People have a hard time letting go of their suffering. Out of a fear of the unknown, they prefer suffering that is familiar.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Dung Saigon
Thể loại: Truyện Ngắn
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 5
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 3
Cập nhật: 2026-07-15 23:01:01 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 5
ồng Hà, Mai và Khánh Linh vây tròn quanh Trần Thái Phong hỏi han tới tấp. Với khoảng thời gian ba mươi năm không gặp nhau, có biết bao nhiêu chuyện để hỏi han, để tra vấn, để tâm sự. Cái đám đàn bà đã bước sang tuổi ngũ tuần bỗng chốc trông trẻ ra, nhí nhảnh, lí lắc và hồn nhiên như chưa bao giờ già ấy thật ồn ào. Tôi ngồi cách Phong một chậu cây, bên cạnh tôi Thủy nói về Phong “tao gặp ông ấy trong buổi tiệc đám cưới con em họ, vô tình vợ chồng tao ngồi chung bàn với vợ chồng ông ấy, phải mất mấy phút mới nhận ra nhau, mà khi đã nhận ra nhau rồi thì chuyện trò không dứt, người đầu tiên chàng ta hỏi thăm là mày đó, tao nói tụi mình thỉnh thoảng có gặp nhau, nói đến buổi họp mặt của tụi mình, anh chàng xin được tham dự ngay. Tao đồng ý nhưng cũng nghiêm cấm không được mang theo cái đuôi, và thế là hôm nay tao đem hắn đến cho mày đấy”
Tôi khựng lại, xoa xoa hai bàn tay lên má, dường như má mình có một chút nong nóng, hồng hồng và thấy lòng rộn lên một chút xao xuyến,
Thủy đẩy vai tôi;
-Thế nào, gặp lại người xưa cảm giác ra sao? Mày thấy hắn còn giữ được cái nét nào của anh chàng caro đẹp trai ngày xưa không? Chắc thất vọng lắm hả?
Tôi nhìn Thủy:
- Thất vọng thật đấy chứ. Anh chàng thư sinh ngày xưa bỗng chốc biến thành một người đàn ông bụng phệ thì làm sao không ngỡ ngàng được nhỉ? Nhưng mà Thủy ơi, có bao giờ mình nhìn lại mình trong gương chưa? Thủy ngày xưa đâu mất rồi, Thảo ngày xưa cũng đâu mất rồi. Tất cả chúng ta đã để lạc mất tuổi hai mươi ở đâu rồi ấy nhỉ?
Thủy cất tiếng cười hồn nhiên:
- Mày vẫn còn lãng mạn quá, nói chuyện như là đọc thơ ấy Thảo ạ.
Tôi cười rộn ràng và nói to lên:
-Thì đó là thơ chứ sao.Này nhé, mọi người hãy lắng nghe những câu thơ Thảo vừa nghĩ ra để dành tặng cho bọn mình hôm nay.
- Tựa như một giấc chiêm bao,
- Tuổi hai mươi ấy lạc đâu mất rồi,
- Tóc tơ còn mãi rong chơi,
- Tuổi xuân vụt mất, ngậm ngùi…ta ơi,
- Kiếm dùm ta - tuổi hai mươi.
- Và cho xin nhé - nụ cười ngày xưa…
Có tiếng thở dài của ai đó và tiếng Phong vang lên, ngậm ngùi:
- Ba mươi năm dài như là cơn mộng, mình không ngờ là có thể gặp được các bạn ở đây, nhất là gặp được Thảo. Xin cám ơn những câu thơ của Thảo. Những câu thơ làm mình xúc động quá! Ai kiếm dùm ta tuổi hai mươi được nhỉ? Chúng ta hãy kiếm tìm tuổi hai mươi ở những lần họp mặt như thế này được chứ? Nhớ đừng quên tôi đấy nhé.
Mai nói:
- Hôm nay vui quá, vui hơn nữa là có sự góp mặt của Caro, Mai mơ ước những lần họp mặt như thế này lâu rồi nhưng ở xa qua, cách nhau cả nửa vòng trái đất, có muốn cũng chả được, nhưng Mai cũng hy vọng sẽ cố gắng mỗi năm về thăm các bạn một lần, để tìm lại tuổi hai mươi của mình.
Tôi nhìn Phong, nhìn Mai, nhìn lại các bạn. Hình như tất cả đã giống như ngày xưa, những khiếm khuyết của tuổi năm mươi biến đâu hết, những nếp nhăn của thời gian biến đâu hết, chỉ còn lại những nụ cười vui nhộn, lí lắc, những ánh mắt trong sáng, hồn nhiên. Trong cái khoảnh khắc này, chúng tôi đã tìm thấy tuổi hai mươi của mình – vẫn còn đó - trong mỗi chúng tôi. Tiếng Phong, ở ngay bên cạnh tôi, ấm áp như một ngày tháng Tư của ba mươi năm về trước:
-Và cho xin nhé, nụ cười ngày xưa…
DUNG SAIGON
(2008)
Nguồn: https://vohaanh-dungsaigon.blogspot.com/
Ký Ức Tuổi 20 Ký Ức Tuổi 20 - Dung Saigon Ký Ức Tuổi 20