Vấn đề không phải ở chỗ bạn đang gặp khó khăn mà chính ở chỗ bạn xem khó khăn là một vấn đề.

Theodore Rubin

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 23
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 4
YỂN MỈM CƯỜI nhìn Thủy đi ra khỏi phòng, con bé thật khó chịu, thật bốc đồng lúc nghĩ thế này, lúc nghĩ thế khác. Tuổi Thủy là tuổi Uyển của những ngày chưa bị ràng buộc bởi Hải chứ không phải Uyển của những ngày sắp tới này với biết bao phiền muộn lo lắng. Với cuộc sống vợ chồng riêng tư. Với những đứa con tiếp nối ra đời để kết chặt thêm tình nghĩa. Uyển thấy bồi hồi trong ý nghĩ đó. Thật, không ngờ thời gian đi mau quá. Mới ngày nào còn rong chơi lem luốc, phá phách ồn ào với bạn bè, còn bày hàng giả buôn bán với lũ con trai, còn kéo nhau hàng bọn đi ăn cắp khế, ổi của hàng xóm, công kênh nhau trèo qua hàng rào, bị đuổi quăng cả giầy dép nắm tay nhau mà chạy. Mới ngày nào còn trốn gia đình đi tắm sông, đùa giỡn với những đứa bạn trai mà không thấy một chút xuyến xao nào khi nắm tay nhau, khi ôm chầm lấy nhau mỗi lần chơi đuổi bắt. Mới ngày nào mà bây giờ đổi thay tất cả. Bỗng xa nhau mấy năm đến lúc gặp lại đứa nào cũng bàng hoàng không ngờ kỷ niệm chất đầy mắt ngát. Không ngờ hôm qua còn lem luốc ngô nghê, hôm nay có đứa đã tay bồng tay bế. Gặp nhau nhắc lại kỷ niệm để thấy ngượng ngùng, cho đứa con gái thấy má mình hồng thêm không phải nhờ son phấn, cho đứa con trai thấy rộn ràng xao xuyến khi tưởng tượng ra tuổi dại khờ của mình. Cũng người con gái đó ngày xưa chân sáo quấn quít, lọ lem bên mình. Cũng bàn tay trắng trẻo thon hồng đó ngày xưa mình đã nắm giữ, dắt dìu chạy nhảy khắp nơi. Bây giờ tuổi lớn làm ngăn cách đủ mọi thứ. Ơi! Những ngày tháng ngọt ngào của tuổi nhỏ Vân Uyển! Xin giã từ mãi mãi.
Tình thơ dại đầu đời Uyển đã dành cho tuổi nhỏ đầy kỷ niệm với anh Lương. Cho đến bây giờ và mãi mãi về sau xin hãy cho Uyển đừng bao giờ gặp lại anh Lương để Uyển còn được mang hình bóng anh hoài hoài. Cho Uyển vẫn còn thấy Uyển nhỏ nhoi bé bỏng trong tầm mắt anh. Với anh Lương, Uyển không bao giờ muốn Uyển thành người lớn, bởi khi lớn rồi Uyển sẽ nhìn anh bằng đôi mắt tầm thường hơn. Anh sẽ biến mất vẻ thần thánh xa vời, anh sẽ không còn là một bức tường cao vút mắt, cao vượt lên tuổi ngô nghê của Uyển nữa. Và như thế, kỷ niệm của Uyển sẽ tan thành mây, thành khói mất. Uyển không muốn anh Lương tầm thường kém đẹp trong Uyển. Hãy để cho Uyển nuôi dưỡng kỷ niệm, cho kỷ niệm sống đời bên Uyển.
Thủy nhí nhảnh chạy trở lên phòng làm tan ý nghĩ của Uyển. Nó chỉ tay:
- Uyển, anh "cận" đến.
Uyển tròn mắt:
- Anh Huấn?
- Chứ còn ai.
Uyển ngớ ngẩn:
-Đến làm gì thế nhỉ?
Thủy cười:
- Đến thăm "em gái" chứ đến làm gì.
Uyển ngập ngừng:
- Thủy xuống nói chị đi vắng rồi, đi.
Thủy lắc đầu quầy quậy:
- Không được, em lỡ nói với anh "cận" là chị có nhà, chị đang mong... một người đến thăm trong sáng chủ nhật đẹp trời này. Anh "cận" hí hửng trông thấy.
Uyển miễn cưỡng vớ cái lược, chải nhanh mái tóc, mắng Thủy:
- Anh Hải mà biết mày "quỉ quái" thế anh ấy đập mày chết.
Thủy cười khúc khích, đẩy Uyển xuống cầu thang:
- Thôi, dẹp ông Hải một bữa đi bà ơi.
Và, con bé còn nói với theo Uyển:
- Có mục gì nhớ rủ em đi theo với đó.
Uyển cười thầm "con bé trẻ con không chịu được". Cứ thấy Huấn đến là con bé tưởng tượng ra đủ mục rồi, vì Huấn có nhiều mục thật. Ngày xưa Uyển quen Huấn trong một buổi sinh nhật con bạn, con nhỏ tán Huấn, giới thiệu Huấn với Uyển long trọng nhất khiến Uyển thấy thích làm quen với anh chàng. Rồi, chẳng hiểu nhờ một "mở đề" nào mà Huấn đeo đuổi Uyển cho đến ngày Uyển sắp lấy chồng mà Huấn vẫn còn ngây ngô tưởng như Uyển vẫn còn tự do ghê lắm vậy.
Huấn đứng xoay lưng ra đường. Uyển kêu lên:
- Trời ơi! Trông anh lạ ghê! Đen như lính vậy.
Huấn phì cười, ngồi đối diện với Uyển:
- Thì hẳn nhiên rồi chứ còn gì nữa.
- Hèn gì đã lâu ghê không gặp anh. Anh đi mấy tháng rồi?
- Bốn năm tháng gì đó, còn đang còn đang ở giai đoạn thực tập nghề.
Huấn bỗng ngập ngừng nhìn Uyển:
- Mấy lần anh định viết thư cho Uyển, nhưng... lại thôi. Dạo này Uyển có vẻ người lớn lắm.
Uyển tránh cái nhìn đắm đuối của tên con trai, cười tự nhiên:
- Tập làm người lớn là vừa anh, Uyển sắp... già rồi.
Huấn cười:
- Uyển mà già thì ai dám nhận mình trẻ nữa. Chiều nay Uyển... rảnh không?
Uyển còn đang ngập ngừng, Huấn nói nhanh:
- Đến Hạnh chơi nghe, anh đón Uyển.
Uyển lắc đầu:
- Không được đâu anh, chiều nay Uyển bận đi phố mua vải với con Thủy.
- Rủ cả Thủy luôn, anh đón Uyển ở phố vậy.
- Không biết Uyển đi giờ nào nữa, với lại con Thủy nó hay "bốc chứng" lắm cơ.
- Để anh hỏi Thủy.
Và Huấn gọi to khi thấy Thủy đứng trước cửa phòng:
- Thủy, lại anh hỏi này.
Thủy nheo mắt cười với Uyển:
- Dạ, anh bảo gì ạ?
Huấn kéo tay Thủy mắng đùa:
- Dạo này Thủy... ghê lắm nhé! Đi chơi có tiếng đấy.
Thủy ngồi xuống bên Huấn nhăn nhó:
- Đâu có anh, em vẫn ngoan mà.
- Chiều nay Thủy đi phố với Uyển phải không?
Thủy tròn mắt định chối, Uyển lừ mắt cho Thủy gật đầu. Con nhỏ cười:
- Dạ.
- Anh chờ Thủy với Uyển ở Brodard đúng bốn giờ nghe.
Thủy nhìn Uyển, Uyển muốn nói Thủy từ chối phắt cho xong, nhưng con nhỏ cứ tỉnh bơ bảo Huấn.
- Em không biết, tùy chị Uyển.
Uyển nói nhanh:
- Tùy Thủy chứ.
- Tùy em thật nghe không?
Thủy dọa, Uyển cấu ngầm nó. Thủy nói:
- Em đi lung tung, sợ là không đến được đúng giờ đâu. Con gái đi phố thì anh biết, đi cả ngày cũng chưa mua xong nổi món gì.
Uyển nói theo Thủy:
- Sợ anh chờ mất công. Thôi, anh để hôm khác vậy.
Huấn nhìn Uyển, đôi mắt dò xét. Và, Huấn gật đầu nhẹ:
- Thôi được, Uyển không thích anh chẳng ép. Nhưng thỉnh thoảng anh về, Uyển cho anh đến chơi chứ.
Uyển thoáng buồn, thoáng cảm động. Huấn đứng dậy:
- Anh về.
Tiễn Huấn ra cửa, Uyển thấy nao nao buồn. Dù gì thì cũng có một thời gian Uyển bắt gặp lòng mình xao xuyến trong ánh nhìn thiết tha, đắm đuối của Huấn, dù gì thì Uyển cũng chỉ là một người con gái tầm thường, dễ buồn dễ xúc động, dễ mềm yếu. Như lúc này, nhìn Huấn ra về trong thất vọng, Uyển thấy tội tội Huấn sao đó.
- Anh cận của... Uyển về rồi phải không?
Thủy đứng sát bên Uyển cười cười. Uyển quay vào nhà. Thủy trêu:
- Anh cận của... Uyển trông cũng bô giai ghê đấy chứ. Ăn đứt anh Hải.
Uyển mắng Thủy:
- Cấm nhắc anh Hải.
- Sao vậy?
- Tao không thích.
- Cứ làm như thần tượng không bằng.
Thủy nói mai mỉa, Uyển cáu, hét to:
- Thần tượng cũng... kệ tao. Nhưng cấm mày nhắc anh Hải.
Thủy lườm Uyển, vùng vằng:
- Ai thèm, từ nay cậy răng người ta cũng không thèm nói đến.
Uyển lầm bầm một mình:
- Ừ! Cầu cho mày im miệng được hoài như thế là tao khỏe thân.
Ngày Xưa Chân Sáo Ngày Xưa Chân Sáo - Võ Hà Anh Ngày Xưa Chân Sáo