Love is the hardest habit to break, and the most difficult to satisfy.

Drew Marrymore

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 23
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 6
HÌN HẢI LĂNG XĂNG CHO NGÀY ĐÁM CƯỚI, Uyển thấy buồn cười làm sao. Vừa ghét vừa thương Hải kỳ lạ. Uyển hỏi Hải:
- Em sẽ phải làm gì những ngày sắp tới?
- Em làm vợ, làm mẹ.
Hải bảo thế! Làm vợ, làm mẹ là những ngôn từ Uyển chưa bao giờ tưởng tượng sẽ nói đến, thế mà bỗng chốc, Uyển thấy yêu những tiếng ấy vô cùng, vô tận trong Uyển.
Thủy sửa soạn hết quần áo này đến quần áo nọ. Thỉnh thoảng con bé lại thắc mắc hỏi Uyển:
- Đám cưới Uyển em mặc bộ nào bây giờ nhỉ?
Uyển bảo:
- Tùy mi, bộ nào "vía" thì mặc.
Thủy nhăn:
- Nhưng, phải đoán thử xem bạn bè anh Hải có đông không? Và, nhiều ông beau không đã chứ?
Uyển giả vờ hỏi Thủy:
- Để làm gì?
- Để khỏi uổng công em sửa soạn ngay từ bây giờ.
Rồi, Thủy chợt buồn.
Uyển thấy nao nao, Uyển thấy thương Thủy xót xa. Chị em gái nào mà chả thế, lúc còn được ở với nhau thì ganh ghét đủ thứ, cãi nhau suốt ngày, không nhường không nhịn nhau một bước. Vậy mà đến lúc phải xa nhau bỗng thấy buồn ray rứt. Như Uyển lúc này. Tiếc làm sao những ngày tháng ồn ào sống với gia đình. Những lần hai đứa đánh nhau thương tích đầy người, đứa thì vết cào rướm máu, đứa thì vết cắn tím bầm. Có lần Hải đến chơi giữa lúc "cuộc chiến" vừa tàn, mỗi đứa một góc nhà. Nhìn cánh tay Uyển đầy vết xước đỏ Hải lo lắng kêu lên:
- Tay Uyển sao thế kia?
Uyển lặng thinh không trả lời. Hải định hỏi Thủy, mặt Thủy hầm hầm ngúng nguẩy nhìn đi. Hải chợt hiểu, anh chàng rũ ra cười rồi lại tìm cách giảng hòa cho hai đứa bằng đủ mọi cách.
Thủy hay tìm cách đả kích, chê bai Hải cho Uyển tức. Một ngày Uyển "tức" cả chục lần vì Thủy. Mẹ vẫn khuyên Uyển phải biết ngoan và chiều Hải cho Hải vui. Thủy nghe, con bé la lên:
- Tại sao lại phải chiều ông Hải chứ. Anh Hải "vớ" được chị Uyển là nhất trên đời rồi.
Mẹ mắng Thủy:
- Ăn với nói như thế mà nghe được hả? Lại còn vẽ vời cho nó lên mặt, con Uyển vớ được thằng Hải là phúc lớn, chứ gặp đứa khác mà cứ cái kiểu hành hạ nó đủ điều như thế nó thèm vào cưới hỏi.
Thủy che miệng cười khúc khích:
- Tại anh Hải có khuynh hướng sợ vợ mà bà Uyển lại có khuynh hướng "ăn hiếp" chồng nên con mới nói thế chớ bộ.
Uyển trừng mắt với Thủy:
- Mi đừng có đổ tội, lâu lâu tao cũng... sợ. Ông Hải ghê đấy chứ.
Mẹ bảo:
- Con Uyển đanh đá lắm, tao mà là thằng Hải tao "bỏ" liền. Ai dại gì cưới về một cô vợ đanh đá bao giờ.
Uyển dẫy lên, nhõng nhẽo:
- Mẹ chuyên bênh anh Hải không à. Mai mốt mẹ còn xúi anh ấy đánh đòn con nữa cho mà xem.
- Phải thế mới "trị" được mày.
Mẹ nói, Thủy cãi:
- Mẹ yên trí đi, con gái nhà mình coi bướng bỉnh vậy chứ ai gặp là bám như đỉa, xua không thèm đi cho mẹ thấy con gái của mẹ có giá đến chừng nào.
Mẹ xua tay mắng át Thủy:
- Thôi, thôi, xin các cô.
Thủy gân cổ định cãi nữa, uyển phải nắm tay nó giật:
- Im đi Thủy ơi! Mẹ lại morale cho cả ngày không hết bây giờ.
Thủy cười nhìn theo bóng mẹ đi khuất lên lầu, con bé than:
- Chẳng biết ông Hải nhà mình "nịnh" mẹ như thế nào mà mẹ bênh ông ấy hết mình vậy nhỉ?
Uyển nói thầm "Mẹ mà thương anh nhiều hơn em là em giận anh cho đỡ tức đó".
Hải suốt ngày chê Uyển gầy, Uyển ốm. Hải bảo Uyển:
- Mỗi bữa cơm, em nhớ phải ăn thêm cho anh một chén nữa nghe không?
Uyển nói:
- Một chén là em ăn cho... anh đó, còn em, em đâu cần ăn.
Hải muốn Uyển mập thêm ít nhất là năm ký. Nhưng Hải bắt, Hải nói, Hải giận gì kệ Hải, Uyển gầy vẫn gầy, vẫn không lên nổi năm ký như Hải mong muốn. Thủy chịu khó tập thể thao, nhịn ăn, nhịn ngủ hoài mà vẫn lên ký đều đều, trong vòng mấy tháng số ký của Thủy bỗng vượt Uyển. Con bé buồn rầu mỗi lần nhìn Uyển mặc áo dài rộng thùng thình:
- Bà này nhịn ăn theo phương pháp gì mà gầy thế nhỉ.
Uyển cười:
- Tao ăn uống thả cửa luôn cho nó mập thêm 5 ký kẻo ông Hải ngày nào cũng cằn nhằn khó chịu lắm, mà vẫn chẳng mập.
Thủy nhăn mặt, kêu lên:
- Quê ơi là quê. Bộ ông ấy không biết mode bây giờ là phải thật gầy mới đẹp sao?
- Ông ấy là người đả kích thời trang nồng nhiệt nhất thì làm sao "biết" được.
- Thì Uyển "giảng" cho anh ấy nghe. Có một người vợ nhỏ nhắn, gầy ốm một chút, yếu đuối bệnh hoạn một chút để nâng niu chiều chuộng bộ không thú hơn là có một bà vợ khỏe như voi, nặng nề mập mạp để tối ngày bà ấy la hét và ăn quà sao?
Uyển cười:
- Hôm nào anh Hải mi đến mi nhớ "giảng" nguyên văn như thế cho anh ấy nghe hộ tao với, tao nói hoài anh Hải cứ bảo tao ngoan cố, bênh vực cái gầy của mình cho đến chết thôi.
Thủy so vai:
- Nói chuyện với anh Hải của chị một hồi là em muốn... cãi nhau. Uyển yêu được anh Hải cũng là một chuyện lạ.
Bao giờ Thủy cũng nói với Uyển những câu nói đó. Khi thì: Anh Hải "vớ" được Uyển là nhất, hoặc là, Uyển yêu anh Hải thật là lạ.
Uyển nói:
- Hải hiền nên tao yêu, vậy thôi.
- Nhưng hai người hai thái cực.
- Tao sẽ chiều anh Hải hết mình nếu anh ấy cấm tao không được có bạn trai, không được ăn mặc những mode anh ấy không thích. Có sao đâu.
Thủy lắc đầu:
- Uyển dại.
- Sao lại dại?
- Làm gì mà phải... hy sinh đến thế.
Uyển cười nhẹ:
- Thế thì cả đời mi... ở góa đó Thủy.
Những lúc thân nhau, Thủy thường than Uyển lấy chồng nó buồn lắm, chán lắm.
Uyển bảo Thủy:
- Có người yêu là hết buồn ngay chứ gì.
Thủy nói:
- Kiếm một người yêu hoàn toàn như ý mình muốn quả thật là khó khăn. Những người mình thích thì mình lại không đủ điều kiện để đi tới. Những người ngang mình thì lại toàn là... tầm thường cả đám.
Uyển khuyên Thủy:
- Người yêu mình hoàn toàn hay không là do mình trước hết. Hãy tha thứ cho sự tầm thường của họ, và nhủ thầm là sự tầm thường thật... đáng quí. Tự dưng người yêu mình... đáng yêu hơn à.
Thủy cười, lãng sang chuyện khác:
- Uyển lấy chồng rồi có thấy... tiếc những ngày ở nhà không?
- Dĩ nhiên là tiếc.
- Thôi, đừng lấy chồng nữa cho yên.
Uyển nheo mắt:
- Mi chẳng hiểu chi hết cả Thủy ạ.
Thủy cãi:
- Sao lại không hiểu?
- Hiểu gì?
Thủy làm ra vẻ bí mật:
- Hiểu... nhiều thứ lắm lắm.
Uyển mắng khẽ:
- Lại nói nhảm.
Thủy cười xòa, than nhỏ:
- Uyển lấy chồng buồn ghê Uyển ơi!
Uyển cười nghĩ thầm: Con nhỏ buồn cũng có cơn, bây giờ thân nhau thì thế đó, vậy chứ mai mốt có giận nhau, cãi nhau, con nhỏ lại rủa inh lên:
- Bà Uyển đi đâu đi lẹ, đi phứt cho rồi, ở nhà khó chịu quá đi mất, độc tài ngang tàng như bà vua không bằng thôi.
Ngày Xưa Chân Sáo Ngày Xưa Chân Sáo - Võ Hà Anh Ngày Xưa Chân Sáo