Love is the hardest habit to break, and the most difficult to satisfy.

Drew Marrymore

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 23
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 5
ẦN BA TUẦN QUA, KỂ TỪ LỄ ĐÍNH HÔN. Dù đã cố gắng, nhiều lúc Uyển vẫn chợt quên mình đang sửa soạn cho một sinh hoạt mới, một đời sống mới. Uyển vẫn còn cảm thấy những níu kéo, những ràng buộc của đời sống quen thuộc vừa qua. Đời sống của ngày hôm qua con gái, hôm nay sắp sửa thành đàn bà. Dù không muốn, Uyển vẫn phải tự thú nhận với lòng là Uyển đã bâng khuâng ngơ ngác như vừa đánh mất một thứ gì. Nhiều lúc tự dặn lòng, chỉ còn vài tuần nữa là đám cưới, là chấm dứt những ngày rong chơi vô tư lự, và cần dần dần bỏ hết những gì đã có vào quá khứ, vậy mà Uyển vẫn không nhớ được. Nói đúng hơn, Uyển vẫn nhớ nhưng không giữ được. Nhìn Thủy đùa vui với lũ em, tán nhảm về những tên con trai đeo đuổi Uyển, thủ thỉ về những cặp mắt quyến rũ là lòng Uyển lại cuồn cuộn sôi nổi những ao ước được hòa mình vào sinh hoạt cũ. Vào những vui tươi lôi cuốn của ngày tháng cũ chưa xa được bao lâu. Của những ngày xưa chân sáo vô tư không biết khóc, không biết buồn phiền khổ sở. Trong những ngày qua, Hải vẫn thỉnh thoảng đến với nàng. Uyển mê man cạnh Hải, đắm chìm trong những âu yếm đón mời của người tình tuyệt diệu. Uyển tan biến trong vòng tay xiết chặt, trong nụ hôn đam mê, trong trao gởi nhịp tim, trong ve vuốt tê dại cả hồn. Những lúc đó Uyển cho mình là đầy đủ, có tất cả, không cần thêm một chút gì khác. Những lời Hải êm dịu ngọt ngào, những âu yếm săn sóc của Hải triền miên không dứt, những cuốn hút của thân hình đàn ông ấy cuồng nhiệt không rời đã làm Uyển thỏa mãn, thấy mình hạnh phúc.
Nhưng khi Hải vắng đi, Uyển bỗng thấy như mình chới với. Nghĩ tới mình sẽ đóng khung trong một nếp sống mới, sinh hoạt mới và từ bỏ tất cả những gì đã có từ mười mấy năm qua Uyển thấy trong lòng dâng lên niềm tiếc nuối vu vơ. Chưa muốn bỏ, chưa muốn giã từ. Và chợt có lúc Uyển tự nhủ tại sao không tận dụng những ngày còn lại trong "tự do" để tìm lại những gì sắp mất.
Uyển bỗng thèm, khi vắng Hải, một tên bạn trai nào đó trong vô số bạn bè đến với nàng, mời mọc năn nỉ Uyển chung vui một buổi chiều trong một cuộc vui nào đó. Những party, những buổi họp mặt, những lần lang thang trên phố, những chuyến rủ rê nhau ra ngoại ô... để sống một thời gian ngắn ngủi cho mình. Uyển thèm sống lại. Nôn nao ước muốn được hòa mình vào khung cảnh đó, dù là phải dấu Hải.
Đến khi gặp Hải, Uyển lại hối hận với chàng vì những tư tưởng ấy, muốn tìm cách bù đắp cho Hải, Uyển nồng nhiệt dâng hiến cho chàng những đam mê khao khát của một người tình sắp thành người vợ, sắp trao thân gửi phận cho người. Và rồi sau đấy, khi Hải về, Uyển lại bắt gặp những khoảng trống trong hồn, lại bứt rứt vì những ao ước ích kỷ kia trở lại dày vò.
Bữa cơm chiều qua đi, Uyển trở lên phòng. Nhìn căn phòng nhỏ quen thuộc trùng trùng dấu vết của những ngày con gái, Uyển bỗng thấy nôn nao. Bừa bộn quá thể, dơ bẩn quá sức. Nhiều lúc Uyển phải ngượng ngùng vì Hải bước vào ngồi giữa những ngổn ngang đó. Uyển thường hét lên:
- Ra cho người ta dọn dẹp xong mới được vào.
Nhưng Thủy vẫn nằm sấp, tỉnh bơ đọc truyện, hai chân đu đưa trong không khí, và cười:
- Ăn thua gì. Anh Hải phải tập cho quen đi.
Hải cũng làm như không thèm chấp, nhìn quanh và nói:
- Anh thích ngồi giữa phòng triển lãm này.
Uyển đỏ mặt. Trên thành giường một chiếc soutien. Dưới chân giường hai ba cái slip mỏng dính. Bừa bãi trên giường là chăn và gối, là quần áo ngủ rũ lung tung. Trên móc áo, đồ mặc đi chơi của mấy chị em treo chồng chất, bên dưới đầy những giày dép nằm ngả nghiêng. Son, phấn, mắt xanh quăn bừa bộn trên bàn học, trên nóc tủ gương, vài tấm hình tài tử xi nê dán trên vách với lời viết nhảm bằng tiếng Pháp của Thủy:
- Gã này là bồ tôi.
- Tôi mơ một người tình...
Uyển mắng Thủy nhiều lần vì sự bề bộn của căn phòng. Thủy chịu khó xếp dọn một tí rồi đâu lại hoàn đấy. Thủy nhất định bênh vực ý kiến mình:
- Phòng con gái phải như thế chứ.
- Nhưng ai thấy thì sao?
- Ai thấy? Phòng con gái người ta, ai được quyền vào?
- Nhưng...
- À, có ông Hải. Ông ấy tự ý xâm nhập thì ráng mà chịu cho quen. Chỗ anh Hải là ở phòng khách đâu phải ở đây.
Uyển lườm Thủy:
- Anh ấy là... người nhà chứ bộ.
- Em quên. Nếu vậy càng tốt. Mỗi lần anh Hải vào đây, chị nên bắt anh ấy xếp dọn dùm. Tập hầu cho quen, mà chị em mình được nhờ...
Uyển hét lớn:
- Đừng nham nhở. Ăn nói thế mà nghe được.
Thủy bĩu môi:
- Có gì mà phải om sòm. Uyển làm như anh Hải không biết những thứ này là gì, không nhìn thấy bao giờ. Đàn ông bây giờ... ranh như ma. Còn đi mua sắm những thứ này cho đào là khác.
Uyển hừ một tiếng, đành im. Thủy tiếp:
- Anh Hải biết đâu chẳng từng đi mua những thứ lỉnh kỉnh con gái này cho...
- Thôi, im đi. Nhiều chuyện.
- Sao Uyển không hỏi thử anh ấy xem.
Khi Hải đến, khi Hải ngồi giữa "phòng triển lãm" này, Uyển đã có lúc muốn hỏi Hải chuyện đó. Nhưng Uyển tự kìm hãm, sợ rằng mình sẽ bị Hải nhìn bằng con mắt lạ.
Và giữa những bề bộn đó, Hải đã ngồi cạnh nàng hàng giờ mà không hề khó chịu, chỉ đôi khi trêu chọc nàng cho vui:
- Em đâu cần dùng những thứ này.
- Sao vậy?
- Chứng cớ là em vất bừa bãi tùm lum. Người ta cần thì người ta đã cất tử tế chứ.
Uyển biết là Hải chê nàng bừa bãi. Vừa lườm Hải, Uyển vừa thu nhặt vào một chỗ hay ném vào ngăn tủ. Nhiều lần hóa quen, Uyển lờ luôn việc ấy. Chỉ phản đối khi nào Hải... làm quá, cầm chiếc quần lót mỏng dính lên vo tròn lại chỉ nhỏ bằng hai viên bi và làm bộ bỏ vào túi áo nói đem về làm... kỷ niệm, Uyển mới giằng lấy đem cất.
Căn phòng này là nơi Uyển hiện diện nhiều nhất. Vậy mà một ngày nào sắp tới Uyển sẽ phải từ bỏ ra đi. Nghĩ đến đó Uyển lại thấy tiếc nuối thế nào. Uyển nhìn quanh, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt, cảm thấy không nỡ rời xa một thứ gì. Cũng chính căn phòng này, khi Hải đến, Thủy đã ý tứ đứng lên bỏ ra phòng khách, nhường lại riêng tư cho hai người. Uyển đã nằm co trong lòng Hải mà không lo âu sợ hãi gì. Không một ai vào, khi Hải ngồi trong đó với nàng. Và như thế, Hải với Uyển đã âu yếm nhau hàng giờ không dứt, không rời giữa thế giới con gái bừa bộn ấy.
Bây giờ căn phòng hoàn toàn yên lặng. Thủy đi chơi, lũ em nhỏ cũng kéo nhau đi đâu vắng. Mẹ loay hoay dưới nhà và Ba không mấy khi ra vào phòng khách. Uyển nằm dài ra giường, nhìn quanh, đầy thương yêu trìu mến.
Bất chợt, Uyển vùng dậy, ghi vội vào nhật ký:
Ngày...
Tôi sắp mất tôi. Tôi tiếc nuối những ngày bay bướm rong chơi mà cũng nôn nao đón chờ những ngày sắp tới. Nhiều lúc tôi tự hỏi tôi: Tôi muốn gì thế nhỉ?
Ngày Xưa Chân Sáo Ngày Xưa Chân Sáo - Võ Hà Anh Ngày Xưa Chân Sáo