"It is possible to live happily in the here and the now. So many conditions of happiness are available - more than enough for you to be happy right now. You don't have to run into the future in order to get more.",

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Dung Saigon
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 14
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 3
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:08 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 6
ăn phòng bừa bãi, một thứ bừa bãi thật dễ thương trong việc trang điểm của phụ nữ. Những chiếc áo đủ mầu ném đầy trên giường, những đôi găng tay xinh xắn nằm sóng sượt trên thành ghế, lọ nước hoa mở nút tỏa hương thơm khắp phòng.
Ái Vi rộn ràng trong việc sửa soạn. Nàng nhờ Mai Lan kẻ hộ nàng đường lông mày duyên dáng. Ái Vi thoa nhẹ một lượt phấn hồng lên đôi má mịn màng. Mai Lan xoay mặt Ái Vi ra ánh đèn, bà nói:
- Đẹp lắm rồi, cô sẽ là hoa khôi của dạ hội.
Ái Vi nheo mắt tinh nghịch, nàng nói nhỏ:
- Bà làm tôi xấu hổ quá. Tôi lạc lõng như con bé nhà quê.
Mai Lan nhăn mặt, bà thắt dùm Ái Vi sợi ruban vàng lên mái tóc nàng:
- Đố cô tìm thấy bộ đồ nào lạ mắt như bộ đồ này, trông cô xinh tươi quyến rũ như cô gái miền Bắc Âu ấy.
Ái Vi nhìn lại mình trong gương. Thật là lộng lẫy, nàng thấy mình rực rỡ thật, nhờ sự khéo tay của Mai Lan, đôi mắt u buồn hàng ngày của Ái Vi được bà vẽ đậm lên, tô điểm thành một đôi mắt khác - quyến rũ và kiêu kỳ. Nàng đã lột xác. Cô bé Ái Vi tỉnh nhỏ đã biến khỏi nàng rồi. Ái Vi bây giờ sang trọng và duyên dáng quá. Nàng thật hợp với bộ đồ dạ hội này. Một bộ đồ mới lạ khoác lên một con người cũng mới lạ. Ái Vi thích thú với ý nghĩ ấy. Nàng khoác lên người chiếc áo choàng bằng lông thú rồi cùng Mai Lan nắm tay nhau ra ngoài. Nguyễn Đăng chờ hai người đàn bà ở ngay ngưỡng cửa. Ông nhìn vợ rồi nhìn Ái Vi, ánh mắt đằm thắm:
- Hôm nay bà trẻ quá. Đẹp như hồi chúng mình mới lấy nhau.
Mai Lan đỏ mặt lườm chồng. Đăng khen Ái Vi:
- Và cả cô bé lọ lem của tôi. Cô sẽ chiếm giải nhất về sắc đẹp trong buổi dạ hội này đấy nhé.
Ái Vi lúng búng trong miệng, nụ cười của nàng thoải mái hơn bao giờ hết. Ba người đi bộ đến hội quán. Bước chân của Ái Vi nhún nhẩy tung tăng. Con chim nhỏ đã tìm thấy niềm vui tuổi trẻ. Ái Vi nắm chặt cánh tay Mai Lan thì thầm:
- Tôi hồi hộp và sung sướng quá bà Mai Lan ạ.
Mai Lan vỗ nhẹ cánh tay Ái Vi như chia vui với tuổi trẻ vừa bừng dậy trong nàng.
Họ bước vào hội quán, căn phòng đã chật người, những đóa hoa giấy đủ mầu sặc sỡ chảng đầy nhà. Hơi nóng tỏa khắp căn phòng mặc dù là mùa đông, dàn nhạc đang chơi một bản kích động thời thượng.
Ái Vi như mê đi trong khung cảnh tưng bừng này. Nàng nắm tay Mai Lan ngỡ ngàng. Mai Lan đảo mắt quanh một vòng, bà nói nhỏ vào tai Ái Vi:
- Tôi đã nhìn thấy bọn Tuấn Phi rồi. Cô bé Mai Hương mặc một bộ đồ thôn nữ nước Hòa Lan thật hợp với đôi má bầu bĩnh của nàng. Lan Anh trong một bộ dạ hội kiểu Tây Ban Nha, Liên với bộ đầm tuyệt mỹ và chiếc khăn voan trong suốt phủ lên đôi vai thon gầy thật đẹp. Còn Tuấn Phi, Cung và Bách lăng xê một mốt mới. Họ mặc đồ ngự lâm. Ba chàng ngự lâm pháo thủ. Đúng là một sáng kiến ngộ nghĩnh của những công tử con nhà giàu.
Ái Vi nhìn quanh phòng, nàng cũng đã nhìn thấy bọn Tuấn Phi. Mai Lan nói:
- Cởi áo khoác ra đi Ái Vi, cô sẽ nổi nhất cho mà xem.
Ái Vi ngượng ngập, nàng tưởng tượng ra hàng trăm cặp mắt sẽ đổ dồn về phía nàng. Mai Lan dục:
- Nhanh lên, chúng ta sắp lọt vào trong ánh mắt mọi người rồi.
Ái Vi miễn cưỡng cởi chiếc áo khoác ra, nàng nhún nhẩy bước lên những bậc thang vào phòng, chiếc áo dạ hội ôm sát lấy thân hình thon đẹp của Ái Vi. Những cặp mắt thoáng trầm trồ:
- Lại một người đẹp nữa xuất hiện. Nàng lộng lẫy quá.
Tuấn Phi đứng bật dậy, Cung và Bách cũng đứng dậy theo. Ba chàng ngự lâm pháo thủ khẽ nắm bàn tay Ái Vi nghiêng mình lịch sự:
- Chúng tôi rất hân hạnh được mời Ái Vi ngồi cùng bàn.
Ái Vi đưa mắt nhìn vợ chồng Mai Lan. Nguyễn Đăng gật đầu bằng lòng. Ông tươi cười mở sâm banh và cụng ly với những người trẻ tuổi.
Mai Hương mở to đôi mắt nhìn Ái Vi.
- Chị đẹp quá. Chị sẽ là hoa hậu hôm nay đấy.
Ái Vi đỏ mặt, nàng ấp úng nói một câu khiêm nhường nhưng ánh mắt vẫn không dấu được vẻ kiêu kỳ quyến rũ.
Liên cũng khen:
- Ái Vi đẹp như nàng tiên vậy. Chúng tôi mong cho bồ chiếm giải nhất hôm nay.
Mai Lan và Đăng hài lòng nhìn Ái Vi nói cười luôn miệng, nàng đã thực sự hòa mình vào niềm vui với mọi người, không e dè nhút nhát nữa. Những người hoá trang vẫn không ngừng lên xuống cầu thang, đủ kiểu, đủ các nước, như một cuộc trình diễn thời trang, mỗi người đều cố tìm cho mình một bộ đồ mới lạ và rực rỡ của các nước trên thế giới.
Bỗng nhiên Ái Vi lặng người, nàng nhìn thấy Giang Văn hiện ra ở ngưỡng cửa. Bên cạnh chàng là Mỵ Lan, đẹp như ánh mặt trời. Giang Văn mặc một bộ đồ lạ, một chiếc áo rộng bằng sa-tanh trắng với hai cánh tay áo thêu thật khéo, rơi nhẹ lên chiếc quần phồng. Chiếc thắt lưng màu đỏ siết quanh eo làm đôi vai chàng thêm rộng. Chàng đứng sau lưng Mỵ Lan, thật đẹp và sang trọng với làn da ngâm ngâm và nụ cười quyến rũ kéo dài trên đôi môi. Mỵ Lan nắm tay chàng. Mái tóc bồng của nàng được thắt lại bằng chiếc khăn lụa mỏng dính có hình đồng tiền vàng đang lay nhẹ trên vầng trán. Nửa mình được bao bọc trong chiếc áo ngắn cũn cỡn, hai tay áo dát bạc lóng lánh, chiếc váy ngắn màu xanh chai và chiếc vòng cổ thõng xuống ngực, rung rinh như một bông hoa đầy màu sắc rực rỡ. Trên môi nàng, nụ cười tươi tắn và ánh mắt thu hút mọi người. Tiếng vỗ tay chan chát ồn ào như đón chào Giang Văn và Mỵ Lan.
Giang Văn dìu Mỵ Lan trong tiếng ngợi khen của bao người chung quanh. Chàng mỉm cười chào bọn Tuấn Phi khi đi ngang. Giang Văn nhìn Ái Vi, ánh mắt chàng dịu lại trong lúc Mỵ lan cười khinh khỉnh với nàng, nụ cười đó khiến Ái Vi nhột nhạt khó chịu. Một giọng nói vang lên từ đám đông, giọng nói hằn học của một người đàn ông:
- Đó là sắc đẹp của một loài rắn độc. Khổ cho ai yêu lầm cô ta.
Ái Vi thấy một chút hài lòng trong câu nói đó. Mỵ Lan chỉ là con rắn độc, người đàn bà kiêu kỳ đó đã chiếm được Giang Văn, nhưng nàng không buồn nữa. Từ trong sâu thẳm tâm hồn, Ái Vi tưởng như Giang Văn đã để ý đến nàng. Thế là được rồi, nàng vui đùa với các bạn, nàng nhẩy với ông Đăng, tuấn Phi rồi Bách và Cung. Tất cả đều vui thích thấy nàng tươi trẻ như con chim non. Tuấn Phi say mê nàng, hơn lúc nào hết, chàng thấy Ái Vi hấp dẫn và duyên dáng kỳ lạ. Chàng gọi Ái vi là đóa hoa hồng trong sương. Mọi người vỗ tay khen:
- Đúng, Ái Vi đẹp và mảnh mai như một đoá hồng trong sương vậy.
Và để ăn mừng cái tên mới này, Nguyễn Đăng mở sâm banh cùng mọi người cụng ly nhau. Má Ái Vi đỏ bừng vì hơi rượu và những lời khen tặng của bạn bè. Đăng gọi Ái Vi:
- Này cô bé miền Bắc Âu ơi, mai mốt cô trở về với những người thân yêu rồi liệu cô còn nhớ đến chúng tôi không?
Ái Vi mỉm cười, mắt nàng sáng lên:
- Tôi nhớ mãi ông ạ. Tôi tìm lại tươi trẻ lãng quên ở tỉnh lẻ nhờ những ngày vui như thế này.
Tuấn Phi siết chặt bàn tay Ái Vi, ánh mắt chàng nhìn nàng âu yếm thiết tha làm Ái Vi nghe choáng váng rung động.
Ban giám khảo tuyên bố đã đến giờ trình diễn hóa trang, lần lượt, những cô gái bước lên bục gỗ, ánh mắt họ vui tươi, Ái Vi bị các bạn đẩy lên, ai cũng chúc cho nàng chiếm giải. Ái Vi đi từng bước nhẹ nhàng thoải mái, nàng nhún nhẩy và yểu điệu bước về bàn. Tiếng vỗ tay ròn rã khen ngợi Ái Vi. Rồi đến Mỵ Lan nàng đang nhẩy thật mềm dẻo lên bục, miệng nở một nụ cười tự tin, nàng ưỡn ngực, nghiêng nhẹ mái tóc làm duyên và xoay nhẹ một vòng như để phô diễn những đường cong quyến rũ của mình. Ban giám khảo ngẩn ngơ thán phục. Mọi người nín thở nhìn Mỵ Lan. Nàng đã chiếm giải nhất về sắc đẹp. Tiếng vỗ tay vang lên, ồn ào và khích động.
Tuấn Phi nhăn nhó nói với các bạn:
- Ban giám khảo này mù mất rồi.
Ái Vi mỉm cười:
- Đừng nói thế anh Phi. Mỵ Lan thật xứng đáng làm hoa khôi dạ hội.
- Nàng lẳng lơ và kiêu kỳ quá.
- Dĩ nhiên, vì nàng là mụ phù thủy.
Mai Hương nói. Cả bọn nhìn Mỵ lan bằng đôi mắt không thiện cảm. Đăng chợt đề nghị:
- Tôi sẽ đãi các bạn một chầu ăn uống khác tại "sào huyệt" của tôi. Các bạn có đồng ý rời bỏ nơi bất công này không?
Những người trẻ tuổi la lên:
- Hoan hô ông Nguyễn Đăng.
Mai Lan mỉm cười nói:
- Anh Đăng này, chúng ta có nên mời luôn người chiếm giải nhất không?
Đăng gật đầu:
- Một ý kiến tuyệt hảo.
Rồi ông vui vẻ đến trước mặt Mỵ Lan. Thật lịch sự Ông nghiêng mình mời nàng. Cô gái vui vẻ nhận lời, ông nhíu mày suy nghĩ một chút rồi cũng mời luôn cả Giang Văn cho Mỵ Lan có cặp.
Mọi người về đến biệt thự Mùa Đông bằng những ồn ào và vui nhộn. Căn phòng của vợ chồng Nguyễn Đăng biến thành một sào huyệt ấm cúng cho bọn trẻ. Đăng cho máy chạy những bản nhạc mới, khói thuốc bay mịt mù. Giang Văn ngồi cạnh Ái Vi, chàng nói nhỏ, âu yếm:
- Đóa hồng trong sương, tuyệt diệu quá.
Ái Vi rùng mình, chàng đang ngồi cạnh nàng, gần gũi đến có thể nhìn rõ da mặt ngăm đen và khỏe mạnh của Văn, hơi thở chàng nồng ấm phả lên gáy Ái Vi nhột nhạt. Chàng nói:
- Chúng mình nhảy với nhau nhé.
Ái Vi đứng lên theo Giang Văn như cái máy, nàng hoàn toàn thụ động vì ánh mắt của chàng. Hai người nhẩy với nhau say sưa. Vòng tay Giang Văn ôm siết lưng nàng. Giang Văn thầm thì:
- Hôm nay cô đẹp nhất dạ hội.
Ái Vi mỉm cười xa xăm:
- Vi chỉ là một con bé nhà quê thôi.
- Ai nói với Vi như thế?
- Vi cảm thấy thế.
- Không, Vi dễ thương như một bông hồng nhỏ.
Ái Vi khẽ chớp mắt, nàng cảm động khi Giang Văn vuốt má nàng, bàn tay chàng ấm cúng cho Ái Vi thấy mình bé dại ngô nghê. Nàng yêu Giang Văn quá, người con trai có một vẻ đẹp man dại với đôi mắt xếch và nụ cười quyến rũ, chàng kỳ bí lạ lùng.
Bản nhạc chấm dứt, Giang Văn đưa Ái Vi về bàn. Mỵ Lan nhìn hai người ánh mắt tối sầm lại rồi nàng chợt nở một nụ cười bí mật, Ái Vi rùng mình vì nụ cười ấy.
Mỵ Lan bảo Đăng:
- Bác Đăng, đưa tay đây cháu sẽ nói về cuộc đời của bác.
Đăng mỉm cười đưa bàn tay ra trước mặt Mỵ Lan. Mỵ Lan cúi xuống những đường chỉ tay chi chít của Đăng, vầng trán nàng cau lại suy nghĩ:
- Bác có một quãng đời vất vả quá, tuổi trẻ của bác gian nan và buồn khổ. Nhưng bây giờ thì hết rồi, tuổi già của bác được bao phủ đầy những vòng hoa chiến thắng. Và, gần bác, một người vợ thủy chung luôn luôn theo sát bên.
Đăng gật gù:
- Cám ơn Mỵ Lan.
Rồi ông trao cho nàng một ly sâm banh. Những người con trai nhao nhao lên:
- Xem cho tôi với đi hoa hậu của sắc đẹp.
- Tôi muốn biết vận mạng của tôi trên bàn tay này.
Nhưng Mỵ Lan làm ngơ, nàng quay nhìn Ái Vi đang lơ đãng chống tay lên cằm nhìn khói thuốc, mơ màng. Mỵ Lan chăm chú quan sát cô bé, mắt nàng bỗng sáng lên như hai viên ngọc đen lấp lánh. Nàng lại gần Ái Vi nói:
- Đưa tôi xem bàn tay cô một chút, Ái Vi.
Giang Văn lườm lườm nhìn Mỵ Lan, chàng làm một cử chỉ ngăn chận Ái Vi, nhưng Mỵ lan đã nhanh như con mèo, nàng cầm bàn tay Ái Vi lên, móng tay nhọn như vuốt mèo, nàng di chuyển chậm chạp giữa lòng bàn tay cô bé. Ái Vi như bị thôi miên bởi ánh mắt sắc lạnh của Mỵ Lan. Mỵ Lan thì thầm:
- Ta đã nhìn thấy tình yêu trong tay em, cô gái quê mùa tỉnh lẻ ạ. Nhưng mà tình yêu đó không bền đâu. Em sẽ ra đi trong tiếng khóc cô đơn, rồi em sẽ gặp một tình yêu khác êm đềm hơn.
Ái Vi rút mạnh bàn tay lại, run rẩy sợ hãi. Mỵ Lan bật cười khanh khách. Giọng cười sắc lạnh như những ngọn roi quất mạnh lên mặt Ái Vi, nàng sững sờ nhìn Mỵ Lan nhẩy múa.
- Đúng là một mụ phù thủy.
Giọng nói chợt cất lên cạnh Ái Vi. Ai đã thốt lên câu đó. Giang Văn chăng? Chàng là người yêu của Mỵ Lan mà? Ái Vi thấy chàng trầm ngâm, vầng trán cao ưu phiền như đang suy nghĩ. Ái Vi hỏi Giang Văn:
- Anh đang nghĩ gì thế?
Giang Văn nắm nhẹ tay nàng:
- Em có tin những lời nói của Mỵ Lan không?
Ái Vi nhún vai:
- Làm sao em biết được.
- Đừng bao giờ gần gũi nàng cả, Ái Vi nhé.
Ái Vi mím môi:
- Vâng, nhưng nàng có một sức lôi cuốn dễ sợ.
- Nàng nguy hiểm lắm.
- Tại sao anh lại quen nàng?
Giang Văn im lặng, ánh mắt chàng buồn bã. Ái Vi chợt ngừng lại, nàng không muốn Giang Văn phải u buồn như thế.
Tuấn Phi chợt lên tiếng:
- Yêu cầu Mỵ Lan hát một bài.
Những người khác cũng đều yêu cầu như thế. Mỵ Lan mỉm cười nhìn khắp phòng, ánh mắt nàng chợt tối lại khi thấy Giang Văn với Ái vi đang thì thầm bên nhau, đang âu yếm. Mỵ Lan đến gỡ cây đàn trên tường, lại ngồi sát bên Giang Văn, một bàn chân gác lên thành ghế thấp của chàng:
- Tôi sẽ hát cho mọi người nghe một nhạc khúc của người con trai tôi yêu, bài "Đôi mắt đen".
Mỵ Lan nói mà mắt không rời Giang Văn. Mặt Giang Văn hơi tối lại, khuôn mặt chàng cau có. Mỵ Lan đặt cây đàn lên tay chàng:
- Anh dạo đàn cho em nhé.
Giang Văn dạo một khúc nhạc. Mỵ Lan mỉm cười đắc thắng, nàng nói:
- Em sẽ hát bài đó bằng tiếng Pháp. Anh có muốn vậy không?
Giang Văn ậm ừ, Mỵ Lan dựa đầu lên ghế, đôi mắt tình tứ nhìn chàng thanh niên, nàng hát:
- "Ôi! Đôi mắt đen rực lửa, đôi mắt đầy phiền muộn...”
Bài hát buồn và cảm động, giọng hát Mỵ Lan cao vút. Giang Văn ngẩng đầu lên, chàng bắt gặp đôi mắt của Ái Vi, chàng mỉm cười với cô bé như thể vỗ về, Ái Vi vẫn chưa hết lạ lùng. Nàng bị giọng hát ma quái của Mỵ Lan quyến rũ. Tim nàng thót lại xót xa. Nàng như thấy lại cuộc đời nàng - Một tình yêu dang dở. Có thật thế không? Ái Vi nghẹn ở cổ. Nàng muốn khóc quá. Ái Vi lùi lại trong bóng tối. Mai Lan nhận thấy sự thay đổi của Ái Vi, bà hỏi:
- Sao thế cô bé, mệt rồi hả?
Ái Vi gượng cười:
- Một chút xíu thôi, đây là lần đầu tiên tôi thức khuya.
Đăng rút đồng hồ ra coi:
- Chết, đã gần sáng rồi đó, tội nghiệp cô bé của tôi quá thôi.
Mai Lan nói:
- Để tôi đưa cô về phòng nhé. Khuya lắm rồi.
Ái Vi gật đầu, nàng nói:
- Tôi bỏ cuộc bất ngờ có phiền các bạn không?
Mai Lan tát lên má Ái Vi:
- Đừng khách sáo thế cô bé.
Ái Vi nhìn Giang Văn trầm ngâm hút thuốc. Tiếng hát của Mỵ Lan đã dứt từ lúc nào. Nàng tiến lại gần Giang Văn, đặt nhẹ bàn tay lên vai chàng.
- Vi về nhé.
Giang Văn đứng bật dậy, chàng nói:
- Để tôi đưa cô về phòng.
Ái Vi cúi đầu, hai người bước ra cửa. Mỵ Lan đứng trong bóng tối nhìn Giang Văn với Ái Vi, môi nàng nở một nụ cười độc ác.
Ái Vi dừng lại trước cửa phòng nàng. Bóng tối bao trùm cảnh vật. Giang Văn chợt nắm chặt bàn tay Ái Vi, chàng hôn nhẹ lên má cô bé, giọng chàng trầm xuống dịu dàng và thành khẩn:
- Ái Vi, em có biết là anh cần có em lắm không? Hãy cho anh gặp lại em ngày mai. Em nhận lời nhé.
Ái Vi sững sờ, nàng xoay nhẹ quả đấm cửa, nước mắt đã ứa ra đôi mi cong. Giang Văn lầm lũi quay mặt. Ái Vi vào đến phòng, nàng bật sáng ngọn đèn rồi vùi đầu lên gối vừa sung sướng vừa sợ hãi.
Những Giọt Long Lanh Những Giọt Long Lanh - Dung Saigon Những Giọt Long Lanh