You will know that forgiveness has begun when you recall those who hurt you and feel the power to wish them well.

Lewis B. Smedes

 
 
 
 
 
Tác giả: Danielle Steel
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Sisters
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 27
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-08-05 10:52:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 5
áng hôm sau, khi bốn chị em lần lượt thức dậy, mẹ họ đang đợi trong bếp, sẵn sàng làm bữa sáng đặc biệt cho họ. Bà thích nấu cho các con ăn, nhưng hiếm khi có cơ hội. Bố họ đã ăn trước đó mấy giờ, hiện đang đọc báo ở ngoài hồ bơi. Ông thích để các cô ở với mẹ, chỉ khi nào có việc quan trọng ông mới vào. Ông nghĩ có điên mới ở với năm người phụ nữ lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt. Ông thích buổi sáng yên tĩnh, thanh bình.
Sabrina thường là người dậy trước nhất. Cô xuống lầu, thấy mẹ ở trong bếp, liền đề nghị giúp mẹ nấu buổi sáng cho mọi người. Jane nhất quyết không cho nói rằng bà thích làm như vậy. Sabrina thấy mẹ sáng nay có vẻ sung sướng lạ, cô nghĩ rằng việc các cô về nhà đã làm cho bà hạnh phúc, mặc dù họ chỉ về trong một thời gian ngắn. Bà bắc ấm cà phê lên bếp, Sabrina rót một tách, mang đến bàn ngồi uống để vừa đợi các em vừa nói chuyện với mẹ. Cô mới uống mấy hớp cà phê thì Tammy đi vào và theo sau là Annie. Candy là người dậy muộn nhất. Trong bao nhiêu năm rồi, chuyện ấy vẫn không thay đổi. Cô vẫn là người ngủ dậy trễ, mặc dù con chó của cô đã ở dưới bếp, đang nô đùa với con Juanita. Sabrina đã thả con chó của mình ra ngoài để nó canh chừng mọi thứ cho cô, và cô hy vọng nó sẽ tìm thấy cái gì đó để đuổi theo.
- Chào các con buổi sáng, - bà Jane vui vẻ nói. Bà mặc quần soóc trắng, áo cánh hở vai và mang xăng đan đế thấp. Sabrina không thể không chú ý đến đôi chân còn rất đẹp của mẹ. Ba cô con gái lớn đều có diễm phúc là có chân giông mẹ. Riêng chân Candy thì dài, giống chân bố. - Các con ăn gì mẹ làm? - Cả mấy cô đều đáp họ thường không ăn sáng, không ai đói, uống cà phê là tốt rồi. Họ đang ở vùng có giờ giấc khác trước. Đối với Candy, bây giờ là giờ ăn tối, nhưng cô còn ngủ. Còn với Annie, cô đói meo, nhưng không nói ra. Cô lấy trái cam nơi tô đựng trái cây để trên bàn, và lột vỏ. Mẹ cô rót cà phê cho Annie và Tammy. Đối với Tammy, thời gian như còn nửa đêm, nhưng cô đã tỉnh ngủ. Mọi người đều tỉnh hết. Mặc dù đêm qua họ thức rất khuya. Jane đề nghị làm món trứng tráng, rồi bà để đĩa bánh mì ngọt, đĩa bơ, lọ mứt trên bàn. Ba cô vừa nói chuyện vừa tự lấy thức ăn. Sabrina đề nghị một người lên đánh thức Candy, để cô ta khỏi ngủ đến chiều. Annie bèn đứng dậy đi lên lầu và mười phút sau, cả hai cô đi xuống. Khi ấy, mẹ họ đang làm món trứng tráng và thịt heo xông khói. Mọi người đều khăng khăng rằng mình không đói, nhưng khi trứng chiên xong, họ lấy phần mình rất nhiều, kể cả thịt heo xông khói. Sabrina sung sướng khi thấy Candy cũng lấy một ít trứng tráng, nửa ổ bánh mì nhỏ và một ít thịt heo xông khói. Từ nhiều năm nay, có lẽ đây là lần cô ăn sáng nhiều nhất.
Jane ngồi xuống với các con, bà cũng xúc ra đĩa món trứng cho mình. Bà hỏi các cô:
- Sáng nay các con muốn làm gì? - Không có nhiều việc để làm, vì họ đang nghỉ lễ, mọi nơi đều đóng cửa. Nhưng bà nghĩ họ có thể gọi nói chuyện với một số bạn bè còn ở trong thành phố. Nhiều người đã đi xa, lấy chồng, hay có công việc ở các thành phố khác, nhưng các cô vẫn còn liên lạc với bạn bè.
- Con muốn đi theo các chị em con và theo mẹ, - Annie đáp, cô đã nói đúng ý nghĩ của mọi người. - Và bố nữa, nếu bố không thấy đông quá. - Họ biết ông thích có con về nhà, nhưng ông cũng thích được sống trong thế giới riêng của mình. Khi họ còn nhỏ, họ thấy ông thường đánh quần vợt hay chơi gôn với bạn bè, và bây giờ họ nghe mẹ nói ông vẫn còn thích thế.
Ông đã 59 tuổi, nhưng còn hoạt động nhanh nhẹn như thanh niên, trông ông không thay đổi nhiều. Mái tóc ông tuy đã bạc nhiều, nhưng dáng dấp vẫn còn phong độ. Và họ đều đồng ý rằng mẹ họ trông còn trẻ hơn nhiều. Mặt bà vẫn xinh đẹp, không có vết nhăn. Bà có thể nói dối tuổi mình ít hơn đến mười tuổi. Thật khó tin khi nghe bà nói có con lớn tuổi như vậy, mặc dù bà lấy chồng sớm. Bà chăm sóc rất kỹ để khỏi có vết nhăn trên người. Tuần nào bà cũng tham gia lớp tập thể dục ba lần, và tập múa ba lê để giữ vóc dáng mảnh mai. Những việc bà làm đều mang lại kết quả tốt đẹp. Dáng của bà còn đẹp hơn cả lúc thanh niên.
- Mẹ này, chúng ta cần làm gì để chuẩn bị cho buổi tiệc tối nay? - Annie hỏi.
Mẹ cô đã nói những người cung cấp thực phẩm sẽ đem thức ăn đến vào lúc 4h. Khách được mời đến dự lúc 7h. - Nhưng mẹ cần đi cửa hàng để mua vài thứ còn thiếu, - Jane nói. - Có một siêu thị ở bên kia xa lộ hôm nay mở cửa. Mẹ quên mua dưa chua cho bố con. - Họ sẽ có bánh mì kẹp xúc xích nóng, thịt bò băm viên, gà quay, và các thứ ăn kèm. Những người cung cấp thực phẩm sẽ phục vụ buổi tiệc đứng thịnh soạn, với xà lách, khoai tây chiên, hành tây dầm giấm, món sushi của Nhật, và các loại kem cùng bánh ngọt. - Con biết bố con sẽ rất buồn nếu không có dưa chua, vả lại chúng ta cũng hết sốt mayonnaise rồi. Mãi đến tối qua mẹ mới nhớ. Sau khi ăn trưa xong, mẹ sẽ đi mua các thứ ấy. - Bà không muốn rời khỏi các con nửa bước. Annie nhìn mẹ, cô hiểu tâm trạng của bà.
- Con sẽ đi với mẹ, mẹ à. Tại sao ta không đi mua sau khi ăn sáng xong? Đi nhanh thôi. - Đường đến siêu thị mà mẹ cô vừa nói chỉ mất mười phút. - Nếu mẹ muốn, con sẽ đi mua cho mẹ.
- Mẹ sẽ đi với con, - Jane đáp. Bà đi tráng đĩa rồi cho vào máy rửa, Sabrina tới giúp bà. Lúc này, Jane mới sung sướng vì nhà có hai máy. Họ vẫn giữ hai máy rửa và hai máy sấy. Khi nhà chỉ có bà và chồng, họ thường ít dùng chúng. Còn bây giờ có các con về nhà, máy dùng cả ngày.
- Có nhiều người cùng làm, nên chỉ vài phút sau là họ lau chùi xong nhà bếp. Mẹ họ chạy lên lầu, lấy chìa khóa xe và ví. Lát sau bà xuống rồi cùng Annie đi, còn ba cô kia ra hồ bơi để xem bố đang làm gì.
Xe của Jane có thùng chở hang ở sau, hiệu Mercedes. Bà nổ máy rồi cho xe chạy, hai mẹ con nói chuyện với nhau vui vẻ. Annie kể cho mẹ nghe về các lớp học vẽ ở Florence, về các kỹ thuật mới của hội họa. Các kỹ thuật tuy mới nhưng căn bản đều dựa trên các nguyên tắc cũ, cô còn học được cách pha màu, vài trường hợp còn pha với trứng.
- Con có nghĩ đến chuyện sẽ về nhà không? - Mẹ cô hỏi với giọng tự nhiên. Annie cười, cô nghĩ rằng mẹ rất buồn khi có con gái đi xa lâu.
- Chắc cuối cùng con sẽ về, nhưng hiện giờ thì chưa, - Annie thành thật đáp. - Con thích ở lại đấy để học, cuộc sống ở đấy rất dễ chịu, thích hợp cho họa sĩ.
- New York cũng dễ chịu, - mẹ cô đáp, cố tỏ ra không hối thúc cô về việc này. - Mẹ hy vọng con không ở luôn bên ấy. Mẹ không thích xa con.
- Không xa gì đâu, mẹ à. Nếu mẹ cần có con, con sẽ bay về nhà ngay.
- Vấn đề không phải thế. Bố và mẹ đều khỏe mạnh. Chỉ có điều mẹ thích có con ở bên canh, chứ không phải mỗi năm ba lần vào dịp nghỉ lễ. Nói ra có vẻ tham lam, nhưng mẹ muốn con về nhà. Mẹ muốn thấy con ở trong nhà, hay ở trong thành phố như chị Sabrina.
- Con biết, mẹ à. Bố và mẹ nên đến thăm con vì Florence là thành phố đẹp. Con đã quyết định, khó làm cho con lay chuyển. - Cô không nói cho bà hay rằng Charlie có kế hoạch sẽ trở về, và cô đang suy nghĩ về điều này. Cô không muốn để cho tình yêu trở nên quan trọng, nhất là dưới mắt mẹ. Bà luôn luôn hy vọng Annie sẽ về nhà. Cô không muốn làm cho bà hy vọng hão huyền.
Họ tìm ra chỗ đậu xe ở siêu thị một cách dễ dàng, rồi cùng đi vào bên trong. Họ bỏ vài thứ cần thiết vào chiếc xe đẩy, rồi theo đường ưu tiên đến quầy tính tiền. Chưa đầy năm phút sau họ đã trở lại bãi đậu xe. Thời tiết quá nóng, hai mẹ con đều muốn nhanh chóng về nhà để nhảy xuống hồ cho mát. Còn lâu khách mới đến dự. Jane trông đợi những giây phút được ở bên con, hầu hết thời gian đều ở trong hồ bơi hay quanh đấy. Nhiệt độ buổi chiều dự kiến sẽ trên 370C và bà hy vọng tối đó nhiệt độ sẽ mát hơn một chút. Nếu không, khách sẽ rất mệt mỏi, và 7h sẽ vẫn còn ánh sáng mặt trời. Sau 8h trời mới tối.
- Trời ở đây còn nóng hơn ở Florence, - Annie nói. Họ trở về xe hơi có máy điều hòa. Khi mẹ cô mở máy, hơi mát phả vào mặt, cô mới thấy khoan khoái trong người.
Họ phải băng qua xa lộ để về nhà. Annie nói chuyện về Charlie cho mẹ nghe, xe họ chạy sau chiếc xe tải chở đầy ống nước bằng sắt. Jane chăm chú nghe cô nói, rồi bỗng cả hai mẹ con nghe tiếng ầm thật lớn và thấy những ống sắt đổ ào ra khỏi xe tải. Một số ống lăn nhào sang hai bên khiến cho xe hơi đang chạy bên kia đường phải ngoặt ra để tránh các ống sắt rơi xuống, số ống còn lại rơi khỏi xe tải, đâm thẳng vào chiếc Mercedes của Jane. Bà cố hãm thắng cho xe chạy chậm lại, và khi ấy Annie há hốc mồm kinh ngạc vì thấy ba cái ống sắt rơi khỏi xe tải đang đâm thẳng về phía họ. Cô liền đưa tay về phía mẹ, miệng hét lớn “Mẹ!”. Nhưng trễ quá rồi. Cảnh như trong phim, cô không ngăn lại được. Annie thấy ba ống sắt đâm qua kính chắn gió, bay vào xe, Jane mất tay lái, chiếc xe lao vào lối đi khác. Annie nghe mình hét lên, cố với tay nắm tay lái, ngay khi ấy cô nghe có tiếng sắt va nhau, kính vỡ, tiếng thắng của xe kêu kin kít. Cô nhìn về phía mẹ, không thấy bà đâu. Cánh cửa bên phải tài xế mở toang, chiếc xe lao vun vút, Annie thấy người tài xế của chiếc xe họ tông, đồng thời mọi vật quanh cô tối sầm và cô bất tỉnh.
Hai ống sắt rơi vào xe trong khi xe chạy nhanh, chiếc xe đâm vào hai chiếc xe phía trước rồi mới dừng lại. Những chiếc xe phía sau và phía trước hãm thắng kin kít để dừng lại. Có người gọi cảnh sát, xe cộ bị tắc lại trên đường.
Những chiếc xe bị tông đều nằm im, không nhúc nhích, tài xế chiếc xe tải đứng khóc bên vệ đường trước cảnh tàn phá do xe tải của ông ta gây nên. Khi cảnh sát đến, ông ta sững sờ không nói nên lời. Xe chữa cháy đến, cùng với xe cấp cứu, cảnh sát địa phương, cảnh sát tuần tra xa lộ. Các tài xế của ba chiếc xe đều chết, cùng với năm hành khách cả thảy. Chỉ có một người sống sót, lính cứu hỏa khẳng định như thế, và phải mất nửa giờ họ mới đưa được Annie ra khỏi xe. Annie bị những ống nước đè lên người, và khi xe cấp cứu đưa cô đi, cô đã hôn mê bất tỉnh. Những nạn nhân khác được đưa ra khỏi xe, để nằm trên xa lộ, đắp vải bạt để đợi xe cứu thương đến chở đi. Cảnh sát ra lệnh cho xe cộ lùi xa hiện trường. Vào ngày 4 tháng 7 thường xảy ra cảnh như thế này. Khi các ống nước rơi vào xe của Jane, bà bị văng ra khỏi xe và chết ngay tức khắc. Và khi người ta đưa Annie đến phòng chấn thương ở bệnh viện Bridgeport, cô chỉ còn thở thoi thóp, cuộc sống như chỉ mành treo chuông.
Ở nhà bố mẹ cô, các chị em cô nói chuyện vui vẻ với bố, thưởng thức ngày hè nắng nóng một cách vô tư lự. Họ đợi mẹ và em gái trở về, không mảy may hay biết rằng họ sẽ không bao giờ thấy lại mẹ nữa, và cô em gái đang vật lộn với sự sống.
Chị Em Gái Chị Em Gái - Danielle Steel Chị Em Gái