They say love is blind…and marriage is an institution. Well, I’m not ready for an institution for the blind just yet.

Mae West

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 26
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 9
Cập nhật: 2023-06-14 21:36:21 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 6
ô ếch Melissa trong khu rừng là người bạn tốt của Daphne. Hầu hết các ngày cô thích mặc những bộ váy bằng vải phin và có đính ngọc trai. Nhưng vào thứ bảy, cô luôn khoác thêm một chiếc khăn quàng cổ và giả vờ như cô là một ngôi sao điện ảnh.
Daphne Chạy Trốn
“Anh chàng nổi tiếng Chicago của chúng ta trong tuần qua đã chuyển sự chú ý sang nữ thừa kế giàu có Molly Somerville. Khác với người chị lộng lẫy của cô là Phoebe Somerville, chủ sở hữu đội Chicago Stars, Molly Somerville có một hồ sơ dưới mức trung bình. Nhưng không một ai có thể tin được rằng, Quý cô Molly, người tham gia viết những cuốn sách cho trẻ em, đã “xúc” được anh chàng độc thân nổi tiếng nhất Chicago, tiền vệ của đội Ngôi sao, Kevin Tucker. Ngay cả những người bạn thân thiết của họ cũng bị sốc khi cặp vợ chồng này đã kết hôn trong một buổi lễ rất riêng tư tại nhà Calebow vào tuần trước.”
Các phóng viên tin nhanh đã bày tỏ một sự quan tâm sâu sắc. “Nhưng có vẻ như không có kết thúc hạnh phúc cho cặp vợ chồng mới cưới này, theo thông tin chúng tôi nhận được, họ đã bị sảy thai gần như ngay lập tức sau lễ cưới và họ đã không gặp lại nhau kể từ đó. Một phát ngôn viên của đội Stars chỉ nói rằng cặp vợ chồng này đang phải giải quyết những vấn đề cá nhân của riêng họ và họ sẽ không có bất cứ ý kiến gì với các phương tiện thông tin đại chúng.”
Lilly Sherman vừa kết thúc buổi chụp ảnh tại đài truyền hình Chicago, sau đó hít một hơi thật sâu. Kevin đã kết hôn với nữ thừa kế hư hỏng miền Trung Tây. Tay cô run lên khi cô mở cánh cửa kiểu Pháp để nhìn ra khu vườn tại căn nhà ở Brentwood của cô, và nhặt một chiếc khăn quàng len pashmina màu cà phê đang nằm ở dưới chân giường, Bằng cách nào đó cô đã chỉnh đốn lại chính mình trước khi đến cửa hàng. Mặc dù Mallory McCoy đã là người bạn tốt nhất của cô, nhưng bí mật này chỉ là của Lilly mà thôi.
Cô vắt chiếc khăn pashmina lên vai của chiếc áo len hiệu St. John mới nhất của cô, màu kem hài hòa với những chiếc cúc áo vàng và được trang trí bằng những hạt cườm một cách tính tế. Sau đó, cô với lấy túi quà màu sáng và tiến đến một trong những nhà hàng mới nhất trên Beverly Hill. Sau khi đã được đưa tới bàn của mình, cô yêu cầu 1 ly cocktail blackberry. Bỏ qua cái nhìn tò mò của đôi vợ chồng bàn bên, cô chậm rãi đánh giá cách trang trí của nhà hàng.
Thứ ánh sáng dịu dàng phát từ những bức tường được tráng men màu trắng đục đủ để chiếu sáng cho nhà hàng nhỏ và tôn lên những vẻ đẹp vốn có của nó. Thảm màu cà tím, những chiếc khăn trải bàn bằng vải lanh rất sắc nét màu trắng bạc với lối thiết kế Art Deco tao nhã. Một nơi lý tưởng để ăn mừng một sinh nhật không mong muốn. Sinh nhật thứ 50 của cô. Không một ai biết điều đó. Ngay cả Mallory McCoy cũng nghĩ rằng họ đang ăn mừng sinh nhật thứ 47 của Lilly.
Lilly đã không có được chiếc bàn tốt nhất trong căn phòng, nhưng cô đã quá quen chơi trò diva mà không phải ai cũng biết điều đó. Hai trong số những người đàn ông đứng đầu tại ICM (trường cao đẳng quốc tế Manitoba, Canada) đã chiếm nó, và trong giây lát cô đã định đi đến đó rồi tự giới thiệu về mình. Họ sẽ phải biết cô là ai, tất nhiên. Không một người đàn ông nào có thể quên được Ginger Hill trong Lace, inc. Nhưng không có gì ít được chào đón tại thành phố này hơn là một con mèo già thừa cân đang chúc mừng sinh nhật thứ 50.
Cô tự nhắc nhở bản thân rằng trông cô không giống với tuổi thật. Đôi mắt màu xanh lá cây rực rỡ của cô luôn luôn thu hút trong máy quay, và mặc dù hiện tại mái tóc màu vàng nâu của cô có ngắn hơn, nhưng những tiệm thiết kế tóc hàng đàu ở Beverly Hill chắc chắn đã khiến cho nó không bị mất đi ánh sáng của nó. Mặt của cô hầu như không có một dấu vết của năm tháng, làn da vẫn còn rất mịn màng, phải cảm ơn Craig, người đã luôn che chở cho cô dưới ánh mặt trời khi cô còn trẻ.
Hai mươi năm là một khoảng cách khác biệt lớn giữa cô và chồng cô, cùng với đó là vẻ đẹp trai của Craig và vai trò như là người quản lý của cô, thật không thể tránh khỏi bị so sánh với Ann Margret và Roger Smith[46], cũng như Bo với John Derek. Và sự thật là Craig đã tạo nên sự thay đổi của cô. Khi cô đến L.A khoảng hơn 30 năm về trước, cô thậm trí không có một tấm bằng tốt nghiệp trung học, rồi anh đã dạy cô cách ăn mặc, đi đứng và nói chuyện. Anh đã đưa cô đến với nghệ thuật và thay đổi cô hoàn toàn từ một cô gái không hề duyên dáng thành một trong những biểu tượng tình dục nóng bỏng nhất của thập niên tám mươi. Cũng nhờ Craig, cô đã đọc và viết thành thạo và có một niềm đam mê đặc biệt đối với nghệ thuật.
Craig đã làm một thứ cho cô. Quá nhiều. Đôi khi cô cảm thấy như thể mình bị nuốt chửng bởi những đòi hỏi khắt khe trong tính cách của anh. Kể cả khi anh ấy chết, anh vẫn là kẻ độc tài. Tuy nhiên, anh thật sự đã rất yêu cô, và cô chỉ ước rằng, đến cuối cùng, cô có thể yêu anh nhiều hơn nữa.
Cô đã bị phân tâm với những bức vẽ trên những bức tường của nhà hàng. Đôi mắt cô đã bị cuốn vào một Julian Schnabel và một Keith Haring[47] được thể hiện qua bức tranh sơn dầu của Liam Jenner. Ông là một trong những họa sĩ yêu thích của cô, và chỉ cần nhìn vào bức tranh cũng khiến cô cảm thấy thật yên bình.
Cô liếc nhìn đồng hồ và thấy rằng Mallory đã muộn như thường lệ. Trong suốt sáu năm khi họ làm phim Lace, Inc., Mallory đã luôn luôn là người đến cuối cùng. Bình thường cô không mấy quan tâm, nhưng bây giờ nó khiến cho cô có quá nhiều thời gian để nghĩ về Kevin và thực tế rằng anh đã ly thân với người vợ là nữ thừa kế giàu có của mình trước khi vết mực kịp khô trên tờ giấy đăng kí kết hôn. Những phóng viên đã nói rằng Molly Somerville đã bị sẩy thai. Lilly tự hỏi Kevin đã cảm thấy thế nào về điều đó, ngày cả khi đứa bé là con anh. Những vận động viên nổi tiếng luôn là mục tiêu săn đuổi của những phụ nữ hư hỏng, bao gồm cả những người giàu có.
Mallory đang tiến về phía bàn của cô. Cô ấy vẫn giữ được vóc dáng trong suốt những ngày họ làm Lace, Inc., và không giống như Lilly, cô vẫn có thể giữ cho sự nghiệp của mình sống sót bằng cách trở thành nữ hoàng của những bộ phim ngắn. Mặc dù vậy, Mallory không có được sự thu hút người hâm mộ như của Lilly, và không một ai chú ý đến sự hiện diện của cô ấy. Lilly đã cằn nhằn với cô ấy về vô số lần như thế này. “Nhìn dáng điêu cậu kìa, Mallory! Cậu đi cứ như mất 20 triệu giây mới được 1 khung hình ấy”
“Xin lỗi, mình đến muộn” Mallory “hót”. “Chúc mừng, chúc mừng, người bạn dễ thương của tôi! Bây giờ và mãi mãi.”
Họ trao cho nhau những nụ hôn xã giao như thể Mallory đã không ôm Lilly trong vòng tay nhiều hơn một lần trong suốt thời gian thử thách bởi bệnh tật của Craig và cái chết của anh 2 năm về trước.
“Cậu có ghét mình vì đã đến muộn trong bữa tối mừng sinh nhật của cậu không?”
Lilly mỉm cười. “Mình biết cậu sẽ ngạc nhiên khi nghe thấy điều này, nhưng sau hai mươi năm quen biết, mình đã quen với điều đó rồi.”
Mallory thở dài. “ Chúng ta đã ở bên nhau lâu hơn cả cuộc hôn nhân dài nhất của mình”
“Đó là bởi vì mình tốt hơn cả chồng cũ của cậu.”
Mallory cười phá lên. Người phục vụ xuất hiện mang đến cho cô đồ uống, và gợi ý cho họ món khai vị rata- touille với pho mát dê trong khi họ nghiền ngẫm cái thực đơn. Lilly nhanh chóng xem xét lượng calo trước khi cô đồng ý với món bánh nhân này. Suy cho cùng thì đây cũng là sinh nhật của cô.
“Cậu đã bỏ qua rất nhiều thứ?” Mallory hỏi thăm khi người phục vụ rời đi.
Lilly không quan tâm đến câu hỏi của Mallory, cô chỉ nhín vai “ Khi Craig bị bệnh, việc chăm sóc anh ấy mất rất nhiều năng lượng đến nỗi mình đã không còn nghĩ đến tình dục. Và kể từ khi anh ấy mất, có quá nhiều việc mà mình cần phải làm.” Và mình quá béo đến nỗi mình không thể để bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy cơ thể.
“Bây giờ cậu đã quá độc lập rồi. Hai năm trước, cậu thậm chí không hề có một manh mối nào với cái danh mục đầu tư tài chính của cậu, nhưng khi phải một mình thì cậu biết cách tự quản lý nó như thế nào. Mình không thể nói mình ngưỡng mộ cậu biết bao trong cái cách cậu giải quyết mọi chuyện.”
“Mình không có bất cứ sự lựa chon nào khác.” Những khoản tài chính mà Craig đã để lại cho cô quá đủ để lo cho cuộc sống cho dù cô không cần phải làm việc trong một thời gian dài, chỉ cho mục đích sống của cô thôi. Trong năm vừa rồi, cô đã có một vai nhỏ là một bà mẹ gợi cảm của ngôi sao nam chính trong một bộ phim nửa vời và không được đàng hoàng cho lắm. Cô đã có thể dễ dàng diễn được vai này bởi vì cô là diễn viên chuyên nghiệp, nhưng trong khoảng thời gian họ tiến hành quay phim, cô phải đấu tranh với cảm giác lố lăng của mình. Một người phụ nữ với vóc dáng và tuổi tác như cô mà vẫn được coi như là có sức hấp dẫn về tình dục, ngày cả khi đã già ư, điều đó có vẻ không hợp lý.
Cô không thích cái cảm giác bị níu giữ với nghề nghiệp mà cô đã không còn một chút đam mê nào nữa, nhưng diễn xuất là tất cả những gì mà cô biết, cộng với cái chết của Craig, cô cần phải giữ cho mình thật bận rộn nếu không cô sẽ nghĩ về những sai lầm mà cô đã mắc phải. Nếu như cô có thể lột bỏ những năm tháng ấy và quay trở lại cái thời điểm quan trọng khi mà cô đã để lạc mất con đường của mình.
Người phục vụ quay trở lại với đồ uống của Mallory, món khai vị, và giải thích rất dài dòng về những món ăn trong thực đơn. Sau khi họ đã chọn lựa xong, Mallory nâng cốc champagne của cô ấy lên. “Chúc mừng sinh nhật, người bạn tốt nhất của tôi, và mình sẽ giết cậu nếu như cậu không thích món quà này.”
“Vẫn tử tế như mọi khi.”
Mallory cười thành tiếng và kéo một chiếc hộp hình chữ nhật được bọc cẩn thận từ chiếc túi cô để cạnh ghế của mình. Gói quà được bọc rất chuyên nghiệp trong một lớp giấy hoa văn hình cánh hoa với một cái nơ màu đỏ tía. Lilly mở món quà ra và tìm thấy một chiếc khăn quàng cổ điển rất tinh tế với đường ren vàng.
Mất cô cay cay với những giọt nước mắt cảm động. “Nó thật đẹp. Cậu tìm thấy nó ở đâu vậy?”
“Của một người bạn quen biết với một người buôn bán hàng dệt may hiếm có. Nó của Tây Ban Nha đấy. Vào cuối thế kỷ mười chín.”
Biểu tượng đặc biệt của ren khiến cho cô rất khó để nói thành lời, nhưng có điều gì đó mà cô cần phải nói, và rồi cô với tay qua bàn để nắm lấy tay người bạn. “Mình đã nói mình yêu cậu như thế nào chưa nhỉ?”
“Như đã nói, bạn thân yêu à, mình có thể nhớ rất lâu. Cậu đã ở bên mình trong suốt lần li dị đầu tiên, và trong cả những năm tháng khủng khiếp với Michael…”
“Đừng quên lúc cậu đi căng da mặt đấy.”
“Này! mình dường như vẫn còn nhớ rằng cậu đã làm gì đó với mắt cậu một vài năm trước.”
“Mình chẳng hình dung được cậu đang nói về cái gì cả.”
Họ trao cho nhau những nụ cười. Phẫu thuật thẩm mỹ có vẻ như không có nhiều ích lợi lắm với thế giới, nhưng nó lại thực sự cần thiết đối với những nữ diễn viên, những người muốn xây dựng lên danh tiếng nhờ sự quyến rũ của mình. Mặc dù Lilly tự hỏi tại sao cô phải chỉnh sửa lại mắt trong khi cô còn không thể xoay xở để làm giảm đi 20 pound.
Người phục vụ đặt một đĩa Versace viền vàng trước mặt Lilly với một hình vuông nhỏ xíu có chữa tôm hùm luộc với một ít tùng dương, được bao quanh bằng một viền nước sốt nghệ tây đã được trộn với kem đánh bông. Đĩa của Mallory là một lát cá hồi mỏng được trang trí nổi bật bằng một nụ bạch hoa và vài lát táo đã được cắt sợi. Trong đầu Lilly đang thầm so sánh lượng calo.
“Dừng việc bị ám ảnh đó lại đi. Cậu đã quá lo lắng về số cân nặng đến nỗi mất đi ý thức về sự lộng lẫy mà cậu đang có.”
Lilly phớt lờ bài diễn văn tốt đẹp mà cô đã nghe rất nhiều lần trước đó bằng cách quay lại phía sau ghế với lấy túi quà. Dải ruy băng kiểu Pháp mà cô đã cột xung quanh trượt xuống như thác nước quét vào cổ tay cô khi cô lấy gói quà lên.
Mắt Mallory sáng lên một tia vui mừng.” Hôm nay là Sinh nhật của cậu, Lilly. Tại sao cậu lại tặng quà cho mình thế?”
“Trùng hợp thôi. Mình vừa hoàn thành nó vào sáng này và mình không thể chờ lâu hơn được nữa.”
Mallory tháo sợi ruy băng. Lilly nhấm nhấp ly cocktail khi cô xem, cố gắng để không đưa ra bất cứ lời chỉ dẫn nào cho Mallory.
Bạn của cô rút ra một bộ vỏ gối.”Ôi, bạn yêu quý.”
“Thiết kế này có thể hơi kì lạ” Lilly nói nhanh. “Nó chỉ là một thử nghiệm thôi.”
Cô đã dành thời gian để xem xét các mẫu thiết kế chăn mền trong suốt thời gian Craig bị bệnh, nhưng những mẫu truyền thống không thể làm cô hài lòng được lâu, và cô đã bắt đầu thử nghiệm với những mẫu thiết kế của chính mình. Vỏ gối cô làm cho Mallory có hàng tá các gam màu và những hoa văn màu xanh da trời xoắn lại với nhau trong một thiết kế rắc rối, cùng với nó là một dải những ngôi sao màu vàng lấp ló ở những chỗ đáng kinh ngạc.
“ Nó không kì lạ lắm mà.” Mallory cười với cô. “Mình nghĩ đây là cái đẹp nhất mà cậu đã làm, mình sẽ giữ gìn thật cẩn thận.”
“Thật không?”
“Cậu sẽ trở thành một nhà thiết kế.”
“Đừng ngờ nghệch thế. Đó chỉ là một thứ đồ mình làm bằng tay mà thôi.”
“Cậu cứ nói thế với chính mình đi.” Mallory cười toe toét. “Không ngẫu nhiên khi cậu sử dụng tông màu cùng với đội bóng bầu dục cậu yêu thích đấy chứ?”
Lilly đã không nhận ra điều đó. Có thể đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
“Mình không thể hiểu được làm cách nào cậu lại trở thành một người hâm mộ thể thao.” Mallory nói. “Thậm chí đó còn không phải là đội West Coast.”
“Mình thích đồng phục của họ.”
Lilly nhún vai rồi chuyển cuộc nói chuyện sang hướng khác. Tuy nhiên, suy nghĩ của cô vẫn còn bị mắc kẹt.
Kevin, Con đã làm cái gì thế?
Đầu bếp Rick Bayless nổi tiếng với những món ăn Mexico đã biến Frontera Grill thành một trong những điểm được yêu thích ở Chicago để ăn trưa, và trước khi Molly cho đi số tiền thừa kế, cô thường xuyên ăn ở đây. Còn bây giờ, cô ăn tại nhà hàng trên đường North Clark này chỉ khi cô hẹn gặp một ai đó, trong trường hợp này là Helen Kennedy Schott, người biên tập của cô tại Birdcage.
“… chúng tôi rất quan tâm đến tập sách về Daphne, nhưng chúng tôi cũng có rất nhiều điều phải lo lắng.”
Molly biết điều gì sẽ xảy ra. Cô đã nộp bản Daphne Ngã Nhào vào giữa tháng giêng và bây giờ ít nhất cô cũng phải cho Helen một ý tưởng nào đó trong cuốn sách tiếp theo. Nhưng Daphne Thấy Thỏ Con đã vào thùng rác, và Molly đang lâm vào tình trạng bế tắc như phần lớn các nhà văn khác.
Trong hai tháng qua kể từ khi cô sẩy thai, cô không thể nào viết nổi một từ, kể cả cho tờ Chik. Thay vào đó, cô giữ cho mình bận rộn với những buổi nói chuyện về sách và dạy kèm cho trẻ em mẫu giáo trong một chương trình của địa phương, cô ép buộc bản thân mình phải quan tâm đến các vấn đề về trẻ em thay cho đứa bé mà cô đã mất. Không giống những người lớn mà Molly đã gặp, những đứa trẻ không quan tâm xem cô có phải là người vợ cũ của chàng tiền vệ nổi tiếng nhất thành phố hay không.
Chỉ mới tuần trước thôi, trong cột tin nhanh yêu thích của thành phố đã một lần nữa chuyển sự chú ý của các phương tiện truyền thông sang cô:
Nữ thừa kế Molly Somerville, người vợ bị ghẻ lạnh của Kevin Tucker, tiền vệ nổi tiếng của đội Ngôi Sao, đã từng giữ một tiểu sử rất không bình thường ở thị trấn Windy. Có phải cô đang rất đau buồn hay trái tim cô đang tan vỡ vì cuộc hôn nhân thất bại với Quý ngài bóng bầu dục? Không một ai thấy cô tại bất cứ hộp đêm nào trong thành phố, nơi mà Tucker xuất hiện tay trong tay cùng các cô tình nhân ngoại quốc của anh.
Ít nhất, họ cũng không ghi rằng Molly “tham gia viết những cuốn sách cho trẻ em”. Điều đó cắn xé tâm can cô, mặc dù gần đây cô không thể tham gia nổi. Mọi buổi sáng, cô tự nhủ rằng hôm nay cô sẽ tiến hành một ý tưởng cho cuốn sách Daphne mới hoặc một bài báo cho tờ Chik, và mọi buổi sáng cô chỉ tìm thấy chính mình đang ngồi nhìn chằm chằm vào một tờ giấy trắng. Trong khi tình hình tài chính của cô đang trở nên xấu đi. Cô tuyệt vọng mong chờ khoản thanh toán tạm ứng lần 2 mà cô sẽ nhận được trước khi Daphne Ngã Nhào được xuất bản, nhưng Helen vẫn chưa phê duyệt khoản tiền đó.
Những màu sắc trang trí của nhà hàng đường như quá sáng, và sự sống động của nó tác động mạnh mẽ lên các dây thần kinh của cô. Cô không muốn nói bất cứ thứ gì về cách làm việc của cô, đặc biệt là người phụ nữ đang ngồi đối diện này. Nhưng bây giờ cô nói một cách cẩn thận. “Tôi muốn cuốn sách tiếp theo phải thực sự đặc biệt, và tôi đã có rất nhiều ý tưởng, nhưng –”
“Không, không.” Helen khoanh tay lại. “Hãy nghỉ ngơi một khoảng thời gian, chúng tôi hiểu mà. Thời gian gần đây cô đã gặp rất nhiều chuyện.”
Nếu người biên tập của cô không lo lắng về việc không nhận được bất cứ bản thảo nào, vậy tại sao cô ta lại mời cô đi ăn trưa? Molly sắp xếp lại những miếng bánh ngô Masa nhỏ trên đĩa của mình. Cô luôn luôn thích chúng, nhưng cô đã gặp khó khăn trong việc ăn uống kể từ khi cô bị sảy thai.
Helen chạm vào miệng chiếc ly margarita. “Cô nên biết rằng chúng tôi đã nhận được một vài yêu cầu từ tổ chức SKIFSA về những cuốn sách của Daphne.”
Molly cảm thấy choáng váng. “ Trẻ em khỏe mạnh cho một nước Mỹ giàu mạnh. Họ là một tổ chức chống quan hệ đồng tính.”
“Tôi biết SKIFSA là cái gì. Nhưng tại sao họ lại thấy hứng thú với những cuốn sách về Daphne. ”
“Tôi không nghĩ họ sẽ quan tâm đến những cuốn sách nếu không có quá nhiều bài báo về cô. Những bài báo mới ra dường như lại thu hút sự chú ý của họ, và họ đã gọi cho tôi một vài tuần trước đây để đề cập đến một số lo ngại.”
“Họ lo ngại về cái gì mới được cơ chứ. Daphne không hề có đời sống tình dục nào cả.”
“Đúng vậy, nhưng điều đó không ngăn cản được Jerry Falwell khỏi lên án Tinky Winky trong chương trình Teletubbies[48] vì có màu tím và mang theo một chiếc túi xách.
“Daphne được phép mang túi xách. Cô ấy vốn là một cô gái.”
Helen cười miễn cưỡng. “Tôi không nghĩ cái túi cách là vấn đề. Họ… lo lắng về những ngụ ý có thể nhìn thấy liên quan đến đồng tính luyến ái.”
Thật là tốt khi Molly không thể ăn được, bởi vì cô đang cảm thấy buồn nôn. “Trong những cuốn sách của tôi?”
“Tôi e là như vậy, mặc dù chưa hề có một lời cáo buộc nào được đưa ra. Nhưng như tôi đã nói, tôi nghĩ cuộc hôn nhân của bạn đã thu hút sự chú ý của họ, và họ đã tìm thấy một cơ hội để công khai chúng. Họ yêu cầu một bản thảo của Daphne Ngã Nhào, và khi chúng tôi thấy không có bất cứ vấn đề gì, chúng tôi đã gửi cho họ một bản sao. Thật không may, đó là một sai lầm.”
Molly thấy đầu cô bắt đầu đau nhức. “Họ có thể thấy lo ngại về những gì?”
“Ừm… Họ cho rằng cô đã sử dụng rất nhiều hình ảnh cầu vồng trong tất cả những cuốn sách. Trong khi đó là một biểu tượng cho phong trào tự hào đồng tính luyến ái…”
“Những cuốn sách của tôi trở nên phạm tội vì sử dụng hình ảnh cầu vồng ư?”
“Những ngày gần đây thì điều đó dường như có thể,” Helen nói một cách khô khan. “Còn có một số điều khác nữa. Tất nhiên là tất cả chúng đều vô lý. Ví dụ như, cô đã để Daphne hôn Melissa ít nhất trong 3 cuốn sách, bao gồm cả quyển Ngã Nhào.
“Họ là những người bạn tốt nhất của nhau!”
“Vâng, Đúng thế….” Giống như Molly, Helen cũng bắt đầu thôi giả vờ ăn, rồi cô khoanh tay để trên mặt bàn. “Có một lần, Daphne và Melissa đã nắm tay nhau và nhảy xuống từ hàng dừa ven đường. Ở đó có một đoạn hội thoại.”
“Một bài hát. Họ đang hát một bài hát.”
“Đúng vậy. Lời bài hát là ‘Mùa xuân đến! Mùa xuân tươi đẹp! Chúng tôi là Gay! Chúng tôi là Gay!”
Molly dường như đã cười lần đầu tiên trong hai tháng qua, nhưng nụ cười mĩm chặt môi của người biên tâp của cô đã khiến cô tỉnh táo lại. “Helen, chị không nghiêm túc khi nghĩ rằng Daphne và Melissa thực sự có quan hệ như thế đấy chứ?”
“Không chỉ có Daphne và Melissa. Benny –”
“Không thể nào! Ngay cả những người hoang tưởng nhất cũng không bao giờ nói Benny là gay. Cậu ta quá nam tính và rằng cậu ta –”
“Họ đã dẫn chứng rằng Benny đã mượn một thỏi son trong Daphne trồng vườn bí ngô.”
“Cậu ta chỉ sử dụng nó để biến khuôn mặt mình trở lên đáng sợ để có thể dọa Daphne! Điều này thật quá lố bịch, nó thậm chí không đáng để nhắc đến.
“Chúng tôi đồng ý. Mặt khác, tôi sẽ không thành thật nếu tôi không thừa nhận rằng chúng tôi có một chút bực mình về việc này. Chúng tôi nghĩ SKIFSA muốn sử dụng cô để nâng cao uy tín của họ, và họ sẽ làm việc đó bằng cách xoá sổ Daphne Ngã Nhào.”
“Vậy thì sao? Khi có một hội bên lề lên tiếng cáo buộc J. K. Rowling trong việc sử dụng tín ngưỡng của Quỷ Satan trong những cuốn sách Harry Potter, nhà sản xuất của cô ấy cũng đã bỏ qua nó.”
“Thứ lỗi cho tôi, Molly, nhưng Daphne không được nổi tiếng như Harry Potter.”
Và Molly thì không có sức ảnh hưởng và tiền bạc như J. K. Rowling. Khả năng Helen chấp thuận trả nốt phần tạm ứng còn lại của cô càng ngày càng xa vời theo từng phút.
“Nghe này Molly, tôi biết điều này thât ngớ ngẩn, và Birdcage sẽ đứng đằng sau Daphne 100% - sẽ không có bất cứ thắc mắc nào về điều đó. Tuy nhiên, chúng tôi là một công ty nhỏ và tôi nghĩ nó chỉ công bằng khi nói cho cô biết rằng chúng tôi muốn nhận được một doanh thu hợp lý dưới áp lực với Daphne Ngã Nhào.”
“Tôi tin chắc rằng nó sẽ biến mất ngay khi báo chí cho qua những câu chuyện về … cuộc hôn nhân của tôi.”
“Điều đó sẽ mất một khoảng thời gian. Và sẽ phải đầu tư một khoản khá lớn …” Cô nói chậm rãi từng từ một, khéo léo gợi ý về những chi tiết.
Molly biết là sự bí ẩn xung quanh cuộc hôn nhân của cô đã khiến cho cánh báo chí quan tâm, nhưng cô từ chối bình luận về bất cứ điều gì về nó, và Kevin cũng vậy. Lịch sự hơn, anh còn trực tiếp gọi điện để kiểm tra xem cô có ổn hay không, như một nghĩa vụ. Kể từ lúc anh biết được cô mang thai cho đến việc cô bị sẩy thai, thái độ của anh vẫn không thay đổi, và sự oán hận mà cô cảm thấy bất cứ khi nào cô nghĩ về anh khiến cho cô xấu hổ, vì vậy cô thôi không nghĩ đến anh nữa.
“Chúng tôi nghĩ rằng tốt nhất nên thận trọng trong lúc này.” Người biên tập của cô đã lấy ra một phong bì từ đống tài liệu bên cạnh chị ta và trượt nó ngang qua mặt bàn. Thật không may, nó quá lớn để chứa một tấm séc.
“May mắn là Daphne Ngã Nhào đã chưa đi vào quá trình xuất bản cuối cùng, Và điều đó cho phép chúng ta có cơ hội để làm một vài thay đổi mà họ đã đề xuất. Chỉ cần tránh những hiểu lầm không cần thiết.”
“Tôi không muốn thay đổi gì hết.” Sự co thắt cơ khiến cho vai Molly cảm thấy đau đớn.
“Tôi hiểu, nhưng chúng tôi nghĩ –”
“Chị đã nói rằng chị thích chúng.”
“Chúng tôi hoàn toàn thích chúng. Những thay đổi mà tôi đưa ra rất nhỏ. Chỉ cần xem qua và nghĩ về nó thôi. Chúng ta có thể nói chuyện nhiều hơn vào tuần tới.”
Molly đã rất tức giận khi cô rời khỏi nhà hàng. Tuy nhiên, khi cô về đến nhà, cơn giận đã phai mờ, thay vào đó là cảm giác ảm đạm của sự trống rỗng mà cô không thể nào rũ bỏ được trong thời gian gần đây. Cô ném chiếc phong bì với những đề xuất của Helen sang một bên rồi đi ngủ.
Lilly đã mang chiếc khăn quàng Mallory đã tặng cho cô để tới bảo tàng J. Paul Getty[49]. Cô đứng trên một trong những ban công đã làm cho bảo tàng thêm tuyệt vời và nhìn ra những ngọn đồi của Los Angeles. Những ngày tháng Năm thường có nắng, và nếu như cô quay đầu lại một chút, cô có thể thấy Brendwood. Thậm chí cô còn có thể nhận thấy chóp mái nhà của cô. Cô đã yêu ngôi nhà ngay lần đầu tiên cô và Craig tìm thấy nó, nhưng bây giờ, những bức tường ấy dường như đã nhạt nhòa trong cô. Giống như nhiều thứ khác trong đời, nó quen thuộc với Craig hơn cô.
Cô quay trở lại vào bên trong bảo tàng, nhưng cô ít để ý đến những bức tranh treo trên tường. Đó chính là Getty mà cô yêu mến. Những tòa nhà tối tân với những chiếc ban công tuyệt vời và những góc độ không thể đoán trước được khiến cho cô vô cùng hài lòng, hơn hẳn các vật ở bên trong. Cả chục lần sau cái chết của Craig, cô ngồi lên những chiếc xe điện màu trắng sang trọng đưa du khách đến với bảo tàng ở trên đồi. Những tòa nhà bao bọc lấy cô khiến cho cô có cảm giác nếu như cô trở thành một phần của những tác phẩm nghệ thuật sống mãi với thời gian này thì thật là tuyệt vời.
Tờ tập chí People ra ngày hôm nay đã có 2 trang viết về câu chuyện của Kevin và cuộc hôn nhân bí ẩn của anh. Cô chạy trốn đến đây để thoát khỏi cái cảm giác gần như áp đảo, thúc giục cô lấy ngay điện thoại và gọi cho Charlotte Long, người phụ nữ này có thể cho cô biết mọi nguồn thông tin về Kevin. Giờ là tháng Năm, cuộc hôn nhân rồi ly thân của Kevin đã diễn ra cách đây ba tháng, nhưng hiện giờ cô không biết gì hơn những gì cô biết lúc đó. Nếu cô có thể gọi cho Charlotte Long thì không cần phải lo lắng việc bà ấy sẽ nói với Kevin.
Giống như khi cô đi xuống đầu cầu thang và đi vào trong sân, cô cố gắng làm mình bận rộn trong phần còn lại của ngày. Không một ai có thể đập cửa nhà cô và yêu cầu cô một vai diễn cho một bộ phim mới. Cô không muốn lại bắt đầu một dự án may vá nào khác bởi vì nó sẽ cho cô quá nhiều thời gian để nghĩ ngợi, và cô đã có quá đủ nó trong thời gian gần đây. Cô nới lỏng búi tóc và vỗ vỗ vào má. Cô có thể dừng việc lo lắng về những hậu quả và chỉ cần gọi điện cho Charlotte Long. Nhưng bao nhiêu đau đớn mà cô đã phải chịu đựng qua trong khi cô vẫn chưa thấy bất cứ hy vọng nào cho một kết thúc hạnh phúc?
Nếu cô có thể nhìn thấy anh, chỉ cần có vậy thôi.
This Heart Of Mine (Tiếng Việt) This Heart Of Mine (Tiếng Việt) - Susan Elizabeth Phillips This Heart Of Mine (Tiếng Việt)