There is a wonder in reading Braille that the sighted will never know: to touch words and have them touch you back.

Jim Fiebig

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 33
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 6
ÓNG TỐI ĐỔ XUỐNG KHU SÂN RỘNG, rạp mát lá cây. Cơn gió lùa đong đưa những chiếc lá gợi cho Thái Hòa cảm giác tươi mát, dễ chịu.
Nàng ngồi ngả người vào thành ghế, gác hai chân lên một ghế khác, thong thả dũa móng tay. Sau bữa ăn ngon miệng, sau mấy phút hứng mình dưới hoa sen nước, Thái Hòa cảm thấy yêu đời và tự tin. Tự tin đến mức quyết định không học bài tối nay, để dành cho sáng hôm sau học bù. Và dành tối này để chờ Phương đến, ngồi nói chuyện với Phương, và… khi chia tay Phương, sẽ đi ngủ ngay. Không chữ nghĩa, không bài vở, không gì hết cả. Buổi tối này là của Phương thôi.
Thái Hòa nghĩ tới Phương với nhiều êm ả. Phương thế đó. Đến thật nhanh và đi khỏi cũng như… gió. Trong một tuần Phương đến vài lần, ngồi một lúc, rồi đi. Hoặc đến rủ đi chơi, hoặc đến trường đón nàng đi ăn, chỉ về nhà như buổi trưa nay. Phương là con người của hoạt động của xáo trộn. Chàng không thích ngồi yên một chỗ, không thích những bình thường. Nhưng mối tình của Phương với nàng, từ ngày yêu nhau đến nay, lại ở trong nhịp độ bình thường đó.
Phương là một ký giả yêu nghề. Và không thoát khỏi những quy ước tự nhiên của nghề nghiệp. Chàng bị ảnh hưởng ít nhiều những nét đặc thù của nghề nghiệp ấy. Phương hơi… ba hoa, nói nhiều và giầu tự ái. Đôi khi kênh kiệu. Nhưng Phương vẫn là Phương – người đàn ông mà Thái Hòa tìm thấy – là một người đa tình, dễ thương, trung hậu và yêu đời. Thái Hòa yêu thương vì thế.
Nhớ lại ngày đầu tiên, nàng cảm thấy ghét anh chàng ăn nói cộc lốc và ngổ ngáo ấy. Nàng dùng lối trả lời nhát gừng để trả lời Phương, nhưng Thái Hòa ngạc nhiên khi thấy Phương tỏ vẻ không khó chịu. Nhìn xuống phiếu định bệnh thấy ghi nghề nghiệp của bệnh nhân là ký giả, Thái Hòa chợt thấy có cảm tình và nghĩ nếu mình quen hắn, cũng hay hay.
Những câu đối đáp giữa hai người, nàng còn nhớ mãi.
- Sao chiếc răng của ông bị mẻ?
- Tại tôi mở nút chai bia. Nhậu.
- Lần sau nên mở bằng răng hàm, có mẻ cũng không ai thấy.
- Có thấy cũng không xấu.
- Tôi thấy xấu. Sao răng phía bên này mòn hơn bên kia quá.
- Tôi… thuận tay trái. Nhai mé đó không à.
- Thiếu cân xứng. Nên nhai cả hai bên.
Thái Hòa bật cười. Giữa hai người chưa quen, khác phái, mà có như vậy kể cũng kỳ cục.
Nhưng Phương lại có vẻ chịu. Anh chàng cứ léng phéng ở quanh quẩn nơi Thái Hòa định bệnh, và nàng thấy rõ là tên đàn ông ấy có ý muốn làm quen nàng.
Sau này, khi Thái Hòa hỏi về chuyện ấy, Phương trả lời:
- Anh có ý muốn làm quen em ngay từ lúc em thọc cây cù móc vào miệng anh ấy chứ. Trông em có vẻ… du côn lắm.
- Sao nữa?
- Và anh thấy em đẹp.
- Thứ đàn ông… dê dậm. Đi khám bệnh mà còn nghĩ chuyện dê gái.
- Đau răng chớ đâu… bất lực.
Lối nói chuyện của hai người thường như vậy. Nhưng cũng có khi thật nhỏ nhẹ dễ thương và dịu dàng âu yếm như những cặp tình nhân khác. Thái Hòa nghĩ tối nay sẽ có một lần như thế.
Lối Cỏ Mù Sương Lối Cỏ Mù Sương - Dung SaiGon & Võ Hà Anh Lối Cỏ Mù Sương