Cái tốt đẹp nhất trong mọi cái là việc học. Tiền có thể bị mất, sức khỏe và sức mạnh có thể bị mất, nhưng những gì trong đầu bạn thì là của bạn mãi mãi.

Louis L’Amour

 
 
 
 
 
Tác giả: Agatha Christie
Thể loại: Trinh Thám
Dịch giả: Trần Hữu Khánh
Số chương: 31
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-07-03 23:55:16 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 8
Trên đường đến đồn cảnh sát, chúng tôi hầu như im lặng. Haydock đi lùi ra sau một chút rồi thì thào với tôi:
“Mục sư biết là tôi không thích nhìn vấn đề kiểu ấy. Tôi không thích. Ở đây có gì đó mà chúng ta chưa hiểu được.” Trông ông ta hết sức bồn chồn lo lắng.
Thanh tra Slack đang ở đồn cảnh sát, và ngay sau đó chúng tôi được gặp trực tiếp Lawrence Redding.
Trông anh ta xanh xao và căng thẳng nhưng hoàn toàn điềm tĩnh — là điều quá phi thường so với tình cảnh, tôi nghĩ. Melchett thì rõ ràng là bực dọc, ông ta cứ ậm à ậm ừ rồi khịt mũi.
“Này Redding,” ông nói, “tôi được biết anh đã khai báo với Thanh tra Slack rằng anh đến nhà mục sư khoảng bảy giờ kém mười lăm, đã gặp Protheroe ở đó, cãi cọ với ông ta, bắn ông ta rồi bỏ đi. Tôi chưa đọc qua lời khai, nhưng ý chính là như vậy.”
“Vâng.”
“Tôi sẽ hỏi anh một vài câu. Anh đã được thông báo rằng anh không cần trả lời nếu anh không muốn. Luật sư của anh…”
Lawrence ngắt lời:
“Tôi chẳng có gì phải che giấu cả. Tôi đã giết Protheroe.”
“Ái chà chà! Vậy thì…” Melchett khịt khịt mũi. “Làm sao anh có khẩu súng lúc ấy?”
Lawrence ngập ngừng:
“Nó ở sẵn trong túi tôi.”
“Anh mang theo khi đến nhà mục vụ à?”
“Phải.”
“Tại sao?”
“Tôi luôn mang súng trong người.”
Anh ta lại lưỡng lự một hồi mới trả lời, khiến tôi tin chắc anh ta không nói đúng sự thật.
“Tại sao anh chỉnh đồng hồ chậm lại?”
“Đồng hồ à?” Anh ta có vẻ ngơ ngác.
“Đúng vậy, kim đồng hồ lúc ấy chỉ sáu giờ hăm hai phút.”
Cái nhìn đầy sợ hãi hiện rõ trên gương mặt anh ta.
“Ôi! Là — đúng thế. Tôi… tôi đã chỉnh đồng hồ.”
Haydock vụt hỏi:
“Anh bắn đại tá Protheroe ở đâu?”
“Trong văn phòng của mục sư.”
“Ý tôi là bắn vào đâu trên người ông ấy kìa?”
“À — tôi… bắn vào đầu, tôi nghĩ thế. Vâng, vào đầu.”
“Anh có chắc không?”
“Ông biết rồi, còn hỏi tôi làm gì.”
Có tiếng xôn xao bên ngoài. Một viên cảnh sát không đội mũ mang vào một bức thư ngắn.
“Thư gửi mục sư, có ghi là tối khẩn.”
Tôi xé phong bì và đọc:
Xin mục sư đến gặp tôi ngay — tôi van ông. Giờ tôi không biết phải làm gì đây. Mọi việc quá khủng khiếp. Tôi muốn thưa với mục sư một số việc. Xin mục sư vui lòng đến ngay lập tức và mời người nào ông thích cùng đi với ông.
ANNE PROTHEROE.
Tôi đưa mắt nhìn Melchett đầy ngụ ý. Ông ta hiểu ngay. Hai chúng tôi cùng bước ra. Khẽ ngoái lại đằng sau, tôi thoáng nhìn thấy khuôn mặt của Lawrence Redding. Mắt anh ta dán chặt vào bức thư trên tay tôi, và chưa bao giờ tôi trông thấy một cái nhìn đầy thống khổ và tuyệt vọng trên mặt người ta như vậy.
Tôi nhớ lại cảnh Anne Protheroe ngồi ở ghế sofa nhà tôi và nói, ‘Tôi là người đàn bà tuyệt vọng,’ mà lòng thấy nặng trĩu buồn đau. Giờ thì tôi hiểu lý do vì sao Lawrence Redding lại hiên ngang đứng ra nhận tội.
Melchett nói với Slack:
“Anh có thông tin gì về những hoạt động của Redding vào ngày hôm ấy trước lúc xảy ra sự việc không? Có vài lý do có thể nghĩ rằng y ta bắn Protheroe sớm hơn là y khai. Anh lo chuyện này được chứ?”
Ông ta quay sang tôi và tôi lẳng lặng chìa cho ông ta xem bức thư của Anne Protheroe. Melchett đọc thư rồi ngạc nhiên bặm môi, sau đó nhìn tôi vẻ dò hỏi:
“Có phải đây là điều mà sáng nay mục sư còn giấu tôi không?”
“Phải, lúc ấy tôi còn chưa chắc chắn là mình có bổn phận nói ra hay không. Bây giờ thì đã rõ.”
Rồi tôi kể lại chuyện mình đã nhìn thấy tối hôm nọ trong xưởng vẽ.
Viên đại tá trao đổi vài câu với thanh tra, rồi chúng tôi lên đường đến Old Hall. Bác sĩ Haydock cũng đi với chúng tôi.
Một quản gia ăn vận rất chỉnh tề ra mở cửa, với thái độ buồn bã vừa phải. Melchett nói:
“Xin chào. Nhờ anh gọi cô hầu của bà Protheroe để báo rằng chúng tôi đã đến và muốn gặp bà, rồi anh quay lại đây và trả lời một số câu hỏi, được không?”
Anh quản gia quày quả bước và quay lại ngay báo anh ta đã nhắn rồi.
“Nào, glờ thì ta cùng nghe thông tin về ngày hôm qua,” đại tá Melchett nói. “Vào giờ ăn trưa ông chủ anh có nhà không?”
“Thưa ngài có ạ.”
“Thái độ ông ấy vẫn bình thường như mọi ngày chứ?”
“Theo như tôi biết thì vẫn bình thường, thưa ngài.”
“Chuyện gì xảy ra sau đó?”
“Sau bữa ăn trưa, bà Protheroe đi nghỉ còn ông đại tá thì vào phòng làm việc. Cô Lettice đi chơi tennis trên chiếc ô tô hai chỗ ngồi. Ông bà đại tá dùng trà lúc bốn giờ rưỡi trong phòng khách. Lúc năm giờ rưỡi ô tô đưa ông bà vào làng. Ngay sau khi ông bà đi thì mục sư Clement gọi đến.” — anh ta cúi đầu chào tôi — “Tôi thưa rằng họ đã lên đường.”
“Hừm,” đại tá Melchett nói. “Ông Redding đến đây lần cuối vào lúc nào?”
“Vào chiều thứ ba thưa ngài.”
“Tôi nghe nói đã có chuyện bất đồng giữa họ phải không?”
“Tôi nghĩ thế thưa ngài. Ông đại tá ra lệnh từ nay về sau ông họa sĩ không được đến đây nữa.”
“Cậu có tình cờ nghe lỏm được họ cãi nhau không?” đại tá Melchett hỏi huỵch toẹt.
“Thưa ngài, ông đại tá Protheroe nói rất to, nhất là khi ông ấy nổi giận, nên tôi có nghe lõm bõm vài tiếng.”
“Có đủ để cậu hiểu nguyên nhân cuộc tranh cãi không?”
“Theo tôi biết thì việc ấy liên quan đến bức chân dung mà ông Redding đã vẽ — chân dung cô Lettice.”
Melchett làu bàu:
“Cậu có nhìn thấy ông Redding khi ông ta rời khỏi nhà không?”
“Dạ có thưa ngài, tôi đã tiễn ông ta về.”
“Trông ông ta có giận dữ không?”
“Không thưa ngài, ông ấy có vẻ thích thú thì đúng hơn, tôi có thể nói như vậy.”
“À! Hôm qua ông ta không đến đây sao?”
“Không, thưa ngài.”
“Có ai khác đến không?”
‘‘Hôm qua thì không, thưa ngài.”
“Thế còn ngày hôm kia?”
“Vào buổi chiều ông Dennis Clement có đến, rồi đến tiến sĩ Stone ghé qua một lúc. Đến chiều tối thì có một phu nhân.”
“Một phu nhân à?” Melchett ngạc nhiên. “Bà ta là ai?”
Anh quản gia không thể nhớ tên bà ta. Trước giờ anh ta chưa hề gặp người phụ nữ này. Phải, bà ta có xưng tên, và khi anh ta thưa ràng gia đình đang dùng bữa tối, bà ta bảo bà có thể chờ, vì vậy anh đưa bà ấy vào phòng khách nhỏ. Bà ta tìm ông Protheroe chứ không tìm phu nhân. Anh ta thưa với ông đại tá, và khi vừa ăn xong ông vào ngay phòng khách.
Quý bà ấy ở lại bao lâu? Anh ta nghĩ khoảng nửa tiếng đồng hồ. Ông đại tá đích thân tiễn bà ra về. À, giờ thì anh ta đã nhớ ra tên bà ấy. Là bà Lestrange.
Quả là bất ngờ.
“Lạ thật,” Melchett nói. “Đúng là rất kỳ cục.”
Nhưng chúng tôi không nói tiếp chuyện này nữa vì lúc ấy có tin báo bà Protheroe muốn gập chúng tôi.
Anne nằm trên giường. Mặt bà ta nhợt nhạt nhưng đôi mắt sáng rực, cái nhìn khiến tôi bối rối — vì nó bộc lộ một quyết tâm không lay chuyển.
Anne nói với tôi:
“Tạ ơn mục sư đã đến ngay lập tức. Tôi nghĩ mục sư đã hiểu tôi định nói gì khi mời người cùng đi với ông.”
Bà ngập ngừng.
“Tốt nhất là nên kết thúc sớm chuyện này phải không?”
Bà ta khẽ nhếch mép cười vừa kỳ quặc vừa thảm hại. “Tôi cho rằng chính ông mới là người tôi cần nói chuyện này, đại tá Melchett ạ. Ông thấy đó, chính tôi là người đã giết chồng tôi.”
Đại tá Melchett ôn tồn nói:
“Bà Protheroe thân mến…”
“Ôi! Hoàn toàn là sự thật. Tôi nghĩ rằng tôi đã nói khá thẳng thừng, nhưng tôi không bao giờ bị bất cứ điều gì kích động cả. Từ lâu rồi tôi căm ghét ông ta, và hôm qua tôi đã bắn ông ấy.”
Bà ta nằm bẹp xuống gối và nhắm nghiền mắt:
“Có vậy thôi. Tôi nghĩ các ông sẽ bắt tôi và giải tôi đi. Tôi sẽ ngồi dậy thay quần áo ngay khi có thể. Giờ thì tôi đang rất mệt.”
“Bà Protheroe, bà có biết ông Lawrence Redding đã đầu thú và nhận tội hay chưa?”
Anne mở mắt gật đầu:
“Tôi biết. Cậu bé ngốc nghếch ấy yêu tôi lắm. Anh ấy hết sức cao thượng — nhưng cũng rất ngốc nghếch.”
“Anh ta biết chính bà đã gây án đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Làm sao anh ta biết được?”
Bà ta ngập ngừng.
“Bà có nói với anh ta không?”
Bà ta vẫn ngập ngừng. Cuối cùng có vẻ như bà đã quyết định.
“Vâng — tôi đã nói với anh ấy…”
Bà ta rúm ró đôi vai với vẻ cáu kỉnh:
“Giờ các ông có thể ra về được không? Tôi đã nói hết và không muốn nói thêm gì về chuyện này nữa.”
“Bà lấy súng ở đâu, bà Protheroe?”
“Súng à! Ô, nó là của ông nhà tôi. Tôi lấy trong ngăn kéo bàn trang điểm trong phòng ông ấy.”
“Tôi hiểu. Rồi bà mang súng đến nhà mục vụ à?”
“Vâng. Tôi biết ông ta sẽ đến đó…”
“Lúc ấy là mấy giờ?”
“Phải sau sáu giờ — sáu giờ mười lăm hay hai mươi gì đó.”
“Bà có ý định mang súng đi bắn chồng mình à?”
“Không — tôi… tôi định tự sát.”
“Tôi hiểu. Nhưng bà lại đến văn phòng của mục sư?”
“Vâng. Tôi tiến đến gần cửa hông. Không nghe tiếng nói nào. Tỏi nhìn vào trong và thấy chồng tôi. Đột nhiên tôi nổi giận — thế là tôi nổ súng.”
“Rồi sau đó?”
“Sau đó à? Ôi, rồi tôi bỏ đi.”
“Và kể với ông Redding việc mình đã làm?”
Một lần nữa tôi nhận ra sự lưỡng lự trong giọng nói cửa bà ta trước khi nói ‘vâng’.
“Có ai trông thấy bà vào ra nhà mục vụ không?”
“Không — nhưng ít ra là có. Là bà già Marple. Tôi nói chuyện với bà ta vài phút khi bà ta đang trong vườn nhà mình.”
Anne liên tục ngọ nguậy đầu trên gối.
“Thế đã đủ chưa? Tôi đã nói với ông rồi. Sao ông vẫn tiếp tục quấy rầy tôi thế?”
Bác sĩ Haydock đến bên bà ta và bắt mạch. Ông ra hiệu cho Melchett đến gần.
“Tôi sẽ ở lại với bà ấy trong khi ông lo giải quyết những việc cần thiết khác,” ông thì thào. “Không được để bà ấy lại một mình. Bà ấy có thể quẫn trí làm điều dại dột.”
Melchett gật đầu. Chúng tôi ra khỏi phòng và xuống lầu. Tôi trông thấy một người gầy gò tái nhợt vừa bước ra từ phòng kế bên, và trong con bốc đồng tôi lại chạy lên lầu: “Cậu có phải là người hầu của đại tá Protheroe không?” Anh ta tỏ vẻ ngạc nhiên:
“Vâng, thưa mục sư.”
“Cậu có biết ông chủ quá cố của mình cất giữ một khẩu súng ở đâu đó không?”
“Tôi không biết chuyện đó, thưa ngài.”
“Không có trong ngăn kéo bàn trang điểm của ông ấy sao? Cậu suy nghĩ xem nào.”
Anh hầu lắc đầu nguầy nguậy:
“Tôi cam đoan là không có, thưa mục sư. Nếu có thì tôi đã thấy rồi. Tôi chắc chắn mà.”
Tôi vội vã xuống lầu theo sau những người khác.
Bà Protheroe đã nói dối về khẩu súng lục.
Vì sao?
Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ - Agatha Christie Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ