Thất bại ư? Tôi chưa bao giờ gặp phải. Với tôi, chúng chỉ là những bước lùi tạm thời.

Dottie Walters

 
 
 
 
 
Tác giả: Hồng Châu
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: Oanh2
Upload bìa: Chu Hương
Số chương: 21
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4701 / 17
Cập nhật: 2015-11-13 00:06:52 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 7
gọc Mai tíu tít mua sắm, cô như không có chút ngần ngại trước nỗi u buồn của chị mình. Thật vô tư.
- Chị Hai! Chị xem em mặc bộ áo cưới này có đẹp không?
Ngọc Khuê gật nhẹ. Cô phải công nhận, Ngọc Mai mặc chiếc áo cưới vào thật duyên dáng. Chiếc áo may thật khéo bó gọn thân hình đầy đặn của Ngọc Mai, những đường cong trở nên mẩy hơn. Trong giai đoạn chuyển tiếp của người con gái sắp làm mẹ, bầu ngực no vun mịn màng, đôi mắt cũng long lanh tình tứ hơn. Trước 1 vẻ đẹp diễm lệ như thế, Ngọc Khuê hiểu chuyện Minh Phi rời bỏ cô là điều dĩ nhiên. Giờ đây cô có Trường Giang bên cạnh, cô tạm quên tình yêu tan vỡ của mình.
Vậy là đám cưới đã xong. Tối nay Ngọc Khuê về nhà 1 mình. Cô hoàn thành xong nhiệm vụ của mình, nhưng đồng thời 1 nỗi buồn cũng thật sâu. Xưa nay nhà có 2 chị em luôn có nhau, bây giờ vắng đi 1 người, buồn làm sao. Chưa bao giờ Ngọc Khuê thấy mình rơi xuống tận cùng của sự cô đơn và đau khổ như lúc này. Ngọc Khuê đứng nhìn căn nhà vắng lặng, bình hoa layơn đỏ trên ghế, rèm hồng và dòng chữ song hỷ trên tường. Căn nhà này có 1 buổi sáng ồn ào nhộn nhịp, và bây giờ là thế giới riêng tư của Ngọc Khuê, thế giới của tĩnh lặng và đau khổ. Nước mắt Ngọc Khuê trào ra, rồi không ngăn được cô nấc lên, tiếng khóc không cần kềm nén, che giấu.
Tiếng động ở cửa, Ngọc Khuê giật mình nhìn lên, cô thảng thốt:
- Anh Phi!
Cô đứng vụt dậy bối rối:
- Có chuyện gì vậy? Ngọc Mai quên cái gì à?
- Không.
Minh Phi nhìn đăm đăm vào gương mặt Ngọc Khuê, rồi chợt vói tay ôm ghì lấy cô.
- Anh khiến em đau khổ. Nãy giờ nhìn thấy em khóc, anh không chịu nổi. Là anh sai, anh sai mất rồi.
Ngọc Khuê đờ người ra trong 1 khoảnh khắc, nhưng sau đó cô vùng mạnh ra.
- Anh đi đi! Có, tôi đau khổ, nhưng mãi mãi tôi không mong ở anh bất kỳ sự quan tâm nào cả. Anh đi đi!
Minh Phi cố chống lại cái đẩy của Ngọc Khuê.
- Anh biết em hận anh.
- Vậy thì anh đừng để cho tôi thấy mặt anh. Ngọc Mai nó sẽ nghĩ như thế nào, khi giờ này nhìn thấy anh ở đây. Anh đi đi!
Ngọc Khuê cương quyết đẩy Minh Phi ra cửa, cô đóng mạnh cửa lại rồi đứng gục bên cánh cửa mà khóc.
Minh Phi còn muốn gì nữa? Đã cưới Ngọc Mai, anh còn muốn giữ mối quan hệ với cô sao?
Chết thì thôi, không đời nào Ngọc Khuê chấp nhận, nhưng để quên được Minh Phi không phải dễ dàng.
Trường Giang xuống xe. Anh khựng lại khi thấy Minh Phi, tuy nhiên anh chỉ gật đầu chào, xong đưa tay lên gõ cửa.
- Ngọc Khuê! Em thức hay đã ngủ rồi vậy?
Tiếng của Trường Giang. Ngọc Khuê bật dậy như cái lò xo, cô mở nhanh cánh cửa, nước mắt chảy hãy còn đầm đìa. Trường Giang hãy còn băn khoăn:
- Em không sao chứ?
Không có câu trả lời, mà Ngọc Khuê ôm choàng lấy Trường Giang nức nở. Trường Giang mỉm cười nhìn lại sau lưng, Minh Phi vừa lên xe đi. Tiếng máy xe nổ đánh thức Ngọc Khuê, cô ngẩng lên để vừa kịp thấy Minh Phi phóng xe đi. Trường Giang khe khẽ:
- Minh Phi còn đến đây chi vậy?
Ngọc Khuê cười chua chát:
- Nói lời xin lỗi.
- Em có chấp nhận không?
- Anh nên nhớ vợ của Minh Phi là em gái của em.
- Em đã xác định như vậy là tốt. 3 người còn lằng nhằng với nhau sẽ không có lối thoát.
- Em biết! Anh đến đây có chuyện gì vậy?
- Anh biết em sẽ khóc nên anh đến. Đúng là em đang khóc. Trông thấy em đau khổ như thế này, quả thật anh không chịu nổi.
- Cám ơn anh đã quan tâm đến em. Nhưng có nỗi đau nào mà không qua đi phải không anh?
- Thời gian sẽ là phương thuốc hữu hiệu nhất.
Trường Giang dìu Ngọc Khuê vào nhà. Anh để cô ngồi xuống ghế, rồi lấy khăn lau nước mắt cho cô.
- Em xinh lắm chớ đâu có xấu, có điều ở tuổi 27 thì người ta không còn trẻ trung nữa. Em mặc chiếc áo này thật hợp, trông em xinh lắm.
Ngọc Khuê cười buồn lắc đầu. Ngày xưa, Minh Phi cũng khen cô như thế. Năm đó cô mới 24, hãy còn rất trẻ và đầy tự tin trước cuộc sống. Tất cả tại cô, Minh Phi nhiều lần đề nghị cưới, cô cứ xin anh hãy chờ cho Ngọc Mai đậu vào đại học đã. Bây giờ mọi thứ đều tan vỡ, để cho cô vượt 1 khoảng trống mông mênh đau buồn.
Trường Giang nắm 2 bàn tay của Ngọc Khuê, đưa lên môi hôn:
- Hãy quên tất cả điều đau lòng đi, anh sẽ giúp em quên. Để tất cả những đau buồn anh nhận lấy hết cho.
Nước mắt Ngọc Khuê lại trào ra, cô yếu đuối ngã vào vòng tay Trường Giang. Nụ hôn ấm nồng như uống cạn từng giọt lệ đau thương.
Ánh Sao Đêm Ánh Sao Đêm - Hồng Châu Ánh Sao Đêm