Love at first sight is often cured by a second look.

Love is sweet when it’s new, but sweeter when it’s true.

 
 
 
 
 
Tác giả: King Kong Barbie
Thể loại: Tiểu Thuyết
Dịch giả: Lucy & Lục Hoa
Số chương: 61
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 3667 / 115
Cập nhật: 2017-09-16 04:01:25 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 4: Đón chào nhân viên mới (p.1)
Ối trời, thầy cũ sếp mới của tôi, người đâu mà hỉ nộ vô thường thế cơ chứ ~~
Tuy trong lòng thì rên la như thế, nhưng nỗi sung sướng lần đầu đi làm đã đá bay cái sự đau thương đó vào dĩ vãng, ba ngày sau, tôi vận bộ đồ công sở màu đen mới cứng cựa tới công ty.
Lần này công ty tuyển rất nhiều nhân viên mới, cũng phải trên hai mươi người, có thể nói lần này là thay máu, thế nên lúc chúng tôi tới nhận việc, công ty còn mở ra cái gì đó đại khái là đại hội động viên. Mấy vị sếp lớn mặc đồ Âu, đi giầy da ngồi trên khán đài, tuần tự đứng dậy phát biểu, nói đi nói lại cũng chỉ loanh quanh mấy chuyện như là nền kinh tế toàn cầu hiện nay ảm đạm tới mức nào, thế mà lũ nhân viên mới như chúng tôi có thể vào làm việc trong một công ty hiện đại tốt đẹp cỡ này là có bao nhiêu may mắn, vân vân và mây mây.
Nói chung là toàn những câu buồn ngủ, nhiều người đã lôi di động ra ngồi ngay đó chơi điện tử hoặc chat QQ. Là nhân viên mới, tôi còn muốn giữ lại chút hình tượng tốt đẹp về mình, thế nên đành cố nhịn mà ngồi nghiêm chỉnh, hai mắt mở to ra đò chăm chú lắng nghe. Tống Tử Ngôn cũng ăn mặc trang trọng ngồi trên khán đài, ngay đúng chỗ bắt mắt nhất, hắn ngồi giữa một đám lão già bụng to đầu hói trông chẳng khác nào trăng giữa bầy sao.
Tống Tử Ngôn hình như cũng hơi chán chán, cúi đầu nhìn mấy tờ giấy trong tay, quay quay cây bút. Chủ tịch hãy còn đứng trên bục phát biểu, được rọi đèn thẳng vào người, đang hăng say nói về bốn chữ “thanh niên tài tuấn”. Rõ ràng không hề thay đổi, nhưng cảm giác nhìn Tống Tử Ngôn ở đây hoàn toàn khác với lúc nhìn hắn ở trường, trầm ổn mà sắc sảo, khí phách nhưng vẫn thản nhiên. Hắn thế này không còn là kẻ đã từng đốt cháy tâm hồn của bao sinh viên trong trường, mà đã trở thành con quỷ hút máu, nghiền ép sức lao động của nhân viên.
Ngay lúc bao tử của mọi người đã bắt đầu kêu ọt ọt kháng nghị, cái lão đứng trên phát biểu mới rề rề nói: “Sau đây mời tổng giám đốc công ty lên phát biểu.”
Tiếng dạ dày kêu réo cùng với tiếng vỗ tay hợp lại nghe ra cũng to phết.
Tống Tử Ngôn đứng dậy nói: “Những gì cần nói thì mọi người đã nói hết rồi, tôi chỉ nói thêm một chuyện quan trọng nữa thôi.”
Boss to nhất mở kim khẩu, mọi người ai cũng nín thở đợi chờ.
Yên lặng ba giây, hắn mỉm cười đảo mắt nhìn quanh một vòng: “Lần này công ty xuất tiền, mời mọi người tới nhà hàng XX ăn tiệc đón nhân viên mới.”
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm, mắt lấp lánh, tôi cũng vỗ theo tới đỏ cả hai tay.
Giữa tiếng vỗ tay vang dội, Tống Tử Ngôn tiêu sái bước đi, mấy cô nhân viên mới đứng cạnh tôi cũng mắt lấp lánh, mặt hồng hồng: “Tổng giám đốc của chúng ta đúng là quá đẹp trai!”
Tôi từ từ tỉnh ngộ, trước tiên làm cho người ta mất kiên nhẫn mà khó chịu, đợi tới lúc ai cũng đầy một bụng thất vọng bất mãn cực điểm, hắn mới lên đài giả làm người tốt. Người này đúng là cũng biết mua chuộc nhân tâm, quả nhiên là tên gian thương do đế quốc Mỹ đào tạo!
Công ty bỏ tiền ra bao cả nhà hàng mời mọi người đi ăn, lúc vào nhà hàng, Tống Tử Ngôn tùy ý chọn lấy một cái bàn, hắn ngồi xuống rồi những người khác mới dám lục tục ngồi theo, ngồi cùng bàn với hắn còn có hai vị lúc nãy lên phát biểu, bàn vẫn còn chỗ mà chả ma nào dám mon men tới đó ngồi. Dù có là nhân viên cũ hay nhân viên mới, tuy đã an vị chỗ ngồi hết rồi, nhưng thực ra ai cũng muốn được ngồi gần với cái trung tâm quyền lực đó một chút. Người ta quây quanh Tống Tử Ngôn như vệ tinh, làm tôi bỗng nhiên liên tưởng tới hệ mặt trời.
Tôi vô cùng đồng cảm với những người đó, cái tên khốn Tống Tử Ngôn này, bình thường đã làm người ta nghẹn họng, tới lúc ăn vẫn làm người ta nghẹn chết đi được.
Trân trọng sinh mạng, tránh xa yêu nghiệt.
Tôi ngồi vào cái bàn cách bàn của Tống Tử Ngôn xa nhất, có lẽ vì cách xa quá mà bàn cũng chỉ có ba người ngồi. Trừ tôi ra thì còn một nam một nữ nữa, nam nhìn qua chắc cũng chỉ hơn hai mươi, so với tôi nhỏ hơn một chút, tóc nhuộm vàng, mặc quần jean rộng thùng thình, lọt thỏm giữa cả phòng toàn âu phục giầy da, trông rất lạc lõng. Nữ độ ba mươi mấy đó, đeo kính gọng vàng, chắc chức vụ cũng bình thường.
Bàn rất lớn, chúng tôi ngồi cách xa nhau, im lặng chờ thức ăn bưng lên.
Bởi khách cũng chỉ có đám người công ty tôi nên thức ăn cũng được mang lên nhanh chóng. Phục vụ tươi cười nhẹ nhàng đặt đĩa thức ăn lên trên bàn, rồi những đĩa đó từ từ được chuyển dần xuống dưới…
Vốn dĩ cái bàn tôi đang ngồi đây có một chân bị nghiêng, nên chỉ cần đè nặng lên một chút là rung rung, lắc lắc. Cô phục vụ nhìn chúng tôi, cười gượng: “Xin lỗi, bàn này không được chắc chắn lắm, chi bằng mọi người hãy đổi sang bàn khác.”
Người tóc vàng coi bộ hơi sốt ruột, nói: “Cô tìm thứ gì chèn vào chân bàn là được rồi.”
Cô phục vụ vui vẻ đáp: “Vâng, vậy xin quý khách đợi một lát.”
Đương muốn đi tìm thì cô gái ngồi cùng bàn với tôi đã mở miệng nói: “Không cần tìm đâu, tôi có đây rồi.”
Sau đó lấy một miếng băng vệ sinh từ trong túi ra, đưa cho phục vụ…
Trong giây lát, tôi ngồi đờ ra, phục vụ nhìn ngây người.
Thấy không ai có phản ứng gì, cô ta hỏi lại: “Sao? Có phải không đủ không?” Rồi lại đưa tay vào túi xách, tính lấy thêm.
Mặt cô phục vụ kia đỏ lựng cả lên, vội nói: “Được rồi, được rồi.”
Run run nhận lấy miếng băng, cô phục vụ vội vàng chèn lại chân bàn rồi quay người đi như bay ra khỏi chỗ tôi.
Hai hàng nước mắt chảy thầm trong lòng, người ở công ty này rốt cuộc là người thế nào a.
Đừng trông mặt mà bắt hình dong, người càng nhìn bình thường thì càng biến thái không à, điển hình là người có vẻ ngoài đường hoàng nho nhã như Tống Tử Ngôn đó, người này nhìn qua ai cũng nghĩ là mẫu đàn ông trong mơ của mọi phụ nữ. Nghĩ tới đây, tôi không nhịn được mà quay sang nhìn người ngồi cùng bàn đang cười một cách kỳ dị. Người bình thường, không thể nào.
Cậu nhóc nhìn tôi một cái, hỏi: “Cô là nhân viên mới?”
Tôi gật đầu.
Lại hỏi tiếp: “Có bạn trai chưa?”
Tôi lắc đầu.
Cậu ta nói luôn: “Thế đêm nay tới nhà tôi đi.”
“Phụt!” ngụm rượu trong miệng tôi phun hết ra ngoài.
“Đừng nên vui như thế, dù lúc ấy chúng ta có xảy ra chuyện gì thì cũng không có nghĩa tôi với cô có quan hệ đặc biệt đâu.”
Tôi nhổ vào, nhòm cái mặt tôi đây ra dáng vui lắm à?! Tôi nhìn kỹ lại cậu ta, mặt trắng trắng ra chiều không khỏe mạnh lắm, nhưng biểu tình rất nghiêm túc, mắt có quầng thâm, nhưng nhãn thần trong suốt.
Nói cách khác, cậu nhóc này không hề nói đùa, mà là thực sự muốn mời tôi làm chuyện tình một đêm.
Bốn hàng nước mắt chảy thầm trong lòng, người ở công ty này rốt cuộc là người thế nào a.
Đương nhiên là tôi cự tuyệt: “Không đi.”
Cậu ta liếc mắt qua nhìn tôi lần nữa: “Cô đừng có giở cái trò lạt mềm buộc chặt ra đây, tôi không có kiên nhẫn với phụ nữ đâu.”
Nhìn gương mặt như sắp chịu hết nổi của cậu nhóc kia, tự nhiên trong tôi dâng trào ý muốn được làm nghiên cứu khoa học. Chỉ hận không thể bổ đầu nó ra coi có cái quái gì trong đấy mà dám tự tin quá đáng như thế. Cuối cùng lý trí cũng chiến thắng tình cảm, tôi bịa đại ra một lý do: “Tôi rất ghét người tóc vàng.”
Cậu nhóc cào cào tóc, nghi ngờ hỏi lại: “Thật à?”
Tôi gật đầu cái rụp.
Cậu bĩu môi: “Thế quên đi.”
Tuy rất biến thái, nhưng được cái không dây dưa lằng nhằng, tôi thở phào một cái nhẹ nhõm. Lúc này cái đám đông bên kia nhờ tác dụng của cồn, bầu không khi từ câu nệ đã nhảy sang náo nhiệt. Giọng hò hét của cánh đàn ông cùng âm thanh nũng nịu mềm mại của các chị bắt đầu vang lên ầm ĩ, mọi người đều vì chung một mục tiêu, bắt Tống Tử Ngôn hát.
Chối, rồi lại nài nỉ, rồi lại chối, lằng nhằng tới gần nửa tiếng, tôi sung sướng hả hê nhìn Tống Tử Ngôn rơi vào ‘vòng tay thương yêu’ của đám nhân viên, càng nhòm càng thấy đắc ý thỏa thê, dĩ nhiên là liền toét miệng ra cười rất đắc ý. Nhưng vừa mới cười đã thấy Tống Tử Ngôn lia mắt qua đây, tôi vội vàng thu lại nụ cười, làm bộ chăm chú nhìn hắn. Khóe miệng hắn nhếch lên thành nụ cười nhạt, căn cứ vào kinh nghiệm của mình, mỗi lần hắn cười như thế thì chắc chắn tôi không sống thoải mái nổi.
Quả nhiên, ngay sau đó, hắn chậm rãi cất giọng: “Tần Khanh, cô qua đây.”
Chết, Sập Bẫy Rồi Chết, Sập Bẫy Rồi - King Kong Barbie Chết, Sập Bẫy Rồi