Never lend books, for no one ever returns them; the only books I have in my library are books that other folks have lent me.

Anatole France

 
 
 
 
 
Tác giả: Danielle Steel
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Sisters
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 27
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-08-05 10:52:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 4
abrina rời văn phòng lúc sáu giờ. Cô muôn đi sớm hơn, nhưng có nhiều giấy tờ cần phải đọc và ký. Không có gì giải quyết trong ngày cuối tuần, nhưng vì cô nghỉ đến thứ ba trong khi cô thư ký phải nộp giấy tờ cho tòa vào thứ hai. Sabrina không thích cảnh ăn không ngồi rồi. Cô làm luật sư phụ trách về luật gia đình trong một công ty luật đắt khách nhất ở New York. Cô chuyên trách về việc cưới hỏi, ly dị, và những ca bảo trợ khó khăn. Những gì cô đã thấy trong tám năm làm luật sư khiến cô không muốn lập gia đình, mặc dù bạn trai của cô là người rất tốt và cô rất yêu anh. Người yêu cô là Chris, anh cũng là luật sư, làm cho công ty vốn là đối thủ của công ty Sabrina làm. Chuyên môn của anh là luật chống lại nạn độc quyền, anh tham gia các hoạt động xóa bỏ tình trạng phân biệt giai cấp được tiến hành nhiều năm nay. Anh là người vững vàng, tốt, đáng yêu. Hai người đã yêu nhau ba năm rồi.
Sabrina đã 34 tuổi. Cô và Chris không sống với nhau, nhưng họ qua đêm với nhau, tại nhà anh hay nhà cô, ba hay bốn lần một tuần. Bố mẹ cô thôi không hỏi họ có lấy nhau không, hay khi nào thì lấy. Sabrina tin rằng cô có thể tin tưởng Chris và hai người thích được ở bên nhau. Họ vui vẻ cùng khi đi xem kịch, nghe hòa nhạc, xem múa ba lê, leo núi, đi bộ, chơi tennis, và ở bên nhau vào ngày cuối tuần. Bây giờ hầu hết bạn bè của họ đã lập gia đình, thậm chí có người sắp có con thứ hai. Sabrina chưa nghĩ đến chuyện lập gia đình và cũng không muốn. Chris đã 37, thỉnh thoảng anh nhắc đến chuyện muốn có con, còn Sabrina thì không đồng ý với anh. Cô muốn ngày nào đó sẽ có con, nhưng bây giờ thì chưa. Nhưng với tuổi 34, cô là người cuối cùng trong số bạn bè còn muốn chờ đợi ngày có con. Cô nghĩ mình và Chris đã sống cuộc sống như vợ chồng rồi. Hai người không có cảnh cãi vã nhau, không sợ nguy cơ ly dị, và không đau khổ như cô thấy nhiều người cô tiếp xúc khi làm việc. Cô không muốn sống như khách hàng của mình, ghét người đàn ông mà mình đã kết hôn, thất vọng não nề trước những chuyện bất hạnh đã xảy ra trong gia đình họ. Cô yêu Chris, thích cuộc sống của họ như hiện nay.
Ngày hôm sau anh cũng đến dự tiệc với bố mẹ cô và sẽ ở lại đêm tại ngôi nhà ở Connecticut. Anh biết những ngày nghỉ cuối tuần với gia đình đối với cô rất quan trọng. Anh thích các người em gái và bố mẹ cô. Không có gì nơi Sabrina mà anh không thích, có lẽ ngoại trừ việc cô không muốn lập gia đình. Thật tình anh không hiểu nổi lý do, vì bố mẹ cô sống rất hạnh phúc. Anh nghĩ có lẽ những việc xảy ra tại công ty khiến cô không muốn lấy chồng.
Mới đầu, anh nghĩ chắc chuyện tình cảm của họ chỉ kéo dài hai năm là cùng, nhưng không phải như thế. Bây giờ họ đã có cuộc sống rất dễ chịu. Nhà của họ chỉ cách nhau vài khu phố, nên họ qua lại rất dễ dàng. Anh có chìa khóa nhà cô, và cô có chìa khóa nhà anh. Khi cô làm việc về trễ, cô gọi cho anh, nhờ anh đến nhà mang theo con chó. Chó của cô là loại chó Baxê, tên Benlah, nó thay cho con của họ. Anh tặng cô con chó này vào dịp Giáng sinh đã ba năm rồi. Sabrina rất yêu con chó. Nó có bộ lông đen trắng trông rất vui mắt, có vẻ mặt buồn rầu và tính đai sầu đa cảm. Khi Benlah không được để ý đúng mức, nó buồn rầu chán nản, phải mất nhiều ngày mới khuyên lơn nó khỏi buồn chán được. Nó ngủ dưới chân giường của họ. Mặc dù nó nặng đến 27 kg nhưng Chris không phàn nàn vì anh đã cho cô con chó này. Nó là món quà quý giá đối với Sabrina.
Sabrina rời văn phòng về nhà để mang theo con chó. Cô thấy Benlah ngồi trên chiếc ghế nó thích nhất kê bên cạnh lò sưởi ở phòng khách với vẻ mặt rầu rĩ. Rõ ràng nó biết cô chủ về trễ để dẫn nó đi dạo, cho nó ăn.
Vừa bước vào phòng, Sabrina nói với nó:
- Thôi đừng cau có như thế. Tao phải làm việc cho xong chứ. Tao không thể cho mày ăn trước khi đi đâu, nếu không mày sẽ bị bệnh trong xe. - Benlah đi đâu thường say xăng, nó ghét đi xe lâu. Sabrina biết ít ra cũng mất hai giờ mới về đến Connecticut nếu đi đường thẳng, còn nếu đi theo đường khác thì lâu hơn. Đi đường này xa hơn và xe chạy chậm hơn. Benlah không thích bỏ ăn. Nó không chịu vì không được tập thể dục. Ngày cuối tuần nào, Chris cũng dẫn nó chạy trong công viên, nhưng gần đây cả hai đều bận việc. Anh bận về một vụ án lớn, còn Sabrina hiện đang giải quyết một vụ ly dị quan trọng và ít ra ba vụ phải đưa ra tòa. Công việc của cô rất bề bộn, và cô được giới thượng lưu ở New York yêu cầu làm luật sư cho mình.
Sabrina đưa cho Benlah cái bánh bích quy của nó, nó liền hếch mũi lên, không thèm ăn. Con chó mập mạp này muốn phạt Sabrina như nó thường làm. Hành động của nó chỉ làm cho Sabrina cười. Chris rất giỏi trong việc làm cho con chó hết giận, anh thường kiên nhẫn với nó. Còn Sabrina bây giờ nôn nóng lên đường cho nhanh. Cô đã cho đồ đạc vào vali từ tối qua, bây giờ chỉ còn việc thay áo quần nữa là xong. Sáng nay cô phải ra tòa nên mặc bộ đồ vải lanh màu xám đen, với chiếc áo ngắn lụa màu xám, đeo chuỗi ngọc trai và đi giày cao gót. Bây giờ cô thay quần jeans, áo vải tay ngắn, mang xăng đan để đi xe về Connecticut. Cô mong ngóng về nhà sớm, nhưng nghĩ chắc cũng phải gần l0h mới đến nơi. Các em gái Candy và Annie chắc đã có mặt ở nhà rồi.
Cô nghĩ rằng, Tammy phải đến hai giờ sáng mới về tới. Tammy đi lúc 11h30, và sau đó cô phải đi xe từ phi trường JFK đến Connecticut. Sabrina không mong gì các chị em sẽ đến thăm nhau. Cách đây hai năm, cô và Chris đã đi thăm Tammy ở California, nhưng từ khi ấy đến giờ họ không thể đi được, mặc dù họ đã hứa sẽ tranh thủ thời gian để đi thăm em lại. Họ đã vui chơi với Tammy, mặc dù cô rất bận. Chris nói Sabrina và Tammy đều tham công tiếc việc. Anh làm việc đến giờ là về, và không làm vào ngày cuối tuần còn Sabrina luôn có cái cặp đựng đầy giấy tờ cần đọc, hay chuẩn bị hồ sơ cho một vụ kiện bên mình. Chris cũng là luật sư giỏi, nhưng anh sống thoải mái hơn, nên hai người đã bổ sung cho nhau trong cuộc sống. Anh làm cho cô thảnh thơi đôi chút, và cô thúc anh làm việc, không để cho anh quên việc. Tính Chris thường chần chừ. Thỉnh thoảng Sabrina trách anh về chuyện này, nhưng anh cười và không nói gì.
Cô ước gì Tammy tìm được người yêu như Chris, nhưng đời Tammy không có ai hết. Sabrina không thích người đàn ông nào từng đi chơi với Tammy trong 10 năm qua. Họ toàn là những kẻ xấu tính, coi mình như trung tâm của vũ trụ. Sabrina đã chọn được người như bố mình, anh thoải mái và tốt tính. Thật khó mà không yêu Chris. Mọi người trong gia đình Sabrina đều quý anh. Thậm chí, anh còn có vẻ giống như bố cô. Các cô em đều trêu cô về việc này khi họ mới gặp anh lần đầu. Bây giờ họ đều quý anh, như cô yêu anh vậy. Cô chỉ không muốn kết hôn với anh thôi, hay không muốn lấy ai. Cô sợ hôn nhân sẽ làm cho mọi việc đảo lộn, như cô thường thấy. Nhiều lần cô nghe những cặp vợ chồng nói rằng khi họ sống chung, mọi việc đều rất tốt đẹp, nhưng khi lấy nhau chúng trở nên tệ hại và tình yêu vì thế mà tan vỡ. Sống như cô và Chris bây giờ là tốt nhất.
Khi Sabrina để vali xuống bên cửa trước, Benlah nhìn cô với vẻ khổ sở. Nó nghĩ sẽ bị để lại ở nhà.
- Đừng nhìn tao ngu ngốc như thế, mày sẽ cùng đi với tao. - Nói xong, cô lấy sợi dây dắt chó, Benlah liền nhảy ra khỏi ghế, đuôi vẫy vẫy, vẻ sung sướng. - Sao, mọi việc tốt đẹp cả rồi chứ, phải không? - Cô tắt đèn, lấy vali, rồi dắt chó ra cửa.
Xe hơi của cô ở trong gara gần đó. Cô không dùng xe trong thành phố, chỉ khi nào đi ra khỏi thành phố mới dùng. Từ nhà ra gara chỉ đi một đoạn ngắn. Cô để túi xách vào thùng xe, Benlah ngồi chễm chệ ở ghế trước, nhìn ra cửa sổ xe. Sabrina mừng vì bố mẹ cô vui vẻ khi các cô dẫn chó về nhà của ông bà. Khi họ còn nhỏ, bố mẹ họ có con chó cộc nhỏ lông vàng, nhưng nhiều năm nay bố mẹ cô không nuôi chó. Họ xem ba con chó đến làm khách này là “chó cháu” vì mẹ cô bắt đầu nghĩ rằng họ sẽ không có cháu.
Sabrina thường nghĩ rằng một trong các cô em sẽ lấy chồng trước, có lẽ là Annie. Candy còn quá trẻ, và cô gái chưa phân biệt được đàn ông ai tốt ai xấu. Candy thường gặp những người xấu, họ đến với cô vì sắc đẹp và vì cô nổi tiếng. Tammy không hẹn hò đi chơi với ai từ hai năm nay, vì làm việc đầu tắt mặt tối nên không gặp được người như ý. Cô và Chris không muốn tiến xa hơn nữa, họ thấy như thế này là hạnh phúc rồi. Chỉ có Annie là người có thể lấy chồng được thôi. Khi lái xe ra khỏi gara, Sabrina tự hỏi không biết người bạn trai của Annie có nghiêm túc không. Cô ta có vẻ say mê anh chàng, nói rằng anh chàng rất tuyệt. Nhưng như vậy chưa đủ để kết hôn. Annie đã nói cho Sabrina nghe rằng anh ta sẽ về New York vào cuối năm, và điều này làm cho Annie hoang mang. Sabrina nghĩ rằng đây là điều duy nhất có thể khiến cho Annie từ giã Florence. Annie thích ở đấy, điều này khiến cho Sabrina lo sợ. Nếu cô không từ giã châu Âu để về New York thì sao? Đến Florence để thăm Annie còn khó hơn đến L.A. để thăm Tammy. Cô ghét thực tế là bây giờ các chị em cô mỗi người một nơi. Cô rất nhớ họ. Thỉnh thoảng cô có gặp Candy khi hai người có thì giờ. Lúc đó họ sẽ đi ăn trưa hay ăn tối, hay đi uống cà phê, nhưng không gặp được hai người kia, cô cảm thấy rất nhớ họ. Thỉnh thoảng sự nhớ nhung này làm cô đau đớn. Tình nghĩa chị em, tình nghĩa gia đình trong cô rất thắm thiết, nhiều khi mạnh hơn cả tình yêu đối với Chris, mặc dù cô rất yêu anh.
Khi xe ra đến xa lộ, cô lấy điện thoại gọi cho Chris. Anh vừa chơi quần vợt với bạn xong và mới về nhà, anh nói rất mệt nhưng sung sướng vì đã thắng.
- Ngày mai mấy giờ anh đến? - Sabrina hỏi. Cô cảm thấy rất nhớ anh. Cô thường nhớ anh vào những đêm họ không ở với nhau, nhưng những đêm họ ở với nhau thì rất tuyệt.
- Anh sẽ đến vào buổi chiều, trước giờ ăn tiệc. Anh muốn có thời gian để gặp các em gái. Anh biết các chị em rất thương nhau và có nhiều chuyện để nói với nhau. Giày dép, tóc tai, bạn trai, áo quần, công việc... - Anh trêu cô, nhưng không đi xa vấn đề. Họ vẫn như thời còn niên thiếu, cười nói huyên thuyên, thỉnh thoảng còn thức khuya để đùa với nhau. Chỉ có điều khác biệt là bây giờ họ hút thuốc và uống rượu khi nói chuyện và tỏ ra quan tâm tới bố mẹ hơn trước nhiều. Bây giờ họ nhận ra thật may mắn khi còn bố mẹ và hai ông bà vẫn khỏe mạnh, vui vẻ.
Khi còn niên thiếu, Sabrina và Tammy thường gây cho bố mẹ nhiều khó khăn. Candy và Annie thì dễ chịu hơn, và hưởng được sự tự do mà Tammy và Sabrina đã đấu tranh giành cho được trước đó - trong những hoàn cảnh chật vật, khó khăn. Sabrina thường nói rằng họ đã làm cho bố mẹ mệt mỏi, nhưng nhiều lúc cô không gặp may. Sabrina nghĩ rằng nuôi bốn cô con gái không phải là việc dễ. Bố mẹ họ đã làm một công việc tuyệt vời. Tuy nhiên, bố cô thường phục tùng mẹ, để cho bà quyết định nhiều việc, khiến Sabrina bực ông. Cô muốn được bố giúp đỡ khi đấu tranh với mẹ, nhưng ông không giúp. Ông không phải chiến sĩ, mà là người tình. Còn mẹ cô, khi thấy mình đúng, bà thường nói thẳng, không chịu nhượng bộ con cái, dù không được chúng khen. Sabrina nghĩ rằng bà rất trung thực, nên cô rất kính nể bà. Cô hy vọng mình sẽ là người mẹ tốt như bà, nếu ngày nào đó cô đủ can đảm để có chồng có con. Hiện giờ cô chưa có quyết định lấy chồng và sinh con. Đã 34 tuổi, nhưng cô vẫn chưa muốn có con.
Tammy là người lo sợ về việc sẽ không có con, nếu cô không gặp được người chồng tốt. Vào Giáng sinh, Tammy nói rằng nếu cần cô sẽ đi thụ tinh nhân tạo. Cô không muốn bỏ lỡ cơ hội có con, chỉ vì không tìm được người xứng đáng làm chồng. Nhưng thời gian còn nhiều, và các chị em khuyên cô đừng hoảng hốt, nóng vội, nếu không, cô sẽ vớ phải một anh chồng không ra gì. Trước đây đã nhiều lần cô mắc phải sai lầm này còn bây giờ cô đã thoát được nó. Cô nói đàn ông mà cô gặp đều không tốt và Sabrina đồng ý với em gái, vì cô nghĩ tất cả những người đàn ông yêu Tammy đều là những kẻ bần tiện.
May thay cho cô là Chris không có tính xấu hay tính bần tiện như thế. Tất cả mọi người trong nhà đều đồng ý như vậy. Họ chỉ không đồng ý việc cô không muốn thành hôn với anh.
- Tối nay anh sẽ làm gì? - Cô hỏi qua điện thoại khi xe đang chạy bon bon trên đường. Xe chạy nhanh nhưng nói chuyện với anh rất thú vị. Lúc nào cũng thế. Họ hiếm khi cãi nhau và nếu có cãi cũng nhanh thôi. Anh giống bố cô về điểm này nữa. Bố cô không thích cãi cọ, nhất là cãi với vợ con. Ông là người dễ chịu nhất trên hành tinh và Chris cũng vậy.
- Anh định sẽ nấu bữa tối, xem thể thao trên TV rồi đi ngủ. Anh mệt. - Cô biết anh rất bận rộn với vụ án thuộc công ty dầu khí. Vụ án ô nhiễm môi trường, chắc sẽ kéo dài trong nhiều năm mới xong và có liên quan đến nhiều người. Cô rất tự hào về anh. - Benlah khỏe không? Sabrina nhìn chỗ ngồi phía trước và cười.
- Nó đang ngủ. Nó giận em vì em về trễ. Anh dễ thương hơn nó nhiều về điểm này.
- Nó sẽ tha thứ cho em khi nô đùa trong cỏ và đuổi bắt thỏ.
- Nó có dòng máu chó săn, mặc dù bây giờ nó là chó thành phố. Thứ duy nhất mà nó đuổi ở đây là chim bồ câu ở công viên mỗi khi Chris chạy cùng nó.
- Anh sẽ cho nó tập thể dục vào ngày mai khi anh đến đấy.
- Nó cần tập, vì nó trở nên mập rồi đấy, - Sabrina đáp. Cô nói xong, Benlah liền tỉnh dậy, vì khi ấy xe tăng tốc. Nó quắc mắt nhìn cô, như thể nghe điều cô nói và bị sỉ nhục. - Xin lỗi Benlah, tao không có ý xấu khi nói thế đâu. - Con chó cuộn mình trong chỗ ngồi, khịt mũi một lúc rồi ngủ tiếp. Sabrina rất yêu nó, cô thích có nó cùng đi. Cô nói tiếp với Chris: - Em hy vọng Juanita không tấn công nó nữa. Lần trước, nó làm cho Benlah sợ hết hồn.
- Cũng lạ đấy. Tại sao Benlah sợ con chó nhỏ nặng hơn một ký nhỉ?
- Juanita nghĩ mình là giống Dane cao quí. Nó thường tấn công những con chó khác.
- Anh ăn bánh Taco, cái bánh còn to hơn nó. Trông nó thật kỳ, nhỏ như con dơi. - Anh cười, nghĩ đến ba con chó của các cô, con nào cũng có vẻ kỳ khôi. Con Yorkie của Candy là nàng còng chúa nhỏ, luôn luôn mang nơ trên đầu, và mỗi khi có dịp thuận tiện là con chó nhỏ Mexico hất nó ra. Nó là con chó nặng l,2kg ưa gây chuyện.
- Đừng nói thế, - Sabrina dặn anh. - Tammy nghĩ rằng nó rất tuyệt.
- Anh nghĩ tình yêu làm cho người ta mù quáng, ngay cả với chó. Ít ra cô em Annie của em tỉnh táo hơn.
- Nó thường ghét chó. Nó nghĩ rằng chó rất tai hại. Có lần nó cạo hết lông con chó của mẹ em. Mẹ em phạt nó hạn chế đi chơi ba tuần. Annie nói chó lông lá nhiều, vào giữa mùa hè nóng lắm. Tội nghiệp con chó, trông nó rất thảm hại. Cả hai đều cười khi hình dung ra cảnh ấy. Rồi xe cộ tăng tốc lại, Sabrina nói cô phải chú ý vào việc lái xe. Chris nói yêu cô rồi hẹn ngày mai gặp lại ở nhà bố mẹ cô.
Sabrina vừa lái xe vừa nghĩ đến anh, cô nghĩ mình thật may mắn khi gặp anh. Gặp được người đàn ông tốt không dễ gì, và gặp được người dễ thương như Chris rất hiếm. Cô biết rõ như thế, và rất mừng vì họ hạnh phúc bên nhau. Vì thế mẹ cô không hiểu việc cô thiếu quan tâm đến chuyện kết hôn với Chris. Chính Sabrina muốn như thế, còn về phần Chris, anh muốn hai người kết hôn với nhau. Vì cô chưa muốn, nên anh kiên nhẫn chờ đợi. Anh không hối thúc mà chấp nhận sự trì hoãn của cô.
Tối đó đường về Connecticut chậm và xa. Cô gọi về nhà xin lỗi việc cô về trễ, mẹ cô nói rằng Candy và Annie đã về, họ đang ngồi ngoài hồ bơi. Bà nói cả hai đều khỏe mạnh, mặc dù Candy không mập ra chút nào, nhưng ít ra cô không gầy hơn. Annie nói cho họ nghe về Charlie. Mẹ cô nói vấn đề có vẻ nghiêm trọng cho cô ấy. Nghe nói, Sabrina cười.
- Con sắp về đến nhà, mẹ à. Con xin lỗi vì về trễ.
- Mẹ biết thế nào con cũng về trễ, con yêu. Ra khỏi văn phòng là việc khó cho con. Chris khỏe chứ?
- Dạ, anh ấy khỏe. Chiều mai anh ấy mới đến. Anh ấy muốn để cho chúng con có thì giờ hỏi han nhau, chuyện phụ nữ mà. Anh ấy rất tâm lý về chuyện này.
- Đúng vậy, - mẹ cô đồng ý. - Sabrina, lái xe cẩn thận đấy nhé. Đừng vội. Dù sao tối nay chúng ta cũng thức khuya. Tammy phải đến hai giờ mới tới. Hôm nay nó cũng phải làm việc. Mẹ phải công nhận là hai con đều làm việc quá nhiều, nhưng kết quả tốt. Mẹ không biết các con học ai mà làm việc nhiều như vậy. Mẹ không nghĩ là bố con hay mẹ làm việc nhiều như hai con.
- Cảm ơn mẹ. - Mẹ họ thường khen con hết lời. Bà tự hào về bốn người con gái, tùy theo khả năng riêng, mỗi người đều làm tốt công việc của mình. Quan trọng hơn là cả bốn cô đều hạnh phúc, đều tìm được công việc mình thích. Mẹ họ không so sánh các cô với nhau, ngay cả khi họ còn nhỏ, bà xem họ như nhau, đều có tài riêng và có nhu cầu khác nhau. Mối liên hệ của họ càng ngày càng tốt đẹp hơn, và mọi người đều yêu thương mẹ, tùy theo cách riêng của mỗi người. Đối với họ, bà như người bạn thân. Họ được bà thương yêu hết mình, và bà luôn tỏ ra mình là bà mẹ hiền, chứ không phải chỉ là người bạn. Sabrina thích bà cư xử như thế, tất cả bạn bè của cô cũng thương yêu bà. Khi còn nhỏ, bạn bè của các cô thích đến nhà họ chơi, vì được đón tiếp niềm nở, khi tỏ ra lễ phép và biết cư xử. Khi các cô còn trẻ, mẹ họ không chấp nhận việc uống rượu và dùng ma túy. Bạn bè của các cô đều tôn trọng nguyên tắc ấy, khi họ không tuân theo, bà rất nghiêm khắt với họ.
Khi Sabrina rẽ xe chạy trên đường vào nhà thì đã hơn l0h. Cô cho Benlah ra khỏi xe rồi đi ra hồ bơi, cô biết mọi người đều ở đấy. Các cô em đang ở dưới nước, bố mẹ họ ngồi trên ghế nói chuyện với họ. Thấy Sabrina đến, mọi người reo hò vui sướng. Candy nhảy ra khỏi hồ, đến ôm ghì lấy chị khiến cho Sabrina ướt hết người. Sabrina đi tới ôm Annie. Ba cô cười sung sướng khi gặp lại nhau. Annie nói bỏ công đi từ Florence về nhà gặp chị thật đáng giá. Cô nói Sabrina trông thật đẹp. Sabrina cắt mái tóc đen tuyền xõa xuống quá vai, còn trước kia cô để dài hơn. Khi còn nhỏ, Annie thường nói Sabrina trông giống nàng Bạch Tuyết, nước da trắng màu kem, tóc đen nhánh, và mắt to xanh như mắt Candy. Mắt của bố họ cũng xanh. Cả Tammy và Annie đều có mắt màu lục như mắt mẹ. Tóc của mẹ cô có màu đỏ như tóc Tammy, nhưng thẳng và bây giờ đã ngắn. Tammy là người duy nhất trong nhà có tóc hơi quăn, cô ghét để tóc dài. Trước kia cô duỗi tóc cho thẳng còn bây giờ để tự nhiên nên mái tóc lăn quăn bờm xờm trên đầu. Tammy luôn thèm có được mái tóc như Sabrina. Tóc Sabrina đen, dày và thẳng. Và giống các cô em, cô là một phụ nữ xinh đẹp nhưng khác với cái đẹp của các cô em. Hai chân cô dài, thân hình thanh mảnh. Cô cao, nhưng không bằng Candy. Tammy thì nhỏ nhắn giống mẹ, còn Annie có chiều cao trung bình ở giữa hai cô, nhưng cũng xinh đẹp một cách kỳ lạ.
- Thế em với Charlie đến đâu rồi Annie? - Sabrina hỏi Annie. Cô khua chân dưới hồ, mẹ cô đưa cho cô ly nước chanh. Bà có vẻ sung sướng khi thấy ba cô con gái đã về nhà, còn một cô nữa sắp về. Bà thích cảnh cả gia đình đoàn tụ như thế này. Bà âu yếm nhìn chồng, và ông cười với bà. Ông biết bà đang rất sung sướng và hạnh phúc. Sau 35 năm lấy nhau, họ vẫn thương yêu nhau thắm thiết.
Qua nhiều năm sống bên nhau, họ cũng có cãi cọ, nhưng không nghiêm trọng. Từ ngày lấy nhau đến giờ, hôn nhân của họ vẫn bền vững. Có lẽ vì thế mà Sabrina thường ngần ngại về việc lấy chồng. Cô không biết mình có đủ may mắn để có cuộc hôn nhân tốt đẹp như bố mẹ không. Có lẽ Chris là người chồng tốt, nhưng cô sợ mình sẽ không là người vợ tốt như mẹ. Jane Adams là một người vợ tốt, một bà mẹ hiền. Có lần Sabrina nói với mẹ như thế, bà rất ngạc nhiên. Mẹ cô nói rằng bà cũng có lỗi lầm như bao người khác. Nhưng bà biết nhân nhượng với chồng, khiến hôn nhân của họ được tốt đẹp. Bà nói bố cô là người tốt. Chỉ nhìn thôi, người ta cũng biết ông là người như vậy, nhưng bà nói khi mới lấy chồng, bà cũng lo sợ. Hôn nhân là chuyện lớn, quan trọng, nhưng bà nói với Sabrina rằng người ta phải liều thôi, chuyện hôn nhân đáng cho ta làm thế.
- Em nói về Charlie cho chị nghe đi, - Sabrina giục em. - Chuyện có nghiêm túc không? Hai người đã đính hôn chưa?
- Chưa, - Annie đáp nhỏ. - Anh ấy rất tốt, nhưng bọn em chỉ mới quen nhau có sáu tháng. Em mới 26 tuổi, chưa muốn lấy chồng. Chị phải lấy trước. Chris ra sao?
- Anh ấy rất tuyệt, - Sabrina đáp. Bỗng hai người ngưng nói vì con chó giống Yorkie của Candy sủa dữ dội khi thấy con chó giống Baxê. Benlah hoảng sợ trốn dưới bụi cây trong lúc con chó giống Yorkie, đầu mang chiếc nơ hồng, đứng xa nó sủa vang lên. Khi về, Candy đã ghé qua nhà để mang theo con chó. Trong thời gian ở Paris, cô rất nhớ nó, nên bây giờ đem nó theo về nhà bố mẹ, cô rất vui sướng. - Con chó của chị rất ngố, - Sabrina nói, cô cười với em. - Chị nghĩ nó biết tự trọng, không muốn dây dưa đến chuyện không hay.
- Coi chừng Juanita sẽ tấn công nó đấy, - Candy nói, cười vang. Ngay cả Zoe, con chó nòi Yorkie cũng sợ nó.
- Còn Paris ra sao? - Sabrina hỏi Candy.
- Tuyệt lắm. Mọi người đều đi St. Tropez nghỉ cuối tuần. Em thích về nhà hơn.
- Chị cũng vậy, - Annie đáp, cười tươi.
- Tất cả chúng ta đều muốn vậy. - Sabrina nói, cười với bố mẹ. Mọi thứ quanh họ đều có vẻ lý tưởng, thanh bình. Khung cảnh này nhắc họ nhớ lại thời thơ ấu được bình an, được yêu thương và che chở. Cô luôn cảm thấy được hạnh phúc ở đây.
Họ ngồi ngoài trời nói chuyện thêm một giờ nữa rồi bố họ đi ngủ. Mẹ họ thức đợi Tammy. Bà muốn thức để chào đón cô. Sabrina thay áo tắm, xuống hồ bơi với các cô em. Trời đêm nóng, đom đóm chập chờn, nước trong hồ mát mẻ. Cuối cùng, họ vào nhà, thay áo ngủ lúc gần một giờ sáng. Mẹ họ lấy thêm ra bàn ăn ở bếp bánh xăng uých, bánh qui và nước chanh.
- Nếu em ở đây, em sẽ mập ra, không làm việc được, - Candy nói. Cô cắn một miếng bánh qui rồi bỏ xuống.
- Chị nghĩ em không mập đâu, đừng sợ, - Annie đáp. Như những người khác, cô lo cho sức khỏe của Candy. Cô ta làm ra rất nhiều tiền, mà để cho người gầy quá.
Họ đang ngồi nói chuyện trong bếp thì xe của Tammy chạy vào. Họ nghe tiếng cửa xe đóng mạnh, rồi Tammy chạy vào bếp, và tất cả mọi người đổ xô đến ôm ghì cô. Họ cười và nói với nhau, còn Juanita sủa tứ tung về phía mọi người. Nó ở trong bếp, chỉ sau hai giây là cắn rồi lôi cái nơ trên đầu con Zoe xuống, sau đó tấn công Benlah khiến con này phải trốn dưới ghế. Tính của nó không giông tính của Tammy, mặc dù nó là con chó nhỏ nhất, nhưng hung dữ nhất trong nhóm. Tammy bế nó lên, mắng nó, nhưng vừa để nó xuống đất lại, là nó đuổi hai con kia chạy mất hút.
- Con chó ghê gớm thật! - Tammy xin lỗi, rồi nhìn các chị em và thốt lên: - Lạy Chúa, mọi người tuyệt quá! Em rất nhớ bố mẹ và các chị em. - Tammy quàng tay ôm ghì mẹ vào lòng, mấy phút sau, bà Jane đứng lên. Công việc của bà thế là xong. Bà đã chào đón các con về nhà, còn bây giờ để cho các cô nói chuyện nhau. Bà biết họ sẽ ngồi nói chuyện hàng giờ, kể cho nhau nghe về chuyện đời tư của họ. Đã đến lúc bà nên rút lui.
- Ngày mai mẹ sẽ gặp lại các con, - bà nói, miệng ngáp rồi ra khỏi bếp. Có các con về nhà là tuyệt rồi. Đây là những giây phút sung sướng nhất của bà trong năm.
- Chúc mẹ ngủ ngon, hẹn mai gặp mẹ. - Các con bà đáp, lần lượt hôn bà như ngày còn nhỏ.
Sau khi bà đi rồi, họ mở chai rượu vang, ngồi nói chuyện cho đến quá bốn giờ sáng mới đi ngủ. Một điều rất tuyệt là phòng ngủ của họ vẫn được giữ nguyên như lúc còn nhỏ. Mỗi lần về nhà họ ngủ tại phòng của mình. Điều này khiến cho họ cảm thấy như mình vẫn còn bé, và bao nhiêu kỷ niệm xưa ùa về. Họ nói rằng ngày mai sẽ bàn về buổi tiệc kỷ niệm ngày cưới của bố mẹ, họ sẽ lên kế hoạch chung. Họ kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện, tuy trước kia họ có nhiều điểm không hợp nhưng bây giờ khi đã khôn lớn, chúng đều biến mất. Người duy nhất còn có vẻ trẻ con là Candy, do cô còn quá trẻ. Những người kia cảm thấy mình trưởng thành, và Candy dù còn trẻ, nhưng đã sông cuộc đời của người trưởng thành. Tiền bạc và danh vọng đến với cô quá sớm làm cho cô có vẻ lớn hơn tuổi rất nhiều. Sabrina và Tammy luôn lo lắng cho cô, thỉnh thoảng họ nói với nhau về vấn đề này. Candy là con mồi cho nhiều kẻ lưu manh đáng sợ, vì nghề người mẫu đã lôi cuốn họ. Hai cô chỉ hy vọng cô em biết cách giữ mình. Họ cũng lo đến chuyện ăn uống của Candy. Annie thoải mái hơn nên thường nói rằng Candy khỏe mạnh. Nhưng xét về một vài khía cạnh, Annie biết ít về những khó khăn nguy hiểm mà Candy phải đương đầu để theo đuổi nghề nghiệp. Cuộc sống của Annie là cuộc sống nghệ sĩ, giản dị, nên cô không hiểu được cuộc sống phức tạp của Candy. Đối với cô, cuộc sống của cô em hoàn toàn thuộc về một thế giới khác. Hai bà chị của cô luôn ý thức được sự nguy hiểm luôn rình rập quanh cô em út.
Họ hôn nhau chúc ngủ ngon rồi về phòng riêng. Mấy phút sau, Sabrina qua phòng Tammy, nói rằng cô rất sung sướng khi gặp lại cô em. Tammy đang ngồi trên giường, mặc áo ngủ màu hồng, mái tóc đỏ loăn quăn như hào quang.
- Chị ước gì em không ở xa như thế, - Sabrina buồn bã nói.
- Em cũng vậy, - Tammy đáp. - Em nhớ mọi người quá. Mỗi khi gặp chị, em lại nhớ gia đình da diết. Nhưng ở đây em không có việc gì làm cho tốt. Tất cả các chương trình quan trọng đều ở L.A. hết.
- Chị biết, - Sabrina gật đầu đáp. - Đáng ra chị nên đến đó thăm em luôn mới phải. Chị bị sa lầy ở đây. - Cô nói với vẻ tiếc nuối.
- Tất cả chúng ta đều thế, - Tammy đáp. - Thời gian trôi quá nhanh. Em không thích đợi sáu tháng mới được gặp chị. Em thường ước vẫn sống ở đây với bố mẹ, và chúng ta còn nhỏ như ngày nào.
- Chị cũng thế, - Sabrina đáp rồi ôm ghì cô em. - Chị sung sướng vì chúng ta còn về nhà được như thế này. Ít ra, đây cũng là điều hạnh phúc. Có lẽ chúng ta nên tổ chức đi chơi đâu đó rồi ghé thăm Annie ở Florence. Chắc sẽ rất vui, và bố mẹ có lẽ cũng đi được.
- Mẹ thì có thể, nhưng bố chưa chắc. Bố nghĩ rằng trong văn phòng mà thiếu ông, mọi người khó làm việc được. Rồi Tammy cười to. - Em nghĩ em có thể đi và chị cũng thế. Hiện giờ chúng ta đang tự do, không chồng không con. Sau này khi có gia đình, chắc khó gặp nhau được. Trong lúc còn có thể, chúng ta nên cố gắng gặp nhau.
- Chị đồng ý, - Sabrina đáp. Bỗng con Juanita thò đầu ra khỏi chăn, nhìn cò, gầm gừ. Cô vùng đứng dậy, kinh ngạc trước vẻ đáng sợ của con chó chỉ to hơn con chuột cống một chút. Con chó giống Baxê của cô đã ngủ say trong phòng. - Tại sao lần này chúng ta không tổ chức đi chơi đâu đó trước khi về lại nơi sinh sống? Chị được nghỉ một tuần. Nếu ta tổ chức, chị sẽ có đủ thì giờ.
- Em cũng vậy, - Tammy đáp, cô muốn làm thế, nhưng không tin có thể ra đi một cách dễ dàng. Trong mùa trình diễn, cô không có thời gian để nghỉ ngơi.
- Ngày mai chúng ta sẽ bàn về chuyện này, - Sabrina nói, rồi ra khỏi phòng. Cô sung sướng vì được gặp các cô em.
Trong khi đó, mẹ họ ở trong phòng, nghe họ đi từ phòng này sang phòng khác để hỏi han nhau. Bà cười, quay qua phía chồng. Bà nhớ lại ngày trước, mỗi khi bốn cô con gái đã về nhà, bà biết các con đều khỏe mạnh, bình an. Bà vui sướng khi nghe tiếng các con vang lên dưới mái nhà. Bà nhẩm tính những ngày hạnh phúc còn lại, rồi chìm vào giấc ngủ, trong đầu nghĩ rằng mình thật may mắn biết bao. Bà thấy việc các con về nhà là món quà quý giá mà Chúa ban tặng cho bà.
Chị Em Gái Chị Em Gái - Danielle Steel Chị Em Gái