Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Chương 7
T
HẦY GIÁO BƯỚC VÀO LỚP, NHỮNG MƠ MỘNG TẠM GÁC MỘT BÊN. Bốn giờ trôi qua đầy bận rộn. Giờ thứ năm của những lớp thi, thầy lại bận họp nên chỉ vào ra đề bài tập rồi cho về. Cả bọn kéo nhau lững thững xuống thang, tiếng guốc tiếng giầy khua vang cầu thang vắng.
Thuần hét lên:
- Đói quá.
Một cô khác kêu lên theo, lớn không kém Thuần:
- Mệt quá.
Bích tiếp:
- Buồn ngủ quá.
Và Hoàng Lan cười to, kết thúc:
- Khát nước quá.
Tiếng cười ồn ào phụ họa, cả đám ào ra sân. Vừa lững thững dắt xe ra khỏi cổng Hoàng Lan đã giật mình đứng khựng lại. Bên kia đường, đứng cạnh một gốc cây gần xe nước đá là hình dáng quen thuộc của Tuấn. Tuấn đeo kính, điếu thuốc trên môi. Nụ cười của Tuấn là một trong những nguyên nhân khiến nàng yêu Tuấn và chấp nhận mối tình lãng mạn của hai người. Mơ mộng, bất cần, hờ hững. Những cái đó chứa đựng trong nụ cười chàng.
Thấy Hoàng Lan đứng lại, Tuấn lững thững qua đường. Hoàng Lan vội vã tiến lên, kêu khẽ rối rít:
- Anh đi đâu đấy?
- Đón Lan.
- Ai nhờ?
- Anh nhờ!
- Làm quê người ta.
- Sao mà quê?
- Tụi nó nói.
Tuấn cười:
- Cô nữ sinh năm chót mà còn làm như em bé chưa biết gì. Các cô kia cô nào mà chả có bồ, nói gì em được.
Hoàng Lan định nói:
- Nhưng mà Khanh đã đến đây. Tụi nó sẽ thắc mắc.
Nhưng sợ Tuấn hiểu lầm, buồn, chỉ nói:
- Tụi nó hay trêu lắm.
- Kệ họ. Em cũng hay trêu người ta bây giờ nghe lại là hòa. Đưa xe đây, anh làm tài xế.
- Xe anh đâu?
- Bỏ sửa rồi. Chiếc xe cũ kỹ ấy mà đưa đến đây thì khó kén vợ. Thà đi bộ còn hơn.
Hoàng Lan cười, ngồi lên yên sau cho Tuấn chở. Liếc quanh, mươi đứa bạn nhìn nàng cười tinh quái. Bích đạp xe ra, réo gọi:
- Ê, Lan.
Lan định lờ đi, nhưng Bích gọi tướng lên hai ba lần, nàng đành quay lại:
- Gọi gì om sòm vậy?
- Mày về với ai đó?
- Anh tao.
- Anh ạ. Anh ạ.
Tuấn quay lại nhìn cô gái tinh ranh. Bích cười cười nhìn soi mói vào tận mặt Tuấn. Ở cái nhìn đầu tiên Tuấn đã tự nhủ:
- Cô nhỏ này xinh lắm, nhưng mà có vẻ đanh đá. Vô phước cho anh chàng nào yếu tinh thần …
Thấy Bích nhìn mình chăm chú, Tuấn hỏi:
- Chào cô. Cô làm tôi lo.
- Sao thế ạ.
- Sợ trên mặt có gì lem luốc.
Bích thẳng băng:
- Tại em chưa gặp anh lần nào.
- Tôi đi xa luôn.
Hoàng Lan thấy cần nói rõ hơn:
- Anh Tuấn là con nuôi ba mẹ tao.
Bích à một tiếng dài trêu chọc. Rồi hỏi:
- Anh đón Lan về?
Tuấn dạ dài một tiếng trêu lại. Hoàng Lan dục:
- Thôi về đi. Nắng buổi trưa nóng thấy mồ mà quý vị còn kề cà mãi.
Tuấn gật đầu chào Bích, cho xe chạy. Bích nói với theo:
- Mày sướng nhe. Có anh đến tận trường đón.
Hoàng Lan nghe tiếng mấy đứa bạn cười nho nhỏ, quay lại dơ nắm đấm.
Tuấn hỏi:
- Bé mệt không?
- Năm giờ liên tiếp làm em muốn đứt hơi.
- Năm thi, chịu khó vậy.