Số lần đọc/download: 5390 / 4
Cập nhật: 2015-12-07 17:00:52 +0700
Chương 5
Đức Thuận nắm tay Ái Thy cùng bước nhanh đến đón bà Ngọc.
- Có mệt không mẹ?
Ôm qua vai bà, Đức Thuận hôn vào má mẹ mình, xong buông ra giới thiệu:
- Mẹ! Ái Thy đó mẹ.
Ái Thy lễ phép chào bà Ngọc, bà lạnh nhạt chào lại, cung cách trưởng giả khó gần:
- Cô là hoa hậu Ái Thy?
- Dạ!
Đức Thuận đáp tay cho Ái Thy, anh giành xách valy:
- Tụi con ra đây trước nửa giờ. Ở nhà con cũng chuẩn bị phòng sẵn sàng cho mẹ hết.
Không nói gì, bà Ngọc bước đi:
- Xe con đậu ở đâu?
- Dạ, ngoài bãi. Qui định của sân bay không cho xe tư nhân lên ga quốc tế mẹ ạ.
Bà Ngọc càu nhàu:
- Vậy đi bộ có xa không?
- Cũng không xa lắm đâu mẹ.
Đức Thuận khoát vai bà Ngọc, nịnh:
- Tướng mẹ vẫn còn ''nhon'', đi bộ cho đẹp thêm mẹ ạ.
Bà Ngọc lườm Đức Thuận một cái:
- Bà ngoại mới mất chưa đầy năm, con đã muốn cưới vợ rồi sao?
- Con đợi xả tang một năm, cưới được chứ mẹ?
- Lúc còn sống, bà ngoại vẫn mong con sớm được cưới vợ. Một năm cưới vợ thì được, nhưng mà mẹ.... - bà Ngọc hạ thấp giọng - cái đẹp ai cũng ưa nhìn, tuy nhiên mẹ không thích con cưới vợ hoa hậu.
Đức Thuận nhăn mặt, liếc chừng phía sau, Ái Thy đang đi mắt nhìn bâng quơ, cô cố tránh ra xa một chút cho mẹ con Đức Thuận tâm sự với nhau.
Đức Thuận kêu khẽ:
- Hoa hậu có gì xấu? Đoạt được chức hoa hậu, có ấy còn phải làm nhiều việc tốt để giữ ngai vị hoa hậu của mình nữa.
- Nhìn cô ta, mẹ không mấy thích.
- Tại mẹ chưa gần gũi nhiều với Ái Thy, cô ấy rất dễ thương.
- Có thể cô ta rất dễ thương vì con là tổng giám đốc của công ty Lana. Nếu con nghèo, liệu một cô gái đẹp đoạt chức hoa hậu có yêu con không?
- Mẹ ơi! Con hiểu Ái Thy mà:
Đã ra đến xe, hai mẹ con không tranh luận nữa. Đức Thuận bỏ valy vào cốp xe, trong lúc bà Ngọc tự động mở cửa xe phía trước ngồi. Ái Thy buồn thầm trước vẻ xa cách đó. Đức Thuận ái ngại nắm tay cô:
- Mẹ anh hơi khó tính, em đừng buồn nghen.
Ái Thy cười gượng lắc đầu. Cô nhớ ngày gặp cha mẹ Minh Thiên, họ là những người bình dân, ruộng rẫy nên dễ gần gũi. Sao cô thấy ngậm ngùi tiếc ngày xưa ấy. Những ngày này, khi cô ở bên Đức Thuận, hẳn là Minh Thiên đang ở bên Kiều Phương.
Kiều Phương! Cái tên ấy vẫn là nỗi đau vô cùng trong lòng Ái Thy.
Kiều Phương vừa nhăn nhó vừa van lơn:
- Mẹ à! Mẹ đừng làm khó anh Minh Thiên nữa. Bây giờ ảnh tội lắm. Tại con mà Ái Thy bỏ ảnh, ảnh còn mất việc và mất danh dự. Trong lúc đó nào ảnh có đụng đến người con đâu, mẹ đi thưa ảnh ra tòa là mẹ thua đó.
Bà Phương Anh lườm lườm nhìn Kiều Phương:
- Có thật nó không đụng vào người con?
- Tại sao mẹ xem thường con gái mình dữ vậy? Nghĩ là con ăn ở với ảnh?
Con yêu anh Thiên thật, nhưng anh ấy đâu có yêu con. Cho nên nếu mẹ làm quá ảnh sẽ ghét con, lúc này ảnh lại đang thất nghiệp nữa.
Bà Phương Ánh lạnh lùng:
- Nếu con không có gì với nó, thì bỏ nó đi.
Kiều Phương kêu lên:
- Mẹ!
- Mẹ cực khổ nuôi con ăn học, con chỉ biết Minh Thiên. Tại sao không nghĩ lấy tấm chồng giàu giúp đỡ cha mẹ mình. Con còn nhỏ ăn chưa no lo cho tới, yêu đương mơ mộng, cho nên mẹ cần thức tỉnh con, bỏ nó đi.
- Mẹ ơi! Con yêu anh Minh Thiên.
- Lấy nhau, nhà đâu ở, tiền đâu ăn, chạy về bám mẹ à? Ái Thy vậy mà thức thời, năm tháng kết hôn đã chạy dài. Còn con ngu ngốc không thấy cái gương trước mắt lại găm đầu vào.
- Con và anh Thiên còn trẻ lo gì không kiếm được tiền. Mẹ thật là... mới hôm nào làm dữ buộc ảnh cưới con, bây giờ ảnh mất việc, vợ bỏ lại bắt con bỏ anh.
Không! Con nhất định yêu một mình ảnh. Mất ảnh, con thà chết còn hơn.
Bà Phương Ánh giận dỗi:
- Nếu như vậy mẹ sẽ mặc kệ con, khổ đừng có kêu mẹ. Mẹ là người đi trước, phân tích phải trái không chịu nghe đâu.
Kiều Phương im lặng, mẹ đã đi qua thời thiếu nữ, bà đã quên mất cảm xúc của tình yêu rồi, có yêu nhau người ta mới có cảm giác hạnh phúc bên nhau. Cô phải ở bên anh, an ủi và giúp đỡ anh, tình cảm chân thật của cô sẽ chinh phục được trái tim của anh.
Chờ cho mẹ rời nhà ra cửa hàng là Kiều Phương vội vàng đến tìm Minh Thiên. Minh Thiên vừa đi về, nét mặt không vui, Kiều Phương ngồi sà xuống bên cạnh:
- Người ta lại đủ người rồi hả anh?
- Không có! Song lương thấp quá, anh không muốn làm.
- Hay anh cứ làm tạm đi. Biết đâu vài tháng, thấy anh làm việc tốt, người ta nâng lương.
- Họ cũng nói với anh như vậy.
Kiều Phương vui mừng:
- Làm chỗ đó đi anh. Có kẹt tiền, em cho mượn.
Kiều Phương rụt rè mở ví lấy cái đồng hồ đặt vào tay Minh Thiên. Minh Thiên cau mày nhìn xuống:
- Gì vậy! Em đi chuộc đồng hồ về cho anh, anh đã nói bỏ mà.
- Em biết anh thích đồng hồ này, dù anh nói là không muốn nhớ chị Ái Thy nữa.
Minh Thiên gắt:
- Thích thì đã sao! Mai mốt đi làm có tiền, anh mua cái khác. Em làm như vầy, mẹ em mà biết làm ầm lên, bảo anh lợi dụng em.
- Em đã nói là không phải tiền của mẹ mà.
- Vậy em làm gì có tiền?
- Thì mẹ cho em... em để dành, số tiền đó là của em. Em đeo vào tay cho anh nghen.
Minh Thiên thở dài:
- Anh không ngờ có một ngày anh thảm hại như vầy, cái gì cũng nhờ em.
- Tại em... hại anh, anh không ghét em là em mừng rồi.
- Em đúng là khờ, tại sao lại yêu một thứ người như anh, sa cơ lỡ vận, kết hôn mới năm tháng bị vợ bỏ.
- Thôi mà anh!
Kiều Phương đeo đồng hồ vào tay Minh Thiên, cô vờ nắm tay anh đưa lên cao:
- Đeo đồng hồ xịn xem bảnh trai hết sẩy chưa?
Minh Thiên bật cười:
- Em đúng là...
- Con nít phải không?
- Kiều Phương à! Cám ơn em nghen! Nhưng đừng vì anh quá như vậy, hãy học đi em.
- Thì em đi học bình thường lại nè.
- Khi nào em hai mươi, em sẽ thấy anh là một gã vô tích sự, không đáng để em lo cho.
- Không, anh đáng mà.
Kiều Phương bạo dạn ôm cổ Minh Thiên hôn vào má anh:
- Lúc nào em cũng yêu anh, yêu tới chết.
Minh Thiên cảm động:
- Ngốc quá!
- Anh mắng em ngốc, em... hôn vào miệng anh đó:
Kiều Phương áp môi cô vào môi Minh Thiên, cô hôn anh, nụ hôn vụng về.
Xúc động Minh Thiên kéo cô vào sát mình, anh hôn lại cô, nụ hôn thật lâu, tha thiết. Anh thì thầm:
- Không biết mà... bày đặt.
Kiều Phương ngúng nguẩy:
- Sau này người ta sẽ biết rành.
- Nhưng anh thích thấy em ngây thơ. Ngày xưa anh yêu Ái Thy là như vậy, nhưng rồi ngôi vị hoa hậu đã làm thay đổi cô ấy.
- Anh nói không nhớ chị ấy nữa mà.
- Thì không nhớ!
- Còn nhớ nữa, em nghen đấy.
Minh Thiên mỉm cười cúi xuống hôn Kiều Phương lần nữa, nụ hôn lần này lâu hơn, nồng nàn và cháy bỏng hơn.
- Anh Thiên! Anh nói yêu em đi.
- Anh hôn em chưa đủ sao?
- Em thích nghe anh nói anh yêu em.
Minh Thiên lắc đầu kéo Kiều Phương đứng lên:
- Đói quá! Chúng mình ra sau bếp nấu cơm đi.
Kiều Phương phụng phịu tiếc phút giây lãng mạn vừa qua. Tuy nhiên, cô hiểu cần có thời giạn để anh quên Ái Thy.
Bước vào tiệm cà phê, Đức Thuận đưa mắt nhìn quanh tìm, Kiều Phương vội đứng lên kêu khẽ một tiếng cho Đức Thuận nhìn thấy cô.
Đức Thuận đi lại kéo ghế ngồi xuống:
- Gì nữa đây, bây giờ cô có Minh Thiên rồi?
- Có chuyện tôi mới tìm anh. Tôi muốn anh giúp Minh Thiên một chỗ làm tốt, bởi vì chính anh xúi giục mẹ tôi làm ầm ĩ mất danh dự anh ấy, nên ảnh không tìm được chỗ làm tốt. Có làm không, hay là tôi đến nhờ Ái Thy giúp?
- Sợ cô quá!
- Ai biểu vợ chồng người ta êm ấm, anh muốn vợ người ta?
- Cô không muốn chồng người ta sao?
- Tôi là con nhỏ không có tiền, không có quyền, tôi làm được gì đây?
Đức Thuận cúi đầu suy nghĩ:
- Tôi không muốn có bất kỳ mối liên hệ nào với cô. Cho nên chiếc Attila đó cô bán đi, lấy tiền mà tiêu. Xem như sòng phẳng giữa cô và tôi được chưa?
Kiều Phương gật nhẹ:
- Khi nào anh làm đám cưới vậy?
- Tháng sau, mãn tang bà ngoại tôi. Cũng hơi rắc rối một chút, mẹ tôi nói Ái Thy từng một lần kết hôn.
- Vậy rồi sao?
- Đâu cô sao, đám cưới vẫn tiến hành.
- Chúc tốt đẹp!
- Cám ơn. Còn gì nữa không?
- Không! Anh cho tôi cái xe là tốt rồi. Nhưng xe đứng tên anh, tôi cần bán nó.
- Được rồi, tôi sẽ gọi điện thoại cho cửa hàng bán nó nhận lại, chắc sẽ lỗ vài triệu.
Kiều Phương đùa:
- Tiền trời ơi từ trên trời rớt xuống, tôi không tiếc khi mất vài triệu đâu.
Cánh cửa tiệm cà phê vụt đẩy vào, bà Ngọc nhìn quanh, đôi mắt dừng lại ở bàn có Đức Thuận. Đức Thuận đành đứng lên:
- Mẹ! Mẹ đi đâu vậy?
Bà Ngọc nhìn Kiều Phương chăm chú, xem vẻ cả hai nói chuyện rất thân mật. Bà thích nét đẹp của Kiều Phương hơn là vẻ đẹp sắc sảo của Ái Thy. Xem vẻ cô ta còn rất trẻ, chừng mười bảy mười tám là cùng.
- Mẹ! Mẹ tìm con có chuyện à?
Bà Ngọc xua tay:
- Mẹ thấy xe con đậu ở ngoài nên vào đây cô này là...
- Dạ, Kiều Phương cổ đang học năm thứ nhất đại học mẹ ạ.
Kiều Phương lễ phép đứng lên chào bà Ngọc:
- Cháu chào bác. Bác uống nước luôn, cháu gọi?
Bà Ngọc gật đầu quay sang Đức Thuận:
- Gọi cho mẹ ly trà Lipton nóng.
Xong bà lại quay sang chăm chú nhìn Kiều Phương:
- Năm nay cháu bao nhiêu tuổi?
- Dạ, mười tám. Cháu tên Kiều Phương.
- Cháu xin xắn và dễ thương lắm. Vừa nhìn cháu là bác có cảm tình ngay.
Kiều Phương hơi xấu hổ cúi đầu:
- Cám ơn bác đã khen. Nhưng cháu chỉ bằng một phần mười của chị Ái Thy thôi, phải không bác?
- Không, cháu và Ái Thy mỗi người có một nét đẹp khác nhau. Nhìn cháu là bác có cảm tình.
Đức Thuận ngập ngừng xen vào. Tại sao mẹ anh không ngừng tán thưởng Kiều Phương vậy?
- Mẹ! Mẹ tìm con có việc?
- Không! Mẹ đã nói thấy xe con đậu bên ngoài nên mẹ đi vào.
Đức Thuận hướng mắt sang Kiều Phương:
- Kiều Phương! Nếu không còn chuyện gì nữa, em đi về đi.
Bà Ngọc nhăn mặt vẻ không hài lòng:
- Sao con bất lịch sự vậy, mẹ đang nói chuyện với Kiều Phương mà. Kiều Phương, cháu ngồi đây nói chuyện với bác đi, hay là cháu có rảnh không?
- Dạ, chi ạ?
- Đi dạo với bác. Bác có tài xế xe đợi ngoài kia.
Kiều Phương khó xử nhìn Đức Thuận. Sao khi không bà lại thích cô chứ?
Đức Thuận đành nói phân hai:
- Nếu em rảnh đi với anh cũng được, kẻo bà than không có ai thân thiết.
Kiều Phương gật đầu:
- Dạ, được bác ạ. Bữa nay cháu cũng không có giờ học.
Bà Ngọc vui mừng bưng ly nước lên uống:
- Chúng ta uống nước xong rồi đi.
Đang định băng qua đường, Ái Thy vụt đứng lại, cô vừa nhìn thấy ba người, bà Ngọc mẹ chồng tương lai của cô nắm tay Kiều Phương thân thiết, còn Đức Thuận đang đi bên cạnh. Tại sao Kiều Phương quen họ?
Cô ta không còn mê Minh Thiên nữa, vì bây giờ Minh Thiên nghèo, sa cơ lỡ vận rồi sao? Tại ai mà Minh Thiên mất việc, tất cả cũng vì cô ta. Bây giờ cô ta muốn bỏ vòi sang Đức Thuận? Con người này thật ghê gớm, tuổi mới mười tám, song "cáo" quá.
Ái Thy đi nhanh tới gọi to:
- Anh Đức Thuận!
Rồi cô vượt lên chào bà Ngọc:
- Thưa bác!
Kiều Phương vui vẻ:
- Có chị Thy nữa nè. Chị Thy đi dạo thành phố luôn đi, bác rủ em đi nè.
Bà Ngọc xua tay:
- Không cần đâu! Bác muốn đi với cháu thôi, Kiều Phương. Còn Đức Thuận?
- Con phải về công ty làm việc. Mẹ đi với cô Phương đi.
Bà Ngọc giận dỗi:
- Cũng được!
Làm như không biết mẹ đang giận, Đức Thuận ôm vai Ái Thy:
- Để mẹ đi với Kiều Phương, anh đưa em về. Mà em đi đâu vậy?
- Em định đi mua thỏi son.
- Mua chưa?
- Rồi!
Biết bà Ngọc không thích mình, Ái Thy chào bà rồi đi theo Đức Thuận. Bà Ngọc bực dọc nhìn theo:
- Cháu thấy không Kiều Phương, chưa cưới Ái Thy mà con trai của bác đã xem Ái Thy hơn mẹ nó.
- Chắc không phải đâu bác.
- Rõ ràng như vậy, cháu còn bảo không phải. Bác không thích Ái Thy, bác thích cháu làm dâu của bác hơn.
Kiều Phương đỏ mặt:
- Bác ơi! Cháu có bạn trai rồi.
Bà Ngọc tỏ vẻ thất vọng:
- Cháu mới mười tám mà.
- Cháu hẹn với bạn trai của cháu, ba năm nữa cho cưới, chờ cháu học xong đại học.
Mặt bà Ngọc xìu xuống:
- Nhưng không vì có bạn trai, cháu không muốn làm bạn với bác chứ?
- Dạ không đâu! Bây giờ mình đi nghen bác. Bác đi núi Bửu Long bao giờ chưa? Hay là đến trại cá xấu Hoa Cà, xa hơn nữa còn có ngọn thác, cảnh ở đó rất thơ mộng.
Mặt bà Ngọc tươi lên:
- Vậy chúng ta đi!
Cuộn cọc tiền tròn lại, Kiều Phương nhét vào túi áo Minh Thiên. Minh Thiên nhìn xuống:
- Gì vậy?
Anh lấy ra sửng sốt. Nhiều quá. Anh nhìn Kiều Phương, nghiêm mặt:
- Ở đâu em có nhiều tiền dữ vậy?
Kiều Phương cười tỉnh tuồng:
- Em bán xe!
- Sao lại bán xe, mẹ không mắng em sao? Không được! Anh không lấy tiền của em, lấy lại mang về trả cho mẹ em đi.
- Em đã nói không phải tiền của mẹ.
- Em làm gì có tiền mua xe, mua điện thoại? Đừng có nói với anh là em trúng số, anh không có tin đâu. Chưa bao giờ anh thấy em mua vé số, dù là một tờ.
- Em đã nói anh cứ xài thì xài đi, tiền chùa đó.
- Tiền chùa, chùa nào vậy?
Kiều Phương giậm chân:
- Ghét, hỏi hoài! Hem như em giúp anh không được sao?
- Không! Xe bán được bao nhiêu?
- Ba mươi lăm triệu, anh lấy hai chục, còn mười lăm triệu em cho mẹ.
- Bán ở tiệm nào vậy? Em bán... hớ rồi, xe của em lẽ ra phải bán hơn bốn chục triệu. Họ thấy em nhỏ nên mua rẻ, ngốc không chịu được.
Kiều Phương bị "trúng kế" ngay, cô ngây thơ cãi lại:
- Đây là salon nổi tiếng, mua ở đó mang lại bán, đâu có lỗ bao nhiêu?
- Em biết cái gì! Salon nào?
- Salon Nguyễn Tri Phương ngã sáu.
- À... à... nhưng họ mua như vậy là ép giá em.
- Của chùa... có ba mươi lăm triệu trên trời rơi xuống.
- Nè, có phải gã nào... mua em nên cho em cái xe, trong lúc em cứ qui tội ch anh dụ dỗ gái vị thành niên.
Kiều Phương la lên:
- Trời ơi! Anh nói bậy bạ cái gì vậy ai mua em! Nói nghe ghê quá đi.
- Không có ai cho ai cái gì mà không có mục đích cả. Như em yêu anh nè, em mới giúp anh, chứ nếu khi không, chẳng lẽ bán xe đưa tiền cho gã bá vơ nào à?
- Em đã nói anh đừng có hỏi nữa mà.
- Tại sao không hỏi! Giữa hai người yâu nhau, còn muốn có chuyện riêng chuyện tư nữa hả?
- Trời ơi! Sao anh cứ bắt em phải nói cái chuyện... anh không nên biết vậy?
Minh Thiên nắm hai vai Kiều Phương bắt cô nhìn vào mắt anh:
- Nhìn vào mắt anh đi.
- Chi... để thấy tình yêu của anh cho em hả?
- Ừ, anh không muốn tan vỡ như đã tan vỡ với Ái Thy, yêu nhau ba năm vẫn không hiểu nhau.
Kiều Phương phụng phịu:
- Nhìn rồi nè!
- Hãy nói cho anh biết, điều em khó nói, nếu như em yêu anh. Anh ghét lập lờ và như vậy anh không nhận bất cứ cái gì của em.
- Nhưng nói ra rồi... chắc chắn anh sẽ giận em.
- Em không nói anh sẽ giận em và từ nay em đường em, anh đường anh.
- Được rồi, em nói nhưng anh phải hứa không giận em, vì dù sao bây giờ anh và chị Ái Thy cũng đã ly hôn và chỉ sắp là vợ của Đức Thuận.
- Tại sao lại có hai người đó trong chuyện này?
- Bởi vì... anh Thuận là người giúp cho chị Ái Thy đoạt chức hoa hậu.
- Anh ta thừa biết lúc đó anh và Ái Thy yêu nhau mà.
- Biết! Từ bên Pháp thọ tang bà ngoại, biết anh và chị Thy cưới nhau, anh ấyy quay về, song đã muộn.
- Rồi sao nữa?
- Anh Thuận bảo... cho em tiền và cái xe nếu như em làm cho chị Ái Thy...
bỏ anh.
Minh Thiên sững sờ:
- Hóa ra là như yậy. Khốn kiếp!
Minh Thiên tức giận chụp xấp tiền ném đùa vào mặt Kiều Phương, gầm lên như con thú bị thương:
- Tôi và Ái Thy trúng kế của cô, đồ bẩn thiu. Tôi không ngờ cô ghê gớm như vậy. Bây giờ còn bảo tôi xài những đồng tiền bẩn thỉu của cô. Ra khỏi nhà tôi ngay!
Minh Thiên nắm tay Kiều Phương lôi bừa ra..ngoài, đóng sầm cửa lại:
- Cút!
Kiều Phương khóc òa:
- Anh nói không giận em mà?
Minh Thiên quát lớn:
- Cô chia uyên rẻ thúy vợ chồng tôi mà cô bảo tôi không giận cô, vậy tôi là cái thằng ngu sao?
Nhìn xuống chân thấy tiền rơi vãi ra mặt đất, Minh Thiên cúi nhặt hết, mở hé cửa sổ ném ra ngoài:
- Hãy mang hết những đồng tiền bẩn thỉu của cô đi đi.
Kiều Phương vừa khóc vừa nhặt tiền lên:
- Anh giận em, sao anh không nghĩ nếu chị Ái Thy chặt dạ, chị ấy đâu có bỏ anh?
- Im miệng cô lại! Từ nay cô vả tôi không ai quen ai.
Rồi để Kiều Phương không lải nhải bên tai mình, Minh Thiên mở cửa lao ra ngoài, phóng xe đi mất, mặc cho Kiều Phương khóc ròng chạy đuổi theo.
- Anh Minh Thiên! Em xin anh đừng đi.
Minh Thiên chạy xe đến công ty Lana thắng cụp xe lại, xông vào công ty người bảo vệ vội chặn lại:
- Anh ơi! Anh tìm ai?
Gạt mạnh gã bảo vệ, Minh Thiên hầm hầm:
- Gọi giám đốc của mấy người ra đây. Đức Thuận, mày là tên hèn! Đức Thuận, khốn kiếp mau ra đây!
Trên lầu, Đức Thuận mở cửa nhìn xuống, chợt nhìn thấy Ái Thy vừa tới cổng, anh hốt hoáng gọi điện xuống cho bảo vệ:
- Ngăn không cho cô Ái Thy vào!
Song đã muộn, Ái Thy xuống xe đúng lúc Minh Thiên trông thấy Ái Thy, anh xông lại nắm tay cô:
- Ái Thy! Anh và em đều lầm mưu của Đức Thuận với Kiểu Phương. Đức Thuận bỏ tiền thuê Kiều Phương phá hoại tình cảm của chúng ta.
Ái Thy ngỡ ngàng, cô nhìn Minh Thiên, và nhìn Đức Thuận đang đi đến:
- Anh Thuận có đúng không?
Không phủ nhận, Đức Thuận quay sang nhìn Minh Thiên:
- Anh nói tôi phá hoại tình cảm của anh, nhưng tại sao anh lại có tình yêu với Kiều Phương? Thậm chí còn để có ấy trong nhà anh, anh cũng muốn bắt cá hai tay.
- Tôi không có!
- Vậy anh và Kiều Phương có yêu nhau không?
- Tôi... tôi chỉ mềm lòng vì tình cảm cô ấy dành cho tôi.
- Mềm lòng hay lạc lòng?
Tức giận, Minh Thiên gạt Đức Thuận sang một bên:
- Ái Thy! Bây giờ đã rõ có người muốn phá hoại hôn nhân của chúng ta, em trở về với anh đi.
Trái ngược với mong đợi của Minh Thiên, Ái Thy giằng tay ra:
- Em không trở về với anh, cuộc sống của em và anh bây giờ không thích hợp nhau nữa. Dù được anh Thuận thuê, nhưng Kiều Phương thật lòng yêu anh.
- Anh không yêu Kiều Phương. Người anh yêu mới là em.
- Khi ly hôn với anh, em biết em còn yêu anh, nhưng không bao giờ em tha thứ cho sự lạc lòng của anh.
- Anh thề với em, ngoài nụ hôn với Kiều Phương, anh và Kiều Phương không có gì cả. Đi với anh đi Thy.
Ái Thy còn lưỡng lự, Đức Thuận đẩy mạnh Minh Thiên ra:
- Cô ấy bây giờ là vợ sắp cưới của tôi. Trong nay mai chúng tôi sẽ đám cưới.
Anh và cổ đã ly hôn, làm ơn đi giùm cho.
Quay sang bảo vệ, Đức Thuận hất hàm:
- Tống cổ người này ra khỏi công ty, không được cho anh ta vào!
Toán bảo vệ xông lại kéo Minh Thiên:
- Mời anh ra khỏi công ty!
Minh Thiên tha thiết:
- Ái Thy đi với anh đi! Chúng ta đã hiểu lầm nhau. Anh thề với em là anh không có gì với Kiều Phương.
Đức Thuận nghiêm mặt:
- Ái Thy! Anh khuyên em nên suy nghĩ. Nếu em đi với Minh Thiên, anh không bao giờ tha cho em, anh sẽ hủy hợp đồng. Hình ảnh em không bao giờ được xuất hiện trên tivi, tương lai em sẽ sụp đổ. Hãy suy nghĩ kỹ đi!
Hiểu tính Đức Thuận, anh ta sẽ không để cho cô tồn tại trong làng giải trí, Ái Thy lắc đầu nhìn Minh Thiên:
- Anh đi về đi! Duyên nợ của chúng ta đã hết.
Minh Thiên sững sờ:
- Ái Thy! Em không còn yêu anh nữa sao?
Đức Thuận cười khẩy:
- Cô ấy đã nói như vậy còn chưa lọt lỗ tai sao? Làm ơn đi giùm cho!
Đức Thuận ôm choàng qua vai Ái Thy lôi cô đi lên lầu, bỏ mặc Minh Thiên bị toán bảo vệ lôi ra cổng, đánh một trận nên thân về cái tội quậy.