Số lần đọc/download: 4701 / 17
Cập nhật: 2015-11-13 00:06:52 +0700
Chương 8
N
gọc Mai ngồi thu mình trong 1 góc, cô không thể tưởng tượng đêm tân hôn, Minh Phi có thể bỏ cô 1 mình. Anh đi đâu?
Cô giận dỗi ném áo cưới hoa cài đầu bừa bãi xuống đất rồi khóc nấc lên.
Gần 1 giờ đêm, Minh Phi mới về đến, người anh nồng mùi rượu, 2 chân băng xiên băng nai. Ngọc Mai lao xuống giường, cô ôm lấy Minh Phi nức nở:
- Anh đi đâu vậy hả?
- Anh đi uống rượu. Hôm nay là ngày anh cưới vợ kia mà.
Minh Phi nằm lên trên giường. Kéo theo cả Ngọc Mai nằm chồng lên người anh.
- Anh say quá, xin lỗi em.
- Anh đáng ghét thật, lúc chiều đã uống đến khuya còn uống nữa.
- Anh buồn quá.
- Buồn? - Giọng Ngọc Mai nghiến lại.
Minh Phi say ngất ngây:
- Anh đến nhà Ngọc Khuê, cô ấy đuổi anh về, rồi gã Trường Giang đến. Cô ấy đã nhanh tay thay người yêu khác. Cũng đáng đời cho anh.
Ngọc Mai vùng vằng đẩy Minh Phi ra. Thì ra anh uống rượu say là như thế này đây. Tức mình, cô co chân đạp mạnh vào người Minh Phi.
- Quỷ tha ma bắt anh đi. Em đã là vợ của anh, anh còn muốn gì nữa hả?
Minh Phi nhăn mặt vì cái đạp vào hông, tuy nhiên say quá anh nằm lăn người qua và... ngủ. Ngọc Mai bỏ đi lại ghế ngồi, cô tức giận nhìn Minh Phi chìm trong giấc ngủ rồi bất khóc ngon lành.
Hức hức... Tiếng khóc to. Minh Phi cũng chẳng tỉnh táo được để vỗ về cô vợ trẻ mới cưới của mình. Không biết là bao lâu, Minh Phi mới thức giấc sau giấc ngủ mỏi mệt của 1 tiệc cưới bận rộn. Cảm giác váng vất của rượu khiến anh nằm im, tay sải ra. Cánh tay chạm vào 1 thân thể mềm mại, Minh Phi mở mắt ra. Tâm trí anh trở về với hiện thực. Anh đã cưới vợ và hôm nay là đêm tân hôn của anh với Ngọc Mai. Cô đang ngủ, mí mắt hãy còn ướt nước mắt.
Tiếc nuối hay ân hận tất cả cũng chẳng được gì cả. Anh với tay ôm Ngọc Mai vào mình. Cô giật mình vì vòng tay ôm của anh, còn giận nên cô đẩy tay anh ra.
- Chịu tỉnh rồi sao?
- Anh say lắm à?
- Ừ. Gọi tên chị Hai còn nói nữa. Em giận anh lắm, cho nên bỏ em ra.
- Anh xin lỗi.
Minh Phi hôn lên má vợ, và rồi cái cảm giác đắm say bừng dậy của 2 thân thể cạnh nhau, khiến anh đắm mình và quên ngay được điều phiền muộn.
Ngọc Mai dỗi hờn đẩy ra, nhưng rồi chính cô cũng nồng nhiệt đáp lại sự đòi hỏi. Giấc ngủ nửa đêm về sáng đầy giấc hơn bao giờ hết.
- Ngọc Mai! Dậy đi!
Ngọc Mai kéo chiếc gối đậy mặt, cô càu nhàu vì bàn tay lạnh của Minh Phi kéo chân cô.
- Tay anh lạnh quá, bỏ ra. Anh gọi em sớm làm gì?
- Anh đi làm, em dậy đóng cửa.
Minh Phi ngồi xuống giường, anh giật chiếc gối đậy trên mặt vợ ra, hôn vào má cô.
- Dậy đi nhỏ, em ngủ nhiều quá, mai mốt gần sanh đừng có nói với anh là đi không nổi.
Ngọc Mai cười khúc khích:
- Đi không nổi em bắt anh cõng lo gì.
- Hừ! Em không dậy, anh sẽ...
Minh Phi luồn bàn tay lạnh vào làn áo trong của Ngọc Mai, quả nhiên cô ta oái lên và ngồi dậy ngay.
- Ghét anh ghê, sáng nào cũng không cho em ngủ.
- Có chồng thì phải dậy tiễn chồng đi làm chớ em.
- Trưa nay anh muốn ăn món gì, em nói dì Hai đi chợ mua nấu cho anh.
- Gì cũng được. Em ăn món gì anh ăn món đó.
Minh Phi hôn vợ lần nữa, tay anh xoa nhẹ lên bụng cô.
- Anh nghe bụng em máy. Chà! Không biết công chúa hay hoàng tử đây!
- Hoàng tử.
Minh Phi bật cười đứng lên. Thật ra, nếu không có hình bóng Ngọc Khuê, Minh Phi cảm thấy mình thật hạnh phúc. Ngọc Mai ngoài sự trẻ trung bắt Minh Phi yêu chiều, cô còn luôn cho anh cuộc sống sôi động, để cho Minh Phi thấy mình như trẻ lại chứ không già ở tuổi 30. Khoảng thời gian yêu Ngọc Khuê, anh cứ tưởng mình đã luống tuổi đi vậy.
Minh Phi vừa đến cửa, Ngọc Mai kêu lên:
- Anh Phi!
Cô lao tới và tinh nghịch gắn môi cô vào môi anh mà hôn.
- Cấm nhìn cô gái nào bên ngoài đấy.
Minh Phi phì cười:
- Vậy thì anh chỉ có nước đeo 2 miếng da 2 bên che mắt mình lại, để chỉ nhìn phía trước thôi.
- Ừ.
Gỡ tay cô ra, Minh Phi đi nhanh. Sáng nào cũng vậy, anh đến trường dạy muộn cũng vì thế. Các bạn đồng nghiệp trêu cưới vợ trẻ quá nên tha hồ chiều.
Vừa chạy đi 1 quãng, Minh Phi chợt nhìn thấy Ngọc Khuê, cô cũng nhìn thấy anh và chào anh, rồi phóng xe đi. Minh Phi thở nhẹ. Anh vẫn ngại gặp Ngọc Khuê, nên ít cùng Ngọc Mai về thăm. Anh có lỗi với cô, tuy nhiên anh hy vọng cô sẽ quen được anh để yêu Trường Giang. Cầu mong là cô gặp được 1 người thật lòng.
Chạy xe đi nhanh được 1 quãng, Ngọc Khuê mới giảm tốc độ cho xe chạy chậm lại. Trái tim cô vẫn đau đớn khi nhìn thấy Minh Phi, tình yêu cũ và ký ức lại trở về, giày vò cô đau đớn. Cô vẫn còn yêu anh nhiều quá, dù tự nhủ lòng mình hãy quên đi, quên đi...
- Ngọc Khuê!
Trường Giang đón Ngọc Khuê bằng nụ cười tươi vui:
- Sáng nay, từ Cần Giờ anh lên muộn quá, định ghé nhà nhưng sợ em đã đi làm nên anh đến đây đón em vậy. Có quà cho em đó.
- Vậy hả!
Phút giây dao động buồn khổ vừa gặp Minh Phi tan đi ngay. Ngọc Khuê để cho Trường Giang dắt xe vào nhà giúp mình. Anh quay trở ra trả chìa khóa xe cho cô.
- Lát trưa mình cùng đi ăn cơm nghen.
- Anh về quê lên, có chuyện gì vui lắm à?
- Đâu có, tại gặp em, anh thấy vui thôi. Chứ về nhà chiều thứ bảy rồi cả ngày chủ nhật, anh chỉ biết ngồi nhớ em mà thôi. Anh không biết... em có nhớ anh như anh đã nhớ em.
Ngọc Khuê làm lơ quay sang nơi khác. Cô tự hỏi mình có nên chấp nhận Trường Giang? Trường Giang kém cô tất cả, từ địa vị học vấn và tiền bạc, nhưng có thể anh cho cô tình yêu thật sự. Đẹp trai tài giỏi như Minh Phi làm gì, anh đi tìm cái hoàn mỹ hơn, người đó lại chính là em gái của cô.
Trường Giang nắm tay Ngọc Khuê:
- Anh biết em vẫn chưa quên Minh Phi, nhưng không sao đâu, anh chịu được mà.
Ngọc Khuê cảm động để yên tay mình trong tay Trường Giang. Cô còn mong gì hay chọn lựa gì ở cái tuổi quá thời xuân sắc. Hạnh phúc của Ngọc Mai là hạnh phúc của cô. Bây giờ 2 người đó, kẻ sắp làm cha, người sắp làm mẹ, họ sẽ dễ dàng tìm thấy hạnh phúc bên nhau. Còn cô sẽ là cái bóng mờ trong trái tim Minh Phi. Cho dù có 1 đêm, anh đã tìm đến, trong cái phút dao động vì đã ruồng bỏ cô, nói rằng trái tim của anh chưa hề quên cô.
Có điều gì không thể quên được đâu, cũng như cô đang cố quên anh và tìm ở Trường Giang 1 sự ấm áp. Có thể cô chưa yêu Trường Giang, xem anh như 1 điểm tựa cho tâm hồn mình.
Ngọc Mai mở nhạc ầm ĩ, cô nhún nhảy lắc lư theo điệu nhạc say sưa. Minh Phi đẩy cánh cửa bước vào, anh kêu lên hốt hoảng, lao nhanh đến tắt máy. Tiếng nhạc ầm ĩ chợt im bặt. Ngọc Mai phụng phịu:
- Sao anh tắt nhạc của em vậy? Mở ra cho em!
Minh Phi nghiêm mặt:
- Em quên là em đang có bầu sao vậy? Em thật là không chững chạc chút nào cả.
Ngọc Mai sầm mặt:
- Anh muốn em đạo mạo chững chạc như chị Hai? Em không có được đức tính đó đâu, đừng có mỗi chút là anh bảo em phải giống chị Hai. Là chị em với nhau sao không giống nhau. Em giống ba của em, còn chị ấy giống ba của chỉ. Anh muốn em đạo mạo để thành bà già như chị ấy, có tiền cứ "ki bo" không dám tiêu xài.
Minh Phi thở dài:
- Anh nghĩ đến đứa bé trong bụng em kìa. Em luôn trẻ con không biết lo cho mình. Nhiều khi thấy em chưa đi đã muốn chạy, muốn làm gì thì làm, mà quên mất là em đang có bầu. Anh sợ luôn.
- Vậy có phải vì đứa con này anh mới cưới em?
- Cũng có, anh đâu phải tên sở khanh.
Ngọc Mai khóc òa lên:
- Em biết ngay mà, trong lòng anh vẫn còn hình bóng chị Hai. Anh lấy em vì trách nhiệm mà thôi. Em không cần anh có trách nhiệm với em.
Ngọc Mai đấm mạnh vào bụng mình. Hoảng kinh, Minh Phi ôm cô lại.
- Em làm gì vậy hả, điên rồi hả?
- Phải, em điên đó, vì trong trái tim anh, còn hình bóng chị Hai... Hu hu...
Minh Phi thở dài:
- Em sắp làm mẹ rồi, nên làm người lớn 1 chút đi Mai.
- Em không muốn làm người lớn. Xưa nay em như thế nào thì em là người thế đó. Anh buông em ra đi, em không cần nữa.
- Em thật trẻ con, chúng ta sắp có con. Anh lúc nào cũng yêu thương em, anh nghĩ đến Ngọc Khuê làm gì. Có điều anh lo là lo cho cô ấy lầm tên Trường Giang. Hắn trẻ tuổi hơn Ngọc Khuê, em nghĩ xem hắn có thật tình khi đến với Ngọc Khuê không?
Ngọc Mai nín khóc:
- Anh nói chị Hai với Trường Giang?
- Ừ, anh không tin anh ta thành thật với Ngọc Khuê.
- Vậy em sẽ đi gặp anh ta.
- Em chẳng giúp ích được gì đâu.
- Sao không! Nếu như anh ta yêu chị Hai thật tình, em bảo anh ta hãy cưới chị Hai. Hay là anh không muốn anh ta cưới chị Hai?
Minh Phi bực mình:
- Anh chỉ phân tích cho em thấy, sao em cứ chuyện nọ xọ chuyện kia vậy?
- Bởi vì em muốn chị Hai đi lấy chồng, có như vậy anh mới không suy nghĩ tới lui gì hết. Anh phải nghĩ đến sự khó chịu của em, khi yêu có ai không muốn người mình yêu trọn vẹn là của mình. Em nói thật, chị Hai là chị của em, em không ghen được, nhưng mà em khó chịu. Khó chịu, anh hiểu chưa?
Ngọc Mai la lớn lên, cô không thấy từ sau cánh cửa mở hé, Ngọc Khuê lẳng lặng đẩy xe ra đường. Thật ra, cô không muốn đến đây, không hề muốn đối mặt với Minh Phi, nhưng cô cũng không thể không nhớ hay quan tâm đến Ngọc Mai. Từ lúc Ngọc Mai còn nhỏ, Ngọc Khuê luôn chăm sóc cho em mình, cô lo cho Ngọc Mai còn hơn lo cho bản thân mình. Nhưng mỗi ngày đứa em gái nhỏ bé của cô mỗi xa cô hơn. Nó còn muốn cô đi lấy chồng. Tại sao nó cư xử với cô như vậy?
Ngọc Khuê cho xe chạy đi, lòng cô héo hắt, buồn chán...