Books are a uniquely portable magic.

Stephen King

 
 
 
 
 
Tác giả: Dung Saigon
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 14
Phí download: 3 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 3
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:08 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 4
ã Ba hôm rồi, Đà Lạt Bỗng trở nên mưa, sương mù phủ đầy lên những ngọn cây trong vườn và mây xám che kín cả bầu trời. Ái Vi thu mình trong phòng riêng không buồn bước chân ra ngoài. thỉnh thoảng nàng lại mở hé cửa sổ để mong nhìn thấy một tia nắng rọi xuống khoảnh vườn ngát hương thơm. Nàng thèm ra phố quá. Hình như nỗi nhớ nào cứ ray rứt Ái Vi hoài, nàng ngắm mình trong gương, chải hoài mái tóc nhung tơ của nàng, trang điểm đôi mắt ngây thơ. Ái Vi mặc áo vét xám và khăn choàng trắng, nàng sang thăm vợ chồng ông Nguyễn Đăng.
Thấy Ái Vi lọt vào, Đăng kêu lên:
- A! Cô bé Ái Vi của tôi ơi, mấy hôm nay cô bặt tăm trong phòng hoài khiến chúng tôi lo quá.
- Tại mưa và lạnh đấy, hôm nay hy vọng trời nắng, tôi muốn nhìn thành phố quá.
Mai Lan mở hé cửa sổ, tia nắng yếu ớt như không thể chống chỏi nổi với sương mù vẫn còn bao phủ cá cây cỏ. Bà nói:
- Chúng ta có thể đi dạo trong sương.
Ái Vi lắc đầu nhẹ:
- Tôi sợ gió lạnh lắm, không thể bước chân ra phố lúc này được.
- Như thế, ta uống cà phê bên lò sưởi ấm cúng này vậy nhé.
- Vâng, tôi đang thèm một ly cà phê đen.
Mai Lan nói:
- Để tôi đi pha.
Ái Vi mỉm cười nhìn dáng nhanh nhẹn của Mai Lan đi vào phòng trong. Nàng hỏi Đăng:
- Ông Đăng này, Tuấn Phi mời tôi đi dự một buổi picnic trên đồi với anh ta và các bạn, tôi đã nhận lời rồi, nhưng tôi ẹ ngại quá. Ông có thể nào cho bà Mai Lan cùng đi với tôi không?
- Nếu cô muốn, nhà tôi sẽ cùng đi với cô.
- Cảm ơn ông quá. Ông bà thật tử tế.
Đăng cười nhẹ, ông hỏi Ái Vi:
- Cô có nhận được thiệp mời dự một buổi dạ hội trong du hí trường sắp được tổ chức thứ bảy này không?
Ái Vi gật đầu:
- Có. Nhưng có lẽ tôi không dự.
Đăng trợn mắt:
- Sao vậy, Ái Vi?
- Vì tôi sẽ lem luốc như cô bé lọ lem mất.
Đăng ngẩn người. Ông nhìn đôi mắt buồn mơ mộng của Ái Vi và ông chợt hiểu. Có lẽ Ái Vi sợ không có một bộ đồ dạ hội nào sang trọng để đi dự với mọi người. Trong biệt thự này hoàn toàn những cô gái con nhà giầu có, họ đã sửa soạn may sắm từ mấy ngày trước ở các tiệm đắt giá sang trọng nhất ĐÀ Lạt. Ái Vi làm sao theo kịp họ, một cô gái tỉnh nhỏ hiền lành như nàng làm sao đủ tiền để may một bộ đồ lộng lẫy diêm dúa dành cho một buổi dạ hội đua chen quần áo, nhan sắc như thế này. Lông mày Đăng nhíu lại, và mắt ông chợt sáng lên. Ông gọi nhẹ nhàng:
- Ái vi này, cô có bằng lòng để ông già Nguyễn Đăng biến thành bà tiên đỡ đầu cho cô không?
Ái Vi ngơ ngác nhìn Đăng. Nàng không hiểu gì cả. Đăng vẫn cười cười:
- Tôi có chiếc đũa thần, nào, cô bé lọ lem, cô muốn ước điều gì?
Ái Vi mỉm cười, nàng nghĩ là` Đăng muốn nói đùa với nàng, Ai Vi đùa lại:
- Tôi ước có một bộ y phục dạ hội thật đẹp, thật nổi tôi sẽ rực rỡ hơn tất cả thiếu nữ trong thành phố này
Đăng gật đầu với nụ cười bí mật nở trên môi, ông bảo Ái Vi:
- Hãy nhắm mắt lại đi, cô bé. Cô sẽ được như ý.
Ái Vi nhắm mắt lại, nàng tưởng tượng Đăng sẽ đi trốn nàng. Nhưng không, Đăng đang lục lọi trong chiếc vali lớn của ông, một bộ dạ hội thật lộng lẫy hiện ra, ông khoa trước mặt Ái Vi:
- Cô bé lọ lem, điều ước của cô đây rồi.
Ái Vi mở bừng đôi mắt to - Một chiếc áo thật mới màu trắng toát dài đến gót chân. cổ và tay áo được viền bằng lông cừu mầu đen. Vạt áo đằng trước thêu những đoá hoa mầu vàng ánh. Và một sợi ruban cũng màu vàng dùng để cột tóc. Thật là lộng lẫy. Ái Vi nghĩ thầm. Đôi mắt nàng sáng lên rực rỡ. Cô run run vuốt ve chiếc áo trên bàn tay:
- Ông cho tôi mượn nhé ông Đăng. Tôi đang ao ước được dự buổi dạ hội ở hí trường với một bộ đồ rất đẹp. Mấy hôm nay tôi cứ buồn vì nghĩ rằng không bao giờ mình có được, mình đành phải ở nhà.
Đăng cười, ánh mắt ông nhìn Ái Vi thương mến và âu yếm như ánh mắt của người cha. Ông bảo Ái Vi:
- Của cô đó.
- Không biết là tôi có mặc vừa không?
Ái Vi lo ngại. Đăng bảo:
- Cô có thể vào phòng trong thay áo thử xem. Tôi hy vọng chiếc áo phải vừa vặn với thân hình cô.
Khi Ái Vi đã khuất sau cánh cửa phòng.
Đăng gọi to:
- Mai Lan ơi! Mai Lan.
Mai Lan chạy ra, trên tay bà có ba cái tách nhỏ và một bình cà phê. Bà hỏi:
- Cái gì thế anh Đăng. Ái Vi đâu rồi?
Mai Lan vừa nói xong thì Ái Vi tha thướt diễm lệ bước ra, chiếc áo vừa vặn ôm sát lấy thân hình nàng, mầu trắng của áo hợp với dáng người mảnh mai Ái Vi, nàng đẹp và sang như cô công chúa trong truyện cổ.
Mai Lan tròn mắt kêu lên:
- Trời ơi, cô bé rực rỡ quá.
Rồi bà cầm sợi ruban trên tay Ái Vi cột lên mái tóc nàng.
- Đúng là một cô công chúa.
Mai Lan nói. Ái Vi đứng trước gương ngắm nghía từ đầu đến chân. Nàng Thấy mình rực rỡ lạ.
- Thật là đẹp, làm sao ông có được bộ áo này?
Đăng cười:
- Những bà bạn của mai Lan đã mua cho. Họ nói để cho con gái chúng tôi. Những hàng này được gởi từ ngoại quốc. Tôi còn một bộ kimono với guốc và thắt lưng bằng lụa của Nhật Bản, một bộ Tây Ban Nha với khăn choàng, lược và khăn vuông. Tôi dùng những bộ này để làm mầu sắc cho những bức hoạ của tôi nên đi đâu tôi cũng mang theo bên mình. Cô có vừa lòng với bộ đồ này không?
Mắt Ái Vi sáng lên, nàng siết chặt bàn tay Nguyễn Đăng:
- Biết nói gì để cảm ơn ông bà bây giờ.
Tôi cứ như người sống trong mơ thôi đấy
Mai Lan mỉm cười nhìn cô gái. Bà cũng thấy niềm vui mừng trong đôi mắt u buồn thường ngày của cô rực sáng. Lòng bà nghe êm ái và một thứ tình cảm thân thiết nào bộc phát trong nụ cười. Ôm vai Ái Vi ngồi xuống ghế, bà nói:
- Chúng ta dùng cà phê đi.
Ái Vi ngồi xuống cạnh Mai Lan, nàng cảm động đến quên cả mưa và sương mù đang bao phủ bầu trời, Ái Vi cất tiếng hát véo von như chim nhỏ...
Những Giọt Long Lanh Những Giọt Long Lanh - Dung Saigon Những Giọt Long Lanh