Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-07-03 23:55:16 +0700
Chương 7
Đại tá Melchett là một người nhỏ thó lanh lợi, có thói quen thường xuyên khụt khịt mũi. Tóc ông hung hung đỏ và mắt xanh biếc tinh anh.
“Chào mục sư,” ông nói. “Này, sự việc kinh khủng quá phải không? Tội nghiệp lão Protheroe. Chẳng phải tôi ưa gì lão ta. Không hề. Mà cũng chả ai ưa lão ấy. Việc cũng ít nhiều liên can đến mục sư nữa. Hy vọng không làm bà xã của ông quá lo lắng chứ?”
Tôi đáp rằng Griselda tiếp nhận tin này một cách rất vững vàng.
“Vậy thì may quá. Chuyện như vầy xảy ra trong nhà thì quá tệ hại. Phải nói là tôi bất ngờ vì cậu Redding — về cách cậu ta phạm tội. Chẳng ai nghĩ ra được chuyện như vậy.”
Tôi chợt muốn phá lên cười sằng sặc. Nhưng rõ ràng việc Melchett quan tâm đến một tên sát nhân thì chẳng có gì là kỳ cục cả, vì vậy tôi giữ im lặng.
“Phải nói là tôi khá sửng sốt khi nghe chuyện cậu ta bước vào đồn nạp mình,” đại tá Melchett vừa ngồi xuống ghế vừa nói tiếp.
“Chính xác chuyện xảy ra thế nào?”
“Hồi mười giờ tối hôm qua. Cậu ta xông vào, quăng khẩu súng lên bàn rồi nói: ‘Tôi đây. Chính tôi đã làm việc ấy.’ Vậy đó.”
“Anh ta khai thế nào?”
“Hết sức kiệm lời. Tất nhiên anh ta được hướng dẫn để làm bản cung khai, nhưng anh ta chỉ cười to. Anh ta bảo đến nhà tìm mục sư nhưng lại gặp Protheroe ở đó. Hai người cãi qua cãi lại rồi anh ta bắn ông ấy. Chẳng hề khai là cãi cọ việc gì. Clement này — mình nói riêng với nhau thôi, mục sư có biết chút gì về chuyện này không? Tôi nghe đồn anh ta bị ông Protheroe cấm cửa, đại loại thế. Là chuyện gì — có phải anh ta quyến rũ con gái ông ấy không, hay là chuyện gì? Vì lợi ích của mọi người, chúng tôi muốn tránh cho cô gái liên can vào việc này, càng ít càng tốt. Có phải là chuyện rắc rối ấy không?”
“Không đâu,” tôi đáp, “ông có thể tin ở tôi rằng có một chuyện hoàn toàn khác, nhưng ngay lúc này đây thì tôi không thể nói gì hơn.”
Melchett gật đầu rồi đứng lên.
“Biết được chừng đó là tôi mừng rồi. Cái làng này nhiều bà tám quá, thiên hạ giờ đang xì xào bàn tán dữ lắm. Chà, tôi phải đi gặp Haydock đây. Ông ta vừa nãy được mời đi khám ở đâu đó, nhưng giờ chắc về đến nhà rồi. Xin nói với mục sư rằng tôi rất thông cảm với Redding. Anh ta luôn gây ấn tượng với tôi là một thằng cha tử tế. Có thể người ta sẽ nghĩ đến việc bào chữa cho cậu ấy. Hậu quả của chiến tranh, bệnh thần kinh, đại loại thế, đặc biệt là nếu không tìm ra động cơ thích đáng. Tôi phải đi đây. Mục sư có muốn đi với tôi không?”
Tôi đáp tôi rất muốn đi, và chúng tôi cùng ra khỏi nhà.
Nhà Haydock ở cạnh nhà tôi. Người hầu của bác sĩ báo ông vừa về đến nơi và đưa chúng tôi vào phòng ăn, Haydock đang ngồi trước đĩa thịt lợn muối xông khói và trứng còn nóng sốt.
Bác sĩ nhã nhặn gật đầu chào chúng tôi:
“Xin thứ lỗi vì tôi đi vắng. Có một ca chuyển dạ. Còn việc của ông thì suốt đêm qua tôi hầu như thức trắng và đã lấy ra đầu đạn rồi, cảnh sát trưởng ạ.”
Ông ta chuồi chiếc hộp nhỏ trên bàn. Melchett săm soi.
“Đầu đạn hai mươi lăm à?”
Haydock gật đầu.
“Tôi sẽ cung cấp các chi tiết kỹ thuật trong buổi thẩm tra,” ông nói. “Tất cả mọi điều ồng cần biết là nạn nhân hầu như chết ngay lập tức. Cái tên trẻ tuổi điên rồ ngớ ngẩn ấy, hấn làm vậy để làm gì kia chứ? Mà lạ thật, sao không ai nghe tiếng súng nổ cả.”
“Phải, chuyện đó cũng làm tôi ngạc nhiên,” Melchett nói.
“Cửa sổ nhà bếp lại quay về một hướng khác,” tôi nói. “Cửa ra vào các phòng làm việc, phòng để thức ăn và cửa bếp đều đóng, nên tôi ngờ rằng chẳng ai có thể nghe thấy gì, mà trong nhà chỉ có một mình cô người hầu.”
“Hừm! Thật kỳ quặc!” Melchett nói. “Tôi tự hỏi liệu bà già — bà gì ấy nhỉ — à, bà Marple có nghe thấy chăng. Cửa sổ phòng làm việc lúc ấy đang mở.”
“Có thể bà ấy nghe,” Haydock nói.
“Tôi lại nghĩ rằng không,” tôi nói. “Mới lúc nãy bà ấy đến nhà mục vụ và không hề đả động bất cứ điều gì; tôi đoan chắc nếu có chuyện gì cần nói thì bà ta đã nói rồi.”
“Cũng có thể bà ta có nghe mà không để ý — vì tưởng đó là tiếng máy xe hơi nổ thì sao!”
Sáng nay tôi thấy Haydock tỏ ra vui tính dễ dãi hơn mọi ngày rất nhiều. Ông ta như một người lịch thiệp đang cố gắng kiềm nén những cảm xúc tốt đẹp của mình.
“Thế còn ống hãm thanh thì sao?” ông nói thêm. “Có thể lắm chứ. Như vậy thì sẽ không ai nghe thấy gì.” Melchett lắc đầu.
“Slack không tìm thấy; ông ta hỏi Redding; ban đầu Redding có vẻ không hiểu ông ấy nói gì nhưng sau đó phủ nhận hoàn toàn là không dùng loại đó. Tôi nghĩ có thể tin anh ta.”
“Phải, khổ thân cậu ta.”
“Cái thằng ngu xuẩn chết tiệt,” đại tá Melchett nói. “Xin lỗi mục sư Clement, nhưng hắn ngu thiệt. Nói cách nào đó thì đâu ai nghĩ hắn là kẻ sát nhân!”
“Anh ta có động cơ nào không?” Haydock vừa hóp ngụm cà phê cuối cùng vừa đẩy ghế đứng lên.
“Hắn bảo họ cãi nhau rồi hắn mất bình tĩnh và bắn ông ta.”
“Hy vọng vào tội ngộ sát hử?” Viên bác sĩ lắc đầu. “Nói dối vậy là không ổn chút nào. Anh ta lẻn đến sau lưng ông đại tá trong khi ông này đang viết thư và bắn vào đầu ông ấy. Có rất ít thời gian để ‘cãi cọ’.”
“Dù sao thì cũng không đủ thời gian để mà cãi nhau,” tôi nói khi nhớ lại lời bà Marple. “Lẻn vào phòng, bắn người, chỉnh lùi kim đồng hồ về sáu giờ hai mươi phút rồi bước ra là đã hết thời gian của anh ta. Tôi sẽ không bao giờ quên gương mặt anh ta khi tôi gặp anh ta ở cổng nhà, hoặc cái cách anh ta nói, ‘Mục sư muốn gặp Protheroe — ồ! Mục sư sẽ gặp ông ta ngay thôi!’ Chính điều ấy khiến tôi phải nghi ngờ về việc vừa xảy ra vài phút trước đó.”
Haydock nhìn tôi trân trối:
“Mục sư nói gì — cái gì vừa xảy ra trước đó? Mục sư nghĩ Redding bắn ông ta lúc nào?”
“Vài phút trước khi tôi về đến nhà.”
Bác sĩ lắc đầu:
“Không thể nào. Tuyệt đối không thể. Ông ta đã chết trước đó lâu rồi.”
“Nhưng ông bạn thân mến,” đại tá Melchett kêu lên, “chính ông đã nói rằng nửa tiếng đồng hồ chỉ là thời gian ước tính thôi mà.”
“Nửa tiếng đồng hồ, ba mươi lăm phút, hai rnươi lăm phút, hai mươi phút thì có thể, nhưng sớm hơn thì không. Vì sao? Vì nếu vậy thì khi tôi đến thi thể nạn nhân phải còn ấm.”
Chúng tôi đăm đăm nhìn nhau. Gương mặt bác sĩ Haydock biến sắc, bỗng dưng trở nên nhợt nhạt và già sọm. Tôi ngạc nhiên vì sự thay đổi đó.
“Nhưng Haydock này,” đại tá Melchett lên tiếng, “nếu Redding thừa nhận đã bắn ông ta lúc bảy giờ kém mười lăm…”
Haydock đứng bật dậy.
“Tôi đã bảo với ông là không thể được,” ông ta gầm lên. “Nếu Redding nói anh ta giết Protheroe lúc bảy giờ kém mười lăm, ấy là y nói dối. Chết tiệt, tôi đã nói với ông tôi là bác sĩ, và tôi biết. Lúc ấy máu đã bắt đầu đông lại rồi.”
“Nếu như Redding nói dối thì,” Melchett buột miệng, nhưng rồi ông lắc đầu và im bặt.
“Có lẽ chúng ta đến đồn cảnh sát gặp anh ta thì tốt hơn,” ông nói.