Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Chương 5
T
UẤN NHẾCH MÉP. CẦN CHỨ. Nhưng Lan cũng đúng, vì nhờ vậy mà có mối tình ấy với Lan.
- Lan đang sống đời học sinh. Cô ấy còn nhiều tha thiết nên chuyện kể thật vui.
- Vâng. Lâu lâu em cũng thích hỏi nó về chuyện ở trường, chuyện thầy cô bè bạn. Cho đỡ nhớ và đỡ tiếc nuối thêm.
- Những hình ảnh của thời cắp sách nhiều không hết, và là những ấn tượng mạnh mẽ nhất trong suốt cuộc đời mình. Một đôi lần đi ngang qua trường cũ, anh đã dừng lại hàng mấy chục phút để lặng lờ nghĩ ngợi.
Tiếng Nga xa vắng:
- Em cũng thế đó anh. Nghĩ lại thấy buồn ghê. Con Lan nó cũng than còn năm nay năm chót rồi lên Đại Học. Nó có vẻ không thích cuộc sống … “học đại” mấy, và nó tự nghi ngờ sẽ học dở dang. Và dở ngô dở khoai, chẳng làm nên sự nghiệp gì.
- Các cô bi quan nhỉ.
- Thực tế chứ anh. Như em này, rốt cuộc xoay ra đi làm là yên chuyện. Chỉ con Lan là còn yêu đời lắm nên hăng hái học đó thôi.
Tuấn ngồi im. Gì cũng Lan nói, Lan bảo. Nhưng Lan có nói đúng ý Lan không. Có lần nàng nói với Tuấn:
- Em học lên vì chẳng biết làm gì. Chả lẽ lại ngồi chờ lấy chồng. Hay đi làm tẻ ngắt như chị Nga để chờ một lần đổi khác?
Nga tiếp:
- Nhưng sự thực, cũng tại em không dám nghĩ ngợi gì. Nếu nghĩ ngợi, hẳn là em sẽ buồn đến chết mất. Đời mình, quãng sống nào sung sướng anh nhỉ?
Tuấn cười nhỏ:
- Quãng nào cũng khổ, mà quãng nào cũng sướng. Ăn thua ở lòng mình, muốn buồn được buồn, muốn vui thì có vui.
Nga kêu nhỏ:
- Anh nói như ông thầy tu.
- Anh có học giáo lý.
- Khiếp.
- Gì?
- Anh thì cái gì cũng học đòi. Nhưng rốt cuộc bỏ ngang cả.
Tuấn vuốt nhẹ mái tóc, ngửa cổ nhìn lên. Vầng trăng vằng vặc giữa trời, không một gợn mây. Nền trời trong vắt. Tuấn nói:
- Bỏ để làm lại tất cả. Nếu không, cũng chả biết làm gì.
Nga cười khúc khích:
- Và như thế, em với anh gặp nhau ở cùng một điểm.
Tuấn gật đầu. Khuya rồi thì phải. Tiếng máy xe tắt lịm ngoài hàng rào, xế nhà hàng xóm.
Nga nói khẽ:
- Chắc nhỏ Lan về.
Tiếng lách cách mở cổng của Thu, và giọng Hoàng Lan nho nhỏ:
- Ba mẹ về chưa?
- Chưa.
- May quá. Thế là đỡ phải xin phép. Đóng cửa giùm tao.
- Có anh Tuấn đến.
Lan nhìn lên, gặp Tuấn cúi xuống. Hoàng Lan cười thật tươi, nói vọng lên:
- Anh Tuấn hở. Chờ em lên nhé.
Ba người ngồi nói chuyện một lúc, Nga đứng lên đi ngủ để mai đi làm. Tuấn cười nhẹ:
- Đi làm vất vả thế đấy, bỏ cho rồi.
- Nhưng có tiền tiêu.
- Thực tế nhỉ.
- Vậy đó anh. Xin ba mẹ mãi, kỳ lắm.
Nga bước vào trong. Còn lại hai người. Tuấn nhìn Hoàng Lan, ánh mắt dịu dàng hờn trách:
- Đi chơi vui chứ.
Hoàng Lan mỉm cười. Trả lời sao bây giờ, cho anh vừa ý. Mối tình tay ba kỳ cục. Nàng yêu Khanh, yêu thực sự một người yêu. Nàng yêu Tuấn, như yêu hoa, yêu cảnh đẹp. Tuấn cũng chỉ thế, và cả hai người chỉ muốn có thế thôi. Nhưng vẫn phải chấp nhận những ràng buộc bình thường của mọi cách cư xử.
- Party đông không?
Tuấn hỏi nữa. Hoàng Lan gật đầu:
- Đông, Nhưng toàn dân Yé không à. Em chán nên đòi về sớm.
- Khanh có thi gì không?
- Có anh. Anh ấy sắp thi ra trường.
- Xong. Có thể làm đám cưới rồi nhỉ.
- Anh… Nói chuyện gì đâu…
Tuấn bẹo má Hoàng Lan:
- Cô không thích lấy chồng à?
- Không.
- Ở nhà làm gì.
- Chả làm gì cả.
- Thôi ở nhà … với anh.
- Bậy nữa.
Hoàng Lan rùng mình. Bàn tay Tuấn đặt nhẹ trên đùi nàng, chỗ da thịt ấy nóng ran. Nàng muốn đẩy ra, nhưng lại ngồi im, biết Tuấn sẽ không tiến xa hơn.
Bàn tay bóp mạnh trên đầu gối Lan, rồi nhấc ra đặt trên lan can.
- Có phút nào em nhớ anh không?
- Anh hỏi hoài câu ấy.
- Đâu có sao. Có không?
Hoàng Lan ngồi im. Tuấn nhìn sâu vào mắt nàng.
- Em đẹp quá.
- Lại nịnh, như mọi lần.
-Và anh giữ hoài những hình ảnh đã gặp.
- Vừa thôi.
Tuấn đứng lên. Khi khom người đứng lên, đôi môi Tuấn chạm nhẹ lên má Hoàng Lan, phác thành một nụ hôn. Hoàng Lan dợm cánh tay định đẩy ra, nhưng Tuấn đã đứng thẳng người.
- Anh … khỉ vừa vừa chứ. Lợi dụng không à.
Tuấn cười cười. Lan cười cười theo.
Tuấn nói:
- Anh về. Đưa anh ra cổng.
Hai người xuống sân. Đứng dưới gốc cây ổi, Tuấn vịn vai Lan:
- Lan này.
- Dạ.
- Mai cho anh đưa em đi chơi một lúc, buổi chiều.
- Em là thiên thần, anh là ác qủy. Anh dụ dỗ em không à.
- Nhé, nhé.
- Không.
- Nhận lời đi, anh ghen với Khanh bây giờ.
Hoàng Lan cốc nhẹ lên trán Tuấn.
- Coi chừng ở nhà biết chuyện anh với em … thì chết.
- Chết cả hai hay một mình ai?
- Cả hai.
- Càng hạnh phúc chứ sao.
- Khiếp. Ông này.
- Nhận lời nhé.
Hoàng lan nhìn mắt tuấn. Đầy thiết tha, đầy quyến rũ trong đó. Nàng gật đầu. Cả hai bước ra cổng. Một người bên trong, một người bên ngoài, cánh cổng mở hé giữa hai người.
Tuấn bỗng nghiêm trang:
- Đã ân hận chưa? Có hối tiếc đã nhận lời không?
Hoàng Lan nghĩ tới Khanh, lắc đầu:
- Như mọi lần, không có gì phải ân hận cả. Em … vô tội.
Tuấn nháy mắt:
- Cho anh cái hôn gió chứ?
Hai cánh tay Hoàng Lan đang đặt trên cánh cổng. Một bàn tay nhấc khỏi cửa sắt, đưa lên môi, tiếng “chút” nhỏ vang lên đầy khích lệ cùng với nụ cười thấp thoáng trong bóng tối.
Hoàng Lan đứng nhìn theo Tuấn mất hút ở khúc quanh mới quay vào. Nhiều chuyện đến với Lan ngay lúc ấy, Lan bật cười bâng quơ:
- Tình yêu kỳ cục.