Letting go means to come to the realization that some people are a part of your history, but not a part of your destiny.

Steve Maraboli

 
 
 
 
 
Tác giả: Hồng Châu
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: Oanh2
Upload bìa: Chu Hương
Số chương: 21
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4701 / 17
Cập nhật: 2015-11-13 00:06:52 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 5
ết quả kỳ thi vào đại học không có tên Ngọc Mai. Ngọc Mai lại trượt. Cũng chẳng vui cũng chẳng buồn, đối với cô việc vào đại học không quan trọng.
Minh Phi đến, vẻ mặt không vui. Anh có cảm giác mình là người có lỗi, cái lỗi vong tình với Ngọc Khuê. Cả tháng nay Ngọc Khuê tránh đi gặp anh. Còn anh cứ yếu đuối để Ngọc Mai lôi mình vào cuộc tình với ham muốn của nhục thể hơn là tình yêu.
- Em không có tên trong danh sách trúng tuyển, anh nghĩ là em nên đi học nghề là hơn, Mai ạ.
Ngọc Mai lắc đầu:
- Bây giờ em có muốn học cũng chẳng được.
Minh Phi nhíu mày:
- Sao?
- Anh xem cái này đi rồi biết!
Ngọc Mai ném lên bàn tờ giấy, Minh Phi cau mày cầm lên. Giấy xét nghiệm. Anh sửng sốt nhìn Ngọc Mai, cô phụng phịu sà vào lòng anh.
- Sắp làm ba rồi, chuẩn bị đi cưới em đi là vừa anh yêu ạ.
Mồ hôi Minh Phi vã ra:
- Em có mang bao lâu rồi Mai?
- Giấy ghi 1 tháng đó. Cả nửa tháng nay em định nói với chị Khuê rồi... Đừng có nói với em là anh không muốn có đám cưới nghen. Em sẽ...
Ngọc Mai cười hì hì, cô vươn bàn tay bóp qua cổ Minh Phi, nửa đùa nửa thật:
- Em cũng đâu muốn có con sớm. Nhưng thôi, có con anh không còn dám nghĩ tới ai khác ngoài em. Thật ra, chị Khuê cũng biết chúng ta với nhau rồi. Bộ anh nghĩ lúc này 10 giờ đêm hơn chỉ mới về nhà là đi học lớp nghiệp vụ à? Chỉ đi với anh Trường Giang đó.
Minh Phi đờ người ra. Anh cũng lờ mờ hiểu là Ngọc Khuê nhận ra điều gian dối của anh và cô tránh mặt anh. Còn anh, mặc cảm sai trái đã khiến anh không dám gặp cô. Và bây giờ thì mọi việc đã đến lúc phải công khai. Minh Phi biết rõ 1 điều, anh không yêu Ngọc Mai, nhưng cứ mỗi lúc cô ôm lấy anh và hôn anh thì anh có cảm giác như toàn thân mình tan rã ra và chỉ còn là sự ham muốn khát khao.
Anh sắp có con, 1 điều Minh Phi chưa bao giờ nghĩ đến. Nó đang là sự thật, sự thật khiến anh bối rối và muốn phát hoảng lên.
- Em chưa nói với chị Khuê vì chờ anh. Anh mà không cưới em, em chết luôn.
Minh Phi lúng túng:
- Dĩ nhiên là anh cưới em chứ sao không cưới.
- Nhưng mà anh chẳng có vẻ gì mừng khi em nói là em có em bé. Em thấy trong phim, khi cô gái nói đã có em bé là người yêu của cô nhảy tung lên mà mừng và hôn cổ cuồng nhiệt luôn, còn anh chẳng có 1 phản ứng nào cả.
Minh Phi cố nén tiếng thở dài. Lại là phim ảnh!
Anh cau mày khó chịu:
- Em nên biết phim ảnh và ngoài đời khác nhau. Phim ảnh chỉ là sự hư cấu.
- Em chẳng cần biết gì cả, anh yêu em như trong phim mà.
Minh Phi nghẹn giọng. Quả thật, trước đây, những băng vidéo "ghê gớm" đó chẳng bao giờ anh dám xem. Vậy mà lần đầu tiên đó, Ngọc Mai đáo để, cô dám lắp cuộn băng đó vào máy và anh không thể không xem, để rồi cuồng nhiệt và sau đó về nhà ăn năn. Ăn năn rồi lại muốn hưởng tiếp trái cấm tuyệt vời.
- Vậy thì khi nào anh nói với chị Hai để cưới em?
- Thì để anh tính lại!
Ngọc Mai câu cổ Minh Phi hôn. Nhưng lúc này sự khao khát của anh nguội lạnh, nguội lạnh trước trách nhiệm mình đã gây nên.
o O o
Ngọc Khuê đẩy cánh cửa nhìn vào phòng Ngọc Mai, lòng cô đầy phiền muộn trước 1 kết quả không vui. Lần thứ 2 Ngọc Mai lại trượt vào đại học.
- Chị Hai!
Ngọc Mai giấu vội trái cóc ra sau lưng. Nhưng còn chén muối ớt, cô không giấu vào đâu được, nên cười trừ:
- Chị không cần mắng em thi rớt đâu. Em cũng không bắt chị nuôi em hoài, em sẽ đi lấy chồng.
Ngọc Khuê cau mày:
- Đó là giải pháp duy nhất của em phải không? Đây là con đường em tự chọn, sau này đừng nói là chị không khuyên em. Em muốn lấy chồng?
- Ừ. Nhưng mà chị hứa đừng có buồn em. Thật ra, em nghĩ có lẽ chị cũng biết nên hồi này chị ít ở nhà với em.
Ngọc Khuê ngồi xuống ghế, 2 chị em cùng yêu 1 người đàn ông, cô tránh tối đa gặp Minh Phi, có lẽ anh cũng đã biết. Bây giờ cô đang chờ lời thú nhận của Ngọc Mai, lời thú nhận sẽ làm cô tan nát cả cõi lòng, cô đã cố giấu niềm đau của mình vào tận sâu đáy lòng.
Không thấy Ngọc Khuê nói gì, Ngọc Mai rụt rè:
- Thật ra, em không hiểu là em có yêu ảnh không nữa, em chỉ biết là khi ảnh ở bên em, em thật hạnh phúc. Và em tò mò muốn biết cảm giác của nụ hôn.
Ngọc Khuê đỏ mặt. Điều ấy cô đã trông thấy từ buổi chiều của cơn mưa trái mùa, chính vì vậy mà cô lao đầu vào công việc tìm quên. Ai cũng biết, cô gầy rộc cả người, ít cười ít nói, mất đi vẻ điềm đạm vốn có, nhưng chỉ duy nhất có 2 người thân yêu nhất của đời cô là họ không biết.
Nước mắt Ngọc Khuê dâng lên, cô cố ghìm lại và mắng nhẹ:
- Em đó, tối ngày chỉ xem tiểu thuyết và xem phim rồi nghĩ vẩn vơ lung tung.
Không xem câu mắng vào đâu, Ngọc Mai phụng phịu:
- Nếu anh Phi đi cưới em, chị bằng lòng nghen, em và ảnh sắp có em bé rồi.
Câu thú nhận làm Ngọc Khuê chết lặng cả người, toàn thân cô rung lên trong 1 cảm giác đau đớn. Cô đã bỏ rơi Ngọc Mai và mặc kệ họ với nhau, để bây giờ là như thế này đây. Cơn giận bừng lên, Ngọc Khuê dang tay tát mạnh vào mặt em gái 1 cái:
- Lại như thế nữa sao Mai?
Bị cái tát bất ngờ, Ngọc Mai bướng bỉnh hất mặt lên cao:
- Tại sao em không làm như vậy, khi mà em hơn chị ở tuổi trẻ và sắc đẹp. Em không thông minh bằng chị, tuy nhiên để có anh Minh Phi, em đã phải giở thủ đoạn như vậy đó.
Sau cái tát giận dữ, bàn tay Ngọc Khuê tê điếng, nhưng câu nói tàn nhẫn kia làm cho cô tưởng mình có thể ngã ra mà chết. Để có Minh Phi, Ngọc Mai làm như vậy đó, so với số tuổi 19 của nó, Ngọc Khuê thật sự kinh hoàng. Cô không bao giờ dám nghĩ như thế đó. Buông bàn tay xuống, Ngọc Khuê đau đớn:
- Nếu đã như vậy em bảo anh ta mau cưới em đi.
Ngọc Khuê lảo đảo đi về phòng mình, người cô như kiệt sức không sao đứng vững được. Lúc này cô muốn mình chết đi hay điên lên cũng được, cho quên đi cơn cuồng nộ dâng lên ngút ngàn. Tại sao 2 người thân yêu nhất đời tôi nỡ cư xử với tôi quá tệ bạc. Tại sao? Tại sao vậy?
Ánh Sao Đêm Ánh Sao Đêm - Hồng Châu Ánh Sao Đêm