People have a hard time letting go of their suffering. Out of a fear of the unknown, they prefer suffering that is familiar.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Danielle Steel
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Sisters
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 27
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-08-05 10:52:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 6
ai người cảnh sát trong đội tuần tra xa lộ bấm chuông nhà Adams sau 12h30 một chút. Khi Annie được xe cấp cứu chở đi, họ đã tìm thấy bằng lái xe của Jane trong ví của bà ở trong xe, và theo bằng lái xe của Annie, họ có thể suy ra cô là con gái của bà. Trên bằng lái xe ở Mỹ có ghi địa chỉ cô ở nhà bố mẹ tại Connecticut. Trong túi xách của cô, còn có bằng lái xe ở Ý nữa. Nếu cần, lính tuần tra xa lộ có thể thông báo cho thân nhân người bị tai nạn bằng điện thoại. Nhưng Chuck Petri, sĩ quan cảnh sát tại hiện trường, nghĩ rằng làm như thế quá vô tình. Nếu vợ hay con gái ông bị tai nạn như thế này, ông muốn có người đích thân đến thông báo cho ông biết, chứ không phải qua điện thoại. Vì thế ông cử hai lính tuần tra đến nhà Adams để thông báo và đích thân điều khiển xe cộ lưu thông. Họ đang hướng dẫn đoàn xe hơi đi qua chỗ xảy ra tại nạn. Họ buộc xe chỉ chạy chậm với tốc độ năm dặm một giờ. Xa lộ sẽ bị ùn tắc xe trong nhiều giờ.
Hai người lính tuần tra xa lộ bấm chuông nhà Adams với vẻ mặt u sầu. Một người là lính mới, chưa bao giờ làm công việc như thế này. Người đi với anh là vị sĩ quan lớn tuổi, hứa với anh ta để mình nói chuyện với người trong nhà.
Mấy phút sau mới có người ra mở cửa, rõ ràng họ đang ở tại hồ bơi nên không nghe tiếng chuông reo. Sabrina vừa nói cô băn khoăn không biết mẹ và Annie ở đâu. Họ đã đi gần một giờ rồi, đến cửa hàng như thế là lâu hơn mọi khi rất nhiều. Có lẽ cửa hàng đóng cửa, họ phải đi chỗ khác để mua dưa chua và mayonnaise. Tammy vào bếp để lấy đồ uống thì cô nghe chuông reo và ra mở cửa. Cô mở cửa trước, nhìn qua cửa lưới thì thấy cảnh sát. Bỗng tim cô đập thình thịch, nhưng cô hy vọng không có chuyện gì trầm trọng xảy ra. Có lẽ họ chỉ mắc phải lỗi lầm nhỏ gì đấy thôi, như vòi xịt nước đã lỡ phun vài chỗ ở cửa sổ nhà hàng xóm, hay để chó làm ồn quá. Chắc chỉ như thế thôi. Người cảnh sát trẻ tuổi nhìn cô, miệng gượng cười, còn người cảnh sát lớn tuổi nhìn cô, mặt mày cau có buồn bã.
- Ông cần gì, thưa ông cảnh sát? - Tammy hỏi, nhìn thẳng vào mắt ông ta, lặng lẽ tự trấn tĩnh mình.
- Có ông Adams ở đây không? - Trong khi hai người lái xe đến đây, người cảnh sát trẻ tuổi đã tra cứu người thân thuộc của Jane qua máy tính và biết được tên chồng bà.
- Có, thưa ông, - Tammy lễ phép đáp, rồi tránh sang một bên cho hai người đi vào. Trong nhà mát lạnh, mẹ họ thích để máy điều hòa chạy hết cỡ cho mát. - Để tôi gọi bố tôi cho các ông. Ông có thể nói cho tôi biết các ông muốn gặp bố tôi về chuyện gì được không? - Cô muốn biết chuyện gì đã xảy ra. Nhưng bỗng bố cô xuất hiện phía sau cô, như thể ông cảm thấy chuông reo đang báo hiệu chuyện gì quan trọng. Ông ngạc nhiên khi thấy hai cảnh sát mặc đồng phục tuần tra xa lộ.
- Ông là ông Adams phải không?
- Phải. Có gì không ổn à? - Tammy thấy mặt bố tái mét, và khi ấy Sabrina và Candy đang đi vào.
- Tôi nói chuyện riêng với ông được không? - Người cảnh sát lớn tuổi nói, ông ta cất mũ khi vào nhà. Tammy nhận thấy mặc dù đầu hói, nhưng ông ta rất dễ thương, cỡ tuổi bố cô. Người cảnh sát đi với ông có vẻ còn rất trẻ.
Không nói một tiếng, bố họ dẫn hai người cảnh sát vào thư viện. Bố và mẹ họ thường dùng phòng này như nơi giải trí vào mùa đông. Căn phòng có ván ốp tường đẹp, có lò sưởi, và nhiều kệ sách mà họ đã sưu tầm trong nhiều năm qua. Trong phòng có hai ghế nệm dài và nhiều ghế bành bọc da. Jim ngồi xuống ghế bành và đưa tay mời hai người ngồi vào ghế nệm dài. Ông không biết lý do tại sao họ đến đây. Bỗng ông sợ rằng họ đến để bắt một trong số các con ông, nhưng ông không nghĩ ra lý do tại sao. Ông hy vọng các con ông không ai làm chuyện gì phi pháp. Bỗng ông nghĩ đến Candy, vì cô nhỏ tuổi nhất. Có lẽ cô buôn lậu ma túy, khi từ Paris về cỏ mang theo một ít qua hải quan. Hay Annie sống quá nghệ sĩ. Ông hy vọng không phải, nhưng trí ông cứ nghĩ đến chuyện ấy. Các con gái ông đứng yên ngoài hành lang, lo lắng, chờ đợi. Trong khi đó, người cảnh sát lớn tuổi hút một hơi thật sâu, tay nắm chặt mũ. Ông ta im lặng, tay cầm mũ và thở mạnh trông rất căng thẳng.
- Thưa ngài, tôi rất buồn xin báo cho ngài biết đã xảy ra tai nạn. Tại nạn xảy ra ở xa lộ 1 khoảng hai mươi phút, trước và cách đây khoảng năm dặm.
- Tai nạn à? - Jim sửng sốt hỏi. Trong khi ấy, ở hành lang bên ngoài, Sabrina há hốc mồm kinh ngạc, níu chặt hai tay của Tammy. Bố họ không nghĩ đến chuyện này.
- Vâng, thưa ngài. Tôi rất buồn. Chúng tôi muốn đến đây để báo cho gia đình biết. Tai nạn xảy ra do một chiếc xe tải chở ống nước bằng sắt gây nên, những ống nước bung dây, rơi lung tung, một số đâm thẳng vào xe hơi. Người tài xế tên là Jane Wilkinson Adams, sinh ngày 11 tháng 6 năm 1950. Theo hồ sơ trên máy tính thì ông là người thân cận của bà ấy. Tôi nghĩ bà là vợ ông. - Giọng ông ta nhỏ dần cho đến khi nói hết. Jim nhìn ông ta hoảng hốt.
- Bà ấy chính là vợ tôi. - Jim đáp.
- Bà ấy chết ngay khi tai nạn xảy ra. Các ống nước đâm qua kính chắn gió xe của bà, hất bà văng ra khỏi xe, chiếc xe không có người lái nên đâm vào hai xe khác trước khi dừng lại. Bà ấy chết vì bị va đập mạnh. - Không có cách nào để nói cho gọn hơn. Tin báo khiến cho ông đau đớn, mặt ông nhăn nhó khi nghe lời của người cảnh sát.
- Ôi lạy Chúa... Ôi lạy Chúa... - Các cô nghe tiếng khóc trong phòng, họ không chịu được nữa, bèn chạy ùa vào. Họ chỉ nghe câu “chết vì va đập mạnh” nhưng không biết ai chết, Annie hay mẹ, hay cả hai? Khi nghe bố khóc, họ đều hoảng sợ vô cùng.
Sabrina chạy vào trước hai em, cô hỏi:
- Ai chết? Chuyện xảy ra như thế nào? - Candy đã khóc mặc dù cô không biết ai chết, và tại sao chết.
- Mẹ con chết. - Bố họ đáp, giọng nghẹn ngào.
Đã xảy ra tai nạn... ống nước văng ra khỏi xe tải chạy phía trước và đâm vào xe mẹ... - Tammy và Sabrina chảy nước mắt, Sabrina liền quay qua nhìn người cảnh sát, mắt hoảng hốt. Ông ta bèn nói ông ta rất buồn khi phải đến báo tin mẹ họ đã chết.
- Em gái tôi thế nào? Cô ấy ngồi trong xe với mẹ tôi. Cô ấy tên Annie. - Sabrina không muốn nghĩ đến chuyện cả hai đều chết. Cô nín thở, chờ đợi câu trả lời.
- Cô ấy còn sống. Tôi sắp nói cho bố cô biết, nhưng tôi muốn ông có thời gian để thở. - Người cảnh sát nhìn họ với ánh mắt buồn rầu, còn người cảnh sát nhỏ tuổi đã chảy nước mắt. Anh không ngờ tình hình lại tệ như thế này. Anh chỉ bằng tuổi Candy và có ba người chị tuổi gần bằng họ. - Cô ấy bị thương nặng khi tai nạn xảy ra, người ta đã đưa cô ấy đến bện viện Bridgeport. Cô ấy bất tỉnh khi người ta đưa ra khỏi xe. Như có phép lạ - cô ấy là người duy nhất sống sót trong ba xe bị tai nạn. - Tổng cộng có tám người chết, nhưng người cảnh sát không nói cho gia đình Adams biết. Ông đến đây trước, vì Annie còn sống. Ông muốn thông báo gấp cho gia đình biết để họ đến bệnh viện ngay. Việc đến nơi có người chết ít quan trọng hơn việc cứu người còn sống sót.
- Chuyện gì đã xảy ra cho Annie? Nó sẽ không sao chứ? - Tammy lên tiếng hỏi, còn Candy vẫn đứng khóc nức nở, như đứa bé năm tuổi cao tồng ngồng.
- Khi người ta đưa cô ấy đi, cô ấy trong tình trạng rất nguy kịch. Nếu quý vị cần, tôi sẽ đưa quý vị đến đấy. Hay tôi sẽ dẫn đường cho quý vị, hụ còi, nếu quý vị muốn đi xe riêng. - Jim vẫn nhìn ông ta với vẻ hoảng hốt, kinh ngạc. Gần 35 năm sống với người phụ nữ mình thương yêu ngay từ khi mới gặp nhau, bây giờ bỗng nhiên tai nạn xảy ra, bà ra đi trong tích tắc. Ông không hiểu họ nói gì về Annie vì đang nghĩ đến vợ.
- Vâng, - Sabrina đáp trước khi có người lên tiếng. - Chúng tôi sẽ theo ông. - Người cảnh sát gật đầu, cô và Tammy liền đi ngay. Họ chạy lên lầu lấy túi và bỗng Sabrina nghĩ đến chuyện phải làm, cô lấy cuốn sổ ghi địa chỉ của khách sẽ đến dự tiệc tối nay để trên bàn làm việc của mẹ cô. Cô phải gọi cho khách để báo cho họ biết tin buồn và hủy buổi tiệc tối nay. Tammy lùa ba con chó vào nhà, rồi đến tủ lạnh lấy mấy chai nước bỏ vào túi. Một lát sau, họ chạy ra xe hơi của bố. Đây là chiếc xe lớn hiệu Mercedes kiểu hiện đại. Sabrina ngồi vào tay lái và nói bố bước vào. Ông vào ngồi ở phía trước, bên cạnh cô, còn Tammy và Candy ngồi ở ghế sau và đóng cửa lại. Sabrina chỉ nghĩ đến chuyện Annie sẽ chết trước khi họ đến. Cô cầu nguyện cho em còn sống.
Cảnh sát mở còi hụ rồi cho xe chạy ra khỏi nhà với tốc độ rất nhanh, Sabrina lái xe chạy theo sau. Khi ra đến xa lộ, họ chạy với tốc độ chín mươi dặm một giờ, Sabrina cho xe chạy sát xe cảnh sát. Chỉ trong một thời gian ngắn, xe họ đã đến bệnh viện Bridgeport. Từ khi xe rời khỏi nhà, họ khóc không ngớt.
- Tại sao tôi không đi cửa hàng mua đồ cho bà ấy? Đáng ra tôi phải đi mua mới phải. Thế mà tôi không nói với bà ấy như thế. - Ông trách mình. Sabrina đậu xe vào bãi, nhìn ông một lát mới bước ra. Cô dìu ông trong tay.
- Nếu bố đi mua, bây giờ mẹ sẽ khóc bố thôi. Tai nạn vẫn xảy ra. Chúng ta sẽ nói chuyện này sau. Bây giờ chúng ta phải vào xem Annie như thế nào, dù sao cũng phải xem nó có còn sống được hay không. - Sabrina hy vọng cô em không bị thương nặng như họ lo sợ. May ra em họ không chết. Mẹ chết là việc quá đau đớn cho họ rồi, chuyện không thể tin nổi, nhưng bây giờ là lúc cô phải nghĩ đến Annie. Cô đợi mọi người ra khỏi xe, họ ra quá lâu, rồi cài máy báo động trên xe, và vẫy tay chào các cảnh sát tuần tra để đi nhanh vào bệnh viện. Họ chạy vào phòng cấp cứu, nhưng được chỉ đến phòng chấn thương. Sabrina chạy theo hành lang bệnh viện để đến đó. Candy và Tammy theo sau, bố họ đi sau cùng. Sabrina muốn an ủi ông, nhưng bây giờ họ phải nghĩ đến Annie. Họ không thể làm gì để cứu mẹ được nữa. Khi họ đến phòng chấn thương, Sabrina có cảm giác rằng sẽ gặp mẹ đang đợi họ, nói với họ rằng Annie sẽ qua khỏi. Nhưng thực tế không phải như vậy.
Vị bác sĩ trưởng khoa ở phòng chấn thương khi nghe Sabrina xưng tên tuổi người bệnh liền ra gặp họ ngay. Ông ta nói tính mạng Annie đang nguy, cô phải mổ não và mắt ngay khi tình trạng cho phép để giải tỏa áp lực lên não và hy vọng mắt cô nhìn lại được. Khi gặp họ, ông đã nói thẳng rằng Annie bị thương rất nặng, vì não bộ bị chấn thương nên ảnh hưởng đến thị giác.
- Tôi không biết chúng tôi có cứu được thị giác của cô ấy không. Hiện chúng tôi lo cứu mạng sống của cô ấy trước đã.
- Chúng tôi cũng lo thế, - Tammy đáp. Candy hoảng hốt nhìn ông ta.
- Chị ấy là họa sĩ! Ông hãy cố gắng cứu đôi mắt cho chị ấy! - Ông bác sĩ gật đầu, không nói gì, chỉ cho họ thấy ảnh chụp CT và X-quang trên cái thùng chiếu sáng ở trong phòng, và nói với họ ông đợi vị bác sĩ về mắt đến. Cả hai người đều được mời đến. Vì hôm ấy là ngày 4 tháng 7, nên không ai đến làm việc, may thay họ đã nhận được lời nhắn. Ông bác sĩ chuyên về não đã điện thoại đến báo cho bệnh viện hay ông đang trên đường đến đây, và lời nhắn đã đến với ông bác sĩ nhãn khoa, ông ta đang ăn tiệc thịt nướng với gia đình. Ông đáp sẽ có mặt ở bệnh viện chưa đầy nửa giờ nữa. Trong lúc chờ đợi, Annie được máy móc giúp đỡ để sống còn. Tim cô đã ngưng đập hai lần, nhưng được máy trợ tim làm cho hoạt động trở lại, và cô không thể tự mình thở được, mà phải nhờ máy. Nhưng sóng não vẫn bình thường. Theo lời ông bác sĩ thì não bộ cô không bị hư hại nặng. Chỗ nào sưng sẽ gây rối loạn tinh thần trong một thời gian ngắn, nhưng theo ông mắt cô mới thật sự đáng lo ngại. Nếu cô tai qua nạn khỏi, thì cơ may não bộ của cô sẽ trở lại bình thường. Nhưng còn mắt thì đáng lo, vì dây thần kinh về mắt bị thiệt hại khó chữa lành được. Tuy nhiên phép lạ đã xảy ra, nên họ có thể hy vọng nó đến lần nữa.
Khi họ đang xem phim chụp não bộ của Annie thì ông bác sĩ về não đi vào. Sau khi xem xong các phim chụp não, ông nói phải mổ như thế nào, nguy cơ rủi ro ra sao, và thời gian làm phẫu thuật sẽ mất bao lâu. Ông ta cũng không giấu giếm gì, nói thẳng rằng rất có khả năng Annie sẽ chết trong lúc mổ. Nhưng họ không còn lựa chọn nào khác. Ông cho biết nếu không mổ, sẽ không làm hết chỗ sưng, Annie sẽ bị bại não, hay có thể tử vong.
- Chắc Annie không thích mình bị bại não, - Sabrina nói nhỏ với các cô em về vấn đề này. Họ bằng lòng để cho ông bác sĩ về não làm phẫu thuật, và cả Sabrina lẫn Tammy đều ký vào giấy cam kết. Bố họ không thể làm gì được, ông chỉ ngồi một chỗ, than khóc vợ. Các cô sợ ông sẽ lên cơn đau tim, và Candy phải ngồi xuống, cô nói cô sắp xỉu. Candy và bố ngồi bên nhau, nắm tay nhau và khóc. Sabrina và Tammy cũng bấn loạn, nhưng họ cố đứng vững, nói chuyện với các bác sĩ lo liệu mọi việc. Sau khi ông bác sĩ về não rời họ để khám cho Annie một lát thì ông bác sĩ về mắt đi vào, ông trình bày cho các cô nghe về kế hoạch của mình. Khi xem phim xong, ông nói việc phẫu thuật mắt rất khó. Theo ông việc cứu mắt cho Annie là việc rất ít hy vọng, nhưng ông nghĩ phải làm thử. Theo kế hoạch phẫu thuật của cả hai vị bác sĩ thì công việc của họ phải mất sáu đến tám giờ mới xong, và họ nhắc cho các cô nhớ rằng em gái họ có thể không sống nổi.
- Chúng tôi có thể thăm nó trước khi phẫu thuật không? - Tammy hỏi vị bác sĩ trưởng khoa, ông ta gật đầu.
- Cô ấy đang trong tình trạng rất nguy kịch. Các cô có tin mình sẽ không sao không? - Sabrina và Tammy gật đầu rồi quay nhìn bố và Candy. Họ đến gần hai người, hỏi bố và em có muốn thăm Annie trước khi cô mổ hay không. Họ không nói gì, nhưng có thể đây là lần cuối gia đình thấy cô còn sống. Bố họ lắc đầu quay mặt đi chỗ khác. Ông đã chịu đựng quá nhiều rồi, không thể chịu đựng thêm nữa, người ta đã nói với ông rằng ông phải xuống nhà xác để nhận diện thi hài của vợ. Candy nhìn hai bà chị, hoảng sợ, khóc càng to hơn.
- Ôi lạy Chúa, tôi không thể... Ôi lạy Chúa... Annie... và mẹ... Cô em út của họ hoàn toàn suy sụp. Họ để Candy và bố ngồi ở phòng chờ, rồi đi theo vị bác sĩ vào phòng chấn thương có Annie nằm.
Annie nằm trong khu vực nhỏ có màn che, rất nhiều ống cao su và máy kiểm soát gắn vào người cô. Mũi cô gắn với máy thở, băng dán bịt kín mũi. Bốn cô y tá và hai bác sĩ đang chăm sóc cho Annie, xem xét dấu hiệu để biết cô còn sống hay không. Huyết áp của cô xuống thấp, họ phải cố gắng giúp cô duy trì sự sống. Tammy và Sabrina cố không làm cản trở công việc của họ, người bác sĩ chỉ chỗ cho họ đứng. Họ chỉ thay phiên nhau để đến gần cô em. Mặt cô bị rách toạc nhiều chỗ, một bên xương gò má bị vỡ. Hai cánh tay bị rách khắp nơi, trên vai rách một lỗ thật lớn, vai phải để trần. Sabrina sờ nhẹ vào tay Annie, hôn các ngón tay em, nước mắt chảy đầm đìa xuống má.
- Nào, Annie em... em phải sống... phải sống vì cả nhà. Mọi người đều yêu em. Em sẽ bình phục. Hãy ngoan lên, em bé. Tất cả mọi người đều ở đây với em. - Bỗng Sabrina nhớ lúc cô 13 tuổi và Annie mới lên 5. Hai chị em chơi bập bênh, vì cô không chú ý nên để Annie ngã ra khỏi ván, gãy tay. Sabrina hoảng hốt lo sợ, may nhờ có một bà mẹ đưa con đi chơi thấy vậy, bèn lái xe đưa họ đến phòng cấp cứu, đến đây cô mới gọi báo cho mẹ cô biết. Mẹ cô đã không giận, hay la mắng cô - thay vì thế lại còn khen Sabrina bình tĩnh khi đưa Annie đi bệnh viện. Bà nói rằng nếu bà đi với Annie, chuyện như thế cũng có thể xảy ra. Bà nói đây là bài học để lần sau cô canh chừng em cho kỹ, những chuyện như thế này thường xảy ra. Rồi bà khen Annie rất can đảm. Cô không bao giờ quên được chuyện này, và bây giờ cô nhớ đến nó. - Annie, em phải can đảm lên, như lần em bị gãy tay ấy. - Nhưng lần này Annie bị thương nặng hơn và không biết có bị mù không nhất là tính mạng củâ cô không biết sẽ như thế nào. Sabrina muốn mọi việc sẽ yên ổn như ý muốn, thậm chí Annie sẽ không bị bại não và tính mạng bị đe dọa. Cô hôn ngón tay của Annie rồi nhường chỗ cho Tammy đến, nãy giờ Tammy đứng nhìn em, nước mắt chảy đầm đìa ướt hai má. Cô không nói nên lời.
- Em đã nghe chị Sabrina nói đấy, Annie... Nếu em không đi vào, chị ấy sẽ phết cho u đít. - Khi họ còn nhỏ, cô thường dọa cô em kế mình như thế. Cô hơn Annie 3 tuổi. Sabrina lớn hơn Annie tám tuổi, lớn hơn Tammy năm tuổi. Khi còn nhỏ, sự cách biệt về tuổi tác như thế là lớn, nhưng bây giờ không thành vấn đề. - Annie, em đã khôn lớn rồi, mọi người đều có mặt ở đây khi em tỉnh dậy. Chị yêu em... đừng quên nhé, - Tammy nói, nghẹn ngào qua nước mắt, rồi bước đi. Sabrina đến quàng tay ôm em, và họ trở lại phòng chờ. Bố và Candy vẫn ngồi yên tại chỗ từ khi hai người đi, bây giờ hai bố con còn có vẻ bơ phờ hơn trước nữa. Thấy thế, Tammy bỗng nảy ra một ý.
Cô tìm số điện thoại của người bác sĩ gia đình trong sổ địa chỉ mà họ mang theo. Cô bấm số ấy rồi kín đáo đi ra xa. Cô nói cho ông ta biết chuyện đã xảy ra. Cô hỏi ông có thể đến bệnh viện để nhận diện thi hài mẹ cô thay cho bố cô không. Cô không muốn người nào trong nhà nhìn thấy thi thể bà trong tình trạng không còn nguyên vẹn, bác sĩ trực đã báo cho họ biết mẹ cô bị thương tích nặng, trông bà rất thảm thương. Vị bác sĩ gia đình hứa sẽ gặp họ ngay. Cô nói với ông ta rằng bố họ và cô út đang ở trong tình trạng hoàn toàn suy sụp, có lẽ phải dùng thuốc an thần, nếu ông thấy việc này là cần thiết.
- Dĩ nhiên được. Còn các cô có khỏe không? - Ông lo lắng hỏi.
- Tôi không biết, - Tammy đáp, vừa nhìn Sabrina đi đến gần cô. - Tôi nghĩ tôi đã bị sốc quá mạnh. Chúng tôi đều thế. Việc xảy ra quá khủng khiếp, Annie đang lâm nguy. - Cô nói với ông ta rằng các bác sĩ sắp phẫu thuật cho Annie và ông ta hứa sẽ có mặt ở bệnh viện trong vòng một giờ nữa, để động viên về mặt tinh thần, nếu không làm được gì cụ thể. Ít ra ông có thể giúp bố cô khỏi làm cái công việc kinh hoàng là nhận diện thi hài bà Jane thân yêu. Tammy không thể chịu đựng được khi nhìn thấy mẹ như thế, và bố cô cũng không. Cô nói với bố rằng vị bác sĩ gia đình của họ sắp đến, ông ta sẽ nhận diện mẹ giúp. Sau đó người ta có thể đưa bà đến nhà tang lễ, nhưng chưa ai nghĩ đến chuyện đó. Họ quá sửng sốt trước việc đã xảy ra, và lo sợ cho Annie. Trong lúc Tammy nói chuyện điện thoại, ông bác sĩ trực đến nói rằng Annie đã được đưa vào phòng mổ, họ đang chuẩn bị vài phút nữa sẽ bắt đầu. Ông hứa sẽ cho họ biết tin tức ngay khi có kết quả, nhưng ông cảnh báo lần nữa rằng cô ấy sẽ ở trong phòng mổ nhiều giờ.
- Thế bố không được nói lời tạm biệt với mẹ con à?- Bố họ hỏi khi nghe Tammy cho biết ông bác sĩ gia đình sẽ đến nhận diện Jane. Nghe bố hỏi, Tammy ngần ngừ một lát, tìm cách để trả lời cho khéo, đồng thời tránh cho ông khỏi mặc cảm tội lỗi.
- Con nghĩ bố không nên, bố à. Chắc mẹ không muốn bố nhớ mẹ với hình dạng xấu xí như thế. Mẹ không muốn bố phải buồn khi thấy bà, - Tammy dịu dàng nói, cố kiềm chế nước mắt chảy ra.
- Con muốn nói bố không thể ôm mẹ một lần cuối à? - Câu hỏi xé lòng cô, mắt ông hiện lên vẻ khổ sở hơn nữa. Ông hoàn toàn suy sụp. Mới sáng nay, trông ông còn phong độ, hoạt bát, trẻ trung. Thế mà chỉ mới mấy giờ sau, ông đã thành một ông già hoảng sợ, lo lắng, khổ sở. Trông ông thật đáng thương.
- Dĩ nhiên bố có thể ôm, nhưng con nghĩ tình hình rất khủng khiếp cho bố, và cho mẹ. Có lúc chúng ta không nên nói lời từ biệt với người mình yêu mến. Nếu mẹ chết vì máy bay rơi, bố cũng không thể ôm bà vào lòng. Chỉ là một đống thịt bầy nhầy, không phải mẹ, không phải Jane. Bà đã chết rồi, bố à. Nếu bố muốn nói lời từ biệt với mẹ, bố có thể nói chứ. Không ai ngăn cản bố đâu. Con chỉ muốn nói là mẹ không thích bố nhìn thấy mẹ như thế thôi. - Bà đã dành trọn đời để làm cho ông được hạnh phúc, thoải mái, bây giờ chắc bà không muốn làm cho ông đau khổ thêm.
- Có lẽ con nói đúng, - ông đáp nho nhỏ, vẻ bớt đau khổ hơn trước. Một lát sau, ông bác sĩ của gia đình họ đi vào. Ông ta rất tốt với Jim và với các cô. Ông có thiện cảm với họ, thương yêu gia đình họ. Ông ta đưa cho Sabrina chai valium và dặn cô khi cần mới dùng. Ong nghĩ bây giờ nên cho bố cô uống một viên và đề nghị người nào đấy nên đưa bố họ về nhà. Ông có sức khỏe tốt, nhưng tim hơi yếu và hôm nay tim bị kích động, hồi hộp nhiều. Ông bác sĩ cũng nhận thấy Candy bị rối loạn tinh thần. Từ khi họ đến đây, cô đã bị xây xẩm hai lần, cô nói cảm thấy như mình sắp nôn mửa. Mỗi lần đứng dậy cô rất chóng mặt. Sabrina đưa cho hai người mỗi người một viên với cái ly đầy nước lạnh, rồi khi ông bác sĩ đi xuống lầu để nhận diện Jane ở nhà xác, Sabrina tham khảo nho nhỏ với Tammy. Ông bác sĩ hỏi các cô đã tiếp xúc với nhà tang lễ chưa, họ nói họ chưa có thì giờ. Họ đi thẳng đến bệnh viện để xem Annie ra sao. Họ không gọi gì cho ai hết. Bố mẹ họ cũng không có anh chị em ruột, còn ông bà họ thì đã qua đời từ lâu rồi. Cả gia đình đều ở bệnh viện. Mọi quyết định đều có thể thực hiện ở đây, nhưng rõ ràng Sabrina và Tammy phải lãnh trách nhiệm này vì họ bình tĩnh hơn bố và Candy nhiều. Bố họ và Candy đã suy sụp hoàn toàn. Tammy và Sabrina dù rất đau khổ nhưng vẫn còn tỉnh táo.
Ông bác sĩ nói họ nên gọi điện cho nhà tang lễ nào. Ngay khi ông ta vừa đi, Sabrina đã gọi cho họ bảo họ ngày mai cố đến để bàn thảo việc tổ chức. Cô nói với nhà tang lễ rằng hoàn cảnh gia đình cô rất khó khăn, vì em gái cô hiện đang cận kề cái chết. Cô hy vọng họ sẽ không tổ chức hai đám tang một lần. Chỉ lo đám tang cho mẹ họ là quá đủ, quá đau đớn cho họ rồi. Vận rủi đã xảy đến cho họ, Sabrina không muốn nghĩ đến chuyện Annie cũng chết. Khi Tammy và Sabrina đứng bên cạnh thùng ướp nước lạnh ngoài hành lang, cả hai đều có vẻ mơ màng vì họ đã uống valium. Bố họ có vẻ như sắp ngủ, ông quá mệt mỏi, đau buồn.
- Chị không muốn để em một mình ở đây, - Sabrina đáp. - Chị cũng muốn ở đây để theo dõi Annie. Cả hai ta nên ở lại.
- Chúng ta không thể làm thế, - Tammy nói. Cô rất thực tế và nhanh trí khi xử lý các tình huống oái oăm. Và Sabrina cũng bình tĩnh, khôn ngoan. Bề ngoài họ khác nhau, nhưng bên trong có nhiều nét cá tính giống mẹ. Cô sẽ giải quyết việc này như họ đã từng làm. Sabrina ý thức rõ điều này. - Bố và Candy không nên ở lại đây. Chúng ta phải đưa họ về nhà ngủ. Em nghĩ chị và em sẽ thay phiên nhau ở đây canh chừng Annie. Ở lại đây cả hai người, để bố và Candy ở nhà với nhau là điều không nên. Chúng ta không thể làm thế. Họ suy sụp kinh khủng. Còn Annie sẽ mổ trong nhiều giờ. Em nghĩ nếu xong cũng phải đến chín hay mười giờ đêm.
- Tại sao chị không nhắn Chris đến? Anh ấy có thể ở lại đêm với bố và Candy, khi Annie mổ xong chị có thể về nhà. Anh ấy rất hợp với bố.
- Ôi lạy Chúa Jesus, chúng ta phải gọi cho mọi người. - Buổi tiệc chỉ còn mấy giờ nữa là bắt đầu, cô không muốn những người đến dự tiệc sẽ bấm chuông nhà họ. Phải gọi để báo tin cho các khách mời biết.
- Nếu em đưa bố và Candy về nhà, chị sẽ ở đây gọi cho họ. - Sabrina đề nghị. - Chị ở đây sẽ không có việc gì làm. Chị muốn ở lại để xem có gì họ cần mình không và xem có gì nguy hiểm xảy ra cho Annie không. - Tammy cũng muốn ở lại nhưng Sabrina nói rất phải.
- Thôi được rồi. Khi Chris đến, anh ấy có thể ở nhà, còn em sẽ trở lại đây ngồi với chị. Nếu Annie bình an và thoát hiểm, chị có thể về nhà.
- Chị nghĩ tình hình sẽ không thể xảy ra nhanh như thế đâu, - Sabrina buồn rầu nói. - Chắc chúng ta còn lo lắng trong một thời gian nữa.
- Phải, chắc thế, - Tammy đáp, vẻ đau đớn. Chỉ có làm việc mới giúp họ được khuây khỏa, họ rất giống mẹ ở điểm này. Annie và Candy giống bố hơn, mơ mộng và dễ bị kích thích, nhưng Tammy không nghĩ bố cô như vậy. Cô thường tin rằng ông mạnh mẽ, nhưng bây giờ cô mới thấy ông không được như thế và nếu không có mẹ cô thì ông sẽ sụp đổ như ngôi nhà bằng giấy cứng. Cô mong sao òng sớm vượt qua cơn khủng hoảng và trở lại bình thường như trước.
Hai chị em đến nói chuyện với Candy và bố, nói với họ rằng ông bác sĩ đề nghị họ nên về nhà nghỉ ngơi.
- Còn buổi tiệc thì sao? - Bố cô hỏi, vẻ lo âu.
- Con sẽ gọi khách để báo tin cho họ biết. - Gọi báo cho bạn bè biết họ sẽ rất đau lòng, nhưng phải làm thế thôi. - Con có đem theo sổ ghi địa chỉ khách của mẹ đây. - Cô đưa sổ cho bố xem, ông gật đầu mắt đầm đìa lệ.
- Bố không biết danh sách khách đến dự tiệc nằm ở đâu, - ông nói, giọng khàn khàn. Candy nhìn họ, vẻ ngơ ngác. Với trọng lượng của cô mà uống cả viên valium là quá nhiều. Cô uống cùng liều giống bố, tuy cao gần bằng ông, nhưng cô nặng chỉ bằng nửa. Sabrina quên bớt liều lượng cho Candy, nhưng cô biết Candy đã từng uống như thế khi gặp chuyện buồn, thường thường với bạn trai, hay gặp rắc rối khi chụp ảnh.
- Con đã có danh sách khách dự tiệc đây, bố à. - Bỗng cô cảm thấy như nói với một ông già. - Bố đừng lo chuyện này. Bố cứ về nhà nghỉ ngơi đi. Tammy sẽ đưa bố về. - Sabrina cũng bảo Candy đi luôn. Hai người ngoan ngoãn đi theo Tammy ra xe, sau khi Sabrina và Tammy ôm ghì nhau một hồi lâu, khóc ngất. Sabrina nói cô sẽ gọi về nhà để xem tình hình ra sao.
Khi họ đi rồi, việc đầu tiên Sabrina làm là gọi cho Chris. Anh vừa rời khỏi nhà, hỏi cô quên gì cần anh mang đến không. Anh có vẻ rất vui, chưa nhận ra Sabrina buồn rầu. Cô chào anh với giọng run run.
- Em chỉ cần anh đến đây thôi, - cô đáp. Nghe cô nói, anh thấy bối rối, lo sợ.
- Anh vừa rời khỏi nhà. Có gì vội không? Có gì không ổn à? - Anh không nghĩ ra được chuyện gì không ổn, chỉ nghĩ đến chuyện chó ăn hết thức ăn của buổi tiệc thôi. Con Benlah có thể xơi hết.
- Em... ờ... có, - cô đáp, nước mắt làm cho cô nghẹn ngào. Bỗng nhiên vẻ bình tĩnh, can đảm giả tạo biến mất, cô trở nên ủ rũ, sầu bi. Cô cứ khóc mãi, không nói được nên lời, khiến anh chờ đợi nghe cô nói tiếp, lòng lo lắng. Chưa bao giờ anh nghe Sabrina khóc lóc như thế. Cô thường bình tĩnh, biết kiềm chế mình, chứ không khóc khi nói điện thoại như thế này.
- Em yêu... có gì không ổn... nói cho anh nghe... được rồi... anh sẽ cố gắng đi nhanh đến đấy ngay. - Anh không nghĩ ra chuyện không ổn là chuyện gì.
- Em... ờ... Chris này... chuyện về mẹ em... và Annie... - Tim anh đập thình thịch, anh linh cảm có chuyện gì không hay đã xảy ra. Anh yêu gia đình cô như gia đình mình, có lẽ còn nhiều hơn nữa. Gia đình cô đối với anh rất tuyệt, trong những năm anh và Sabrina yêu nhau, họ đối xử với anh thật tốt, không có gì để phàn nàn.
- Chuyện xảy ra như thế nào? - Anh hỏi, lòng lo sợ vô cùng.
- Mẹ và Annie gặp tai nạn, cách đây hai giờ. - Cô hít mạnh một hơi, nhưng giọng vẫn cứ run và nước mắt vẫn chảy. Cô không thể dừng lại được, nên nói hết cho anh biết. - Xe bị va mạnh... xe tải chở hàng... Mẹ chết ngay tại chỗ... còn Annie... - Cô thấy khó nói hết, nhưng cố sức để nói tiếp. - Nó bị tổn thương nặng, hiện đang mổ, rất nguy kịch, phải dùng máy thở. Họ nói nếu sống, nó có thể bị mù.
- Ôi trời ơi... lạy Chúa... Sabrina... em yêu, anh rất buồn... anh sẽ cố đi nhanh đến đấy.
- Đừng! - Cô hét lớn. - Đừng lái xe quá nhanh! Anh nhớ chứ! - Nói xong, cô lại khóc.
- Em đang ở đâu? - Anh ước chi có trực thăng để đến cho mau, hay theo ánh sáng mà đến. Anh không thích ở cách xa cô như thế này, anh nghĩ nhanh lắm cũng mất nhiều giờ mới đến nơi. Ngày lễ xe cộ ở đoạn đường Merritt Parkway rất đông.
- Ở bệnh viện Bridgeport. Phòng chấn thương. Em đang ở phòng chờ.
- Ai ở với em? - Anh có vẻ sắp khóc vì cô. Họ chưa lấy nhau, nhưng anh yêu cô như hai người đã là vợ chồng. Bây giờ anh muốn đến nhanh với cô để ôm cô vào lòng.
- Em vừa để Tammy về nhà. Candy và bố suy sụp hoàn toàn. Em đã cho hai người uống valium. Annie sẽ ở trong phòng mổ cho đến khuya. Nếu được thì em và Tammy sẽ thay phiên nhau ở đây.
- Anh sẽ đến ngồi với em, hay là canh chừng bố và Candy ở nhà nếu em muốn.
- Em hy vọng anh sẽ đến, - cô thở dài nói. Cô luôn tin cậy anh. - Nhưng Chris này... anh đến đây sớm được không? Em cần anh, - cô nói và bật khóc. Lần này cô nghe anh khóc khi nói với cô.
- Sabrina, anh yêu em. Anh rất buồn vì đã xảy ra cho em việc như thế này. Anh sẽ cố gắng đến nhanh với em. Khi anh đi, nếu em cần cứ gọi cho anh. Bây giờ anh đi đây. Anh hứa sẽ lái xe cẩn thận. - Bỗng anh nghĩ sang chuyện khác. - Còn buổi tiệc? - Dĩ nhiên Sabrina phải gọi báo tin cho khách để họ khỏi đến, nhưng làm sao? Anh suy nghĩ nhiều về vấn đề này và anh chắc cô cũng vậy.
- Em có cuốn sổ ghi địa chỉ của khách đây. Em sẽ gọi thông báo cho họ biết.
- Nếu anh đến sớm, anh sẽ giúp em. - Nhưng anh nghĩ chắc anh không đến kịp. Buổi tiệc chỉ còn trong bốn giờ nữa, nhưng anh phải mất ba giờ mới lái xe đến đấy.
- Anh sẽ cố đến đấy càng sớm càng tốt, - anh lại nói. - Anh yêu em Sabrina. - Anh nghĩ đến việc nghỉ làm vài hôm, nếu có thể. Đây là việc tối thiểu anh phải làm cho cô, rồi tang lễ sẽ diễn ra trong vài ngày tới, rất khủng khiếp cho họ. Anh mong sao Annie sẽ tai qua nạn khỏi. Mất mẹ là quá đau đớn với họ rồi. Mất Annie nữa sẽ kéo họ đến bờ vực thẳm. Anh không thể nghĩ đến chuyện này. Hay không thể nghĩ đến chuyện Annie sống mà bị mù. Họa sĩ bị mù thì coi như xong. Nhưng anh hy vọng cô còn sống, dù với điều kiện gì cũng được.
Trước hết, Sabrina gọi cho những người cung cấp thực phẩm để hủy bỏ việc này, rồi lần lượt gọi cho những người khách mời. Mất hai giờ cô mới gọi hết và gần như không chịu nổi. Cô phải nói cho mọi người biết chuyện đã xảy ra. Bạn bè cô khi nghe đều sửng sốt, kinh ngạc. Nhiều người đề nghị đến thăm bố cô, nhưng cô nói còn quá sớm chưa đến được. Khi ông rời khỏi bệnh viện, ông bơ phờ như kẻ mất hồn. Cô gọi cho Tammy ở nhà nhiều lần, và lần nào Tammy cũng nói hai người đang ngủ say. May thay nhờ thuốc valium họ mới được thế. Tammy không uống gì, cô muốn tỉnh táo như Sabrina.
Chris đến lúc sáu giờ, anh có vẻ bàng hoàng và lo sợ cho cô. Anh thấy cô ngồi trong phòng đợi, nhìn vào khoảng không, nghĩ ngợi. Annie đã được giải phẫu bốn giờ rồi. Ông bác sĩ trực nói họ đã làm được nửa công việc, tình hình rất tốt. Sức chịu đựng của Annie rất tốt, ít ra đây là điều quan trọng, dù không đủ. Họ chưa mổ mắt, đang còn mổ não. Sabrina cố không nghĩ đến điều đó, và khi Chris đi vào, cô gục người vào vòng tay anh. Họ ngồi nói chuyện nhiều giờ về mẹ cô, về Annie, về bố cô và về tất cả họ. Có rất nhiều việc để nghĩ đến, nhưng hiện thời họ làm rất ít việc. Họ chỉ còn cách chờ đợi và cầu nguyên cho Annie.
Tammy ở nhà gọi cho nhà tang lễ đến để thu xếp công việc. Cô nói với Sabrina sáng mai phải đến đấy để bàn bạc. Rồi phải đến nhà thờ, định ngày giờ làm lễ, chọn nhạc, tìm bức ảnh của mẹ để dùng vào buổi tang lễ. Nghĩ đến chuyện đó thật khủng khiếp. Tại sao chuyện này lại xảy đến cho họ? Nhưng nó đã xảy ra, thật trăm phần trăm.
Đến tám giờ, Sabrina để Chris về nhà thay cho Tammy. Cô nói rằng bố họ đã thức dậy và khóc. Cô không biết có nên cho ông uống valium nữa hay thôi. Candy vẫn ngủ say như chết. Chris nói với Sabrina rằng anh sẽ nấu bữa tối cho họ, và Tammy có thể đến bệnh viện để đợi với Sabrina. Nửa giờ sau, Tammy trở lại, hai chị em ngồi yên lặng trong phòng đợi, nắm tay nhau. Cuối cùng họ quàng tay ôm nhau.
- Khi em đi đến đây trông bố như thế nào? - Sabrina hỏi.
- Bố vui mừng vì thấy Chris đến. Ông khóc trong tay anh ấy. Tội nghiệp bố, tinh thần ông quá suy sụp. Em không biết khi chúng ta đã đi hết rồi, bố sẽ ra sao.
- Có lẽ chị phải về nhà thường xuyên. - Sabrina có vẻ trầm tư. Về nhà thường xuyên khó khăn cho cô thật, vì cô rất bận, nhưng có nhiều người làm thay. Bố cô đi làm hàng ngày, nhưng thời gian làm việc của ông không nhiều bằng cô. Nhiều năm nay, ông đã giảm nhẹ công việc để có thì giờ ở nhà với vợ. Còn bây giờ? Ông sẽ về với ngôi nhà vắng vẻ. Sabrina không muốn để cho bố một mình trong nhà như vậy.
- Chị không thể làm thế. - Tammy nói.
- Có thể bố sẽ ở với chị. - Sabrina đáp.
- Thế lại càng không được. Đời sống của chị không ổn định. Vả lại, bố đâu phải 90. Bố mới 59 thôi, ông muốn về nhà của ông.
- Về không có mẹ ư? Đừng quá tự tin. Ngay cả chị nếu không có mẹ, không biết chị có chịu nổi không. Sau bao nhiêu năm bố có mẹ bên mình, hoàn toàn phụ thuộc vào mẹ, chị nghĩ bây giờ bố khó mà ở một mình được.
- Chị suy luận vậy thôi, - Tammy đáp, vẻ hy vọng. - Tất cả chúng ta đều đang bị sốc trước sự kiện này. Rồi bố sẽ quen và tự mình xoay xở được mọi việc. Nhiều người bằng tuổi bố khi vợ chết đều xoay xở công việc được hết, thậm chí có người lớn tuổi hơn. Có thể bố sẽ lấy vợ khác. Tammy buồn rầu nói, và cô chị kinh hoàng trước câu nói của em.
- Đừng ăn nói kỳ cục như thế. Bố sẽ lấy vợ lại à? Em đùa đấy chứ? Mẹ là người tình duy nhất của bố. Bố sẽ không bao giờ lấy vợ khác. Nhưng chị không tin bố có thể tự lo cho mình.
- Bố không phải là người tàn tật. Ông là người lớn. Ông sẽ nghĩ ra cách để sống như mọi người khác. Nếu bố muôn, ông có thể đi thăm chị, nhưng đừng yêu cầu ông dọn đến ở với chị. Chuyện này không thể được đâu, và cũng không hay cho bố. Bố phụ thuộc vào mẹ, nhưng bây giờ ông không thể chuyển chuyện này sang cho chị, trừ phi chị từ bỏ cuộc sống của mình để trở thành cô con gái già không lấy chồng, - Tammy nói đùa.
- Chị đã thành gái già rồi, - Sabrina đáp, và cười. Đây là lần đầu tiên trong ngày cô cười.
- Đừng nghĩ như thế, nếu không chị sẽ ân hận. Và nghĩ thế cũng không công bằng cho Chris. Đây là quyền của chị, chứ không phải của bố. Bố đã quen sống với mẹ rồi, bây giờ bố phải học cách tự mình lo liệu. Có lẽ ông cần đến bác sĩ tâm thần. - Họ bàn chuyện của bố mà không hỏi ý kiến của ông. Nhưng rồi họ bỏ chuyện ấy, quay sang chuyện mẹ họ vừa chết cách đó mấy giờ, và nói đến chuyện cô em đang trong tình trạng thập tử nhất sinh.
- Theo em có nên gọi cho Charlie không? - Sabrina hỏi. Thời gian chờ đợi tin của Annie quá chậm chạp.
- Charlie của Annie ở Florence à? - Tammy ngạc nhiên khi nghe chị hỏi.
- Phải. Theo chị có lẽ anh ta muốn biết. Trong mấy tháng qua, họ có vẻ yêu nhau chân thành, Annie nói anh ta rất tốt, rất vững vàng. Chị nghĩ Annie có thể theo anh ta về New York. Mẹ hy vọng nó sẽ về lại Mỹ.
- Chị đã gặp anh ta chưa? Hay đã nói chuyện với anh ta chưa? - Tammy hỏi và Sabrina lắc đầu. - Vậy thì em nghĩ chúng ta nên đợi đã. Chúng ta chưa biết gì hết. Tình hình có thể tốt hơn, nhưng cũng có thể xấu hơn. Đừng cho anh ta biết gì thì hơn. Chuyện này rất quan trọng, một anh chàng mới hẹn đi chơi sáu tháng mà lại còn trẻ nên đề phòng. - Sabrina gật đầu, thấy cô em nói cũng có lý.
Đến gần l0h, người ta đưa Annie ra khỏi phòng mổ. Cô đã ở trong ấy suốt tám giờ, theo các bác sĩ cho biết thì ca phẫu thuật tiến hành tốt đẹp, cô đã giữ được mạng sống. Cô vẫn còn thở máy, nhưng trong vài ngày tới, họ sẽ tháo máy ra. Cô còn trẻ và ngay khi đang mổ, dấu hiệu về sự sống rất tốt. Họ cố làm giảm nhẹ áp lực khỏi não của cô. Nếu Annie tỉnh lại sớm thì đây sẽ là dấu hiệu báo cho biết cô sẽ bình phục. Trước tiên, các bác sĩ báo tin vui cho các cô biết. Nhưng họ cũng báo rằng Annie vẫn còn trong tình trạng đáng lo, chỉ lạc quan vừa phải, cần đợi thêm bốn mươi tám đến bảy mươi hai giờ nữa mới hay, tùy theo sức khỏe của cô. Tuy nhiên, họ hy vọng Annie sẽ sống, não không hư hại gì.
Rồi tiếp đến họ nói tin xấu. Họ đã giải phẫu não thành công, bệnh nhân sẽ sống, nhưng việc mổ mắt không thành công. Dây thần kinh ở mắt bị đứt, không nối lại được. Mắt đã bị hư hỏng nặng, dù thay dây thần kinh khác mắt cũng không thấy được. Nếu Annie còn sống, thì chắc cô phải chịu cảnh mù lòa.
Tammy và Sabrina nghe vậy, ngồi sững người, không nói một tiếng. Nhưng cuối cùng Sabrina cũng nói:
- Cô ấy là họa sĩ rất có tài. - Cô nghĩ nói ra sẽ thay đổi được tình hình, nhưng không làm được gì. Ông bác sĩ nhãn khoa lắc đầu, nói ông rất tiếc. Ông nghĩ cứu được mạng sống của Annie đã là một điều may mắn rồi, và họ đồng ý như thế. Nhưng nếu cô ấy mù thì cuộc đời cô ấy có ý nghĩa gì? Họ biết nguyện vọng của cô em, nên nghĩ cô thà chết còn hơn sống trong cảnh mù lòa. Cuộc đời của cô là nghệ thuật, là ánh sáng. Nếu không có các thứ ấy, Annie sẽ làm gì? Toàn bộ kiến thức đã học hỏi của cô, toàn bộ cuộc sống của cô đều gắn liền với nghệ thuật. Nghĩ đến chuyện đó, họ rất hoảng sợ, nhưng nếu mất cô, vấn đề sẽ đau đớn hơn nhiều.
- Ông chắc cô ấy sẽ không nhìn thấy ư? - Tammy hỏi.
- Rất chắc. - Bác sĩ nhãn khoa đáp. Lát sau ông ta ra về, hai chị em ngồi yên trong phòng đợi, nắm tay nhau, rồi cả hai lặng lẽ khóc, khóc cho cô em, khóc cho họ, khóc cho mẹ vừa mất. Họ níu nhau như hai đứa trẻ mồ côi trong cơn bão. Các y tá thấy vậy bèn tránh đi để họ lại với nhau. Họ nghĩ các cô đã gặp hoàn cảnh rất khốn đốn, rất đau khổ.
Chị Em Gái Chị Em Gái - Danielle Steel Chị Em Gái