Những trận chiến lớn nhất chính là những trận chiến trong tâm trí chúng ta.

Jameson Frank

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 23
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 7
UỔI TỐI MẸ GỌI RIÊNG UYỂN LÊN PHÒNG MẸ, những lời khuyên nhủ từ cùng đôi mắt mệt mỏi già nua của mẹ khiến Uyển nao nao ray rứt "Phải tự nhủ lòng rằng con sắp lấy chồng, con đã trở thành một người lớn rồi, hãy bỏ lại những gì đáng bỏ và tập đứng đắn hơn, điềm đạm hơn. Cho con giữ được cả đời hạnh phúc. Mẹ biết Hải nó yêu thương con, ngược lại, con cũng phải biết yêu thương lại nó, chiều chuộng lại nó, làm vợ khó gấp ngàn lần người yêu, con hiểu không. Con ngoan, dĩ nhiên không ai có thể trách hờn, la mắng con được. Và, như thế là bố mẹ vui rồi... ".
Uyển rời phòng Mẹ thật khuya, buổi tối này con nhớ lời mẹ dặn dò cho đến ngày sau, cho đến mãi mãi suốt đời con. Không có tình thương nào đậm đà bằng tình thương gia đình. Phút giây này Uyển thương gia đình quay quắt, thương từng tiếng cười vui nhộn, từng tiếng khóc buồn phiền.Thương từng trận cãi vã của bố mẹ cho không khí gia đình ngột ngạt. Thương từng cái tốt cho đến cái xấu nhất của gia đình mà Uyển đã hiểu, đã chịu đựng không ngừng. Uyển thương hết, thương hết. Thương tóc ba lấm tấm những sợi bạc, thương vầng trán mẹ với những nếp nhăn. Thương những ngày tháng rong chơi vô lối của Thủy và thương hết ngây ngô dại khờ của lũ em nhỏ... Uyển bật khóc...
Buổi sáng trở dậy mắt Uyển sưng húp, đỏ ngầu. Thủy ngạc nhiên nhìn Uyển soi gương, kẻ thêm một đường chì đậm để che dấu quầng mắt:
- Lại khóc rồi. Giận nhau với ông Hải phải không? Hay hôm qua bắt gặp anh chàng đi chơi với... đào khác.
Uyển nhìn Thủy nói nhỏ:
- Tao đang mong cho ông Hải có... bồ khác để kiếm cớ giận dỗi từ hôn cho xong, ở nhà phá phách làm trẻ con như tụi mi thế mà vui. Làm người lớn buồn phiền đủ thứ, chán lắm.
Thủy nheo mắt ngó Uyển:
- Thật không đó?
- Thật.
- Thề đi.
Uyển cười theo Thủy:
- Việc gì mà phải thề.
Thủy bĩu môi:
- Chỉ giỏi cái miệng, ông bà mà bỏ nổi nhau cho tôi đi tu luôn.
Hải đến, sửng sốt kêu lên:
- Uyển khóc đấy à? Sao thế?
Uyển lắc đầu, chối biến:
- Đâu có sao.
Hải xoay mặt Uyển lại, nhìn trong mắt Uyển:
- Lại nói dối anh rồi. Anh có gì làm em buồn không? Hay lại cãi nhau với Thủy?
Uyển vùng vằng, tránh cái nhìn âu yếm của Hải:
- Không có gì hết thật mà.
- Thế tại sao mắt em sưng húp lên thế kia?
- Em không biết.
Hải nheo mắt, nghiêm nghị:
- Uyển.
Uyển nhìn Hải chờ đợi.
- Có chuyện gì vậy?
- Không.
Uyển càng chối, Hải càng hối cho đến lúc Uyển không còn chối nổi mới thôi. Uyển nói hết cho Hải nghe những lời khuyên nhủ buổi tối của mẹ và Uyển đã khóc vì xúc động. Uyển dúi mặt lên lưng áo Hải, nhỏ nhẹ:
- Tại anh đó.
Hải giữ Uyển trong vòng tay xiết chặt. Hôn lên đôi mắt sưng húp, hôn lên chiếc mũi đỏ và dừng lại thật lâu trên môi nàng.
Biết Hải không ghen, nhưng mỗi lần đi phố với Hải gặp bạn trai, Uyển chỉ dám nheo mắt cười ngầm với bạn trai một cái rồi thôi. Nhiều lúc Hải thấy, anh chàng chỉ nửa đùa nửa thật bảo:
- Mai mốt lấy nhau rồi anh giam em vào tủ kính suốt ngày, không bao giờ cho em ra đường để giao thiệp bạn bè đông đảo như thế nữa.
Uyển cười dài, hỏi Hải:
- Bộ anh ghen sao?
Hải chối:
- Anh không ghen, không bao giờ ghen hết. Anh biết em ngoan, em yêu anh thì việc gì anh phải ghen nhỉ.
- Nhưng, anh ghen ngầm, con Thủy nó bảo thế.
Hải cười che lấp:
- Con Thủy, lúc nào em cũng con Thủy, làm như nó là "quân sư" của em vậy. Em lớn hay nó lớn?
Uyển vẫn nói:
- Em không biết, nhưng con Thủy nó nói thế chứ có phải em đâu. Với lại, anh không ghen là anh dại, anh “thả” em quá em hư hỏng sa ngã không chừng em bỏ anh lúc nào không biết.
Hải nhăn mặt bảo Uyển:
- Anh cấm em nói đùa như thế nghe chưa.
Uyển cãi:
- Em nói thật chứ nói đùa bao giờ.
- Anh không thích nghe.
- Em thích nói.
Hải lắc đầu:
- Anh không ngăn cấm em giao thiệp bạn bè, có điều là em phải biết nghĩ. Tự em nhận thức được sẽ tốt hơn. Vả lại anh tin em. Nếu Uyển ghét anh, anh có ngăn cấm, trói buộc Uyển cũng không thể nào trói buộc được, phải không?
Uyển nói thầm, sao anh khôn thế, anh "cáo già" đến thế, em chịu thua anh, em không qua mặt nổi anh bao giờ. Thế nhưng, Uyển vẫn thích trêu Hải:
- Đừng tin em quá, em sắp hư bây giờ.
Uyển nói dai cho đến khi Hải nổi nóng thật sự. Hải bị lung lay lòng tin tưởng, gắt to lên Uyển mới chịu thôi. Nhiều lúc Uyển cứ muốn nhìn Hải giận, nét dữ dội của Hải làm Uyển nhìn rõ tính chất đàn ông trong đó. Một dữ dội cho Uyển nể sợ phục tùng, cho Uyển nhỏ nhoi bé bỏng trong Hải. Cho Hải vững chãi bên Uyển. Nên Uyển vẫn cứ hay chọc Hải giận hoài hoài như thế.
Dạo này Hải có vẻ chững chạc điềm đạm hẳn ra. Hải không hay kéo Uyển đi lang thang thành phố không giờ giấc như ngày xưa nữa. Điều đó cũng làm Uyển thấy mênh mang buồn. Khiến Uyển thấy tình yêu đã đi đến kết thúc thì không còn nên thơ, lãng mạn nữa. Những ánh mắt nhìn nhau kém tình tứ, những lén lút hẹn hò thoáng chốc bay biến đi. Uyển đánh mất cảm giác xôn xao của những phút đợi chờ Hải ở một nơi hẹn hò riêng tư nào đó. Uyển mất cảm giác run run hồi hộp lẫn thích thú trong cả tuần chờ đợi, sửa soạn cho một chuyến đi chơi lén lút gia đình, nói dối ba mẹ. Những phút ở bên nhau như thế cảm động vô cùng, không ai nghĩ đến giờ về, không đứa nào muốn rời nhau, những bàn tay nắm chặt như sợ tan biến nhau trong phút chốc, đầy lưu luyến phút chia tay.
Ngày Xưa Chân Sáo Ngày Xưa Chân Sáo - Võ Hà Anh Ngày Xưa Chân Sáo