Tuấn vẫn đứng đó. Luồn tay qua khung cửa sắt, Tuấn nâng hai má nóng rực vì nắng của Hoàng Lan, âu yếm:
- Anh muốn … mi em.
Hoàng Lan gỡ nhẹ hai tay Tuấn, lắc lắc đầu, bịt hai tai, ánh mắt rực rỡ cười:
- Em không nghe thấy gì hết.
Tuấn cười nhẹ, quay đi.
Tuấn đón Hoàng Lan bằng chiếc xe Future của người bạn cho mượn. Chiếc xe lau chùi bóng nhoáng. Hoàng Lan đứng ngắm nghía, mỉm cười trêu:
- Xe gồ nhỉ. Lau chùi láng coóng.
Tuấn nói:
- Chủ nó thuộc loại công tử giầu mà quỷ. Hắn nể anh lắm mới cho mượn một buổi đấy. Mê xe hơn mê gái.
- Anh thì sao?
- Mê gái hơn mê xe!
- Nên chiếc xe hơi của anh mới tã ra như cái mền rách.
Tuấn gật đầu cười. Hoàng Lan ngồi lên xe, sau lưng Tuấn. Chiếc xe vọt đi êm ái. Chốc lát đã qua cầu Tân Thuận. Hoàng Lan không bao giờ hỏi, khi Tuấn rủ, đi chơi ở đâu. Ở cạnh Tuấn, bất cứ là nơi nào đều vui và vừa ý. Tuy nhiên điều đó không quan trọng bằng những lúc gặp Tuấn, vì gặp Tuấn không bao giờ sợ buồn, sợ tẻ nhạt. Tuấn như một thỏi nam châm thu hút người khác, làm cho người khác tin tưởng và không bao giờ bị thất vọng.
Mỗi lần rủ Hoàng Lan Tuấn hay nói câu:
- Đi với anh một buổi, tạm bỏ quên sách vở, bỏ quên thực tế vào hộc tủ nhé.
Và khi cố tình từ chối để được thấy Tuấn khéo léo năn nỉ thêm, Tuấn thường nói với nàng:
- Coi chừng anh ghen với Khanh.
Hoàng Lan bảo:
- Vô duyên, làm gì mà ghen.
- Ai bảo em thương không đều.
- Ai thương mình hồi nào?
Hoàng Lan bất chợt rùng mình. Y như một trò chơi, và Hoàng Lan đang tham dự trong một trò chơi lớn chưa tới hồi kết cuộc.
Chiếc xe lướt vun vút trên con đường nhựa thẳng tắp, hai bên là đồng ruộng. Mùi bùn đất, cỏ non và lúa và những thứ khác lùa vào mũi nàng, thoang thoảng có mùi nước cạo râu Old Spice của Tuấn.
Tuấn bỗng nói:
- Hôm kia anh mới dự một cái đám cưới ở nhà hàng Lê Lai.
- Sao?
- Đám cưới một anh bạn học từ ngày nhỏ. Vui lắm.
- Sao nữa?
- Có vài điểm đáng kể: chú rể mặc quốc phục áo dài khăn đóng, trông … ra gì lắm. Đó là một cặp vợ chồng hạnh phúc.
- Sao anh biết chắc?
- Đoán thế. Ít nhất về mặt vật chất, vì chú rể khá giàu, làm ở Công Ty Bảo Hiểm nước ngoài.
- Còn cô dâu?
- Anh không rõ.
- Đẹp không?
- Đẹp!
- Chú rể đẹp trai không?
- Không đẹp nhưng “đàn ông” lắm, được lắm. Có hai đám cưới tổ chức ở lầu đó. Anh vừa lên giới thiệu giùm cho một ban nhạc trình diễn giúp vui, bên này chưa kịp lên hát bên kia đã kéo cô dâu chú rể lên làm một màn hài hước. Các cô phù dâu bên đó hát bài “yêu nhau cởi áo cho nhau, về nhà mẹ hỏi rằng a … ối a qua tiệm cầm đồ … rẽ vào cầm luôn”. Rồi bắt chú rể cởi áo vét ra khoác cho cô dâu. Bắt cô dâu cởi vương miện đội cho chàng. Anh đoán tương lai hậu vận anh chàng đó chắc … cực lắm.
- Sao vậy?
- Sợ vợ. Bảo cởi áo cũng cởi, bảo đội … cái gì lên đầu cũng đội. Hỏng.
- Ông này. Thương nhau người ta mới làm vậy chớ bộ.
Tuấn chỉ cười. Một lúc Tuấn nói:
- Nhưng điểm đặc biệt và vui nhất là có sự hiện diện khá đông bạn học của anh và chú rể từ hồi còn nhỏ. Cả bọn ngồi quây quần quanh hai chiếc bàn tròn, đùa phá tưng bừng. Cứ mỗi lần gặp lại bạn bè anh lại thấy cảm động, nhớ đến ngày còn cắp sách đến trường ghê.
- Vui nhỉ.
- Và cũng thấy ngậm ngùi. Bây giờ mọi người đều lớn, đều già cả. Nhìn những nếp nhăn, những sợi râu trên mặt họ, những bà vợ ngồi cạnh họ thì thấy ngay.
- Chuyện tự nhiên mà anh.
Nói thế, nhưng Hoàng Lan cũng công nhận Tuấn nói đúng. Mọi sự đi qua để lại dấu vết là tiếc nuối. Hoàng Lan chợt nói:
- Anh cũng nên lấy vợ đi là vừa.
Tiếng cười Tuấn theo gió ùa về sau, rạn vỡ:
- Lấy vợ à? Chuyện có vẻ xa xôi quá.
- Thực tế chứ.
- Lấy ai bây giờ? Em có Khanh rồi.
- Dù em không có Khanh, anh cũng không bao giờ lấy em đâu.
- Sao thế?
- Em không phải là người anh chọn lựa. Anh khó tính, em biết. Anh đòi hỏi quá nhiều ở người phụ nữ, những đòi hỏi ấy chỉ có thể có ở nhiều người khác nhau, không thể có đủ ở một người được.
Tuấn nói nhỏ:
- Thực ra anh không dám khó tính thế.
- Nhưng lòng anh mong muốn thế. Em biết. Bao nhiêu năm gần anh, em hiểu. Ngay như em cũng chỉ có một số nét nào đó vừa mắt, vừa ý anh thôi, phải chưa?
Mến Lá Sân Trường Mến Lá Sân Trường - Võ Hà Anh Mến Lá Sân Trường