Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Chương 8
P
HƯƠNG HƠI CẢM ĐỘNG. Câu nói có nghĩa như coi Phương là một người của gia đình này. Người ta thường cảm thấy yêu thêm, thương thêm người yêu mình chỉ vì một câu nói, một cử chỉ khéo léo. Phương choàng tay qua vai Thái Hòa, cả hai ngồi xuống ghế.
- Cảm ơn em.
- Em không thích thế.
- Anh nói gì bây giờ.
- Khỏi phải nói gì cả. Chỉ cần ăn hết và em thấy là anh ăn ngon là tốt rồi.
Phương tủm tỉm cười. Nếu bánh không ngon thì làm sao ăn ngon và ăn hết được. Nhưng chiếc bánh có vẻ ngon đấy chứ. Vả lại. Thái Hòa cũng khéo tay lắm tài vặt, đâu phải đùa.
Chàng ăn từng muỗng nhỏ, ngẫm nghĩ, chất bánh ngọt ngào và mát lịm vì để trong tủ lạnh làm chàng thấy thích thú. Nhịp độ múc lên có vẻ mỗi lúc mỗi nhanh hơn.
Thái Hòa nhìn chàng cười cười vừa ý. Ăn hết miếng bánh lớn, chàng nhìn chỗ nước thừa trong đĩa.
- Làm sao vét hết? Bỏ uổng quá.
- Thôi, tham vừa chứ. Đưa em cất.
- Không được. Nước đường bánh Caramel ngon nhất.
Thái Hòa đưa tay nhận chiếc đĩa, nhưng Phương rụt lại:
- Anh có cách.
Và thản nhiên đưa lên miệng, thè lưỡi liếm vài cái. Tỉnh bơ. Thái Hòa kêu lên:
- Eo ơi.
- Gì thế.
- Kinh quá.
- Sao mà kinh?
- Anh thô tục quá.
- Bậy. Anh… hồn nhiên.
- Hứ. Tham ăn, chết đói chết khát.
- Không phải vậy. Tại bánh ngon.
- Lần khác em làm cho ăn nhiều hơn. Đưa đây.
Phương vẫn tiếp tục đưa lưỡi lướt trên đĩa.
- Để anh ăn xong sẽ giải thích.
- Thôi.
- Để yên mà.
Thái Hòa đành cười chịu thua. Phương bỏ đĩa xuống, rút khăn lau mép và bảo:
- Cho anh ly nước.
Nàng đỡ lấy chiếc đĩa, cốc nhẹ lên đầu Phương một cái, đi trở vào. Và mang ra ly nước trà hạt nóng.
- Uống trà cho sạch miệng.
Phương ngồi yên nhấm nháp:
- Nói đi.
- Gì?
- Biện minh, giải thích đó.
- À.
Phương ngồi ngay ngắn, làm ra vẻ nghiêm trang:
- Trước hết tắt đèn đi. Vừa tiết kiệm được nhiên liệu, vừa đỡ sáng.
- Đỡ sáng để làm gì?
- Khó ôm eo em quá.
- Nham nhở, bố la cho.
- Tắt đi mà. Dễ bảo, anh thương nhiều.
- Ai thèm.
- Anh thèm.
- Xí xoọng.
Thái Hòa đưa tay tắt điện. Bóng tối trở lại xâm chiếm khu vườn cây.
- Rồi, tui nghe đây.
- Anh kể cho em nghe một câu chuyện. Ngày xưa.
- Eo ôi.
- Gì nữa thế.
- Lại tào lao nữa. Anh mà cũng bày đặt có chuyện đời xưa.
Phương vênh váo:
- Chứ sao? Nhưng ngày xưa này… mới, nghĩa là đã xa xôi nhưng không hẳn là chuyện theo lối cổ tích.
Thái Hòa bật cười:
- Được… kể đi.
- Một ngày đã xa xôi… Hình như dưới triều Trần… các sĩ tử đi thi… đều nghèo mạt phải mang theo trong mình cá gỗ trên đường về kinh đô…
- Gì anh?
- Con cá bằng gỗ.
- Làm gì thế?
- Để yên người ta kể. Mỗi khi tới bữa ăn, chàng sĩ tử bèn vào quán gọi tô cơm nóng, với chén nước mắm. Rồi trịnh trọng mở khăn gói con cá gỗ ra…
Thái Hòa mỉm cười thú vị. Anh chàng có vẻ têu tếu làm sao ấy. Được cái “đía” là khó có ai bằng.
- Đặt con cá gỗ lên đĩa, xới cơm ra bát vừa thổi khói cơm bay mù mịt vừa ăn ngon lành với nước mắm.
- Trời đất.
- Đúng như vậy. Anh ăn hết ba bốn bát là ít.
- Xạo. Cơm không mà ăn dữ vậy?
Phương hăng hái cãi:
- Cơm ăn với cá mà.
Thái Hòa ngơ ngác. Phương cười:
- Nghĩa là anh chàng ăn cơm và nhìn con cá mà tưởng tượng như chính mình ăn với cá ấy mà.
Thái Hòa phì cười. Nhưng phản đối:
- Lại xạo nữa. Gặp dân nghèo và keo kiệt như vậy sức mấy mà dám ăn ba bốn bát mỗi bữa cơm?
Phương tỉnh queo:
- Ừ. Anh nói lộn. Chỉ hai bát, nhưng ăn rất ngon lành. Sau đó chàng ta lại trịnh trọng cất con cá vào bọc và lên đường về kinh ứng thí.
- Nhưng ai bảo anh là chuyện ấy xẩy ra dưới triều Trần.
Phương mỉm cười, vung tay:
- Anh. Anh cho phép nó xẩy ra… hồi đó.
Thái Hòa đấm thùm thụp vào lưng chàng:
- Đểu. Anh coi em như trẻ con.
Phương ngồi im chịu đấm, chỉ cười.
Một lúc, chàng nói:
- Anh không hiểu cái hồi dân Bắc mới di cư vào Nam, trẻ con trong Nam có câu hát “Bắc kỳ ăn cá rô cây” có phải là “tích” con cá gỗ ấy không? Nhưng câu chuyện này cho thấy dân mình nghèo khổ thật.