Người không đủ can đảm để mạo hiểm thì sẽ không gặt hái được gì trong cuộc sống.

Muhammad Ali

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 6
UỔI SÁNG ĐẾN TRƯỜNG TRỜI THẬT LẠNH. Lan lái chiếc Honda bằng một tay, tay kia đặt trên đùi, dưới vạt áo dài trắng. Gió phần phật tà áo. Lan nửa muốn phóng như bay cho chóng tới, nửa lại muốn đi chậm để khỏi lạnh. Sau cùng cũng tới trường. Cổng vừa mở, học trò ồ ạt kéo nhau vào sân. Tiếng gọi nhau ơi ới, cười nói ồn ào như khu chợ nhỏ. Hoàng Lan đẩy vội chiếc xe vào góc sân, khóa cổ rồi ôm cặp phóng lên trước. Bích và Thuần đang đứng ở chỗ quen thuộc mọi lần, dưới gốc Giáng Tiên. Bích mở cặp rút ra ổ bánh mì kẹp chả dài ngoằng. Thấy Hoàng Lan, Thuần rên lên:
- Trời ơi, mụ già. Đói rã bụng mà còn phải chờ mi nữa.
Hoàng Lan bật cười, nghiêng đầu làm điệu:
- Càng đói ăn càng ngon chứ sao.
- Nhưng thì giờ đâu mà dềnh dàng. Ăn nhanh còn vào học chứ.
Ba cô, mỗi cô rút trong cặp ra một món quà. Bích mang món ăn no, Thuần món tráng miệng và Hoàng Lan món để lai rai rả rích trong lớp. Buổi chiều hôm kia Lan và Thu loay hoay mấy tiếng trong bếp để làm lọ mứt me, hôm nay được dịp gói đi một gói. Ba món quà chia đều làm ba phần và lần lượt được giải quyết nhanh chóng.
Chuông reo vang, các lớp xếp hàng vào học. Đứng trong hàng, những cái đầu con gái ngoái qua ngoái lại luôn luôn, không lúc nào ngơi nghỉ.
Đang đi Bích ghé tai Hoàng Lan thì thầm:
-Lan.
- Gì thế?
- Xi nê hay không?
- Xi nê gì?
Bích nháy mắt:
- Hôm qua, ở Diamond ấy.
Hoàng Lan cười:
- À, mày cũng đi đấy à.
- Vậy đúng là mày.
Hoàng Lan ngạc nhiên:
- Con nhỏ này, nói ông chẳng hiểu chi hết.
- Mày xem buổi chiều phải không?
- Ừ, sao.
- Đúng rồi. Vậy mà lão Văn cứ bảo không phải, anh chàng bốn mắt rồi mà vẫn mù dở.
- Nói gì vậy khỉ?
Bích cười khúc khích:
- Vậy là đúng rồi. Tụi tao vào khu giữa, ngồi một lúc thì cặp phía trước đứng lên đi ra. Con nhỏ trông sau lưng giống hệt mày, tao cãi với Văn hoài vì anh chàng bảo không phải mày. Tao cũng nghi nghi thôi, không tin là mày vì … cặp ấy làm nhiều trò … kỳ quá.
Hoàng Lan giật mình:
- Làm gì?
- Làm gì thì mày biết đấy.
Hoàng lan đỏ mặt, hồi tưởng lại. Mình làm gì nhỉ. Khanh làm gì nhỉ. Định đi bát phố, nhưng trời còn nóng nên Khanh rủ vào Diamond xem lại một phim cũ. Khanh ngồi không yên, choàng tay qua vai nàng chọc phá hoài. Hai người dúi đầu vào nhau thủ thỉ, cười rúc rích. Có một lần, lợi dụng bóng tối, Khanh đã hôn nàng. Hoàng Lan giật mình. Vậy là Bích đã nhìn thấy.
Hoàng Lan quay nhìn Bích, vẻ dò hỏi. Bích vỗ nhẹ lên vai Lan cười vui:
- Yên trí. Tao không thấy gì hết.
- Khỉ.
- Tụi mình lớn rồi chứ bộ.
- Cấm không được bép xép.
- Đừng lo. Nếu có lỡ miệng, tao kể mi mí thôi.
Hoàng Lan kêu lên:
- Ấy chớ. Tao đập chết bây giờ.
Bích rũ ra cười, nắm tay Hoàng Lan leo lên những nấc thang. Bạn bè ào vào lớp, mở tung những cửa sổ. Một đám tụ lại trước khung cửa, nhìn sang khu vườn rộng bao la bên kia đường. Sương sáng còn phủ đầy đầu cây ngọn cỏ một màu trắng sữa. Mênh mang như một khu rừng hoang dại
Có tiếng kêu lên:
- Đẹp quá. Giờ này trong chăn ấm nệm êm nhìn cảnh này thật tuyệt.
Một tiếng khác:
- Lấy chồng đi, tha hồ nhàn rỗi mà ngắm cảnh.
Thuần đứng trong góc phòng kêu nhỏ:
- Lúc nào cũng chuyện lấy chồng. Tao chỉ yêu cảnh học hành, bạn bè đông đảo vui vầy thế này thôi. Nhìn trong sân trường mình xem.
Cả bọn ngoái cổ lại. Trên mái ngói đỏ ngả màu rêu xám, trên vách tường vàng ố, trên nền trời cắt viền bằng những ngọn cây lá xanh … đâu đâu cũng đong đầy những quen thuộc thân yêu của mấy năm buồn vui cùng thầy bạn. Và bây giờ sắp xa tất cả. Hàng ngày, hàng tháng, hàng năm … các buổi chiều rồi các buổi sáng nối tiếp nhau được nhìn cảnh đó, nhưng chưa bao giờ thấm thía như lúc này, chưa bao giờ thấy rộn trong lòng một niềm quyến luyến không rời.
Bích rên lên:
- Thương trường quá chừng chừng. Trường ơi!
Hoàng Lan gật đầu:
- Ừ sắp bỏ trường, bỏ thầy, bỏ bạn rồi, buồn ghê.
Mến Lá Sân Trường Mến Lá Sân Trường - Võ Hà Anh Mến Lá Sân Trường