Hope is important because it can make the present moment less difficult to bear. If we believe that tomorrow will be better, we can bear a hardship today.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Dung Saigon
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 26
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 4
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:40 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 7
uổi tối lặng gió. Tiếng đàn của anh chàng hàng xóm cũng lười biếng không lên tiếng nữa. Nhà bên đó ồn ào. Hình như không còn là bốn người mà đến cả chục người là ít. Tôi lắng nghe để cố phân biệt từng giọng nói của mỗi người như Nhã xem sao. Nhưng tôi đành đầu hàng, tiếng nói này chen lẫn tiếng nói kia. Âm thanh lúc ồn ào lúc êm dịu làm chói tai tôi. Tôi co chân lên ghế nhìn lờ mờ vết xước trên bàn chân mình. Bỗng dưng nghe nôn nao một nỗi nhớ mơ hồ, nghe lòng rộn ràng và bâng khuâng sao đó. Có ý nghĩ nào vừa khơi dậy nỗi ước mơ thầm kín trong tâm hồn tôi. Nỗi ước mơ của những người con gái đang tuổi lớn. Tôi mười tám tuổi già sáu tháng. Tôi cũng đã nhiều lần ước mơ và nhiều lần đứng sững sờ nhìn thân thể mình tròn nẩy trong chiếc áo dài thon, ôm cứng bờ ngực nẩy nhưng không lớn lắm, vừa vặn như tuổi mười tám của tôi. Đã nhiều lần tôi sờ tay lên đôi môi hồng ướt để tự hỏi ai sẽ là người đầu tiên được vuốt ve trên thân thể con gái tôi? Tôi đã nhiều lần tập hững hờ khép nhẹ mí mắt làm duyên, tưởng tượng như có một người tình bên cạnh để ngợi khen nồng thắm. Và, tôi đã từng ngồi lặng hàng giờ trong mái hiên mà mơ đến một hạnh phúc bình thường với một người mình yêu mãi mãi.
Nhã vừa ra đứng sau lưng tôi. Bàn tay Nhã mát choàng lên cổ tôi thân mật:
- Ngủ đi Diễm.
Tôi hỏi:
- Ngủ sớm quá. Nhã không học bài à?
- Không có bài ngày mai.
- Tao còn mấy cái áo chưa thêu xong.
Nhã nói:
- Để em phụ với.
Tôi cười:
- Sáng mai thêu cũng kịp chán. Mai Nhã đi chợ hộ tao nhé.
- Ừ!
- Mai thứ bẩy mẹ về buổi trưa.
Nhã nói:
- Thay đổi không khí đi Diễm. Mai ăn bún.
Tôi hỏi nhỏ:
- Ừ! Mà bún gì?
- Bún gì vừa ngon lại vừa rẻ.
- Vừa ngon và rẻ chỉ có món bún riêu cua.
Nhã vỗ tay:
- Mai em đi chợ mua cua cho. Nhưng Diễm giã cua đấy nhé.
Tôi nheo mắt:
- Khôn nhỉ? Thôi để tao đi chợ mày giã cua.
Nhã dãy lên:
- Không được. Em dành đi chợ rồi.
Tôi bật cười. Nhã kéo ghế ngồi cạnh tôi. Hai chân gác lên thành ghế tôi ngồi. Nhã thắc mắc:
- Lạ nhỉ! Hôm nay không nghe tiếng đàn anh Ngữ.
Tôi hỏi Nhã:
- Bộ “nghiện” tiếng đàn của hắn rồi hả?
Nhã bĩu môi:
- Hàng xóm được một đêm yên tĩnh thoải mái nhờ anh Ngữ im tiếng đàn.
Tôi hỏi Nhã:
- Sao mấy ông hàng xóm của mình dạo nầy tuyển mộ nhiều bạn quá hả Nhã? Hết người này về đến người kia đến thôi.
Nhã so vai:
- Mấy ông họp nhau lại để học thi.
- Họ học gì?
- Tùm lum. Ông thì Hành Chánh, ông thì Luật, ông thì Khoa Học...
- Còn Ngữ?
- Anh ấy học Văn Khoa.
Tôi cười:
- Thảo nào, anh chàng có vẻ lười biếng nhất trong bọn.
Nhã hỏi tôi:
- Chị có “cảm” được anh nào bên ấy chưa?
Tôi nhún vai:
- Tao không để ý đến.
- Chị chê họ?
- Có lẽ không.
- Hay họ chê chị?
- Chắc thế.
Nhã cười:
- Họ không chê chị đâu. Họ khen chị đẹp.
Tôi vuốt nhẹ những sợi tóc dài:
- Đẹp mà nhà nghèo thì cũng chả ai thèm yêu.
Nhã nói:
- Tại chị không để ý và cứ chúi đầu trong nhà với công việc hoài đấy chứ. Mấy ông bên đó nói chị có vẻ lạnh lùng.
Tôi cười:
- Sao cũng được.
Nhã chợt hỏi tôi:
- Chị không nghĩ đến tình yêu à?
Tôi nhìn Nhã, sửng sốt:
- Nhã còn bé, hỏi chuyện ấy làm gì?
Nhã nhún vai:
- Tụi trong lớp em có bồ gần hết. Chỉ mình em là tương đối ngây thơ mà thôi.
Tôi quấn tóc Nhã trong ngón tay tôi, không nói gì nữa hết. Nhã nhìn lên trời lấp lánh những vì sao. Tôi nhìn trong mắt Nhã và thấy những vì sao rơi trong đó. Mong cho Nhã vẫn còn ngây thơ hoài như thế thật...
Tóc Mơ Nghìn Sợi Tóc Mơ Nghìn Sợi - Dung Saigon Tóc Mơ Nghìn Sợi