Những trận chiến lớn nhất chính là những trận chiến trong tâm trí chúng ta.

Jameson Frank

 
 
 
 
 
Tác giả: Thục Lam
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: Trần Hoàng Kim
Upload bìa: Trần Hoàng Kim
Số chương: 5
Phí download: 2 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-07-19 21:03:09 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Miriam
húng tôi lớn lên cùng nhau, cùng chơi, cùng học, cùng làm, cùng ngủ. Chúng tôi quấn quýt như hai chú chim con. Ở trang viên, ai cũng trêu ghẹo rằng sau này hai đứa sẽ lấy nhau. Sự thật là cuối cùng chúng tôi đã lấy nhau, trong một buổi chiều mùa hè dưới tán cây bách tùng cạnh bờ hồ có cây cầu không tay vịn bắc ngang qua, anh đã hỏi tôi có muốn lấy anh không. Hôn lễ nhanh chóng, đơn giản, chứng hôn cho chúng tôi là cây bách tùng và ánh hoàng hôn. Tôi không thể nào quên được gương mặt tuấn tú và giọng nói dịu dàng, từ tốn ấy khi đọc lời thề hôn nhân mà anh từng nghe trong mấy bộ phim tình cảm coi cùng tôi.
“Một đời, một kiếp, một người”. Tôi nhớ như in những lời mình đã nói. Nếu phải từ bỏ tất cả mọi thứ để quay về thời điểm đó một lần nữa, chỉ cần không phải Nele, dù giá nào tôi cũng chấp nhận.
Sau khi chúng tôi làm lễ kết hôn bí mật đó, anh đi làm xa, còn tôi ở lại trang viên. Số phận tôi mãi mãi ở lại Maarwim, không thể nào đi đâu khác được. Anh nói rằng anh sẽ trở về và chúng tôi sẽ xây dựng gia đình của mình ở nơi này, nơi chứa đựng tất cả kỉ niệm tình yêu của tôi và anh.
Anh quả thực đã thực hiện được lời hứa của mình. Chúng tôi đã cùng sống ở Maarwim, đã có con, có gia đình.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn ra cây bách tùng cạnh bờ hồ, ngắm mặt trời chìm dần ở chân trời phía xa, bóng cây cầu cũ trải dài trên mặt nước sóng sánh những gợn li ti, tôi thấy hạnh phúc ở cuộc đời mong manh quá đỗi. Tôi không biết chúng tôi đã lạc nhau từ lúc nào.
Có lẽ là từ khi mẹ anh đến tìm tôi, hỏi tôi rằng có muốn lấy ai không, bà sẽ đứng ra thay ba mẹ đã mất khi chống bão ở trang viên mấy năm trước lo liệu đám cưới cho tôi, như con gái ruột. Tôi hỏi bà, anh ấy đâu, anh ấy có về nữa không. Và khi mẹ anh nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến pha lẫn kiên định ấy, tôi đã biết ngay số phận mình.
“Anh ấy không về đây nữa phải không ạ?”. Tôi cúi đầu, lặng lẽ hỏi.
“Miriam, ngay từ đầu cháu phải biết kết cục của chuyện này chứ”. Mẹ anh trả lời xen lẫn với tiếng thở dài. “Bác không muốn đóng vai kẻ ác hay làm mấy chuyện nực cười như cho cháu một số tiền rồi bắt cháu rời khỏi Maarwim. Bác mong cháu sẽ ở lại đây, bác sẽ lo lắng cho cháu như người thân ruột thịt, cháu muốn làm công việc gì thì cứ làm công việc đó, không cần phải để ý đến ai. Đấy là món nợ của gia đình bác với ba mẹ của cháu, bác nhất định sẽ bù đắp cho cháu thật tốt. Bác có thể nhận cháu làm con gái nuôi, cháu có thể mang họ Ioannou. Nhưng bác không thể nhận cháu là con dâu được”.
Tôi muốn nói với bà ấy, tôi không cần được bù đắp món nợ mà tôi chưa bao giờ mượn. Tôi nhớ ba mẹ của mình, tôi ước rằng họ chưa từng rời đi chống bão vào đêm đó cùng những người làm khác ở Maarwim, nhưng tôi không thể quyết định chuyện đó. Nếu họ đã chết thì đấy không phải là bảo hiểm cho tôi, tôi chỉ cần người ta trân trọng công sức của họ, vậy là đủ. Tôi không cần người ta phải trân trọng cả tôi vì cảm thấy có lỗi với ba mẹ tôi, tôi đâu phải chỗ để họ trút tình thương nhằm khuây khỏa cảm giác có lỗi.
“Cháu muốn học việc quản gia, cháu muốn làm quản gia của trang viên Maarwim”. Tôi nói với mẹ của anh. Đó là ước mơ từ bé của tôi, là điều tôi hằng mong mỏi. Tôi đã từng nghĩ Maarwim là một nơi kì diệu, nó đã cho tôi gặp anh, đã chứng kiến sự lớn lên của chúng tôi. Nếu anh đã không thể quay về và bảo vệ tổ ấm mà chúng tôi từng hứa sẽ cùng nhau xây dựng, tôi sẽ làm thay anh. Tôi sẽ chăm sóc và giữ gìn Maarwim, tôi sẽ làm điều đó đến khi tôi không còn khả năng nữa.
Trong một thời gian dài, tôi được toàn quyền xử lí mọi việc ở Maarwim dù tôi còn trẻ và chưa có kinh nghiệm. Nhiều người làm khác lớn tuổi hơn tôi không phục, đơn giản vì chính ngày trước tôi còn phải nhờ vào sự săn sóc của họ, vì đâu mà giờ tôi có quyền sắp xếp họ phải làm gì. Nhưng bà Ioannou luôn đứng ra chỉ đạo mọi chuyện. Bà nói chuyện với mọi người, giúp tôi có được vị trí vững chãi ở nơi này, để tôi có thể yên ổn sống ở đây và làm việc mình thích, như những gì mình đã hứa. Nhưng tôi chưa từng yêu cầu bà phải như thế. Tôi nói rằng tôi có thể làm từ việc thấp nhất, học việc rồi sẽ tiến bộ dần dần để trở thành quản gia. Tôi không cần bà ưu ái hay bù đắp cho tôi, nhưng không ai nghe tôi nói. Tôi sợ rằng nếu mình quá kiên quyết, tôi sẽ bị đuổi khỏi đây. Tôi muốn ở lại Maarwim, tôi muốn vĩnh viễn sống ở nơi có kỉ niệm mà tôi cho là đẹp nhất và đáng trân trọng nhất cuộc đời mình.
Sau khi ông bà Ioannou qua đời vì tai nạn xe, anh ấy trở lại trang viên. Anh kể cho tôi nghe những chuyện đã xảy ra trong suốt bốn năm chúng tôi chia xa. Anh đi học và nhận ra công việc thật sự của gia đình mình là gì. Sau anh là một em gái và một em trai, anh là con trai trưởng, anh phải gánh vác công việc của gia đình. Nó khiến anh kinh hãi, anh tự ghê tởm mình vì những gì mình phải làm. Nếu anh không làm, cả gia đình sẽ sụp đổ. Nhiều họ hàng cũng sống phụ thuộc vào công việc này.
“Anh không nhớ mình đã nói dối bao nhiêu lần, đã lừa lọc bao nhiêu người, đã khiến bao nhiêu người sống trong bất hạnh, đã phá hoại hạnh phúc của bao nhiêu gia đình”. Anh nói với tôi. “Miriam,” anh gọi tên tôi, lần đầu tiên sau bốn năm đằng đẵng, “anh hận những kẻ nói dối, anh hận chính bản thân mình”.
Tôi đã chứng kiến anh phải gắng gượng gánh vác mọi thứ như thế nào. Anh đã nhiều lần muốn vứt bỏ tất cả, anh suy sụp từng ngày và anh nói với tôi rằng anh sẽ từ bỏ tất cả vào ngày hôm sau. Nhưng khi tỉnh rượu, anh vẫn trở lại là anh, anh vẫn làm những công việc mà mình ghê tởm đó.
“Anh đã nhúng chàm rồi, Miriam, không thể tẩy sạch được nữa,” anh nói.
Anh ở lại Maarwim, nhưng không nhắc gì đến chuyện của chúng tôi. Anh không còn nhìn tôi bằng ánh mắt thâm tình như lúc thề nguyện dưới tán cây tùng trong ánh hoàng hôn, anh không còn dịu dàng cầm tay tôi, anh không nói chuyện với tôi bằng giọng ấm áp, trìu mến nữa.
“Anh không còn xứng với em, anh đã phản bội em rồi”. Cuối cùng anh đã thú nhận với tôi. “Anh đã qua lại với nhiều người khác. Anh cần cái gì đó để xoa dịu mình. Ban đầu anh nghĩ bia là được rồi. Sau đó anh uống rượu. Rồi anh chơi thuốc. Rồi anh lại nhận ra thuốc không phải cách lâu dài”. Anh cười khẩy. “Rồi anh nhận ra có nhiều cô gái sẵn sàng lao vào lòng anh, anh nhận ra ở bên cạnh họ thoải mái hơn nhiều. Không như những thứ khác. Họ nghe anh nói, rồi họ thỏa mãn anh, rồi họ rời đi, những người khác lại đến. Cảm giác chớp nhoáng đó khiến anh tê liệt và quên hết tất cả”.
Miriam, tôi tự nói với mình, đã không còn gì nữa. Tôi không còn nhận ra người mình yêu, tôi không biết mình đang ở cùng ai. Đúng như anh nói, anh đã thay đổi. Nhưng tôi không quan tâm. Dù là không còn gì nữa, vẫn còn có tôi. Tôi muốn nói với anh như thế, vẫn còn có tôi mà, tôi vẫn ở đây, tôi vẫn ở nơi này chờ anh.
Nhưng tính anh là thế, anh sẽ không tìm lại những gì mà anh đã bỏ qua. Anh sẽ tìm những người mới, anh sẽ làm như thế, tôi chỉ là thứ người ta đã bỏ lại. Như ba mẹ tôi đã làm.
Nhưng tôi cũng biết, nếu ở bên anh một lần nữa, tôi sẽ không thể nào thanh thản được. Vì tôi đã trở thành quản gia của Maarwim, dù muốn hay không, tôi cũng đã nhận lấy phần bù đắp mà nhà Ioannou đã nói rằng họ nợ tôi. Tôi đã nhận lấy tất cả, chỉ cần đừng ở bên cạnh con trai của họ. Tôi không thể có được tất cả.
Không, tôi đã có được phần nào, một phần nhiều nữa chứ, nếu tôi biết thấy đủ. Hạnh phúc là một chiếc bánh được chia cho mọi người, ai cũng có phần nhưng không phải phần ai cũng bằng nhau. Anh đã xem tôi như là một người bạn thân, một người tri kỉ. Quá nửa thời gian anh tìm đến Maarwim chỉ để nói chuyện với tôi. Tất nhiên tôi chẳng cho anh được lời khuyên nào hữu ích, nhưng tôi là một người lắng nghe đúng ý anh yêu cầu. Anh không lo rằng tôi sẽ phán xét anh hay tiết lộ những điều thầm kín anh đã nói. Tôi chỉ nghe và để đó, anh chỉ cần như vậy.
Chà, tôi đã nghĩ rằng anh sẽ không tìm lại những gì anh đã bỏ qua, tôi đã tưởng như thế, nhưng hóa ra anh chỉ bỏ qua tôi.
Một đêm, anh lái xe đến Maarwim và xộc thẳng vào phòng ngủ của tôi. Ngay giây phút bật người thức dậy vì giật mình đó, tôi đã tưởng anh đến yêu tôi, nhưng không phải.
Anh nói rằng anh đã gặp được một người phụ nữ.
“Một cô gái thì đúng hơn”. Anh cười và ánh mắt tràn đầy tình yêu ấy nhìn vào khoảng không trước mặt. Lại là một lần đầu tiên tôi nhìn thấy dáng vẻ anh như thế kể từ lần cuối cùng anh nhìn tôi bằng đôi mắt ấy. “Cô ấy khiến anh phát điên, Miriam à. Cô ấy… tuyệt vời. Cô ấy xinh đẹp và rất giỏi, cô ấy nói chuyện hay lắm, bọn anh nói chuyện suốt cả ngày ở quán cà phê khi tình cờ gặp nhau lần đầu. Anh có một cuộc họp, cô ấy cũng có công việc, nhưng hai đứa đều bí mật hủy hẹn để nói chuyện tiếp. Sau đó cả hai cùng phát hiện ra người kia đã hủy hẹn để ngồi lại. Tuyệt lắm Miriam à. Anh không nghĩ rằng anh có thể gặp được một người như thế”.
“Cô ấy tên gì?”. Tôi tò mò hỏi anh.
“Vivian. Cô ấy làm ở trường học, làm chuyên viên tâm lí. Công việc nghe tuyệt nhỉ? Có lẽ đó là lí do cô ấy nói chuyện rất hay. Anh bị cuốn vào, anh không tưởng tượng nổi. Anh nhìn mãi nhìn mãi nhìn mãi khi cô ấy nói chuyện, đó là dáng vẻ đẹp nhất anh từng được thấy ở một người phụ nữ”.
Có lẽ anh đã quên rồi, nhưng anh cũng từng nói cơ thể tôi là cảnh đẹp nhất trên đời mà anh có vinh hạnh được chiêm ngưỡng. Anh đã quên và đương nhiên anh không nhận ra rằng anh đã quên. Anh chỉ còn xem tôi là… một người bạn tri kỉ. Vì thế anh có thể thoải mái kể hết mọi chuyện như thế. Anh nghĩ rằng tôi cũng như anh, đã không còn cảm xúc gì nữa. Có lẽ anh cũng sẽ sẵn sàng nghe tôi kể về người tình mới của tôi, và anh cũng có dáng vẻ hào hứng như bây giờ.
“Vậy anh định thế nào? Mau chóng cưới cô ấy đi, đừng để cô ấy vụt qua”. Tôi nói với anh.
“Phải, phải. Anh muốn lấy cô ấy ngay, Miriam. Anh chỉ muốn cô ấy. Ngay khi bước ra khỏi quán cà phê, anh cảm thấy mình không còn nhớ gì trên đời nữa ngoài gương mặt nhỏ nhắn và đôi mắt xanh lá ấy. Đôi mắt xanh lá long lanh và sáng ngời của cô ấy làm anh quên hết tất cả”. Anh hít vào một hơi và thở ra cùng một nụ cười mãn nguyện trên môi. “Bọn anh đã hẹn hò gần hai tháng rồi, cứ thế mà hẹn hò thôi ấy. Cứ như là ngầm hiểu nhau, bọn anh cứ tiến tới. Mọi chuyện có vẻ hơi nhanh, nhưng anh còn thấy chậm nhiều lúc. Anh nghĩ rằng chỉ cần cô ấy ở cạnh, anh sẽ tỉnh táo, anh sẽ… bình an. Anh sẽ thoát khỏi những cơn ác mộng kinh khủng kia. Mỗi lần thức dậy và nhìn thấy cô ấy ở cạnh, anh không còn cảm thấy cuộc đời này nặng nề hay mệt mỏi. Anh đến tìm em ngay, vì… vì,” tôi thấy mắt anh sáng lên, cả gương mặt anh bừng lên dưới ánh đèn, “anh nghĩ ngày mai anh sẽ cầu hôn cô ấy”.
Anh lôi ra từ trong túi áo măng-tô của mình một chiếc hộp chữ nhật nhỏ màu nâu gỗ và mở ra cho tôi xem. Dưới ánh đèn vàng, tôi nhìn thấy chiếc nhẫn nhỏ bằng vàng được đính viên ngọc trai tròn được đặt giữa lớp vải nhung màu trắng pha kem. Xung quanh viên ngọc trai là những viên kim cương li ti được đặt khéo léo, đều tắp. Tôi đã từng thấy bà Ioannou đeo chiếc nhẫn này trong vài dịp quan trọng. Đó là nhẫn gia truyền. Đó là nhẫn gia truyền từ đời cụ của cụ của cụ anh, khi họ vẫn còn phụng sự cho chế độ quân chủ và được ban thưởng nhiều của cải, và chiếc nhẫn này chắc chắn đáng giá một gia tài cho tuổi đời và giá trị của nó. Có khi, nó đã từng được đeo trên tay của một nhân vật lịch sử nào đó được liệt kê trong sách giáo khoa.
Tôi đã từng, tôi đã từng, tưởng tượng, mình sẽ được đeo trên tay chiếc nhẫn đó. Những tưởng tượng ngây thơ thời mười bảy, mười tám tuổi của tôi. Thế nhưng tôi chưa bao giờ nhìn thấy chiếc nhẫn đó ở khoảng cách gần như thế này. Giờ đây, tôi sẽ không còn cơ hội được nhìn thấy nó như thế này nữa, cũng không còn cơ hội chạm vào, hay huống gì là đeo nó trên tay.
Anh nhìn tôi, tay vẫn cầm chiếc hộp đang mở ra để trước mặt rồi hỏi tôi: “Em nghĩ Vivian sẽ đồng ý chứ? Cô ấy sẽ đồng ý nhỉ? Liệu có quá nhanh chóng không?”. Anh lại nói một tràng. “Cô ấy nhỏ tuổi hơn anh nhiều, có lẽ cô ấy sẽ hơi sợ. Nhưng không sao, chỉ cần cô ấy muốn, anh có thể đợi. Có thể đính hôn trước chăng. Rồi đợi thêm một thời gian thì ra mắt gia đình. Có thể như vậy không, Miriam?”.
Tôi nhìn anh, tôi cảm thấy cả cơ thể mình cứng đờ. Lưỡi và hàm tôi không thể cử động, đại não tôi chỉ ra một mệnh lệnh duy nhất, dán đôi mắt vào chiếc nhẫn kia, và rơi nước mắt.
Anh không hiểu tôi bị làm sao. Anh đóng hộp nhẫn lại và chạm vào vai tôi, anh hỏi với giọng lo lắng: “Em không sao chứ, Miriam? Mọi chuyện ổn chứ em?”.
Tôi vươn tay một cách chậm chạp và khó khăn để lau nước mắt trên mặt. Sau khi hít vào một hơi thật mạnh để nước mũi không chảy ra, tôi ngẩng đầu và cười với anh. Nụ cười kéo dài cả gương mặt, tôi có thể cảm nhận như thế, tôi cố cười thật tươi và nhìn gương mặt anh, gương mặt mà tôi đã yêu gần như cả đời.
“Em nghĩ là cô ấy sẽ đồng ý. Thật đó. Chắc chắn cô ấy sẽ đồng ý. Anh rất tốt và rất yêu cô ấy. Phụ nữ có thể cảm nhận được ai là người yêu và tốt với mình nhất, họ sẽ trân trọng người đó”.
Anh nhìn tôi, sự lo lắng thoáng nãy tan đi đâu mất. Anh ôm chầm lấy tôi một cách đột ngột, tôi nghe giọng anh chỉ đầy vui sướng: “Cảm ơn em Miriam. Cảm ơn em”.
Tôi cũng ôm anh. Lần đầu tiên, một lần nữa, kể từ khi trở về, anh chủ động gần gũi với tôi thế này. Nhờ một người phụ nữ khác.
Anh rời đi vào rạng sáng. Tôi đã nghĩ lần sau anh trở về sẽ là cùng cô gái kia, Vivian. Tôi thật lòng muốn gặp cô ấy và chúc mừng cô ấy. Cô ấy đã có được một trong những người đàn ông tốt nhất trên đời.
“Không có Vivian nào cả”. Anh nói với tôi qua điện thoại. Tôi có thể hình dung ra bộ dạng thất thểu và suy sụp của anh qua giọng nói ở đầu dây bên kia. “Cô ấy đã nói dối, Miriam à. Không có Vivian, không có chuyên viên tâm lí gì cả. Cô ấy đã lấy tên giả, công việc cũng là giả. Anh đã gọi điện đến trường nơi cô ấy nói rằng mình đang làm việc. Họ bảo với anh không có cô Vivian Vannoy nào ở đó cả. Chỉ có một sinh viên thực tập cũng mang họ Vannoy, tên là Neodrin Vannoy. Cô ấy nói dối từ đầu đến cuối. Không có một điều gì là sự thật”.
Tôi chỉ im lặng và nghe anh nói. Tôi nghe anh thở ngắt quãng vì tiếng nghẹn trong cổ họng. Tôi nghe tiếng anh miết chặt điện thoại và ngồi phịch xuống sàn.
“Anh căm hận những người nói dối, Miriam. Anh căm hận ba mẹ anh vì đã nói dối anh, đã ép anh phải làm loại công việc đi lừa lọc và nói dối người khác. Anh không muốn có bất cứ sự dối trá nào trong cuộc đời mình. Anh đã cố gắng để ngoài công việc ra, không có bất cứ kẻ giả tạo nào đi vào cuộc đời anh nữa. Khi gặp cô ấy, anh đã nghĩ mọi chuyện kết thúc rồi. Cô ấy sẽ giúp anh, cô ấy sẽ cứu vớt anh, cô ấy là thiên thần, là nữ thần, là hiện thân trong sạch nhất. Anh cứ nghĩ cô ấy tốt đẹp, anh đã nghĩ cô ấy sẽ không bao giờ lừa dối anh”.
Tôi nói: “Anh đâu còn là một cậu trai trẻ. Anh biết rõ rằng không ai ngoài kia là hoàn toàn trong sạch và chân thật cả. Sẽ luôn có một, hay hai, hay nhiều lời nói dối trong cuộc đời của họ. Bản thân anh cũng đâu có trong sạch đâu”.
“Đúng vậy, bản thân anh cũng đâu có sạch sẽ gì”. Anh lặp lại lời tôi. “Nhưng anh đã nói với cô ấy mà, Miriam. Anh đã thú nhận mọi thứ, anh đã nói rằng anh không muốn có một người nào giả tạo xuất hiện trong cuộc đời mình nữa, vì anh đã là một kẻ giả tạo rồi. Anh sẽ… anh sẽ bảo vệ mọi sự chân thật còn sót lại trong đời mình. Anh đã thật lòng thú nhận, sao cô ấy vẫn lừa dối anh?”.
“Anh thú nhận là để bản thân anh thanh thản, đâu phải để yêu cầu người khác cũng phải thành thật với mình”.
Anh im lặng một lúc lâu. Đến khi tôi tưởng rằng anh đã dập máy, anh mới lên tiếng lại: “Anh đã hi vọng quá nhiều rồi”.
Sau đó, tôi cứ tưởng chuyện với “Vivian” Neodrin Vannoy đã ngã ngũ, thì một ngày anh lại về Maarwim tìm tôi, lần này, anh mang theo một cô gái khác, câu chuyện về một cô gái khác. Và lần này khác hẳn với lần trước anh trở về với niềm hân hoan và tràn đầy mong chờ. Lần này trở về tôi chỉ thấy mây đen phủ khắp người anh, tôi cảm giác anh mang mọi sự tuyệt vọng và đau đớn, và kinh khủng nhất, và đen tối nhất của con người mình trở về nơi mà tôi luôn cố gắng giữ cho nó tốt đẹp, sáng sủa, tươi tắn nhất.
Anh mang đến Shannon.
Anh không kể họ đã gặp nhau thế nào và làm những gì, anh kể về ấn tượng đầu tiên khi gặp cô ấy.
“Ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã biết cô ấy là người như thế nào. Cô ấy cũng giống anh, cũng chịu tổn thương, và phải sống trong một cái vỏ rất dày, không dám để lộ con người thật của mình nữa. Anh biết cô ấy sẽ có vô vàn lời nói dối khác nhau nếu anh tiến lại và bắt chuyện, có lẽ cô ấy sẽ nói dối ngay cả ở câu hỏi thăm đầu tiên”.
“Vậy điều gì ở một con người mà anh cho là ‘dối trá toàn diện’ như thế lại thu hút anh?”, tôi hỏi.
“Cái vẻ giả tạo của cô ấy. Em không thấy sao Miriam? Bọn anh là cùng một kiểu người. Bọn anh đều là những kẻ dối trá, bọn anh sẽ mang lại tổn thương cho người khác, và nếu ở bên nhau, bọn anh sẽ mang đến tổn thương cho nhau”.
Cùng một kiểu người. Anh đã gọi một cô gái mà anh nhìn thấu rằng sẽ nói dối ở ngay cả câu chào hỏi đầu tiên là cùng một kiểu người với mình. Vậy trong những lời anh đã nói với tôi trước kia, có bao nhiêu lời là thật. Sao anh lại nói ra mọi chuyện như thế. Sao anh không để tôi giữ lại một chút ảo tưởng nào.
“Vậy anh định làm gì?”. Tôi lại hỏi.
“Anh làm quen, nói chuyện, hẹn hò với cô ấy”.
“Có cảm xúc gì?”.
“Chẳng có gì. Như em nói chuyện với chính mình vậy. Em biết rõ đâu là thật, đâu là giả. Ở đây, trực giác cho anh biết. Bọn anh đọc thấu lẫn nhau, Miriam. Cô ấy nói nếu bọn anh lấy nhau, bọn anh sẽ là những người bạn đời hoàn hảo dành cho nhau”.
Tôi cứng hàm, nuốt nước bọt một cách khó khăn rồi lại đặt câu hỏi kia, cái câu hỏi luôn khiến tôi đau lòng không thể tả nổi dù mới chớm nghĩ đến.
“Vậy anh có định lấy cô ấy không?”.
“Tất nhiên là lấy. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã có ý định sẽ lấy cô ấy nếu cô ấy đồng ý. Bọn anh sinh ra là dành cho nhau, Miriam. Bọn anh có thể không yêu nhau say đắm, tha thiết hay cháy bỏng, nhưng bọn anh sẽ sống cùng nhau cả đời được, anh tin chắc như thế. Bọn anh sẽ cãi nhau, sẽ ghét nhau, hận nhau, nhưng bọn anh có thể điều hòa tất cả và sống với nhau được”.
“Có cả loại quan hệ kì lạ như thế sao?”. Tôi cúi đầu, hỏi anh với giọng mỉa mai.
“Có chứ”. Tôi có thể tưởng tượng ra cái nhếch mép có phần châm chọc trên đôi môi anh. “Có nhiều loại quan hệ trên đời lắm, Miriam. Anh biết bọn anh là kiểu quan hệ nào”.
“Trực giác của anh thần kì thật. Nó cho anh biết tất cả sao?”.
“Ừ”. Rồi anh im lặng. Có cái gì đó, như một tảng đá bất chợt lăn từ trên đỉnh núi xuống và chặn ngang con đường, xe đang đi bị nó đè bẹp, và các xe khác thì kẹt cứng ở hai chiều đường.
Tôi ngẩng mặt nhìn anh. Tôi thấy sắc mặt anh sa sầm và bàng hoàng. Môi anh hơi hé và khuôn hàm cứng đờ, đôi mắt anh thần ra nhìn vào vô định.
“Anh sao thế?”. Tôi hỏi với giọng sợ hãi.
Anh đảo mắt nhìn tôi, trong đôi mắt chỉ còn sự kinh sợ.
“Miriam, nhưng em biết sao không? Trực giác không cho anh biết việc quan trọng nhất”. Anh cúi đầu, hai tay vòng lên ôm lấy đầu từ hai bên tai, nắm chặt lại ở phía sau ót.
Tôi thấy những ngón tay anh siết lại trắng bệch, và hai chân anh run rẩy.
“Sao vậy? Có chuyện gì sao? Mau nói cho em biết đi”. Tôi lo lắng hỏi anh. Thà thấy anh đau khổ vì điều gì, còn hơn thấy anh đau khổ mà chẳng biết vì điều gì.
“Họ là chị em, Miriam. Neodrin là em gái ruột của cô ấy”. Tôi nghe tiếng anh sụt sùi, anh không ngẩng mặt lên. “Lẽ ra anh phải nhận ra ngay từ đầu, họ giống nhau như đúc. Tóc họ màu nâu, mắt họ màu xanh lá, và họ có giọng na ná nhau. Có lẽ anh đã quá điên cuồng với Neodrin, anh nhìn đâu cũng chỉ thấy cô ấy, thấy hình bóng cô ấy, nên khi thấy Shannon, anh đã nghĩ họ giống nhau là do ảo giác của anh. Anh không ngờ…”. Anh hít vào một hơi thật sâu, ngẩng mặt nhìn tôi.
Gương mặt anh đỏ ửng, khóe mắt cũng đỏ và tròng mắt rằn những tia máu. Anh đưa tay quẹt vệt nước mũi trên mặt rồi cắn môi thật chặt. Tôi quan sát tỉ mỉ từng cử động của anh. Tôi muốn hôn lên đôi mắt ấy, tôi muốn hôn lên đôi môi ấy, tôi muốn an ủi anh. Quên chị em họ đi, được không anh. Ở lại đây với em đi, ở lại trang viên này với em vĩnh viễn đi. Tôi muốn nói với anh như thế, nhưng tôi không thể thốt ra khỏi miệng một lời nào.
Cuối cùng anh rủ tôi cùng uống rượu. Anh bảo rằng chuyện này không thể cứu vãn nữa, chậm nhất là hai ngày nữa, anh sẽ phải lựa chọn. Hóa ra, nhà Vannoy và Ioannou có quan hệ công việc thân thiết, và họ có một hôn ước miệng với nhau. Ban đầu thì chẳng có gì, nhưng bây giờ anh đã xác định quan hệ với Shannon, cô ấy nói với mọi người rằng họ có hôn ước từ nhỏ.
“Ai cũng biết, ai cũng mong chờ một sự hợp tác, một sự kết hợp từ hai gia đình. Anh không lấy cô chị thì phải lấy cô em, không có lựa chọn nào. Anh ghê tởm bản thân mình, Miriam. Anh chọn họ… cứ như là chọn một món đồ”.
Lúc đó chúng tôi đã bắt đầu ngà say. Tôi cười khẩy trước lời anh vừa nói. “Làm sao một cô gái có thể ép anh phải lấy cô ấy vì một cái hôn ước nhảm nhí chứ. Đây đâu phải thế kỉ mười chín”.
Anh nhìn li rượu trong tay, vuốt ve nó như tưởng tượng nó là một món báu vật gì chăng. “Shannon, anh đã nói cô ấy và anh là cùng một loại người mà. Anh sẽ làm tất cả để có được thứ mình muốn. Điều duy nhất anh không thể làm theo ý mình là thừa kế công việc của gia đình. Đó là điểm yếu của anh. Và chắc chắn Shannon cũng có điểm yếu đó. Nếu bọn anh nắm được điểm yếu của nhau, bọn anh sẽ ở với nhau cả đời được”. Quả thật sau này, anh đã nắm được điểm yếu của Shannon, và chị ta không thể thoát khỏi anh được.
“Anh nghĩ gì vậy? Anh làm như thể đang chơi một trò chơi”.
“Vốn là vậy mà, Miriam. Ngay từ khi bắt đầu, đây đã là một trò chơi không thể kết thúc”. Anh uống cạn li rượu. Tôi thấy anh lảo đảo và cả người đổ gục xuống bàn.
Tôi biết anh còn tỉnh táo chút gì đó, tôi biết đây là cơ hội của tôi. Tôi biết tôi có thể làm mọi thứ để tự bù đắp cho mình. Anh không yêu người đàn bà đó, anh chỉ muốn ở cạnh cô ta vì cô ta là cùng một kiểu người với anh. Vậy nếu tôi trở nên giống anh, cũng ăn không nói có, cũng dối trá giả tạo, cũng đổi trắng thay đen, vậy anh có ở bên cạnh tôi không.
Tôi nhớ lại lời bà Ioannou từng nói. Vậy thì để con trai bà bù đắp cho tôi đi. Đúng vậy, trả món nợ mà nhà các người đã nợ gia đình tôi đi.
Anh không nhớ những gì đã xảy ra đêm đó. Rạng sáng anh thức dậy, tôi đã dậy từ trước và nấu cho ăn một bữa nhẹ trước khi anh về thành phố. Trước lúc anh đi, tôi hỏi anh rằng anh sẽ chọn ai.
“Không phải quá rõ ràng rồi sao?”. Anh nói với tôi trước khi nâng kính xe.
Không phải quá rõ ràng rồi sao. Neodrin còn quá nhỏ, cô ấy thậm chí chưa tốt nghiệp. Cô ấy đầy dối trá và lấp liếm, cô ấy không chân thật. Còn Shannon cũng đầy dối trá và lấp liếm, nhưng cô ấy thú nhận tất cả. Ngay khi xe anh rời khỏi Maarwim, tôi bàng hoàng nhận ra mình đã không trở thành kiểu người mà anh yêu nhất, tôi đã trở thành kẻ mà anh căm ghét nhất. Tôi cũng giống như Neodrin, tôi đã nói dối nhưng tôi chẳng có đủ can đảm để thú nhận với anh bất cứ điều gì.
Sau hôn lễ của anh và Shannon, sau khi anh công bố tin vợ mình đã có thai, tôi cũng sinh Nele. Đứa con mà tôi thề sẽ là tất cả của mình, thay cho anh. Lạ kì là Nele chẳng có chút gì giống anh, vì người ta bảo con gái hay giống ba. Nhưng như vậy cũng là một may mắn. Nếu con bé giống anh, người ta sẽ nghi ngờ.
Tôi không biết phải trở về Maarwim và giải thích thế nào về việc có thêm một đứa con gái. Rồi tôi gặp Yadil, anh ta là người mà trung tâm mai mối giới thiệu cho tôi. Lúc đó tôi đã nghĩ, tôi chỉ cần gặp một người nào ngang hàng mình, kết hôn rồi dẫn họ về Maarwim, sau đó cho họ một công việc và một nơi ở đàng hoàng. Cứ như là đi tuyển nhân viên, nhưng điều kiện là họ phải giữ mối quan hệ vợ chồng hợp pháp với tôi ít nhất một năm và đồng ý đề tên mình trên giấy khai sinh của Nele. Yadil đồng ý với tất cả điều kiện tôi đưa ra. Chúng tôi kết hôn vội vã và trở về Maarwim.
Rồi anh và Shannon dọn đến ở. Tôi đã nghĩ mọi chuyện sẽ êm thấm, chúng tôi sẽ sống như thế. Shannon cũng quý mến tôi, cô ấy hòa đồng và thân thiện với tất cả mọi người. Tôi cảm nhận được người đàn ông tôi yêu cũng hạnh phúc. Con gái tôi đang lớn lên bình an.
Nhưng rồi Shannon bắt đầu có các dấu hiệu của bệnh tâm thần. Cô ta nói chuyện với không khí, đập phá đồ đạc, la lối người làm, đánh người vô cớ. Những lúc như vậy, Yadil lại lao ra ngăn cản cô ta. Anh ta giúp ông chủ của mình đưa cô ấy lên phòng ngủ, giúp bọn họ khống chế để bác sĩ tiêm thuốc cho cô ấy.
Yadil không ngần ngại thú nhận với tôi rằng mình có tình cảm với Shannon. Nhưng anh ta sẽ không li hôn với tôi, anh ta vẫn sẽ làm một người giúp việc ở Maarwim. Vì anh ta muốn ở cùng một mái nhà với cô ấy, được nhìn thấy bà điên đó mỗi ngày.
Tôi biết thấu tâm tư của Yadil, tôi sợ anh ta sẽ phá hoại hạnh phúc của người tôi yêu. Tôi không cho phép anh ta gần gũi với Shannon. Khi cô ấy đề nghị chúng tôi cùng ăn cơm chung, tôi thẳng thừng từ chối. Khi Nele gần gũi với con gái nhỏ của họ, tôi la mắng con bé. Và khi đứng trước Shannon, tôi luôn tỏ ra biết thân phận mình. Tôi không muốn có một sự cố, sai sót nào khiến cho gia đình hạnh phúc của người tôi yêu tan vỡ.
Khi anh tìm đến tôi và dằn vặt vì mối quan hệ đáng xấu hổ của mình và Neodrin, tôi ủng hộ anh. Tôi nói rằng anh không hề sai, rõ ràng rằng anh yêu Neodrin trước và Shannon biết rõ anh chẳng hề yêu cô ấy. “Hai người chỉ là cộng sự, chỉ là người sống cùng nhau cả đời. Hai người không thể bỏ nhau, nhưng cũng đâu cần chung thủy với nhau đâu”. Khi nói như thế, trong đầu tôi nghĩ đến Yadil. Tôi ước rằng Shannon cũng có quan hệ với anh ta và để chồng mình biết điều đó, để anh không còn đau khổ như lúc này.
Càng ngày, tôi càng lún sâu vào cái vực chất đầy tội lỗi, trang viên Maarwim chất đầy tội lỗi và tôi là một trong những kẻ thúc đẩy điều đó. Tôi đã hủy hoại tất cả những thứ tốt đẹp mình từng xây đắp và gìn giữ. Trong lời của anh, tôi từng là Madonna[1], giờ đây, tôi là quỷ dữ, tôi đã biến chốn thiên đường mình từng săn sóc thành Sodom[2].
Nhưng có lẽ, việc tệ hại nhất mà tất cả chúng tôi từng gây ra chính là mang những đứa trẻ, những sinh vật thiện lương, trong sáng, đơn thuần nhất của thế gian đến giữa vòng xoáy hận thù, tội lỗi, dơ bẩn. Đây có lẽ là cái nhân mà chúng tôi đã gieo để sau này, ai cũng phải chịu sự trừng phạt.
Khi anh mang Deborah đến đặt vào vòng tay của Shannon, tôi đã biết đứa trẻ này chính là nghiệp chướng mà ông trời phái xuống để trừng phạt ba người họ. Còn tôi, nghiệp chướng của tôi chính là Nele.
Quả nhiên, chẳng ai trong chúng tôi có đủ khả năng để chống trả lại quả báo mà mình phải nhận lấy. Tôi chẳng rõ là ai trong chúng tôi phải chịu trừng phạt trước. Có lẽ là anh, khi anh phải sống cùng một người điên mà chẳng thể từ bỏ cô ấy được, vì cảm giác tội lỗi chính mình đã khiến cô ấy như thế. Hay Neodrin, phải chứng kiến người mình yêu và con ruột sống bên cạnh người khác, phải chịu giằng xé giữa quá khứ và hiện tại, phải bất lực giữa những việc mình có thể lựa chọn và không thể lựa chọn.
Và tôi, nghiệp báo của tôi cũng đã đến – Yadil.
Khi Shannon và anh dọn đi rồi, Neodrin cũng rời đi. Yadil bắt đầu suy sụp. Anh ta tưởng mình có thể tìm kiếm hình bóng của Shannon trên người Neodrin, nhưng hóa ra chẳng được gì. Khi Neodrin bỏ đi, anh ta đổ đốn và bắt đầu rượu chè. Anh ta không thể trút oán hờn lên tôi, vì anh ta biết tôi đã làm gì cho anh ta, anh ta nợ tôi quá nhiều. Nên Yadil trút sự căm thù và oán trách lên Nele, đứa con giống tôi bảy, tám phần. Anh ta sỉ vả con bé, đánh đập nó. Nele tội nghiệp chẳng hiểu vì sao người ba luôn hiền lành lại đột ngột thay đổi tính tình và hành hạ nó như thế.
Tôi đã muốn dứt bỏ, đã muốn li dị, nhưng anh ta không đồng ý. Anh ta muốn ám mẹ con tôi cả đời, anh ta muốn chúng tôi phải chịu đau khổ. Tôi không cho phép điều đó xảy ra, tôi sẽ không để Nele phải chịu bất cứ đau đớn nào như tôi đã từng chịu.
Khi pha thuốc vào phần ăn của Yadil, tôi đã nghĩ rằng nếu có kiếp sau, đổi lại tôi sẽ là người mang ơn. Tôi sẽ làm mọi thứ để bù đắp cho tội lỗi của mình. Hơn ai hết, tôi biết rõ rằng Yadil đã sai, nhưng cái sai của anh ta không đáng để phải nhận một cái chết như vậy.
Cuối cùng, ông trời đã nghe lời thỉnh cầu của tôi. Yadil đã ăn phần ăn đó và chết ngay tại chỗ. Ông trời cũng đã nghe lời thỉnh cầu của tôi, để tôi phải bù đắp tội lỗi của mình cho cái chết của anh ta. Nele cũng đã lén ăn phần ăn đó.
Lúc đó Neodrin đang đi công tác ở thị trấn. Cô ta nghe được tin qua những người làm. Họ không biết ai là người bất cẩn cho nhầm thuốc độc vào đồ ăn nên vô cùng thương cảm cho tôi. Neodrin cũng đến để chia buồn. Đó là lời cô ta nói, nhưng tôi biết thực chất cô ta đến để hả hê. Tôi biết cô ta chẳng ưa gì Nele bé bỏng của tôi. Cô ta không cho con bé lại gần Deborah, chắc cô ta tưởng đứa trẻ đó thì cao quý và đáng trân trọng hơn con gái tôi. Nên khi tôi nói cho Neodrin biết thân phận thật sự của Nele, cô ta sững sờ tột độ.
“Anh ấy… anh ấy”. Tôi sung sướng biết bao khi thấy được vẻ hoang mang trên mặt cô ta.
“Biết? Không,” tôi nói.
Khi thấy Neodrin che miệng và ngồi cũng không vững trên ghế, tôi lại nhớ đến Nele của mình. Con gái nhỏ của tôi, nếu khi sống nó đã chẳng thể biết được ai là ba ruột của mình, thì bây giờ, tôi sẽ cho tất cả mọi người biết.
“Sao chị không nói? Là do chị không nói, phải không?”. Neodrin nói trong nghẹn ngào. Hóa ra cô ta cũng biết đau đớn sao. Những con quỷ như cô ta, như tôi, làm sao lại thấy đau đớn được. Nele bé nhỏ của tôi mới phải đau đớn, con bé đã chịu tổn thương đến mức nào.
“Vì tôi biết nếu tôi nói, tôi sẽ chịu đựng hoàn cảnh giống, hoặc tương tự như cô. Anh ấy giỏi mấy chuyện này lắm. Bịa ra câu chuyện nào đấy, nhận nuôi Nele, và tôi sẽ không bao giờ được phép gọi con bé là con gái nữa. Rồi phải chứng kiến đứa con yêu dấu gọi người khác là mẹ. Tôi thà chịu đựng cực hình ở Địa ngục còn hơn tưởng tượng ra cảnh đó”. Tôi không ngại ngần nói ra tất cả cho cô ta nghe. Tôi đã nghĩ, nếu tôi đã phải chịu trừng phạt sớm như vậy, tại sao những người khác có thể sống yên ổn được. Tôi không quan tâm nữa, tôi chỉ cần tất cả những ai có tội phải chịu trừng phạt xứng đáng. Cả anh, cả người tôi yêu. Chẳng phải anh đã khiến tôi trở nên giả dối như anh sao. Vậy thì tôi cũng sẽ khiến anh phải đau khổ như tôi. Và tôi biết chắc chắn ai có thể giúp tôi làm điều đó.
Tôi nói với cô ta: “Ở quê hương tôi có những truyền thuyết về người chết. Mọi người tin rằng nếu chết đi mà trên bia mộ không ghi đúng tên họ của mình và ba mẹ mình, sẽ không thể siêu thoát. Vì thế chúng tôi có những ngày lễ để cúng tế những người đó, những người chết vất vưởng, binh lính trên chiến trường chẳng hạn. Nele của tôi sẽ như thế, con bé sẽ không thể siêu thoát, sẽ lang thang trên nhân gian này và nhớ mãi về những gì mình đã trải qua”. Tôi thấy vẻ mặt ngạc nhiên, chuyển sang ngỡ ngàng, rồi ngộ ra, rồi vẻ mưu tính, tất cả hiện rõ trên gương mặt thanh tú của Neodrin. Tôi biết cô ta đang nghĩ gì, tôi biết cô ta định làm gì.
“Bây giờ tôi chẳng sợ gì nữa, vì chẳng còn gì ý nghĩa trên đời này để tôi bận tâm. Nhưng cô thì có đấy, Neodrin. Deborah của cô, dù sau này con bé chết già và ra đi thanh thản, nó cũng không thể siêu thoát, vì nó chẳng biết nguồn gốc mình là ai. Nghĩ như thế không khiến cô đau lòng sao? Từ đó đến giờ, cô không đau lòng sao? Tôi sẽ giết bất cứ ai dám ngăn cách tôi và Nele, tôi ngạc nhiên rằng cô có thể đứng bên cạnh và vui vẻ cùng họ suốt thời gian qua”. Tôi vừa nói vừa vân vê mặt dây chuyền hình con bướm mà Shannon đã tặng cho Nele. Tôi nhớ con bé từng nói với tôi, Shannon bảo rằng bướm tượng trưng cho linh hồn và dặn con bé hãy giữ gìn sợi dây này như giữ gìn linh hồn mình. Shannon, vậy cô có từng giữ gìn linh hồn của mình chưa.
Neodrin thần người hỏi lại: “Giết sao?”.
“Phải,” tôi trả lời.
Hết.
(1) Tên gọi khác của Đức Mẹ Maria. Bà là biểu tượng cho sự trong sạch, đức hạnh và lòng từ bi.
(2) Một đô thành tội lỗi được nhắc đến trong Kinh Cựu ước, Tân ước và Kinh Quran. Đạo đức của người dân Sodom vô cùng bại họa, nơi đây tràn ngập những hành vi suy đồi, việc dâm loạn, cưỡng hiếp, thói quen hưởng thụ xa hoa là việc phổ biến.
Câu Chuyện Ở Trang Viên Maarwim Câu Chuyện Ở Trang Viên Maarwim - Thục Lam Câu Chuyện Ở Trang Viên Maarwim