Số lần đọc/download: 0 / 3
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:08 +0700
Chương 7
S
uốt đêm qua Ái Vi ngủ mơ màng. Càng nghĩ mãi đến câu hẹn hò của Giang Văn "Hãy đến với anh nhé, anh cần em, cần có em”. Nàng có vẻ ngỡ ngàng khi nhìn khuôn mặt tha thiết của Giang Văn - - Chàng cần ta, có thật thế không? Ái Vi biết chung quanh Giang Văn không thiếu những thiếu nữ bao quanh, còn nàng, nàng chỉ là một cô bé nhà quê nhút nhát. Có thể là Giang Văn quên mất lời hẹn hò rồi. Chàng đã thốt lên câu đó trước cơn say của chàng. Thế nhưng Ái Vi vẫn mong đợi.
Buổi sáng nàng dậy sớm, mong cho buổi chiều xuống để đi tìm Giang Văn. Chàng không hẹn sẽ gặp Ái Vi ở nơi nào? Có lẽ ở bờ hồ, nơi chàng thường đến đó.
Ái Vi sửa soạn thật kỹ. Nàng mặc một cái robe trắng với những sọc đỏ, khóac bên ngoài chiếc áo choàng ngắn, nàng đến bờ hồ đợi Giang Văn. chàng không đến. Ái vi nghe tái tê một nỗi buồn, gió thổi se da mặt nàng, những sợi tóc dài ve vuốt đôi môi lạnh của Ái Vi. Bỗng nàng nghe tiếng cười khúc khích của một cô gái. Từ đằng xa bóng dáng cao lớn của Giang Văn đi tới, bên cạnh chàng còn có hai thiếu nữ duyên dáng với quần short bó sát mông và chiếc áo thun tay ngắn mùa xanh thẫm với màu vàng. Ái Vi thụt lùi vào một gốc cây dấu khuôn mặt buồn rầu của mình. Giang Văn và hai cô gái đã đến trước mặt nàng họ không nhìn thấy Ái Vi.
Một cô nói:
Anh có giọng nói quyến rũ quá. Giọng nói ấy chỉ để nói chuyện tình yêu thôi anh Văn ạ. Chắc anh có nhiều bồ lắm nhỉ.
Giang Văn bật cười, tiếng chàng đầm ấm:
- Tôi sống không có ngày mai, nên chẳng ai thèm yêu tôi cả.
- Anh mà cũng phải nói câu đó.
- Không ai tin tôi cả nhỉ.
Cô gái cười ròn rã:
- Anh bi thảm quá. Anh đẹp trai này, có tài này. Con gái theo anh như bươm bướm.
Giang Văn im lặng. Ái Vi không đoán nổi chàng đang nghĩ gì. Một cô nữ chợt nói:
- Anh mời tôi đi chơi tối nay nhé.
Giang Văn dịu dàng:
- Tôi bận lắm, mong sẽ được mời cô vào tối khác.
- Hẹn với bồ phải không?
Tiếng cười vút lên:
- A! Mỵ Lan đâu. Anh yêu cô ấy lắm mà!
- Anh bị cô ấy bắt mất hồn rồi. Khó mà thoát nổi sức quyến rũ của người con gái đó lắm.
Giang Văn hự lên. Hai cô gái yên lặng. Ái Vi choáng váng cả người. Nàng đứng đây làm gì nhỉ? Giang Văn đâu có yêu nàng, nàng chỉ là con nai ngớ ngẩn mà thôi. Chàng quên lời hẹn hôm qua mất rồi. Ái Vi mím môi lại. Nàng thu hết can đảm bước đến trước mặt Giang Văn. Nàng gọi tên chàng thật nhỏ.
Giang Văn sững sờ nhìn Ái Vi:
- Ái Vi em đấy hả.
Ai Vi xoăn hai tay vào nhau không trả lời Giang Văn, Chàng nắm nhẹ hai bàn tay cô bé:
- Em Lạnh rồi, chúng ta đi khỏi nơi này nhé.
Hai cô gái đứng bên cạnh Giang Văn nhìn Ái Vi soi mói. Một cô kêu:
- A! Nàng thiếu nữ Bắc âu trong dạ hội "Mùa Đông” đây mà.
- Xin lỗi nhé!
Giang Văn chào hai cô gái. Bàn tay dơ lên, cô gái mỉm cười:
- Hẹn gặp lại, Giang Văn.
Giang Văn không quay lại. Chàng dìu Ái Vi vào một quán nhỏ vắng khách.
- Em phải uống một ly trà cho ấm bụng.
Chàng nói như ra lịnh. Ái Vi thụ động theo chàng không nói một câu.
Khi hai ly trà bốc khói được đem ra trước mặt hai người, Giang Văn nói:
- Nói đi chứ Ái Vi, bé giận anh đấy à.
Ái Vi lắc đầu, cổ nàng nghẹn lại, những lời nói của hai cô gái lúc nãy còn ám ảnh nàng:
- Anh tàn nhẫn quá, vậy mà... vậy mà em vẫn không giận nổi anh.
- Tha thứ cho anh, cô bé. Anh là một kẻ cô đơn hoàn toàn. Anh cần có em. Ái Vi, em là em gái của anh nhé.
Giang Văn nhỏ giọng, ánh mắt chàng thiết tha, Ái Vi cảm động, nàng ủ bàn tay Giang Văn trong tay nàng, thì thầm:
- Vâng, em chỉ là em gái của anh thôi.
Giang Văn cầm bàn tay Ái Vi lên, chàng hôn thật trìu mến lên những ngón tay mềm mại:
- Cảm ơn em lắm. Một ngày nào đó anh sẽ nói về anh cho em nghe, em không giận anh chứ.
- Ái Vi lắc đầu, đôi mắt nàng chớp nhẹ sau làn mi cong:
- Em không giận nổi anh bao giờ.
- Chúng mình đi dạo một vòng, em có lạnh không?
Ái Vi kéo cao cổ áo choàng:
- Không, em thích đi dạo những buổi chiều đẹp như thế nầy.
Hai người bước ra khỏi quán. Mặt trời đã đi trốn sau những rặng thông. Buổi tối bắt đầu xuống thấp. Ái Vi đi bên cạnh Giang Văn, nàng nhớ đến ngày đầu tiên ở thành phố nầy. Định mệnh đã ràng buộc nàng với Giang Văn từ lần gặp gỡ đầu tiên, không suy nghĩ. Một thay đổi trong đời sống bình lặng cúa nàng. Cô gái tỉnh nhỏ sống âm thầm những người thân bỗng chốc thấy mình đã lớn. Tình yêu đã biến đổ Ái Vi.
Thế nhưng Giang Văn không yêu nàng. Chàng nói chúng mình là anh em - Có thể được không? Nàng ngước lên nhìn Giang Văn chàng gần mình quá. nhưng tình yêu thì quá xa, quá lạnh lùng. Ái Vi khẽ thở dài thật nhẹ.
Giang Văn đưa Ái Vi về đến cổng biệt thự thì thành phố đã lên đèn. Chàng hôn nhẹ lên mái tóc ướt sương của cô bé:
- Ngủ ngon nhé, bé con!
Ái Vi cắn nhẹ đôi môi, nàng siết chặt bàn tay Giang Văn một lúc rồi lầm lũi đi thẳng về phòng. Bên tai nàng tiếng huýt sáo của Giang Văn nghe buồn bã.
Họ gặp nhau đều đặn mỗi buổi chiều. Đối với Ái Vi đó là những buổi chiều êm ái nhất. Khi thì Giang văn đến đón nàng tại biệt thự mùa Đông. Khi thì Ái Vi đến chàng tại bờ hồ nơi chàng dạy những môn thể thao hấp dẫn. Tay trong tay, Ái Vi đi bên chàng - Ở những quán nước vắng khách, trên đồi thông rì rào khúc hát trữ tình. Vẫn chưa phải là tình yêu. Ái Vi nghĩ thế vì Giang Văn luôn luôn tỏ ra một ông anh, chàng nâng niu chiều chuộng Ái Vi như chiều một cô em nhỏ. Họ chưa hôn nhau mặc dù Ái Vi vẫn thường nằm gối đầu lên đùi chàng những chiều êm mát. Bàn tay nàng vuốt ve những sợi lông măng mọc đầy trên cánh tay rắn chắc của Văn. Chàng thường dựa đầu lên gốc thông hút thuốc. Hơi thuốc thơm như mùi vị, như hơi thở của chàng. Ai Vi chỉ cần thế. nàng không còn khổ sở vì những cơn ho khó trị nữa. Nàng cũng không muốn nghĩ đến ngày về. Tình yêu thấm dần trong mạch máu nàng, không cần thoa phấn, má nàng vẫn hồng hoài tươi mát. Chẳng biết Giang Văn có nhìn thấy điều đó không? Mỗi ngày chàng thấy tâm hồn mình mỗi ấm cúng hơn khi nhìn cô bé tươi vui như chim sơn ca, chàng sống lại tuổi tré của chàng.
Chiều nay chàng đến biệt thự đón Ái Vi, nàng đã sửa soạn xong và ngồi chờ chàng bên cửa sổ. Ánh mắt Ái Vi sáng lên khi nhìn thấy Giang Văn bên cạnh, Ái Vi mới hết lo âu. Nàng tưởng như tình yêu của nàng mong manh quá, có thể đổ vỡ tất cứ lúc nào, nên xa Giang Văn. Ái Vi tưởng như tình yêu của nàng cũng mất hút, không còn tìm kiếm được.
Ái Vi cầm áo khoác chạy xuống. Hai người đi bộ lên đồi thông. Ái Vi bảo Văn:
- Kể cho em nghe về anh đi, Giang Văn.
Giang Văn choàng tay lên vai cô bé:
- Anh có mọi tính hư tật xấu, biết về anh làm gì hở bé.
- Nhưng em muốn nghe. Em thèm được nghe, anh còn gia đình không?
Giang Văn lặng người, chàng châm thuốc hút, ánh mắt nhìn bâng quơ lên ngọn thông cao.
- Anh còn mẹ.
Chàng nói. Mắt Ái Vi sáng lên, nàng reo:
- Sung sướng quá nhỉ?
Giang Văn nhíu mày:
- Anh đã bỏ nhà đi khắp nơi, anh là một người tầm thường nhất, không xứng đáng với tình thương yêu của em tí nào cả, Ái Vi ạ.
Ái Vi ôm cánh tay Giang Văn, áp má vào:
- Đừng nói thế nữa Giang Văn.. Anh là một người đẹp nhất trong mắt em.
Giang Văn kéo ái Vi ngồi xuống một thảm cỏ.
- Còn em nữa, hãy nói về em cho anh nghe.
Ái Vi ngước đôi mắt to lên nhìn chàng thành khẩn:
- Anh cũng muốn biết về cuộc sống của em ư.
- Muốn lắm.
- Cuộc sống buồn lặng ở thành phố nhỏ. Em không có mẹ, em ở với bà dì, cha em và một bà vú nuôi - Già Tuyết. Nhà em ở giữa một ngôi vườn nhỏ, căn phòng em có cửa sổ trông ra vườn. Mỗi buổi chiều em vẫn thường đứng đó chờ đợi...
Giang Văn mỉm cười:
- Em chờ đợi một Hoàng tử?
Ái Vi chớp mắt mơ màng:
- Không hẳn thế, em chờ đợi vu vơ.
- Nhưng rồi thế nào cũng có một chiều chàng sẽ đến, và cô bé Ái Vi cũng thôi hết mơ mộng, nàng đã có tình yêu.
Ái Vi rên lên:
- Tình yêu, Ái Vi đã có tình yêu đấy à.
Giang Văn vuốt má nàng:
- Em ngoan thế này ai cũng muốn yêu em.
Ái Vi nhắm mắt lại, nàng muốn hỏi "còn anh, anh có yêu em không?” Nhưng cổ nàng nghẹn quá, Giang Văn không yêu nàng. Ái Vi chỉ là con bé con hiền lành trong ánh mắt Giang Văn. Nàng nói nhỏ thì thầm:
- Em đã có Huấn dù em chưa bao giờ yêu chàng.
Mắt Giang Văn mở to, chàng nhìn Ái Vi chăm chú. Ái vi bình thản nhìn lại Giang Văn, nàng kể cho Văn nghe về mối tình của Huấn đối với nàng, về dì Thanh, Về cha nàng. Tất cả đều êm đềm bình thản như giòng nước.
Giang Văn nắm chặt cánh tay Ái Vi gằn giọng:
- Và em chấp nhận tất cả, em không hề nghĩ đến tình yêu?
Ái Vi buồn bã lắc đầu:
- Tình yêu không phải lúc nào cũng đến được như người ta mong muốn.
- Tại sao thế chứ. Em còn trẻ quá. Ai bắt em phải yêu Huấn suốt đời.
Ái Vi cột lại mái tóc bung ra vì gió bằng một sợi thun, nàng nhỏ nhẹ:
- Rồi cũng có lúc em phải già chứ anh
Giang Văn ôm hai vai bé nhỏ của Ái Vi chàng buồn buồn:
- Em ngây thơ lạ lùng, Ái Vi.
Ái Vi im lặng. Biết nói gì bây giờ. Có thể nàng ngây thơ thật. Giang Văn khôn như con cáo già. Vậy mà nàng lại yêu Giang Văn mê đắm. Chỉ cần được đi bên chàng, nghe chàng nói thôi, Ái Vi cũng cám thấy hạnh phúc. Một thứ hạnh phúc mà suốt thời gian ở tỉnh nhỏ nàng không có, không bao giờ cảm thấy được. Như thế là tình yêu ngây thơ cúa Ái Vi đó. Nàng vẫn thấy đớn đau khổ sở khi Giang Văn xa nàng, nàng nghĩ đến Mỵ Lan và nỗi ghen tức ngấm ngầm cứ nung nấu trong tim, không quên được khuôn mặt liêu trai của người đàn bà đó. Mỵ Lan đẹp quá, quyến rũ quá. Một ngày nào đó Ái Vi sẽ mất chàng trong tay người đàn bà ma quái đó. Và, Ái Vi sẽ lủi thủi trớ về tỉnh nhỏ, nơi những người thân của nàng đang đợi.
Ái Vi chợt hỏi Văn:
- Anh có nhớ lần gặp gỡ đầu tiên của chúng ta không, Giang Văn.
Giang Văn gật đầu, vầng trán cao của chàng nhăn lại:
- Ngày đầu tiên anh gặp cô bé ủ rũ lạnh lùng như con mèo ướt lúc bước xuống sân bay.
Ái Vi mỉm cười:
- Còn em, em đã bị chàng thanh niên cao lớn quyến rũ từ hôm đó.
Giang Văn siết chặt bàn tay Ái Vi, nàng cảm thấy lòng bàn tay chàng nóng hổi sau lớp áo len:
- Nhưng lần gặp nhau ở phòng trà quán nước, bờ hồ em không nhìn anh. Tai sao khuôn mặt em lúc nào cũng lạnh lùng khác biệt mọi người hở bé.
Ái Vi nói nhỏ:
- Tại vì anh cùng thế. Anh coi thường em vì quanh anh biết bao nhiêu thiếu nữ bao bọc.
- Anh sợ họ.
Giang Văn nói, ánh mắt chàng nhuốm buồn. Ái Vi không hiểu sao chàng lại nói thế. Một lần ở phòng trà Ái Vi đã thấy Giang Văn âu yếm nhẩy với Mỵ Lan, họ quấn quít lấy nhau từng bước nhẹ nhàng như không muốn dứt. Rồi thì những người con gái khác cũng nao nức đợi chờ chàng. Họ nhắc nhở tên chàng âu yếm và thân thiết như thể chàng là của họ. Thế mà chàng vẫn than cô đơn.
Một cơn gió thổi lướt qua. Ái Vi rùng mình, nàng nép đầu vào ngực Giang Văn, chàng choàng tay ra ôm Ái vi vào lòng Ái Vi nghe buồn muốn khóc. "Tại sao mình không là đôi tình nhân yêu nhau nhất hở Giang Văn? Em cần có anh quá! Mất anh em sẽ sống thế nào?" Ái Vi thổn thức trong vòng tay người thanh niên. Giang Văn vẫn im lặng, chàng đã dụi tắt điếu thuốc từ lúc nãy, trầm ngâm như đang suy nghĩ. Ái Vi ngước đôi mắt long lanh nhìn chàng.
- Anh nghĩ gì về em hở Văn.
Giang Văn cúi xuống nhìn Ái Vi, môi chàng run run:
Anh nghĩ em trong sạch như thiên thần.
Ái Vi lắc đầu:
- Em không muốn thế.
- Em muốn gì khác?
- Muốn được bình thường như những người đàn bà anh yêu. Em muốn có anh.
Giang Văn chớp mắt:
- Tội nghiệp bé. Em có biết là anh tầm thường xấu xa lắm không? Anh sa đọa như một kẻ vô gia đình nên anh không muốn em khổ. Xa anh đi, bé.
- Biết làm sao được bây giờ Giang Văn.
Ái Vi nói và nàng thút thít khóc. Giang Văn dỗ nàng như dỗ một cô bé con:
- Nín đi Ái Vi, một ngày nào đó em sẽ hiểu anh rõ hơn, đừng giận anh nữa, tội nghiệp anh.
Ái Vi ngắt một cọng cỏ cắn nát giữa hai hàm răng, nàng bảo Giang Văn đưa nàng về. Giang Văn nhìn trong mắt Ái Vi có những tia long lanh kỳ lạ. chàng nắm chặt bàn tay cô bé:
- Mai chúng mình gặp nhau nữa nhé.
Ái Vi nhìn Văn buồn bã:
- Có cần thiết phải gặp mỗi chiều không hở anh?
Giang Văn kiêu lên:
- Cần lắm bé ạ.
Rồi chàng ôm lấy khuôn mặt buồn bã của Ái Vi trong hai tay, chàng thì thầm:
- Cuộc sống của anh hiện tại chỉ còn có Ái Vi là anh sáng duy nhất. Đừng bỏ anh nha cô bé, anh khổ chết đi được.
Ái Vi chớp mắt cảm động nàng nói thầm”anh cũng nhận thấy những chiều ngồi bên nhau của chúng mình đầm ấm lắm sao anh! Vậy mà em cứ tưởng anh vô tình, người đàn ông lạnh lùng khó hiểu trong anh vẫn cần những phút bình yên như thế, rút cuộc rồi anh cũng trở thành một cậu bé con ích kỷ và thích được chiều chuộng mà thôi.
Nàng vui với ý nghĩ ấy. Rồi tay trong tay, Ái Vi tung tăng như con chim nhỏ bên Giang Văn trên đường về biệt thự.
Đã ba hôm rồi Ái Vi không gặp Giang Văn. Nàng nằm rũ người trong phòng nhìn từng tờ lịch rơi dần và ngày về của nàng cũng kề cận. Thật xót xa, Ái Vi thấy mình quá dại khờ trong tình yêu một chiều này. Buổi trưa trong phòng ăn, nàng đã nghe người ta bàn tán đến chàng:
- Hắn đang cặp với cô nữ minh tinh Thanh Tâm.
Một cô gái nói, hơi mai mỉa. Người con trai bên cạnh cô gái hỏi:
- Giang Văn ấy hả? Hắn đang cặp với Mỵ Lan mà. Tối nào hắn cũng đến vũ trường cùng nàng khiêu vũ.
- Nhưng Thanh Tâm là một nữ minh tinh vừa duyên dáng vừa nổi tiếng, cô ta vừa gặp Giang Văn là bám anh chàng liền.
Một cô khác cười khì:
- Và dĩ nhiên người hùng của chúng ta không thể nào từ chối được tình yêu của cô ấy.
Hắn sống lang thang như dân du mục. Chàng thanh niên nói vô tư. Những cô gái gật gù. Ái Vi ngồi chết lặng câm nín. Giang Văn của nàng sống như dân du mục, thật thế, chàng yêu lung tung, chàng tàn nhẫn và hơi ích kỷ đối với nàng. Ái Vi trở lên phòng, nàng tránh cặp vợ chồng Nguyễn Đăng vì nàng sợ đôi mắt nhìn dò hỏi của ông - Như một người cha. Đăng thường lo lắng và săn sóc cho nàng, khuyên bảo lẫn an ủi nàng. Nhưng ông không thể nào hiểu được tình yêu của nàng với Giang Văn.
Ái Vi ngồi bật dậy, nàng mở hé cửa sổ. Buổi chiều đã xuống rồi. Và hôm nay Giang Văn cũng sẽ không đến. Nàng mặc áo choàng đội mũ và mang giầy xuống nhà. Chưa biết phải đi đâu nhưng Ái Vi không chịu đựng nổi nữa. Giờ này Giang Văn đang đưa Thanh Tâm đi khiêu vũ, chàng quên con bé Ái Vi mất rồi. Ái Vi nghe xót xa đau đớn. Chưa bao giờ Giang Văn đưa nàng đến vũ trường - Có lẽ chàng sợ cô bé nhà quê làm chàng ngượng ngùng thì phải. Tội nghiệp cho tôi. Ái Vi nói thầm thì. Nàng đi mải miết suốt con đường dài, vẫn không nghĩ là mình đi đâu. Một mình trên đồi thông vắng, Ái Vi tìm lại những buổi chiều êm đềm đã qua.
Nàng bật khóc nhỏ.
Một bàn tay khẽ đặt lên vai Ái Vi, nàng quay lại:
- Giang Văn đó sao?
Nàng hỏi nhỏ, run giọng.
- Không, không phải Giang Văn. Tuấn Phi đây.
Ái Vi chùi nước mắt. Nàng nhìn Tuấn Phi bằng con mắt lạ lùng.
- Anh đến đây từ bao giờ thế. Tuấn Phi?
Tuấn Phi dịu dàng:
- Từ lúc Ái Vi khóc. Tôi ở biệt thự ra đây, tình cờ nhìn thấy Ái Vi.
- Tôi buồn cười quá.
Ái Vi nói và gượng một nụ cười. Tuấn Phi hỏi:
- Tôi làm phiền Vi không?
Ái Vi lắc đầu:
- Anh ngồi đây với tôi một lát nhé.
Rồi chúng mình sẽ trở về biệt thự.
Tuấn Phi ngồi xuống bên cạnh Ái Vi, chàng nhìn Ái Vi âu yếm:
- Có gì làm Ái Vi buồn đến thế?
Ái Vi thớ nhẹ:
- Khung cảnh này buồn quá, Ái Vi nhớ nhà.
- Ái Vi nói dối đấy nhé.
Tuấn Phi nheo mắt. Ái Vi nhắc nhẹ mái tóc:
- Anh định nói gì.
- Dạo này Ái Vi bỏ rơi hết bạn bè. Có gì thay đổi trong Vi vậy?
Thành phố này xa hoa trưởng giả lắm. Những người sống ở đây cũng thật hời hợt như những cuộc vui chơi của họ. Ái Vi đừng tin tưởng ai cả, hãy tin tưởng chính mình mà thôi. Vi hiểu tôi nói gì không?
Ái Vi nhìn Tuấn Phi đăm đăm. Khuôn mặt chàng thanh niên nghiêm nghị và thành thật. Nàng gật đầu. Tuấn Phi mỉm cười siết nhẹ tay nàng:
- Hãy vui lên Ái Vi, rồi tất cả sẽ bình thường trở lại cho đến ngày trở về với gia đình. Mong Ái Vi vui hoàn toàn với những ngày nghỉ ngơi này.
Ái Vi vịn vai Tuấn Phi ngồi dậy, nàng nhỏ nhẹ:
- Chúng mình về chứ, Tuấn Phi.
Tuấn Phi gật đầu. Hai người sóng bước bên nhau về biệt thự.