Số lần đọc/download: 0 / 4
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:40 +0700
Chương 6
H
ai chị em ngồi nhìn chiếc hộp được bao kín giấy hoa ở bên ngoài bằng đôi mắt ngỡ ngàng. Nhã cầm lên lắc lắc nghe ngóng:
- Chắc con búp bê!
Tôi nói:
- Không phải. Có vẻ như là một lọ hoa.
Nhã bĩu môi:
- Có thể là một con rắn mà anh chàng nào đó trong xóm rắn mắt muốn trêu chị.
Tôi rùng mình:
- Đừng chơi cái trò dọa dẫm đó. Kỳ cục lắm nghe Nhã.
Nhã nheo mắt:
- Nếu không dọa dẫm em e là sự thật.
Tôi tròn mắt:
- Sư thật về cái gì? Con rắn trong hộp chắc?
Nhã lắc lắc mái tóc:
- Không sự thật khác cơ.
- Tao chả hiểu gì cả.
- Chị có giả vờ không?
- Không, tao biết gì đâu.
Nhã cười:
- Hình như gói quà này của một người nào đó quen thân với chị lắm gởi cho chị ấy.
Tôi sụ mặt:
- Lại đoán mò nữa. Tao cũng đang thắc mắc nẫy giờ không biết ai gởi cho tao.
- Chắc chắn là một người con trai.
Nhã nói. Tôi gật gù:
- Một người con trai vô danh.
Nhã dán mắt vào hàng chữ đề trên một miếng giấy cắt nhỏ dán lên trên mặt hộp – Gởi Nguyễn Thị Từ Diễm, và số nhà tôi. Nhã nhăn mặt:
- Tặng một món quà mà không chịu tặng luôn tên cho tiện.
Tôi cười, không có ý kiến. Nhã đẩy chiếc hộp vào lòng tôi.
- Mở ra xem thử còn ngần ngại gì nữa Diễm.
Tôi ôm chiếc hộp ngần ngừ:
- Biết có phải của tao thật không?
Nhã cười:
- Còn của ai nữa.
- Mình chẳng quen gì cả.
- Của trên trời rơi xuống, cứ nhận đi.
Tôi đẩy cho Nhã:
- Nhã mở thử.
Nhã so vai.
- Nhỡ là con rắn, con cóc hay con sâu gì đó thì sao.
Tôi nói yếu ớt:
- Lẽ nào?...
Nhã nhún vai:
- Biết đâu đó. Hay gọi cu Hoàng về bắt nó mở ra.
Tôi cười:
- Ý kiến được. Nó nhận thì nó phải mở.
Nhã lại thắc mắc:
- Mà lúc nẫy Diễm có hỏi cu Hoàng ai đem chiếc hộp vào không?
Tôi gật đầu:
- Có. Nó bảo một con bé như nó.
Nhã bật cười đứng dậy:
- Để em đi gọi Hoàng.
Còn lại một mình tôi với chiếc hộp giấy rực rỡ bên cạnh. Cái gì thế nhỉ? Ai gởi thế nhỉ? Nét chữ lạ, chắc chắn là một người lạ. Tôi chưa hề quen ai có nét chữ này. Nét chữ cứng và thẳng chứng tỏ là một người đàn ông. Bạn gái tôi rất ít, đếm không hết năm đầu ngón tay. Có thể nào ai chơi nghịch bỏ vào trong một thứ đồ chơi rắn “mắt” để trêu tôi không? Tôi để nhẹ bàn tay lên mặt giấy, sợi dây cột mầu hồng xinh xắn như quyến rũ tôi và lớp giấy hoa rực rỡ mầu vàng nền trắng là lạ, trơn mịn thật đẹp.
Nhã vào, theo sau là cu Hoàng. Nhã than với tôi:
- Kiếm nó mệt muốn chết, lại bị mấy thằng nhãi trong xóm trêu chọc, ghét ghê là ghét.
Tôi cười vẫy tay Hoàng lại gần:
- Mở cái hộp này ra hộ cho chị.
Hoàng nhìn tôi, lộ vẻ ngạc nhiên. Nhã đẩy em lại giường:
- Có phải thằng nhỏ trong xóm này đưa cho Hoàng không?
Hoàng lắc đầu:
- Con nhỏ chứ không phải thằng nhỏ.
- Con nhỏ nào.
- Em không biết.
- Hoàng quen không?
- Không.
- Phải trong xóm không?
Hoàng nhăn mặt:
- Lạ mà. Con nhỏ mặc đồ đẹp lắm.
Nhã nói:
- Hoàng mở ra đi.
Hoàng nhìn tôi:
- Của chị Diễm.
Tôi gật:
- Hoàng mở hộ chị.
Hoàng nhe răng cười. Nó nhảy phóc lên giường dơ tay giựt phắt cái nơ xinh xắn trên miệng hộp. Nhã la:
- Từ từ coi Hoàng.
Hoàng thản nhiên móc tay vào tờ giấy hoa xé toạc ra. Nhã nói:
- Phí tờ giấy đẹp quá. Hoàng làm như ăn cướp vậy.
Tôi thì mải nhìn chăm chăm chiếc hộp. Giấy hoa đã tháo bỏ hết rồi. Nhã kêu lên:
- Giống một đôi giầy.
Mắt tôi mờ đi. Một đôi giầy thật, chiếc nắp hộp mở tung ra, đôi giầy nâu nằm gọn bên trong. Nhã thở ra:
- Không phải là một tai nạn.
Tôi kéo đôi giầy ra khỏi hộp. Một tấm carte rơi khỏi mũi giầy—“Để nhớ một buổi chiều... mong cô không từ chối món quà nhỏ này của tôi”. Và cái tên Phan Huy Trường thật nhỏ bên góc trái của tấm carte làm tôi vừa liên tưởng đến khuôn mặt của người con trai nào đã đâm xe vào tôi. Má tôi chợt ướt mềm xôn xao. Tôi đã quên mất rồi khuôn mặt ấy. Vậy mà hắn vẫn làm tôi nhớ lại, không khó khăn gì.
Nhã nhìn tôi tò mò:
- Một buổi chiều nào thế hở Diễm?
Tôi chớp mắt:
- Cái tên đụng xe tao ấy.
Nhã cong môi:
- A! Chị quen thằng cha ấy rồi à.
- Đâu có.
- Sao “nó” gởi giầy cho chị.
- Ai biết đâu. Mà Nhã đừng gọi người ta bằng nó.
Nhã bĩu môi:
- Mới có đôi giầy đã bênh.
Tôi cười:
- Không phải bênh. Tại người ta lớn mà Nhã gọi nó nghe kỳ lắm.
- Thì anh vậy nghe.
Tôi nói:
- Gì cũng được, nhưng đừng nó.
Nhã bảo tôi:
- Chị mang thử đôi giầy xem vừa không?
Tôi xỏ chân vào đôi giầy, không được vừa ý lắm vì hơi chật một tí. Nhã nói:
- Đâu có sao. Giầy mới nào chả phải chật hơn chân mình một chút, đi vài ngày nó giãn ra mới vừa được.
Tôi nhìn xuýt xoa:
- Đẹp nghê hở Nhã.
Nhã ngắm nghía:
- Nhãn hiệu Eros đàng hoàng. Đôi giầy nay cũng phải bốn năm ngàn đồng đấy.
Tôi so vai:
- Mắc thế cơ à.
Nhã làm ra vẻ hiểu biết:
- Chứ sao. Ở Eros chém có tiếng mà. Tụi bạn em nói đóng một đôi dép ở đó cũng phải từ bốn đến năm ngàn. Có đôi đến bảy ngàn nữa lận.
Tôi bỏ đôi giầy vào hộp, le lưỡi:
- Đắt quá mình không nên mang.
Nhã có vẻ ngạc nhiên:
- Họ cho mình kia mà.
- Tao không lấy.
- Chị sẽ trả lại người cho?
Tôi gật đầu:
- Ừ.
Nhã ngẩn ngơ:
- Tự ái phải không?
- Ừ! Mình mang đôi giầy này phí lắm. Để cho dân nhà giầu mang. Với lại, chẳng quen mà nhận nó kỳ kỳ. Mình nghèo phải kiêu một tí họ mới nể.
Nhã cắn nhẹ đôi môi. Hai chị em lặng lẽ nhìn nhau. Đôi mắt bừng lên một niềm thông cảm. Nhã nói:
- Phải đấy, Diễm. Trả lại cho họ đi không họ tưởng mình nghèo rồi dễ dãi nhận quà một cách tham lam như thế.
Tôi đậy nắp hộp lại, bâng khuâng không hiểu vì lý do gì. Có điều chắc chắn là không phải tôi tiếc đôi giầy đẹp rồi. Nhã vuốt thẳng tờ giấy hoa, lấy kéo cắt bỏ chỗ rách do cu Hoàng mở vội, rồi gói lại. Tôi chợt hỏi Nhã:
- Biết “họ” ở đâu mà trả Nhã nhỉ?
Nhã cũng khựng người:
- Trên tấm carte có ghi địa chỉ không?
Tôi lắc đầu:
- Không.
Nhã nhún vai:
- Không can. Thế nào rồi cũng gặp lại anh chàng ấy. Cho món quà để cốt ý làm quen chị. Mà đã có ý định làm quen rồi thì thế nào chả mò đến, lúc gặp anh chàng chị mang ra trả cũng được.
Tôi gật đầu. Chiếc hộp được gói lại cẩn thận để trên nóc tủ của tôi. Nhã nằm dài trên giường đọc sách. Tôi ngồi ngẩn ngơ ở hiên nhà, lòng nghe thênh thang một nỗi buồn thoáng đến. Nỗi buồn không rõ được nguyên do gì, má tôi như rực đỏ từ lúc nhận được món quà và cái tên Trường lẩn quẩn như không thoát ra nổi đầu tôi.