The multitude of books is making us ignorant.

Voltaire

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 33
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 7
Ó TIẾNG CHUÔNG CỔNG. Thái Hòa nhổm dậy, nhìn ra. Tưởng là Phương, nhưng không phải. Quốc, anh rể nàng.
Quốc là chồng chị Uyên. Hai vợ chồng đi đâu cũng có đôi, chàng mà đến một mình thì chỉ có thể là Duyên đã đi sanh.
Nàng chạy ra:
- Anh ạ. Chị đâu anh.
Quốc cười nhẹ, nụ cười thật đẹp:
- Vào Grall rồi.
- Đi sanh hở anh.
- Ừ.
- Sanh chưa?
- Chưa, chắc phải đêm nay, hay sáng mai.
- Con dạ mà lâu thế?
- Ừ. Chị em nhà cô toàn thứ lỳ cả.
Thái Hòa lườm Quốc. Chàng xoa tay trên tóc nàng:
- Anh tới kiếm cô đây.
- Cần gì đây?
- Vào nhà đã. Cứ đứng đây oang oang thiên hạ biết vợ tôi đẻ thì kẹt quá.
Thái Hòa mở rộng cửa cho Quốc vào, hăm dọa:
- Chết anh. Em mách chị Duyên cho coi.
- Bậy. Chưa gì đã bênh nhau. Phải cho người ta đôi lúc thấy mình tự do, chưa vợ chứ.
Thái Hòa cười đi theo anh rể vào nhà:
- Cậu đâu em?
- Cậu đang đọc báo trong phòng khách.
- Chị bảo xin phép cậu cho cô vào nhà thương với chị đêm nay. Cô chịu không?
Thái Hòa hỏi:
- Đi bây giờ hả anh?
- Lát nữa cũng được. Anh còn ở đây thăm cậu một chốc.
Thái Hòa nghĩ tới Phương, rồi nghĩ tới chị Duyên.
- Vâng. Em vào sửa soạn.
- Gì mà ghê thế.
- Thì cũng cần đồ ngủ, đồ dùng lặt vặt sách vở nữa.
- Sáng mai anh vào đưa cô về. Buổi sáng có học không?
- Không anh ạ. Nhưng một giờ trưa phải vào trường.
- Thế thì tốt. Anh sẽ nhờ cô ở đó cả buổi sáng mai luôn. Kẹt ở sở, anh chẳng đi đâu được. Khi nào chị sanh rồi người ta mới cho anh nghỉ phép.
Thái Hòa cùng Quốc vào nhà. Nàng lắng nghe tiếng bố vợ chàng rể chào hỏi nhau trong phòng khách, thấy bâng khuâng một chút. Nàng trở vào phòng thu xếp những thức cần dùng vào chiếc xách tay nhỏ.
Xong, Thái Hòa vội vã trở ra sân, ngồi chờ Phương.
Tiếng máy xe quen thuộc của Phương tắt ngay trước cổng. Thái Hòa tung tăng chạy ra:
- Anh.
- Bé đang làm gì đó.
- Ngồi chờ anh.
- Thương quá.
Và chàng bảo:
- Ra anh chở đi một vòng, uống nước.
Thái Hòa lắc đầu:
- Thôi. Vào đây em nói cái này.
Nàng mở rộng cổng. Phương đẩy xe vào sân, lòng thích thú với tiếng “anh” chào đón đầy yêu mến của người yêu.
Dựng xe xong, Phương quay lại choàng tay ngang lưng Thái Hòa:
- Gì đó bé?
Thái Hòa gỡ tay chàng:
- Coi chừng cậu mẹ thấy la bây giờ.
Phương cười:
- Vào đây rồi, em lấy bánh cho ăn.
Thái Hòa tí tách chạy vào nhà, một lúc trở ra với một miếng bánh Caramel vàng ngon lành trong lớp nước đường xậm màu.
- Em làm đó.
- Phần anh hay… còn dư.
Thái Hòa đưa tay bật nút. Ánh điện chan hòa trong sân. Phương nhìn thấy nàng nhíu mày tỏ vẻ không bằng lòng.
- Nói vậy hở?
- Thật đấy chứ.
- Em không cho anh ăn nữa.
- Thôi, anh nói lại. Em làm cho anh phải không?
Thái Hòa nghiêm trang:
- Không phải thế. Em làm cho cả nhà, và đấy là phần anh.
Lối Cỏ Mù Sương Lối Cỏ Mù Sương - Dung SaiGon & Võ Hà Anh Lối Cỏ Mù Sương