Số lần đọc/download: 1703 / 11
Cập nhật: 2015-11-29 02:17:14 +0700
Chương 7
H
ãy bình tĩnh nào, Renboss...
Johnny Akimoto bước đến bên tôi và lời khuyên của anh khiến tôi phải dằn cơn nóng.
Anh nói tiếp:
- Đúng là cô gái mà trước đây chúng ta đã nghe thiên hạ nói.
- Tôi biết! Tôi biết mà!... Đúng là con quỷ cái theo ngành tự nhiên học với những vật dụng lỉnh kỉnh của nó!... Nó đến đây để làm gì chứ? Bộ nó không biết hòn đảo này thuộc quyền sở hữu của tôi?
- Dĩ nhiên là không. Làm sao cô ấy biết được điều đó chứ?
- Nếu vậy thì nó sẽ biết ngay thôi! Nào Johnny, hãy hạ xuồng xuống. Nội trong hai mươi phút, tôi sẽ đuổi con nhỏ ấy ra khỏi đảo.
- Renboss à, ông không nên làm thế!
- Tại sao không chứ? Chẳng có điều gì để buộc con nhỏ ấy phải ở lại đảo!
- Có chứ. Cô ấy cần phải qua đêm. Nào, ông nhìn kìa!
Rồi chỉ tay về phía gành đá và con lạch mà chúng tôi vừa đưa thuyền vượt qua, Johnny nói tiếp:
- Thủy triều đang lên. Nước đang chảy xiết trong con lạch. Làm sao cô ấy rời khỏi đây với một chiếc ca-nô như thế? Vả lại, nếu ra được khỏi đây thì cô ấy phải mất ít nhất là ba tiếng đồng hồ để đến được hòn đảo gần nhất. Lúc trời đã tối và cô ấy phải đương đầu với rất nhiều hiểm nguy.
Chẳng biết phải nói sao, tôi lặng lẽ nhìn bãi biển và thắc mắc tại sao nhà tự nhiên học trẻ tuổi đó chưa xuất đầu lộ diện. Hẳn nàng đã biết có sự xuất hiện của chúng tôi.
Thấy tôi im lặng, Johnny lên tiếng:
- Renboss à?
- Gì?
- Trong chốc lát, chúng ta sẽ lên bờ. Chúng ta sẽ đến gặp cô ấy và yêu cầu cô ta rời khỏi đảo càng sớm càng tốt. Nhưng tôi nghĩ ta không nên dồn dập xô đuổi cô ta.
- Tại sao không chứ?
- Tại vì cô ấy còn trẻ và có lẽ còn thiếu tự tin. Tại vì ứng xử một cách tử tế thì dễ hơn là ứng xử một cách hung dữ. Và tại vì quả là không hay cho ông nếu cô ấy rêu rao khắp nơi rằng ông là một người tồi tệ, chẳng biết chút gì về phong tục tập quán của các cư dân hải đảo... Vả lại, ông và tôi không phải là những người tồi tệ...
Tôi nhìn Johnny. Đôi mắt hiền hậu và khôn ngoan của anh ta như muốn yêu cầu tôi nghe theo anh. Tôi nuốt giận và gượng mỉm cười với anh, như một lời xin lỗi.
Tôi nói:
- Đồng ý, chúng ta sẽ đối xử tử tế với nhà trí thức trẻ đó. Nhưng sang ngày mai thì tôi dứt khoát buộc cô ấy phải rời đảo.
Johnny cười toét miệng. Anh vỗ mạnh vào vai tôi, rồi đi ra phía sau để hạ chiếc xuồng nhỏ xuống.
Khi xuống gần đến bãi biển, tôi lớn tiếng nói lên cái ý kiến đang làm tôi thắc mắc:
- Lạ thật, Johnny à... Lều đã được dựng và ca-nô đã được kéo lên bờ... Nhưng sao không thấy cô gái ấy?
- Có lẽ cô ta đang ở phía bên kia mũi đất, đâu đó giữa các mỏm đá.
- Nếu thế thì cô ta quá ngu ngốc. Thủy triều đang lên nhanh, không khéo là kẹt cứng ở đó. Nơi đó có một vách đá cheo leo, nếu nấn ná ở đó, có lẽ cô ta sẽ bám vào một sườn treo để qua đêm.
Johnny nói:
- Biết đâu giờ đây cô ấy đang ngủ trong lều...
- Ừ, có thể lắm...
Johnny mỉm cười trước thái đột cáu kỉnh của tôi và tiếp tục chèo thuyền. Chúng tôi không nói năng gì nữa. Cuối cùng, khi đã lên bờ, chúng tôi bước vội đến căn lều. Cửa lều để mở và dây lều buộc khá chùng; chỉ cần một ngọn gió nhẹ trong đêm cũng thổi tung cả cọc lẫn lều của cô gái.
Tôi gọi lớn:
- Có ai trong đó không?
Không ai trả lời; chỉ có tiếng vang vọng của tôi. Tôi đi trước Johnny ít bước và vì thế tôi là người trước tiên trông thấy nhà tự nhiên học trẻ.
Ý nghĩ trước tiên của tôi là nàng đã chết. Khuôn mặt nàng trắng bệch với mái tóc đen ướt đẫm mồ hôi bám dính thái dương và đôi má. Chiếc áo khoác bằng vải boong để lộ rõ bộ ngực tròn, nhỏ. Một bàn tay bất động của nàng buông thõng trên cát trong khi bàn tay kia đặt trên bụng. Nàng mặc chiếc quần short bằng vải jean bạc màu, một chân duỗi thẳng trên giường-trại, chân kia thả xuống dưới. Từ đầu gối xuống mắt cá, cẳng chân nàng sưng húp và có màu xanh xanh.
Rồi tôi nhận thấy rằng nàng vẫn còn sống, nhưng thở khó và yếu. Tôi cầm lấy cổ tay nàng để bắt mạch: mạch rất yếu. Mồ hôi ướt đẫm trên mặt, ngực và vổ nàng.
Tôi đưa mắt nhì Johnny. Không nói năng gì, anh ta cúi nhìn cẳng chân sưng húp của cô gái rồi nhấc nó lên để nhìn kỹ hơn bàn chân: người bệnh giật nẩy vì đau đớn nhưng vẫn mê man. Johnny ra hiệu cho tôi rồi chỉ những vết chích chạy theo một đường dài nhỏ - cả thảy là bảy vết, kéo từ ngón chân đến gót chân.
Johnny nói vẻ lo lắng:
- Vết đâm của con quỷ-biển.
Quỷ-biển là loài cá rất xấu xí. Thân nó màu nâu xám, sần sùi, đầy những cục u tựa như mụn cóc, được bao bọc bởi một lớp bùn nhơn nhớt và thối. Phía trong cái mõm há hốc như hình bán nguyệt của nó là một cái hốc màu xanh lá. Dọc theo sống lưng nó là mười hai cái gai độc, nhọn hoắt, có thể gây chết người hoặc làm cho nạn nhân đau đớn khủng khiếp trong nhiều tuần lễ.
Tôi hỏi:
- Phải chăng cô ta không qua khỏi?
- Tôi không nghĩ thế, nhưng cô ấy rất yếu. Như ông thấy đó, cô ấy đang sốt cao. Sở dĩ cô ấy ngủ mê mệt là vì cơn sốt và sự đau đớn đã làm cô ấy kiệt sức. Tuy vậy, tôi không nghĩ rằng cô ấy đang kề cận với cái chết, trừ khi nọc độc đã ngấm vào các mạch máu.
- Johnny à, ta nên đưa cô ta đến bác sĩ.
- Theo tôi thấy trước những trường hợp như thế này thì bác sĩ cũng chẳng hơn gì chúng ta.
- Nhưng chúng ta không thể giữ cô ta ở đây để chăm sóc!
- Tại sao không? Trong thùng thuốc tây, chúng ta có đủ những thứ cần thiết và chúng ta biết phải làm gì. Vả lại, nếu đưa cô ta vào đất liền, chúng ta sẽ mất toi hai ngày: một ngày đi và một ngày về.
Lại một lần nữa, tôi đành phải nghe theo Johnny:
- Được, tôi đồng ý với cậu. Hãy trở lại tàu để lấy thùng thuốc và đừng quên mang về đây hai tấm drap trải giường sạch.
- Vâng.
Johnny mỉm cười nhìn tôi rồi vội vã ra khỏi lều.
Khi Johnny đã ra đi, tôi sửa tư thế nằm của người bệnh để cho nàng được thoải mái hơn rồi đảo mắt nhìn quanh lều. Trên chiếc bà-gập nhỏ là những dụng cụ của một nhà tự nhiên học: những cái lọ đựng các loài động vật biển, lọ đựng acéton và formaldehyde, dao mổ, kéo, kẹp và một kính hiển vi khá tốt. Ngoài ra, còn có một ghế vải gập, cái xô, chậu thau và một ba lô đựng quần áo. Những thứ này cho thấy chủ nhân của chúng là một sinh viên nghiêm túc.
Tuy vậy, cô ta đã dại dột khi đi chân trần trên mỏm đá ngầm, và sự dại dột này suýt nữa đã cướp đi mạng sống của cô và làm hỏng những kế hoạch của tôi.
Tôi cầm lấy cái xô và đi về nguồn nước ẩn mình dưới những cây dứa dại. Tôi nhận thấy miệng mình có vị đắng của sự thất vọng: lẽ ra tôi phải vui mừng biết bao khi mọi việc xuôi thuận như tôi đã nghĩ! Nhưng sự việc diễn ra khác hẳn... Tôi múc đầy xô nước và trở lại lều. Trên đường về, tôi trông thấy Johnny đang bơi xuồng trên biển.
Tôi đưa tay chào trước cái vẫy tay của của Johnny. Tuy vậy, tôi cảm thấy hơi bực anh ta. Dĩ nhiên, khi tỏ ra ân cần và tốt bụng với cô gái ấy, anh ta chẳng mất mát gì. Hòn đảo này thuộc về tôi, cũng như con tàu Vahiné thuộc về Johnny. Hòn đảo này... Tôi chợt nhận ra tính chất nực cười của tình huống và tôi bỗng cười khi hiểu rằng lòng tham bị đè nén đã khiến cho một giảng viên đại học như tôi trở nên khó tính. Khi trở vào lều, tôi đã tìm lại được sự bình tĩnh.
Tôi đổ nước vào chậu thau, lấy từ bô một khăn tay boong và cái khăn tắm rồi cởi bỏ quần áo của cô gái để lau mình cho nàng.
Đôi mắt thất thần của nàng hé mở và nàng khẽ rên khi tắm thân nóng bỏng vì sốt chạm phải làn nước lạnh. Nàng hơi nhỏm người, làu bàu đôi ba tiếng, rồi ngả đầu trên chiếc gối ướt đẫm mồ hôi.
Bệnh hoạn và sắc đẹp là những điều không tương hợp nhau. Khi chăm sóc cho một con người đang lên cơn sốt, dẫu người đó có đẹp thế nào chăng nữa, ta luôn thấy thương cảm cho con người đó chứ chẳng chút nào ham muốn. Dĩ nhiên người con gái mà tôi đang ôm trong tay thật đẹp, nhưng dưới tác dụng của nọc độc và sự đau đớn, nàng trông chẳng khác gì một pho tượng sáp, bất động, vô hồn.
Tôi vừa mặc đồ cho bệnh nhân xong thì Johnny vào. Anh nhìn tôi gật gù thán phục và đặt thùng thuốc tây lên bàn. Rồi lấy ra cây dao mổ, anh bật quẹt và nung nóng vào ngọn lửa để sát trùng. Nhìn những cử chỉ nhanh nhẹn và khéo léo của Johnny, tôi thầm nghĩ người đàn ông bị buộc phải sống lẻ loi này hẳn phải có một số phận tốt đẹp nếu anh ta gặp may mắn và được ăn học đầy đủ.
Johnny nói:
- Ông hãy đặt cô ấy nằm xuống. Tôi cần ông giúp một tay.
Quỳ gối trên đất, tôi nắm chặt bàn chân cô gái trong khi Johnny dùng dao mổ rạch một đường sâu dọc theo những vết chích. Bệnh nhân quằn người và rên lên vì đau đớn trong khi chất nước thối trào ra từ lớp thịt sưng húp. Johnny lau rửa vết thương, rắc bột sulfamide lên rồi băng bó. Tôi kinh ngạc khi thấy anh ta cầm lấy ống tiêm và chích vào cánh tay bệnh nhân một liều pennicilline.
Tôi hỏi giọng thán phục:
- Cậu đã học được ở đâu thế?
- Trong quân đội. Tôi có thời là y tá ở bệnh viện Salamaua.
Đặt ống tiêm và cây kim xuống, Johnny nói tiếp: “Lát nữa chúng ta sẽ đun nước để khử trùng chúng”.
Cô gái rên khe khẽ và trở mình như muốn tỉnh dậy. Tôi giữ lấy nàng để Johnny thay drap trải giường. Sau đó, tôi đặt nàng xuống và đắp chăn cho nàng. Một lúc sau, nàng hết rên và nhịp thở đều của nàng cho thấy nàng đã chìm vào giấc ngủ. Tôi và Johnny ra khỏi lều của nhà tự nhiên học trẻ tuổi.
Chúng tôi chọn một hốc đá gần suối nước để dựng lều, như vậy tránh được gió và có bóng râm nhờ tàn đại thụ ở phía trên. Dựng lều xong, chúng tôi đào một cái rãnh quanh lều, đề phòng mưa to. Rồi chúng tôi xếp đá làm một bếp lò. Các túi ngủ được đặt trên những cái khung bằng kim loại và đồ dùng cá nhân được xếp cẩn thận để tránh nhện và kiến. Sau đó, chúng tôi treo lên một tấm bạt để bảo vệ các thùng đồ và đào quanh nơi đây một rãnh thoát nước. Như vậy xem như đã hoàn tất nơi cư trú. Johnny nhóm lửa trong khi tôi xách ấm ra suối lấy nước rồi đặt nó lên bếp lửa. Chúng tôi lặng lẽ hút thuốc trong tiếng lách tách của củi khô.
Tôi thích thú thưởng thức cái êm ả của phút giây này tuy vậy, sự thoải mái của tôi cũng đôi chút bị vơi đi do hình ảnh của cô gái đang lâm bệnh.
Tôi nói:
- Johnny à, hãy cho tôi biết chúng ta sẽ làm gì?
- Bao giờ chứ?
- Ngày mai, dĩ nhiên.
- Ngày mai chúng ta bắt tay vào việc không chậm trễ.
- Chúng ta tính sao với cô gái ấy?
- Cô ấy còn bệnh. Phải nhiều ngày mới có thể dậy nổi.
- Đúng, nhưng cô ta sẽ nói năng được chứ? Là đàn bà, hẳn cô ta cũng có tánh tò mò. Liệu chúng ta trả lời sao nếu cô ta thắc mắc hỏi han đủ chuyện?
- Thì ta sẽ nói thật thôi! Ta sẽ nói rằng ông đang học lặn. Đó là chuyện sẽ thực sự xảy ra mà?
- Đương nhiên; nhưng ngoài ra tôi còn làm chuyện khác nữa.
Vứt mẩu thuốc lá vào bếp lửa, Johnny nói:
- Tôi khuyên ông nên để hết tâm trí vào những bài tập lặn. Trong lần đầu, một khi đã mang thiết bị và lặn xuống sâu, ông có cảm tưởng như một đứa bé tập đi, sợ hãi, ngỡ ngàng khi thấy mình bị bao quanh bởi những điều khủng khiếp. Và ông phải tập làm quen với chúng để nhận ra đâu là những thứ có thể gây nguy hiểm và đâu là những thứ vô hại. Ngoài ra, ông còn phải tập di chuyển trong một môi trường mà mỗi một cử động, dẫu đơn giản nhất, cũng khó khăn. Hãy tin tôi đi, mỗi một giây phút ông dành ra để tập luyện đều rất cần thiết.
Tôi lắng nghe và thấy lý lẽ của Johnny Akimoto quả là chính xác. Nếu không nghe lời khuyên của anh, tính mạng tôi sẽ lâm nguy.
Tôi nói:
- Được, tôi sẽ luyện tập trong vài ngày, hoặc có thể là một tuần. Lúc đó, cô gái ấy hẳn là bình phục. Rồi cô ta sẽ lân la trò chuyện và thắc mắc chúng ta làm gì ở đây. Cậu đừng quên rằng cô ta là người có học và những lý lẽ mà chúng ta đã từng dùng để che giấu sự thật sẽ không dối gạt được cô ta.
- Nếu vậy, tôi sẽ đưa tất cả đồ đạc của cô ta lên đấy lên chiếc Vahiné và đưa cô ấy về đất liền, kéo theo chiếc ca-nô.
Lại một lần nữa, Johnny đã đề ra giải pháp. Nhưng, vì vẫn còn bức xúc nên tôi tiếp tục tranh luận:
- Johnny à, cô ấy bị bệnh vì thế, chúng ta buộc phải nuôi ăn và chăm sóc cô ta.
- Chúng ta có hai miệng ăn, thêm một người nữa cũng chẳng sao. Về chuyện chăm sóc thì chỉ cần thay băng cho cô ấy ngày hai lần, sáng chiều. Thuốc men thì cô ấy tự uống cũng được.
Nước bắt đầu sôi. Tôi đứng dậy để pha trà nhưng Johnny đặt tay lên vai tôi, buộc tôi ngồi xuống.
Anh nói, giọng dứt khoát:
- Renboss à, tôi có điều cần nói với ông. Khi tôi nói xong, hẳn ông sẽ yêu cầu tôi rời khỏi đảo và mang theo cô gái ấy. Ngược lại, nếu ông không đuổi tôi, tôi sẽ ở cạnh ông và không nhắc đến chuyện này nữa... Tôi hiểu rõ mục tiêu và quyết tâm của ông. Ham muốn tột độ điều gì, cũng tốt thôi; nhưng trong một số trường hợp, điều đó trở nên rất tệ. Vào dạo này còn là một thợ mò ngọc trai ở vùng biển sâu, tôi biết có những ông chủ bị mọi người thù ghét và khiếp sợ. Mỗi khi các ông trùm này phát hiện một đám trai ngọc ở vùng biển sâu, nơi thường có rất nhiều trai, thì đương nhiên họ sẽ lời khá bộn sau khi trả tiền cho đám thợ lặn và mọi phí tổn khác. Nhưng đối với họ thế vẫn chưa đủ. Họ buộc đám thợ phải lặn không ngưng nghỉ, cho đến khi thái dương của người thợ vỡ tung, cho đến khi máu miệng và mũi trào ra, đến khi tứ chi rã rời do hậu quả của bệnh khí ép khiến người thợ phải tàn phế suốt quãng đời còn lại... Renboss à, thật là khủng khiếp khi thấy con người tham lam đến nỗi không chút xót thương đồng loại... Đó là điều tôi muốn nói với ông. Nếu ông không hài lòng, ngày mai tôi sẽ rời khỏi đảo này.
Nước sôi trào ra ấm làm phát ra tiếng xèo xèo và khói bốc lên, nhưng tôi và Johnny vẫn ngồi im. Tôi cố tìm được một câu nói nhưng sự xấu hổ ngăn không cho tôi thốt nên lời. Johnny lặng lẽ chờ đợi.
Cuối cùng, tôi nói:
- Cậu hãy thứ lỗi cho tôi, Johnny. Tôi mong cậu ở lại đây với tôi.
Johnny xiết chặt bàn tay tôi chìa ra và khuôn mặt rám nắng của anh nở nụ cười tươi.
- Đồng ý, Renboss. Bây giờ chúng ta pha trà. Chốc nữa, bệnh nhân của chúng ta sẽ thức dậy và hẳn cô ấy sẽ đói bụng.
Chúng tôi mang bữa cơm sang lều cô gái.
Nàng có vẻ sốt cao hơn. Khuôn mặt đỏ tím, ướt đẫm mồ hôi, nàng trăn trở trên giường, rên rỉ vì những cơn run rẩy. Chúng tôi thấy nàng kéo chăn lên tận cổ để được ấm hơn.
Một lần nữa, tôi lấy khăn lau mặt nàng và đỡ nàng ngồi dậy để Johnny cho uống hai viên thuốc và một ngụm nước. Rồi tôi đặt nàng nằm xuống. Chúng tôi ăn tối khi bên ngoài chiều đang xuống dần và gió chiều hất nhẹ những lớp cát.
Johnny nói:
- Cô ấy bị nặng hơn tôi tưởng. Nếu đêm nay cô ấy không hạ sốt...
- Một trong hai chúng ta phải trực bên cô ta...
Johnny gật đầu và nói:
- Tốt hơn nên đưa cô ấy vào lều chúng ta. Ta sẽ để cô ấy ngủ ở giường tôi còn giường ông thì ông cứ ngủ. Như vậy, lỡ có chuyện gì sẽ có ông ngay.
Tôi ngạc nhiên nhìn Johnny, bởi tôi không đoán trước anh đang nghĩ gì khi nói như thế.
- Này Johnny, thế thì cậu sẽ ngủ ở đâu? Tại sao cậu nhường chỗ ngủ cho cô ấy?
- Tôi sẽ ngủ ở đây.
- Tôi không hiểu.
Johnny mỉm cười dí dỏm:
- Như ông biết... Cô ấy còn trẻ đang bệnh nặng. Nếu trong đêm cô ấy bỗng thức giấc và trông thấy một khuôn mặt đen đúa đang nhìn mình thì cô ấy sẽ rất sợ.
Quả thật, Johnny Akimoto rất biết sống...
Sau khi đã quấn chăn quanh mình cô gái, chúng tôi chuyển nàng sang lều của chúng tôi. Tôi để Johnny đặt nàng xuống giường và tôi quay trở lại để tìm thùng thuốc tây. Khi cuúi xuống để lấy cái thùng, tôi trông thấy có một cái ví nhỏ bằng da màu đen nằm giữa hai cái lọ, trên bàn-gập.
Trong ví chỉ có vài tờ giấy bạc, tem-thư và một tín dụng thư của Commercial Banking Company ghi tên Pattricia Mitchell. Đến lúc này, tôi chẳng biết gì hơn về bệnh nhân. Hẳn tôi chờ nàng bình phục, tỉnh táo... nếu may mắn điều đó xảy ra. Chuyện đó, Johnny xem chừng không mấy tin chắc; phần tôi, tôi không dám nghĩ về những chuyện gì sẽ xảy ra nếu chẳng may cô ta chết: điều tra cảnh sát, thủ tục pháp lý và tiếng đồn khắp vùng bờ biển. Như vậy là bí mật của con tàu Dona Lucia xem như không thể giữ kín.
Mặt trời, như một quả cầu đỏ đang xuống nhanh trên biển vàng óng và tím thẫm khi tôi ra khỏi lều. Tôi đứng nhìn cho đến khi nó khuất ở chân tời. Những sắc màu trên nước nhạt dần rồi mất hẳn khi màn đêm buông xuống. Tôi rảo bước về căn lều của tôi và Johnny.
Cô gái vẫn sốt cao. Johnny Akimoto chúc tôi một đêm ngon giấc.