Số lần đọc/download: 4701 / 17
Cập nhật: 2015-11-13 00:06:52 +0700
Chương 6
M
inh Phi ngập ngừng rồi bước vào quán, anh nhìn thấy ngay Ngọc Khuê. Cả tháng rồi, cô tránh mặt anh và anh cũng không dám đi tìm cô. Nhưng hôm nay nhìn thấy cô, anh giật bắn người, tim đau nhói.
Ngọc Khuê ốm quá.
Thấy Minh Phi, Ngọc Khuê ngồi im lặng lẽ:
- Mời anh ngồi!
- Đợi anh có lâu không?
- Cũng không lâu lắm. Anh uống gì gọi đi.
Minh Phi gọi phục vụ làm cho mình ly cà phê. Anh ngồi xuống, mặt cụp không dám nhìn cô:
- Có phải Ngọc Mai đã nói hết mọi chuyện cho em nghe? Anh... xin lỗi em, anh tầm thường thất phu quá, cho nên dù có nói lời nào xin lỗi em cũng bằng thừa.
Ngọc Khuê lạnh nhạt:
- Anh không cần giải thích gì cả, vì nếu anh hiểu cái sai của mình, anh không làm như thế. Bây giờ, điều em muốn là anh dũng cảm nhận hậu quả mình đã làm.
Minh Phi gật đầu buồn hiu:
- Anh nhận. Dĩ nhiên anh phải cưới Ngọc Mai rồi, anh đâu có chối trách nhiệm của anh.
- Vậy bao giờ anh xúc tiến đám cưới?
- Anh sẽ xúc tiến ngay, chủ nhật này anh về nhà và nói mọi chuyện với ba mẹ của anh.
- Vậy anh tiến hành nhanh đi.
Ngọc Khuê đứng lên dợm đi, Minh Phi chụp tay cô lại. Giọng anh chùng xuống:
- Anh có lỗi với em. Tuy nhiên, anh không dám xin em 1 lời tha thứ nào cả. Có 1 điều anh muốn nói với em, rất thật lòng, anh đến với Ngọc Mai vì cám dỗ, hoàn toàn không phải là tình yêu.
Ngực Ngọc Khuê nghẹn ngang. Nếu người cám dỗ Minh Phi không phải là Ngọc Mai, cô sẽ thấy đau khổ trong lòng mình dịu lại. Nhưng... lời lẽ này, lẽ ra Minh Phi không nên nói ra. Cô giận dữ nhìn Minh Phi:
- Anh có biết là mình vừa nói gì không? Hãy để cho tôi còn có chút lòng tôn trọng anh.
Cô gỡ tay Minh Phi ra đi thẳng. Minh Phi ngồi chết lặng. Anh đã cư xử sai, còn sai hơn nữa, sai đến tận cùng bằng số.
Ngọc Khuê hấp tấp chạy đi, ra đến ngoài đường cô mới khóc được, những giọt nước mắt nhòe nhoẹt đau đớn. 1 Minh Phi cô từng yêu say đắm, không còn gì nữa hết. Anh ta chỉ là 1 tên thất phu lỗ mãng, được bọc bên ngoài bởI cái vẻ đẹp trai và trí thức.
- Khuê, đi đâu vậy?
Trường Giang tấp xe vào. Anh ngẩn người ra trước gương mặt đầy nước mắt của cô:
- Có chuyện gì vậy?
Như nắm được cái phao cứu sinh, Ngọc Khuê ôm chầm lấy Trường Giang, cô khóc nức nở.
Trường Giang ngập ngừng rồi ôm vai cô:
- Chúng ta tìm chỗ nào ngồi đi nhé!
Anh vỗ về:
- Lên xe đi!
Quẹt nước mắt, Ngọc Khuê ngồi lên xe Trường Giang. Lúc quá đau khổ, nhìn thấy Trường Giang, cô như tìm thấy cái phao cứu sinh, vội tấp vào:
- Xin lỗi anh nghe anh Giang, lẽ ra tôi không nên quá xúc động.
- Có phải chuyện của Minh Phi và Ngọc Mai?
Ngọc Khuê im lặng. Cô từng nghĩ sẽ có 1 ngày mọi chuyện công khai ra và nó đã đến. Cô chẳng tự bảo mình hãy rút lui nhường hạnh phúc cho em gái cúa mình hay sao. Hạnh phúc của Ngọc Mai sẽ là hạnh phúc của cô.
Biết Ngọc Khuê không muốn nói ra, tay Trường Giang lần ra sau tìm tay cô.
- Bất kỳ khi nào em cần, anh cũng sẵn sàng bên em cả. Anh biết anh không bằng Minh Phi, nhưng về tình cảm anh có cho em đó.
Ngọc Khuê để yên tay mình trong tay Trường Giang. Sự đau khổ của cô được sẻ chia, khiến cô cảm thấy ấm lòng. Cuộc đời này đâu phải sắc đẹp là vĩnh cữu. Có thể Trường Giang yêu cô, vì anh tìm thấy ở cô sự thích hợp với anh.
Ngọc Khuê để Trường Giang chở cô đi. Cô thờ ơ nhìn những đôi tình nhân trên phố, trông họ hạnh phúc lạ. Chỉ có 1 mình cô sao bơ vơ lạc lõng, dù bên cạnh cô đang có 1 người đàn ông yêu thương cô, anh sẵn sàng chia sẻ cùng cô niềm vui cũng như nỗi buồn.
Dừng xe trước 1 quán ăn khuya, Trường Giang dịu dàng:
- Em cũng nên nghĩ đến sức khỏe của mình 1 chút. Em quên bản thân khiến cho anh cảm thấy đau lòng.
Ngọc Khuê cảm độn cúi đầu:
- Cám ơn anh đã quan tâm đến em.
- Đừng cám ơn anh, nghĩ đến anh 1 chút là được.
Và lần đầu tiên, sau đó Ngọc Khuê trút cạn lòng mình. Minh Phi và Ngọc Mai sắp kết hôn, họ sắp có con với nhau. Ngọc Khuê khép mắt lại cho những dòng nước mắt cứ thi nhau chảy.
Trường Giang kêu lên:
- Tại sao em phải đau khổ như thế này? Hãy quên họ đi em ạ. Anh sẽ ở cạnh em, anh sẽ cùng chia sẻ nỗi đau với em.
Ngọc Khuê khóc trên vai Trường Giang:
- Em sẽ khóc mỗi lần này thôi.
Trường Giang dịu dàng hơn bao giờ hết:
- Vậy thì em hãy khóc đi, nước mắt sẽ cho người ta tan đi tất cả phiền não trên đời.
Anh hôn lên mắt cô. Sự đau khổ khiến Ngọc Khuê xem Trường Giang như 1 cứu cánh để cô nương tựa.