Số lần đọc/download: 3247 / 9
Cập nhật: 2015-11-24 21:40:39 +0700
Chương 6
- H
oàng Dũng yêu em, sao em bỏ nó vậy Phương Mai, anh không ngờ em cũng thực dụng như bao đứa con gái khác.
Tuấn lầm lì nhìn em gái, Phương Mai đang săm soi chiếc áo cưới, cô ngước lên nhìn anh:
- Anh đừng buộc tội em, em rút lui cho Hoàng Dũng với Vĩnh Xuân, em gặp họ hôn nhau trên lầu một.
- Đó là sai lầm của Hoàng Dũng, sao em không biết tha thứ vậy?
- Em không chấp nhận một mẫu người mềm yếu như Hoàng Dũng, mai kia nếu làm vợ làm chồng, anh ấy cũng dễ sa ngã như thế kia, làm sao em tha thứ cho được, anh nên nhớ em là đứa con gái cố chấp.
Tuấn thở dài:
- Anh biết em chưa yêu Hoàng Dũng, nếu đã yếu em không thể nói với anh bằng cái giọng điệu ấy.
- Em yêu Vĩnh Nghi không phải vì tiền, mà chính vì những đức tính em cần có mà Dũng thì không.
- Anh chúc em hạnh phúc, nhưng anh muốn nói Vĩnh Xuân không phải là một cô gái ngoan hiền.
Phương Mai im lặng, cô tin Vĩnh Nghi đầy đủ bản chất để răn đe em gái mình, dù sao, trong lòng cô, cũng không khỏi bâng khuâng. Hoàng Dũng là chút tình đầu của thuở áo trắng học trò, cô đã từng ấp yêu hình ảnh anh trong giấc mơ của mình, từng ngồi thẫn thờ nhớ anh và nó đã như cơn gió thoảng khi Vĩnh Nghi xuất hiện.
Vĩnh Nghi hoàn toàn đáng để cho cô yêu, cô càng không muốn anh ở giai cấp khác của mình, tình yêu ai ngăn cấm được con tim của mình, khi mà Vĩnh Nghi như một cây cổ thụ có thể chở che đưa cô đi hết cuộc đời.
- Nói đúng ra, Hoàng Dũng nhu nhược để mất em là đúng, nhưng Hoàng Dũng là bạn của anh, anh vẫn thấy áy náy thế nào khi bạn của mình đau khổ.
Phương Mai kêu lên:
- Anh Hai, em là con người cố chấp em biết...
Giọng Phương Mai trở nên buồn rầu:
- Anh tưởng em không biết đau khổ khi nhìn anh Dũng với Vĩnh Xuân hay sao? Em tự rút lui, và chính lúc đó Vĩnh Nghi đến với em, tháng ngày qua em hiểu đó chỉ là tình cảm buổi ban đầu, bây giờ em hiểu em yêu ai và cần ai. Anh Hoàng Dũng và em như hai con đường song song, nếu em không làm vợ Vĩnh Nghi, em cũng không trở về với anh Dũng đâu.
Tuấn vỗ đầu em gái:
- Thì ra nhỏ chín chắn nhiều hơn anh nghĩ, tốt lắm.
Tuấn đi lại móc lấy áo mặc vào, Phương Mai hỏi:
- Anh đi đâu vậy, tối rồi?
- Anh đi uống cà phê nhỏ ơi, anh không thể như em tối ngày cứ ru rú ở nhà.
Phương Mai hóm hỉnh:
- Hình như anh có người yêu.
Tuấn nhún vai:
- Chẳng lẽ mày nói anh mày ế sao nhỏ? Chỉ có cái anh còn nghèo chưa thể tính tới chuyện cưới nhau, như thằng Vĩnh Nghi yêu em, thì tính chuyện cưới nhau liền, mà cưới vợ cũng nên cưới liền tay phải không nhỏ.
Phương Mai lườm anh:
- Anh Hai kỳ ghê.
- Ba mẹ nghèo, ráng mà làm rỡ mặt ba mẹ, anh thì đang cố ngoi đầu lên mà không được đây. Thời đại này hình như đem bán cả cái sức lao động của mình xem ra nó không bằng cái vẫy tay của người giàu.
- Hôm nay anh nói chuyện gì đâu không vậy?
Tuấn cười lớn:
- Hơi đâu mày nghe ba cái triết lý cùn của anh mày. Thôi, anh đi đây, ở nhà coi chừng nhà nghen nhỏ, tao dám chắc một chút thằng Vĩnh Nghi cũng mò tới đây.
Phương Mai đỏ mặt:
- Anh kỳ thật!
Tuấn đứng trước kiếng ngắm nghía mình trong gương, Phương Mai nheo mắt trêu:
- Anh Hai diện ghê, chị Hai em dễ thương không cho em làm quen đi.
Tuấn búng ngón tay:
- Số một với anh, còn với ai thì anh không biết nhưng mà phải hơn Vĩnh Xuân nhà em là cái chắc.
Tuấn huýt sáo bài nhạc vui rời nhà, Phương Mai quay vào với chiếc áo của mình, cô ướm thử lên người và mỉm cười với mình trong gương. Là con gái ai cũng mơ cái ngày được lên xe hoa cùng người yêu. Ôi, Vĩnh Nghi, có phải đó là tình yêu không anh. Vừa xa nhau, đã nhớ và em vẫn hoài trông ngóng hình anh.
- Ô...
Phương Mai hốt hoảng, vòng tay mạnh mẽ ôm chặt lấy cô, cô quay lại để nhận ra Vĩnh Nghi, anh đến từ lúc nào.
- Đẹp quá em bé ơi!
Vĩnh Nghi hôn nhẹ lên má người yêu:
- Anh vừa gặp anh Tuấn đi ra.
- Anh ấy đi chơi, anh vào lúc nào mà em không hay.
Vĩnh Nghi bẹo má Phương Mai:
- Em đang mải ngắm và nhớ ai đó mà.
- Em nhớ người yêu.
- Ai vậy?
- Một anh chàng hơi ngố ngố nhưng dễ thương lắm.
- A, dám nói anh ngố hả?
Vĩnh Nghi kéo Phương Mai ngã vào ngực mình:
- Coi chừng anh đánh đòn đó cưng ạ.
Phương Mai tinh nghịch đặt ngón tay lên môi Vĩnh Nghi:
- Tự cao tự đại chưa? Dám tự nhận mình là anh chàng ngố hả?
- Nhận để được cưng nhớ thì dại gì không nhận hả cưng?
Vĩnh Nghi đắm đuối cúi gần sát môi người yêu.
Phương Mai bịt mặt Vĩnh Nghi:
- Mẹ sau nhà đó.
- Mẹ đi rồi, dóc không bé.
Anh cúi xuống, trên môi cô, nụ hôn ngọt ngào và thật dịu dàng.
- Anh nhớ em quá chừng, định là không lại cho bé trông dài cả cổ mà không được.
- Tại sao không được, khi mà muốn làm ông phù thuỷ?
- Tại vì anh vừa hôn bé đó.
Vĩnh Nghi lại cúi xuống như muốn hôn nữa, Phương Mai đẩy Vĩnh Nghi ra giả bộ làm mặt nghiêm.
- Ba mẹ không có ở nhà, anh Tuấn dặn là phải coi chừng anh đó.
Vĩnh Nghi bật cười. Anh thấy yêu cô vô cùng. Ở Phương Mai, cô vừa trẻ con, vừa là người lớn và anh càng thấy mình mỗi ngày càng không rời xa cô được.
- Anh thích em ở nhà hơn Phương Mai ạ!
- Em muốn đi dạy, đừng làm uổng công em học, Vĩnh Nghi.
Vĩnh Nghi kề miệng mình vào tai người yêu nói nhỏ:
- Sau khi cưới nhất định anh sẽ cho nhỏ chú nhóc, lúc đó mệt đừng có than.
Phương Mai đỏ mặt cấu lên tay Vĩnh Nghi:
- Hôm nay hăm dọa em nữa hả? Kỳ cục ghê.
- Mắc cỡ hở? Nhìn anh coi.
Vĩnh Nghi nâng mặt người yêu lên, Phương Mai mắc cỡ giấu mặt vào ngực anh, cô thấy đôi mắt Vĩnh Nghi là cả sự náo nức chờ đợi nồng nàn.
- Có chồng phải có con, bé ạ!
- Nói hoài, em nghỉ anh ra.
Phương Mai phụng phịu đẩy Vĩnh Nghi ra, vòng tay anh cứ khoá chặt người cô, nụ hôn đam mê kéo dài không dứt.
- Anh tham ghê.
Vĩnh Nghi cười khe khẽ ra lệnh.
- Nhắm mắt lại đi bé.
- Chi vậy? Thôi nha, mẹ về tới đó.
- Anh chưa hôn bây giờ đâu, một lát nữa kìa.
- Anh hôn hoài, đêm nay em không ngủ được bắt đền anh à!
- Rồi, anh sẽ đền, nhắm mắt lại đi.
Vĩnh Nghi nhẹ nhàng tra chiếc nhẫn nhỏ xíu lấp lánh vào tay Phương Mai.
- Rồi, em nhìn xem.
Phương Mai mở bừng mắt ra, cô xúc động nhìn chiếc nhẫn trên tay mình.
- Sắp đến ngày cưới, anh đã mua cho em biết bao nhiêu, còn mua thêm chi vậy Vĩnh Nghi?
- Thấy đẹp quá nên anh mua, anh không muốn em thua ai cả Phương Mai ạ! Nhưng anh cũng nói trước em đừng buồn nghen, anh là con trai độc nhất của gia đình, cho nên chúng mình không được đi ở riêng.
- Em sợ sợ làm sao ấy!
Vĩnh Nghi vỗ về:
- Không đâu, mẹ chỉ nói nhiều thôi chứ không khó lắm đâu.
Phương Mai nhớ đến khuôn mặt khó đăm đăm của Vĩnh Xuân, cô linh cảm Vĩnh Xuân sẽ là một cái gì đó gây sóng gió cho cuộc đời mình.
- Em nghĩ gì vậy?
Đôi mắt Vĩnh Nghi cháy bỏng, Phương Mai e thẹn cúi đầu.
- Em yêu anh không Phương Mai, nói với anh đi.
- Không.
- Anh sẽ đánh đòn cưng tội dám nói không.
- Em không...
Vĩnh Nghi đã ôm chặt cô vào lòng, nụ hôn thật mãnh liệt cuốn lấy Phương Mai, cô mềm đi trong vòng tay người tình.
Em có về mảnh sân rêu đã úa
Dưới hiên xưa còn nguyên vẹn dấu giày
Sách vở đã cũ trong ngăn im lặng đợi
Chút dịu dàng hương tóc em bay
Vuông cỏ héo trong vườn xanh trở lại
Hoa ngọc lan dăm cánh rụng sau hè
Em hãy nhặt ép vào trong sách mới
Để hương còn thoang thoảng suốt mùa ve
Em cất giữ mai này em đến lớp
Màu lá xanh, mây trắng cuối trời xa
Chiếc cặp nhỏ chất đầy hoa cỏ lạ.
Tiếng chim vui mỗi sáng nắng lên và...
Anh sẽ đợi bên cổng trường đầy nắng
Góc phượn già ngơ ngác đứng nhìn anh
Anh cúi xuống dưới chân đầy xác phượng
Ngước nhìn trời lặng lẽ mảnh trời xanh...
Bài thơ Hoàng Dũng hôm nào còn đậm nét mực tím tình cơ rơi ra, khi Phương Mai xếp lại chồng sách vở cũ của mình, nét chữ mềm và đẹp như con gái. Phương Mai thở dài, cô không yêu Hoàng Dũng nhưng sao cũng thấy bâng khuâng, ngày sắp bước lên xe hoa về nhà chồng.
- Làm gì vậy Phương Mai, sắp có chồng nên dẹp sách vở và cái thơ thẩn đi thì vừa.
Băng Tâm cởi đôi giầy ba ta dưới chân mình, cô nằm vùi lên chiếc giường nhỏ của Phương Mai rồi tò mò nhìn bạn.
- Đi đâu mà ăn mặc đẹp vậy Băng Tâm?
Băng Tâm lăn một vòng, cô ngóc đầu nhìn Phương Mai:
- Đi điên, được không?
- Đi điên, khùng hở trời đang nắng gần chết.
- Ừ từ hôm Hoàng Dũng về Trảng Bàng tao cứ như muốn điên.
Phương Mai buông rơi cuốn sách bàng hoàng:
- Mày nói gì vậy Băng Tâm?
- Tao nói tao thất tình Hoàng Dũng.
- Chứ không phải mày yêu Duy Kha à?
Băng Tâm nhún vai:
- Cả mày còn không biết! Phải rồi, mày bận bịu lão Nghi của mày.
- Tao tưởng chỉ có Vĩnh Xuân.
Băng Tâm bĩu môi:
- Con nhỏ đó mà yêu ai, nó yêu bản thân nó, Hoàng Dũng là con người yếu đuối, ảnh sẽ bị nó quay như dế.
- Anh Dũng biết tình yêu của mày không?
- Mày mà còn không biết, lấy gì anh Dũng biết, tao buồn thật đấy, nhưng tao muốn chỉ một mình tao biết.
- Hay để Phương Mai nói giùm cho.
Băng Tâm trợn mắt:
- Nói giùm, ông ấy đang hận mày như quỷ, đừng có làm lanh.
Phương Mai kêu lên:
- Tao làm gì mà hận tao?
- Mày quen ông Dũng năm, sáu năm mà không biết gì hết, ông ấy yêu mày ghê gớm, trên đời này chỉ có mày.
Phương Mai gạt ngang:
- Yêu tao ghê gớm? Mày nói tầm bậy rồi nhỏ ạ! Tao gặp Hoàng Dũng hôn Vĩnh Xuân trên lầu một, dãy phòng học của mình và tao chợt tỉnh.
- Mày cố chấp quá.
- Nhưng tao không yêu anh ấy.
Băng Tâm cười khẽ:
- Ngộ ghê, mày không yêu, vậy mà trước đó ai cũng tưởng mày với anh Dũng, hai người kênh nhau trong thời gian tập huấn, anh ấy đi với Vĩnh Xuân, còn mày và Vĩnh Nghi, còn tao thì đứng bên lề mà nhìn mặc sức mà đau.
- Tao nào có biết điều ấy, nếu biết tao đã vun vào.
Băng Tâm khoát tay:
- Anh ấy đã chạy về Trảng Bàng xa cả bạn bè, có muốn tới cũng không được đâu, hãy để... tình chết theo mùa đông đi. Bây giờ đi chơi được không?
Phương Mai ngần ngừ:
- Nắng quá, với lại...
- Với lại sợ Vĩnh Nghi phải không? Dẹp đi, nên rong chơi trước ngày đi vào cái cùm đi nhỏ ạ!
Băng Tâm chỗi dậy, cô mở tung tủ quần áo của Phương Mai, chọn một cái váy đầm màu đỏ và một cái áo trắng.
- Mặc thế này cho nổi, đi quậy với tao một bữa đi.
Cô cởi tung áo Phương Mai, mặc Phương Mai la oai oái phản đối. Đặt tay lên bộ ngực màu hồng trắng mịn của Phương Mai, Băng Tâm nheo mắt:
- Quả lão Vĩnh Nghi biết chọn vợ thật.
Phương Mai co rúm người, cô nhớ đến bàn tay hôm nào của Vĩnh Nghi trên ngực mình, lúc ấy mằt anh như có lửa.
- Nào, mau lên.
- Làm gì dữ vậy con yêu?
Băng Tâm cười lớn khi bị Phương Mai mắng mỏ, cô mở hũ kem bệt một miếng lên mặt Phương Mai.
- Tao làm đẹp cho.
- Băng Tâm ơi tao lạy mày, từ từ có được không?
Cuối cùng hai cô gái cũng đường hoàng đi ra đường. Bốn giờ chiều, nắng hãy còn hanh gắt. Băng Tâm nổ máy chiếc cúp phóng ra đường. Đôi chân dài thật đẹp của cô làm hai, ba tiếng huýt sáo vang lên khi họ đi qua một quán cà phê sát đường.
- Chạy vừa thôi nhé.
- Tao chở mày đi quậy trước khi về nhà chồng, không có lần thứ hai đâu nhỏ. Im đi!
Băng Tâm rạp mình trên xe, cô lạng một vòng lã lướt, vượt qua ngã tư, đèn đỏ vừa bật lên và cười thật tươi với anh công an giao thông trẻ, tiếng cười giòn giã. Ai biết được đó là cô gái đang đau khổ, vì ôm mãi một tình yêu đơn phương và vô vọng.