Số lần đọc/download: 2375 / 54
Cập nhật: 2016-04-19 21:57:31 +0700
Chương 4
T
ôi nhìn theo nàng uyển chuyển đi về chỗ đậu chiếc Falcon. Một phút sau nàng đã không còn bên tôi nữa. Gió biển thổi mạnh nhưng tôi vẫn như ngửi thấy mùi hương của nàng phảng phất quanh tôi. Tôi đứng dậy đi vài bước vu vơ. Giờ này hãy còn sớm quá, tôi chưa muốn trở về căn phòng cô độc trơ trọi của tôi ở một căn nhà lầu gần bến tàu. Tôi trở vào quầy và gọi rượu uống.
Và hình ảnh nàng ám ảnh tôi mãi, nhiều tưởng tượng đến với tôi làm cho tôi rạo rực. Tôi hiểu trường hợp của tôi vấn đề chỉ là đã lâu rồi tôi không gần đàn bà, không giải quyết sinh lý. Này một người đàn bà quyến rũ làm nổi dậy sự thèm muốn xác thịt đó trong tôi. Tôi chỉ cần một người đàn bà. Tôi nghĩ đến chuyện đi tìm vài người đà bà chơi bời tôi quen trong thành phố, nhưng không hiểu vì sao tôi cứ ngồi chết ở quán nước bên bãi vắng này.
Chợt nhớ rằng tôi đói. Từ sáng đến giờ tôi chưa ăn gì, tôi gọi thức ăn và ngồi nhẩn nha uống rượu một mình, ăn một mình. Trí óc tôi không cần suy nghĩ về Diễm Lan. Bất cứ tôi nghĩ đến việc gì, dòng tư tưởng của tôi rồi cũng đưa tôi về Diễm Lan.
Tôi tự nhủ: “Mình chẳng biết gì nhiều về người đàn bà ấy, ngoài việc nàng đã có chồng và chồng nàng dính líu với một bọn côn đồ, bị bọn chúng tìm bắt và chồng nàng đang phải lánh mặt, phải trốn tránh. Nàng thật đẹp và quyến rũ nhưng nàng đâu có phải là người đàn bà đẹp, đa tình đầu tiên mình gặp trong đời? Mình đã 36 tuổi rồi, đã một đời vợ… Mình đâu còn non dại gì mà hoảng hốt náo loạn vì sự xuất hiện của một người đàn bà? “
Rồi tôi nghĩ đến cái việc tôi được đề nghị làm. Tất nhiên đó là việc khó, nhưng cũng không khó khăn quá lắm. Nếu không khó khăn, người ta đã chẳng phải nhờ đến tôi. Nếu Vũ Dương, biết rõ chỗ phi cơ rơi, hoặc giả nếu y ghi sai địa điểm cũng chẳng sao — việc không tìm được xác phi cơ sẽ không phải là lỗi ở tôi — chuyến đi và tìm vớt sẽ keó dài nhiều lắm là một tháng. Ba mươi ngày sống trên du thuyền giữa biển với Diễm Lan và chồng nàng. Ba người, hai gã đàn ông và một ả đàn bà trên du thuyền. Nếu không có anh chồng nàng thì đẹp quá. Tôi tự cười tôi ngẩn ngơ với ý nghĩ đó. Ở đời, nếu những ước ao của chúng ta thành sự thật thì… loạn.
Ba mươi ngày trên mặt biển với vợ chồng nàng rồi tôi sẽ trở thành chủ nhân chiếc du thuyền lý tưởng. Và 5,000 đô la? Cuộc đời qúa đẹp, tôi được đài thọ quá hậu.Tôi còn đòi hỏi gì nữa? Với số tiền ấy, và chiếc du thuyền, tôi có thể thực hiện được chuyến đi vòng quanh thế giới. Đi trong hai năm cũng chưa tiêu hết tiền. Tôi sẽ tới những hải cảng lạ không có cả tên trên bản đồ thế giới. Và tôi sẽ có điều kiện viết du ký. Viết vẫn là giấc mộng đẹp nhất trong những giấc mộng đẹp của tôi. Tôi vẫn nghĩ tôi là một văn sĩ chưa viết và loại văn tôi thích viết nhất là du ký.
Tám giờ tối, tôi rời quán nước và đi lang thang ven biển. Vào khoảng mười giờ đêm, tôi về tới bến tàu. Tôi sống trên căn phòng ở trên lầu một căn nhà sau kho hàng Thanh Long. Căn nhà này nằm trong vòng rào của kho hàng và phải đi qua cổng có người gác của kho hàng. Khi tôi về tới đó, ông Tám — Ông già gác kho ban đêm — ra hiệu cho tôi vào trạm gác của ông. Ông Tám ngồi buồn nên thích nói chuyện, thích nhậu lai rai. Nhừng tối buồn, tôi vẫn ra đây ngồi uống la-ve, đánh cờ tướng với ông cho qua thời gian.
- Ông Chương.. — Ông bảo tôi — Có người tới tìm ông. Vẫn còn chờ ông trong đó..
Tôi nghĩ ngay đến Diễm Lan:
- Người đến tìm tôi là đàn ông hay đàn bà? Tôi hỏi lại.
- Đàn ông. Người lạ. Mới tới đây lần đầu. Không phải bạn quen của ông đâu. Y có nói với tôi là y muốn nhờ ông một việc gì đó.
Mười giờ đêm rồi, nếu có người nào cần tôi và chịu khó chờ tôi đến giờ này chắc phải là việc quan trọng. Nhưng phòng tôi khoá cửa, hắn chờ tôi ở đâu? Ông Tám như đoán biết ý nghĩ của tôi nên nói ngay:
- Y có xe hơi. Y nói y sẽ ngồi trong xe chờ ông.
Tôi đi qua sân xi-măng và vòng ra đằng sau kho hàng. Nơi đây khuất và đầy bóng tối. Bên chiếc xe camiontte của Các và tôi có một chiếc xe hơi lạ. Tôi biết đó là xe của ông khách quí nào đó đến tìm tôi. Qua làn kiến xe, tôi trông thấy trong xe có đốm lửa thuốc lá đỏ.
Tôi vừa huýt gió vừa đi đến chiếc xe hơi. Đốm lửa đó trong xe cũng chuyển động. Người ngồi trong xe bước ra. Khi nhận ra người đó là ai, tiếng huýt gió tự động tắt trên môi tôi.
Người đến tìm tôi và chịu khó chờ tôi đến giờ này là tên Trâu Lăn — Qúy Xe Tăng, cựu võ sĩ Quyền Anh nhà nghề — tên côn đồ đã đánh Diễm Lan và bị tôi tấn công bất ngờ hồi trưa nay trong căn nhà mát bên hồ nước. Nơi đây tuy nhiều bóng tối nhưng tôi vẫn nhìn thấy ánh mắt tàn nhẫn và căm thù của gã sáng trong khuôn mặt sần sùi. Vẻ khựng lại ngạc nhiên của tôi làm cho gã thích thú. Thản nhiên chậm rãi, gã cất giọng khàn khàn:
- Chú mày không ngờ thằng đến lại là tao hả?
Sự ngạc nhiên làm tôi quên đề phòng. Tôi hỏi gã:
-.. Tìm làm gì?
Gã cười phè phè:
- Có chuyện cần đến chú mày thì tao mới đến chứ. Chuyện quan trọng. Ông chủ cần cho chú mày coi cái này.
Gã quăng điếu thuốc đi và thò tay vào túi áo, đồng thời gã bước đến gần tôi. Đột nhiên, hai nắm tay gã vung ra và nhanh như chớp gã đấm liền tôi hai trái vào bụng. Trái đấm thứ ba của gã là một quả direct tay mặt tống thẳng vào mặt tôi…
Nếu trúng quả direct đó, chắc chắn tôi phải ngất. Nhưng phản ứng của tôi tuy đến chậm nhưng vẫn đến. Kinh nghiệm cận chiến của tôi từ những ngày sống trong quân ngũ giúp tôi ngã được ra đằng sau và trái đấm của Trâu Lăn bay sát mặt tôi. Nhưng cánh tay của gã cũng chạm vào mặt tôi và tôi ngả ngửa xuống đống dây chão.
Những cú đấm cũng làm tôi choáng váng. Tôi nhìn lên. Trău Lăn đứng dang hai chân trên tôi và gã cười hềnh hệch:
- Ông chủ là toa. Biết chưa? Ông chủ đến cho mày một bài học về phép lịch sự. Không thằng nào đụng đến ông chủ mà không bị vỡ mặt. Hồi nãy, trước mặt đĩ, mày hào hùng lắm kia mà?
Gã thò tay ra ngoắc ngoắc:
- Đứng lên con. Đứng lên ông cho con bài học. Ông không ưa đánh những thằng nằm dưới chân ông.
Tôi nhớ lại cũng bàn tay lớn tướng như cái quạt nan đó của gã đã tát vào má Diễm Lan, chính gã là thằng đã chận đầu gối lên lòng Diễm Lan giữ nàng ngồi chặt trên ghế để hành hạ nàng. Và tôi điên lên. Tôi đã dợm chồm lên nhưng ngay lúc đó, ý nghĩ nếu không đối phó khéo léo, tôi sẽ bị gã đánh nhừ tử đến phải đi nằm nhà thương đêm nay làm tôi tỉnh lại. Đánh thì phải đánh rồi, nhưng gã là võ sĩ nhà nghề, gã lại khoẻ hơn tôi quá nhiều, và gã nhất định đánh cho tôi phải mang thương tích…
Tôi chỉ có một lợi điểm hơn Trâu Lăn. Đó là điểm gã không biết tôi từng ở trong đoàn Người Nhái và từng được huấn luyện về cận chiến như một Biệt Kích. Gã coi thường tôi và gã nghĩ rằng đêm nay gã sẽ nện cho tôi một trận thỏa thích. Tôi cần cho gã tin tưởng hơn như thế.
Cách hay nhất để gã coi thường tôi là dùng Quyền Anh đối phó gã. Đánh Boxe, tất nhiên tôi phải thua. Gã đứng dạng chân chờ tôi đứng dậy mới đánh. Gã có quyền tỏ ra anh hùng.
Tôi xông tới dùng thế Quyền Anh đánh gã và lãnh thêm một cú móc, một cú suynh. Tôi chỉ cố gắng tránh đừng để gã đấm trúng mặt. Bị một đấm tóe đom đóm mắt là sau đó có giở đòn giang hồ ra cũng đi đứt. Gã cười hềnh hệch và lại đứng thủ thế chờ cho tôi lồm cồm bò dậy. Gã như con meò vờn con chuột.
Nhập nội lần thứ ba, tôi mới giở ngón nghề. Tôi bắt được tay phải của gã và gã không hiểu tôi đánh đòn gì mà lại quay lưng lại áp vào ngực gã. Trước khi quật gã qua vai, tôi đánh cùi chỏ tay trái vào bụng gã. Hự. Gã hộc lên trên vai tôi và lãnh đòn. Nhưng gã nặng quá. Dễ gã tới trăm ký. Lâu rồi tôi không dượt nên đòn quật qua vai tôi chỉ đủ sức liệng gã ngã vào đống dây chão và dây xích ở góc sân.
Không ngờ ăn đòn, như con trâu điên gã vùng dậy. Gã nhào đến tôi, hùng hục nhào đến không khác gì cái xe tăng. Tôi cũng đã nóng mắt lên, không còn tránh đòn hay giả vờ nữa, tôi dùng hết sức đánh lại. Gã đấm quá mạnh. Tay tôi đã gạt được quyền của gã những vẫn bị trúng quyền vào vai. Cú đấm làm tôi lạng người ra đằng sau. Chân tôi vướng vào đống sắt và tôi ngã ngửa…
Không còn anh hùng chờ tôi đứng lên nữa. Trâu Lăn nhảy tới đá tôi. Tôi tránh được cú đá thứ nhất và bắt được chân gã khi gã đá tôi cú thứ hai. Lấy hết sức, tôi hất mạnh gã. Gã mất đà loạng choạng. Đến lượt tôi nhảy mạnh đá vào bụng gã.
Nơi chúng tôi đánh nhau bây giờ là sát mé sân kho. Bên dưới là biển. Nước thủy triều đã rút và từ trên sân này xuống mặt nước cao tới 4 thước. Trâu Lăn ngã từ trên sân xuống biển. Nhưng trước khi rơi xuống mặt nước, đầu gã đập vào thành sắt của chiếc tàu không người đậu ngay đó. Như trong cơn ác mộng tôi nghe tiếng xương sọ đập rốp vào thành sắt rồi Trâu Lân rơi ùm xuống nước…
Gã chìm mất luôn…
Đứng bên trên, tôi vừa thở vừa nhìn xuống, chờ đợi thấy gã nổi lên. Trên mặt nước màu đen loáng ánh đèn, tôi chỉ thấy những bọt nước òng ọc theo nhau nổi lên nhưng không thấy người…
Chỉ có những ý nghĩ hoảng loạn trong tôi nổi lên. Tôi có thể đánh nhau với Trâu Lăn, gã có thể nện cho tôi một trận nhừ tử phải đi nằm nhà thương hoặc ngược lại nhưng tôi không thể đánh chết gã. Gã mà chết vì thương tích, trận đánh lộn sẽ trở thành án mạng và tôi trở thành sát nhân. Khi té xuống, đầu va phải thành tàu dưới kia, Trâu Lăn đã ngất đi và gã sẽ chết chìm dưới đó nếu tôi không nhảy xuống cứu được gã lên.
Tôi đã biết rõ mực nước ở bến tàu này. Chỗ này rất sâu. Vào giờ này tuy nước thủy triều xuống nơi này vẫn còn sâu tới 10 thước từ mặt nước xuống dưới đáy.
Trâu Lăn nặng lắm. Tôi lại không biết chắc gã đang nằm đúng chỗ nào. Cần có bình dưỡng khí mới có thể mang gã lên được. Nhưng đến lúc đó tôi mới chợt nhớ là bình dưỡng khí nhỏ của tôi cùng kiến đeo mắt còn nằm trong thùng xe của Diễm Lan. Nếu chạy vào mở kho lấy bình dưỡng khí lớn ra dùng, phải nhanh lắm là 10 phút tôi mới lặn xuống được, 10 phút thì gã chết trương lên rồi còn gì.
Ý nghĩ Trâu Lăn chết dưới đó làm tôi như người bị điện giật. Tôi chỉ kịp cầm chiếc đền bấm chuyên dùng dưới nước để trên sàn tàu và nhảy xuống nước. Đúng như tôi nghĩ chỗ này nước thật sâu. Dưới đáy đầy những cọc sắt dây thép và hàng trăm thứ không tên khác.
Tôi tìm thấy Trâu Lăn nhanh hơn tôi tưởng.
Gã nằm ngữa, dựa lưng vào một thành xi-măng, không cần sờ tay vào người gã, tôi đã biết là gã đã chết. Từ mái tóc gã một vệt mờ bốc lên. Đó là máu…
° ° °
Tôi không biết tôi nổi lên mặt nước vào lúc nào…
Khi tỉnh lại tôi thấy tôi quì gối trên sàn xi-măng giữa một vũng nước. Và tôi nghĩ ngay tới cái chết của Trâu Lăn cùng hậu quả của nó.
Tôi không cố ý giết gã, nhưng cố ý hay không thì quan trọng gì? Pháp luật chỉ biết rằng tôi đánh gã và gã chết. Luật pháp có danh từ riêng để chỉ trường hợp này. Và một án tù thích nghi. Năm năm hay mười năm gì đó.
Nhưng người chết đã chết rồi. Bây giờ tôi có than khóc hay hối hận mấy nữa cũng vậy mà thôi. Tôi mệt mỏi ngồi dậy. Đến lúc đó một ý nghĩ khác đến làm tôi choáng váng: Diễm Lan. Tôi phạm tội giết người vì nàng. Nếu sáng nay nàng đừng tới tìm tôi, nếu tôi đừng theo nàng tới căn nhà bên hồ và chạm trán hai tên côn đồ này, giờ này tôi đã yên lành nằm ngủ. Hoặc đi tìm một chị đàn bà trong thành phố đề nghị làm một cuộc ái ân còm… Tất cả đều có nguyên nhân từ Diễm Lan.
Và điều làm tôi ngạc nhiên là tôi không giận trách gì nàng. Tôi thấy lo cho nàng, và lo cả cho tôi khi nghĩ đến việc nàng nhờ tôi, đến hy vọng thoát thân nàng đặt ở tôi và phản ứng của bọn côn đồ đồng đảng với tên Trâu Lăn. Không có tôi, Diễm Lan không thể thoát được. Và bọn côn đồ chắc chắn sẽ giết tôi khi chúng biết tôi đã đánh chết tên Trâu Lăn anh em của chúng.
Tôi phải làm sao bây giờ?
° ° °
Tôi sẽ không báo cho cảnh sát biết về cái chết của Trâu Lăn. Tôi không hào hứng gì khi thấy gã chết nhưng phần nào lỗi cũng ở gã. Nếu gã đừng hung hăng tới đây. Tôi cũng không thể bỏ qua cơ hội tốt ngàn năm một thuở giúp tôi làm chủ được chiếc du thuyền. Tôi bỗng nhận thấy rõ hơn ai hết rằng chỉ có cộng tác với Diễm Lan tôi mới thoát ra được ngõ bí này.
Nhưng dù có cộng tác với Diễm Lan, dù không có chuyện gì bất trắc xảy ra, chúng tôi cũng chưa thể đi ngay được. Việc mua tàu, làm giấy, sửa lại tàu cũng phải mất nửa tháng là nhanh lắm. Mà xác Trâu Lăn thì chỉ ngày mai, ngày mốt là nổi lên. Ông Tám gác dan là người biết gã vào đâu chờ gặp tôi. Ông Tám sẽ khai chuyện đó với cảnh sát và người bị tình nghi là thủ phạm thứ nhất mà các anh Cớm vồ vẫn là tôi. Trên mặt tôi, trên hai tay tôi lại có nhiều vết xây sát chứng tỏ tôi vừa qua một trận ấu đả dữ dội. Chẳng cần phải tìm hiểu người ta cũng biết ngay tôi là thủ phạm.
Phải có một biện pháp nào giúp tôi chạy tội chứ? Tôi đi lên bến, tôi móc gói thuốc lá trong túi áo và đốt một điếu. Tôi ngồi xuống góc sân,tôi vừa hút thuốc vừa suy nghĩ. Cảnh vật quanh tôi vẫn yên lặng, vắng vẻ và không có gì lạ. Ông Tám chắc đang ngủ gật ngoài kia. Nơi đây xa với chỗ ông ngồi gác, ông ta lại hơi nặng tai, chắc chắn ông không biết có trận đánh nhau trong này. Nếu biết ông ta đã mò vào coi rồi.
Tôi suy nghĩ thật gấp để tìm một lối thoát. Tôi có thể giữ cho xác Trâu Lăn không nổi lên mặt nước bằng cách đem dây chảo xuống buộc chặt xác gã vào những thân cột sắt dưới đó. Gã có thể nằm ở dưới đó cả mười năm cũng không ai biết. Chỉ cần một năm thôi, khi tôi đã đi khỏi đây và sau mười hai tháng, nếu người ta có tìm thấy bộ xương dưới biển, sẽ không còn ai nhớ đến tôi. Ông Tám gác dan cũng đã quên vụ đêm nay nếu tới ngày đó ông còn làm gác dan ở đây.
Tôi nhớ đến chiếc xe hơi của Trâu Lăn và một tia sáng loé lên trong óc tôi. May ra thì thoát. Tôi sẽ lái chiếc xe của gã ra khỏi đây và ông Tám ngồi trong phòng gác nhìn ra, nhập nhoạng, sẽ nghĩ rằng người lái xe đi ra là Trâu Lăn. Ông khách tới hỏi tôi đã đi về. Tôi sẽ bỏ xe của Trân Lăn ở ngoài phố. Bọn côn đồ sẽ nghi là Trâu Lăn bị bắt hay mất tích. Việc của tôi sau đó là việc lén trở về nhà mà ông Tám không biết.
Tôi tới xem chiếc xe của Trâu Lăn. Nhưng xe không có chià khoá công tắc. Chià khoá nằm trong túi gã và thế nào tôi cũng phải lặn trở xuống đó thăm gã một lần nữa. Lần này tôi phải mang mắt kiếng và bình dưỡng khí, vì tôi bắt buộc phải ở lâu dưới đó.
Trở xuống đó với xác Trâu Lăn, hai mắt mở trừng trừng nửa đầu nát bấy là một cơn ác mộng đối với tôi. Nhưng không thể chạy trốn được ác mộng nếu tôi muốn được sống ở ngoài những bức tường u ám của nhà tù. Một lần nữa, tôi lấy hết can đảm để bắt tay vào việc.
Khi tôi trở xuống. Trâu Lăn cũng nằm nguyên chỗ cũ. Tránh nhìn vào mặt gã, tôi móc tất cả những vật trong túi gã ra. Bao da chià khoá nằm ở túi quần gã. Chiếc ví da cùng những giấy tờ khác của gã được tôi vùi sâu xuống bùn. Tôi cởi cả chiếc đồng hồ tay của gã và vùi xuống bùn luôn. Nếu chẳng may vài ngày nữa cảnh sát có tìm thấy cái xác sình chương này, họ cũng khó tìm ra được căn cước gã. Bọn côn đồ chắc chắn sẽ không tới khai báo với cảnh sát. Song tôi mở cuộn dây thép mang theo, dằng xác gã thật chật vào góc cột…
Khi tôi trở lên, một vùng trời đầy sao lấp lánh chờ đón tôi. Chưa bao giờ tôi thấy cuộc đời đáng sống và cảnh vật trên mặt đất đẹp đẽ, dễ chịu đến thế. Tôi nhìn đồng hồ. Đã 45 phút trôi qua kể từ lúc tôi về tới cổng kho hàng này.
Tôi trở lên phòng thay quần áo và ngồi vào chiếc xe Trâu Lăn. Tôi sẽ lái xe ra cổng kho và hy vọng ông Tám, giờ này đã say rượu nhập nhèm, sẽ tưởng lầm tôi là Trâu Lăn. Chỉ sợ một điều là nếu ông ta quá cẩn thận, chặn xe lại để hỏi thì lôi thôi to. Nhưng không còn cách nào khác hơn. Tôi phải liều đưa chiếc xe của Trâu Lăn ra khỏi đây. May sao ông Tám đang mải đọc báo. Ông ta không cả thèm ngửng lên nhìn khi chiếc xe chạy qua cổng.
Tôi bỏ chiếc xe của Trâu Lăn ở khu gần chợ và trở về bằng tắc xi. Xe ngừng ở cổng kho và tôi đi bộ qua cổng. Lần này ông Tám nhìn thấy tôi. Ông ra hiệu cho tôi tới gần.
- Thầy Chương… Sao tối nay thầy đông khách quá đi…
Ai tới nữa? Trái tim tôi đập hụt một nhịp. Đồng đảng của Trâu Lăn đến tìm gã ư?
- Có một bà vừa gọi điện thoại tới hỏi thầy — Ông già tiếp — Tôi tưởng thầy còn ở trên phòng nên đang định vào gọi thầy…
- Tôi cùng ra với ông khách hồi nãy, ông không thấy tôi ư?
- Vậy sao? Có thầy ngồi trong xe hơi chạy ra hồi nãy sao? Tôi tưởng chỉ có mình ông khách..
- Bà nào gọi dây nói cho tôi đó có nhắn gì không, ông Tám?
- Bà ấy nói cần liên lạc với ông gấp..
Ông Tám ngạc nhiên khi nhìn thấy những vết bầm tím trên mặt tôi:
- Ủa… thầy sao vậy?
- Hồi nãy tôi bị té ở cầu thang… Không sao…
- Mặt thầy tím bầm và có chỗ sưng đó. Sao thầy không bôi thuốc đi? Đến mai nó mới đau ạ…
Ông lục trong túi lấy ra một mảnh giấy:
- Về bà khách của ông gọi tới thì đây… Bà ấy nhắn ông gọi điện thoại lại gấp số này. Bà ấy còn chờ ông ở đó tới 12 giờ đêm..
Hy vọng đến như giông bão. Tôi cần gặp Diễm Lan ngay đêm nay. Tôi sẽ nhận lời đề nghị của nàng ngay đêm nay và bảo nàng đưa ngay tiền để tôi mua chiếc du thuyền, chỉ có cách đó tôi mới thoát được tình trạng rắc rối này…
Diễm Lan cần gặp tôi? Cũng có thể là nàng phải đối phó vớ những nguy hiểm nào đó vừa mới xảy ra. Nơi nàng hẹn tôi là một quán ăn đêm ở ven biển. Tôi biết quán này mở cửa rất khuya nhưng tôi cũng biết nàng không thể ngồi một mình quá lâu ở đó.